Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Chuyện Đời Của Cô Nàng Viết Truyện Sex

KaraKaivn

Chuyện Đời Của Cô Nàng Viết Truyện Sex

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

Căn hộ tầng mười ba của khu chung cư cũ ở quận Phổ Đà trời sinh đã mang mùi ẩm mốc của thời gian, mùi của tường sơn bong tróc từng mảng lớn, mùi của...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: KaraKaivn

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Đụ gái dâm & gái xinh Con gái thủ dâm

Danh sách chương (8)

Chương 1: : Đáy Vực Của Sự Nghiệp


Căn hộ tầng mười ba của khu chung cư cũ ở quận Phổ Đà trời sinh đã mang mùi ẩm mốc của thời gian, mùi của tường sơn bong tróc từng mảng lớn, mùi của những ống nước rỉ sét rên rỉ mỗi đêm, và mùi của một cô gái hai mươi sáu tuổi đang từ từ chết đói trong chính ước mơ của mình. Lâm Tịch nằm dài trên chiếc giường đơn đã lún một vệt hình người rõ rệt, mái tóc đen dài rối bù xõa xuống như một tấm màn tang che khuất gương mặt từng được bạn bè thời đại học khen là đẹp tựa tranh thủy mặc. Đêm nay, Thượng Hải ngoài kia vẫn rực rỡ ánh đèn neon, những dải sáng xanh đỏ lướt qua khe rèm mỏng như những lưỡi dao sắc lẹm cứa vào lòng tự trọng đang rỉ máu của cô. Ba tháng nay cô chưa có nổi một đồng tiền nhuận bút nào, dù đã đăng hơn hai trăm nghìn chữ miễn phí trên đủ mọi nền tảng lớn nhỏ. Lượt xem cao nhất của cô dừng lại ở con số 312, và người đọc cuối cùng để lại bình luận đã ba tuần: “Văn chương đẹp nhưng chẳng ai có thời gian để buồn thay cô đâu.”

Cô ngồi dậy, đôi chân trần chạm xuống nền gạch bông lạnh buốt, kéo chiếc áo len cổ lọ đã sờn chỉ lên tận cằm như muốn che đi cả sự tồn tại của mình. Căn bếp nhỏ xíu chỉ còn nửa gói mì ăn liền và một quả trứng gà đã ngả màu. Chủ nhà, bà cụ họ Vương tóc bạc trắng, chiều nay đã gõ cửa ba lần, giọng ngọt ngào giả tạo: “Tịch Tịch à, tháng này con lại quên nữa hả? Bà không ép, nhưng bà cũng phải sống chứ.” Lâm Tịch đã cúi đầu thật thấp, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Cháu xin thêm một tuần nữa thôi ạ.” Bà cụ cười khẩy, tiếng dép lê kéo lê trên hành lang như tiếng kim cô kéo dài bản án tử hình chậm rãi dành cho cô.

Màn hình laptop cũ kỹ vẫn sáng, con trỏ nhấp nháy ở cuối trang word trắng xóa. Cô đã thử viết một chương mới cho tập truyện ngắn văn học đang dang dở, viết về một cô gái lang thang giữa những con phố Thượng Hải vào mùa đông, tìm kiếm ý nghĩa của việc tồn tại khi chẳng ai cần đến câu chuyện của mình. Cô gõ được ba câu rồi lại xóa, rồi lại gõ, rồi lại xóa, cho đến khi nước mắt lặng lẽ rơi xuống bàn phím khiến phím cách kêu tạch tạch như đang khóc thay cô. Cô biết mình viết hay, hay theo cách mà các giảng viên đại học Phúc Đán từng tấm tắc khen ngợi, hay theo cách mà những giải thưởng văn chương sinh viên từng trao cho cô bằng những tràng pháo tay dài. Nhưng cái “hay” ấy giờ đây chỉ như một chiếc áo lụa đẹp đẽ treo trong tủ kính, không nuôi nổi cô lấy một ngày.

Nửa đêm, cơn đói khiến dạ dày cô co thắt dữ dội. Cô mở điện thoại, lướt qua những nhóm kín “Cách kiếm tiền nhanh cho dân viết lách”. Ai đó đăng link một diễn đàn màu đen tuyền, không tên, không logo, chỉ có dòng chữ trắng nhỏ xíu ở góc: “Nơi những kẻ thất bại nhất kiếm được nhiều tiền nhất.” Cô cười khẩy, định tắt đi, nhưng cơn đói lại cào xé mạnh hơn. Bàn tay run run click vào. Trang web tải rất chậm, như thể chính nó cũng đang ngập ngừng không muốn đón nhận thêm một linh hồn lạc lối nữa. Khi giao diện hiện lên, Lâm Tịch cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Bảng xếp hạng doanh thu hiện ngay trang chủ: đứng đầu là một tựa đề đỏ chót “Mẹ Kế Dâm Đãng Và 12 Đứa Con Riêng” – 2.847.900 tệ tháng này. Thứ hai: “Nữ Giáo Viên Bị Học Sinh Biến Thành Đồ Chơi Tình Dục” – 2.319.000 tệ. Thứ ba, thứ tư, thứ năm… tất cả đều là những tựa đề trần trụi, bẩn thỉu, không che đậy. Cô lướt xuống phần bình luận, những câu chữ thô tục đập vào mắt: “Tác giả chắc chắn là gái ngành viết, tả chuẩn vãi”, “Donate thêm 5000 nữa để chị viết cảnh với chó đi chị ơi”, “Đọc mà nứng quá, cảm ơn tác giả đã cứu đời sex đêm nay”.

