Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Chuyện Đời Của Cô Nàng Viết Truyện Sex

Chương 8 : : Sự Đồng Hóa Của Hai Số Phận



Lâm Tịch ngày càng cảm thấy ranh giới giữa mình và Thẩm Ngôn đang mờ dần, mờ đến mức có những đêm cô tỉnh giấc giữa cơn mộng mị, tay vẫn còn đặt giữa hai đùi, ướt át và run rẩy, miệng thì thầm những câu thoại mà đáng lẽ chỉ thuộc về nhân vật trong truyện. Cô không còn viết về Thẩm Ngôn nữa; cô đang sống như Thẩm Ngôn, đang thở bằng hơi thở của một nữ cảnh sát sa đọa, đang để dục vọng đen tối ăn mòn từng mảnh linh hồn còn sót lại của chính mình. Cô cần nhiều hơn những đêm với Hắc Lang, nhiều hơn những lần ngủ với đàn ông lạ ngoài đường phố. Cô cần nhập vai hoàn toàn, cần mặc đồng phục, cần bị còng tay, cần bị đè xuống bàn thẩm vấn và bị đối xử như một con điếm mặc áo cảnh sát.

Vì thế cô bắt đầu đi đến những khách sạn tình yêu.

Lần đầu tiên là một buổi chiều mưa phùn lất phất, cô mặc áo khoác dài che kín, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, bước vào một khách sạn tình yêu nhỏ ở ngoại ô quận Mẫn Hàng – nơi không ai hỏi chứng minh thư, không ai quay camera rõ mặt, chỉ cần trả tiền là được bước vào thế giới riêng tư đầy đèn màu hồng tím và mùi tinh dầu rẻ tiền. Cô chọn phòng chủ đề “Nhà tù cảnh sát” – căn phòng được trang trí với song sắt giả trên tường, bàn thẩm vấn bằng kim loại lạnh ngắt, còng tay thật treo lủng lẳng bên đầu giường, và một tủ đồ đầy đồng phục cảnh sát nữ đủ size. Cô trả tiền cho ba tiếng, đóng cửa lại, tim đập thình thịch như lần đầu bước vào Hắc Dạ Đường.

Cô cởi hết quần áo, đứng trước gương lớn, chậm rãi mặc vào bộ đồng phục: áo sơ mi trắng bó sát, váy ngắn xanh đen, tất lưới dài đến đùi, giày cao gót đen bóng, và cuối cùng là chiếc mũ cảnh sát lưỡi trai. Cô nhìn mình trong gương – ngực căng tròn ép chặt vào lớp vải, núm vú hiện rõ qua lớp áo mỏng, váy ngắn đến mức chỉ cần cúi xuống là lộ cả mông. Cô tự còng một tay vào thành giường, nằm ngửa ra, tay kia luồn xuống dưới váy, tự vuốt ve chính mình. Cô tưởng tượng mình là Thẩm Ngôn đang bị nghi phạm khống chế, bị xé áo, bị đâm sâu vào giữa hai đùi. Cô rên rỉ, nước dâm thủy trào ra thấm ướt ga giường, lên đỉnh hai lần liên tiếp, nhưng khi mọi thứ kết thúc, cô chỉ cảm thấy trống rỗng. Không đủ. Không có mùi đàn ông thật, không có bàn tay thô bạo thật, không có dương vật nóng hổi thật sự đâm vào cô.

Cô quay lại tuần sau, rồi tuần sau nữa, thử hết phòng này đến phòng khác: phòng thẩm vấn với đèn pha chói lòa, phòng giam với cũi sắt thật, phòng cấp trên với bàn làm việc lớn và ghế da. Cô luôn chọn những phòng có đồng phục nữ cảnh sát, luôn mặc vào, luôn tự còng tay, tự bịt mắt, tự thủ dâm đến kiệt sức. Nhưng vẫn không đủ. Cô cần một người đàn ông thật sự đứng đó, nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ và thèm khát, cần một bàn tay thật sự bóp cổ cô trong khi đâm từ phía sau.