Cô đóng laptop lại, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô lao vào nhà vệ sinh, nôn khan, nước mắt trào ra vì ghê tởm, vì nhục nhã, và vì một ý nghĩ kinh hoàng vừa lóe lên trong đầu: “Nếu mình viết… mình có thể kiếm được bao nhiêu?” Cô ngồi bệt xuống sàn nhà tắm lạnh ngắt, ôm lấy hai đầu gối, tự tát mình thật mạnh, tiếng vang khô khốc trong không gian chật hẹp. “Mày điên rồi, Lâm Tịch, mày điên thật rồi.” Nhưng cái tát ấy không đủ mạnh để xua đi hình ảnh con số 2.847.900 tệ lấp lánh như một thứ ánh sáng ma quái dưới đáy địa ngục.

Cô bật lại laptop lúc ba giờ sáng, tay run đến mức phải giữ cổ tay trái bằng tay phải mới gõ nổi. Cô tạo một tài khoản mới, không ảnh đại diện, không giới thiệu, chỉ điền bút danh “Dạ Hắc” – đen như đêm cô đang chết dần chết mòn trong đó. Cô mở một file word mới, đặt tên «Ký Túc Xá Nữ Sinh Lúc Nửa Đêm». Nhân vật chính là một cô sinh viên năm nhất tên Hạ Vy, xinh đẹp, trong sáng, mới lên thành phố học đại học, sống trong ký túc xá nữ toàn những cô gái trẻ trung căng tràn nhựa sống. Cô viết chậm rãi, từng câu từng chữ như phải bẻ gãy từng mảnh xương tự trọng trong cơ thể mình. Cô tả Hạ Vy nằm trên giường tầng, đêm khuya không ngủ được, nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ từ giường bên cạnh. Cô tả bàn tay Hạ Vy vô thức lướt xuống dưới lớp chăn mỏng, lần đầu tiên khám phá cơ thể mình theo một cách mà trước nay cô vẫn luôn coi là tội lỗi. Cô tả tiếng thở dốc, tả mùi hương da thịt tuổi mười tám, tả những ngón tay vụng về tìm đến nơi ướt át nhất. Cô viết đến đó thì dừng lại, mặt nóng bừng, tim đập loạn xạ, cảm giác như chính mình đang nằm trên chiếc giường tầng ấy, đang làm điều cấm kỵ nhất mà mẹ cô ở quê từng dạy “con gái ngoan không bao giờ được làm”.

Cô ngồi bật dậy, nước mắt lại rơi, nhưng lần này không còn là nước mắt của tuyệt vọng nữa. Đó là nước mắt của một kẻ vừa bước qua ranh giới mà cả đời này cô tưởng mình sẽ không bao giờ dám đặt chân tới. Cô mở laptop, nhìn dòng chữ cuối chương một vẫn còn đó, dòng chữ mà chính cô đã gõ trong cơn mê sảng đêm qua: “Hạ Vy không biết rằng, cánh cửa dục vọng một khi đã mở ra, sẽ không bao giờ đóng lại được nữa.” Cô mỉm cười, nụ cười méo mó, run rẩy, nhưng là nụ cười đầu tiên trong suốt ba tháng qua. Cô thì thầm với chính mình, giọng khản đặc: “Chào mừng đến với địa ngục, Lâm Tịch.”

Cô đăng chương một lên, chỉ vỏn vẹn 3.800 chữ. Cô không dám đọc lại, không dám nhìn bình luận, lập tức tắt wifi, tắt đèn, chui vào chăn, cuộn tròn người như một đứa trẻ bị đái dầm sợ ma. Cô nằm đó đến sáng, mắt mở thao láo, chờ đợi một tiếng gõ cửa cảnh sát, chờ đợi một cú điện thoại từ mẹ ở quê hỏi “con có phải đã làm chuyện xấu không?”. Nhưng chẳng có gì xảy ra, chỉ có ánh nắng sớm len qua rèm chiếu lên gương mặt tái nhợt của cô, và tiếng thông báo ting ting từ điện thoại. Cô run rẩy mở ra: 87 lượt xem, 12 bình luận, 1.240 tệ donate. Con số nhỏ bé ấy, đối với cô lúc này, sáng rực hơn cả ánh mặt trời ngoài kia.

Ngoài kia, Thượng Hải vẫn sáng rực, vẫn vô tình, vẫn không cần đến những câu chuyện đẹp đẽ của cô. Nhưng trong căn hộ tầng mười ba ẩm mốc này, một Lâm Tịch khác đã được sinh ra từ bóng tối, từ cơn đói, từ sự nhục nhã, và từ 1.240 tệ đầu tiên kiếm được bằng chính linh hồn mình vừa bán đi. Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay lại đặt lên bàn phím. Chương hai, cô sẽ viết về lần đầu tiên Hạ Vy bị bạn cùng phòng dẫn vào thế giới của những trò chơi đêm khuya, của những chiếc miệng ướt át và những ngón tay điêu luyện. Cô sẽ viết chậm thôi, thật chậm, thật chi tiết, như cách cô đang từ từ giết chết con người cũ của mình vậy.

Và lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình sắp có thể sống sót. Bằng bất cứ giá nào.


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...