Ông chủ khách sạn chú ý đến cô từ lần thứ tư. Ông ta là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, béo tốt, bụng phệ tràn ra khỏi lớp áo phông cũ kỹ, mặt đầy mụn trứng cá cũ và râu lởm chởm, mắt híp lại vì mỡ. Ông ta tên Lão Vương, luôn ngồi sau quầy lễ tân hút thuốc lào, xem phim đen trên điện thoại. Ông ta thấy cô đến một mình quá nhiều lần, luôn chọn phòng chủ đề cảnh sát, luôn trả tiền dài giờ nhưng không bao giờ có đàn ông đi cùng. Một buổi tối, khi cô trả phòng sớm hơn thường lệ, mặt đỏ bừng và váy đồng phục còn mặc nguyên, ông ta gọi giật lại:“Cô em… sao lần nào cũng đi một mình thế? Phòng này chơi một mình chán lắm đúng không?”

Lâm Tịch cứng người, nhưng không quay đi. Cô nhìn ông ta, đôi mắt long lanh dưới vành mũ cảnh sát vẫn chưa tháo ra. Cô mỉm cười gượng gạo:“Em… em chỉ muốn thử cảm giác làm nữ cảnh sát bị thống trị thôi anh ạ. Nhưng không có bạn trai, nên… một mình.”

Lão Vương nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại rất lâu ở chỗ váy ngắn lộ cả viền tất lưới và khe ngực sâu hoắm. Ông ta nuốt nước bọt, giọng khàn khàn:“Nếu cô em muốn cảm giác thật… anh có thể giúp. Anh già rồi, xấu xí, béo ú, nhưng anh biết cách làm cho con gái nhà người ta sướng đến khóc. Không lấy tiền thêm, không quay phim, không nói với ai. Chỉ giúp cô em nhập vai thôi. Nếu không muốn thì thôi, anh xin lỗi vì hỏi khiếm nhã.”

Lâm Tịch nhìn ông ta rất lâu. Cô thấy cái bụng phệ, thấy đôi tay đầy ghét chai, thấy hàm râu lởm chởm và mùi thuốc lào nồng nặc. Nhưng cô cũng thấy ánh mắt thèm khát cháy bỏng của ông ta, thấy cách ông ta liếm môi khi nhìn vào giữa hai đùi cô. Và cô gật đầu.

Lần đầu tiên diễn ra ngay trong phòng thẩm vấn mà cô vừa thuê. Lão Vương đóng cửa, tắt đèn chính chỉ để đèn pha chói lòa chiếu thẳng vào mặt cô. Ông ta ra lệnh bằng giọng trầm thấp: “Cởi áo. Nữ cảnh sát.” Cô run rẩy cởi từng cúc áo sơ mi, để lộ áo lót ren đen và bầu ngực căng tròn. Ông ta cười khà khà, tiến tới bóp mạnh một bên vú đến mức cô bật ra tiếng rên đau đớn xen lẫn khoái cảm. Ông ta đẩy cô ngã xuống bàn thẩm vấn kim loại lạnh ngắt, còng hai tay cô ra sau lưng bằng chính chiếc còng trong phòng. Ông ta kéo váy cô lên tận bụng, xé toạc quần lót, ngón tay thô ráp đâm thẳng vào âm đạo ướt át của cô mà không cần dạo đầu.

“Đĩ cảnh sát, ướt thế này rồi à?”Ông ta vừa nói vừa đâm ngón tay thật mạnh, thật sâu, ba ngón cùng lúc khiến cô cong người rên rỉ. Ông ta quỳ xuống, áp miệng vào giữa hai đùi cô, lưỡi to bè liếm láp điên cuồng, hút mạnh âm vật đến mức cô khóc vì sướng. Sau đó ông ta đứng dậy, kéo khóa quần, lôi ra cây dương vật ngắn nhưng rất to, đầu khấc đỏ au bóng nhẫy. Ông ta đâm thẳng vào không thương tiếc, từng cú thúc mạnh bạo làm bàn kim loại rung lên lạch cạch. Cô bị còng tay nên không chống cự được, chỉ có thể nằm đó đón nhận, rên rỉ không kiểm soát, nước dâm thủy trào ra thành dòng thấm ướt mặt bàn.

Ông ta xuất tinh vào trong cô hai lần, lần thứ ba xuất lên mặt và lên đồng phục. Cô lên đỉnh không đếm được bao nhiêu lần, đến mức khi ông ta tháo còng, chân cô mềm nhũn không đứng vững.

Về nhà đêm đó, cô viết một lèo 20.000 chữ. Chương mới của «Huy Hiệu Dâm Loạn» mang tên “Cấp trên trong phòng thẩm vấn”. Thẩm Ngôn bị đội trưởng gọi vào phòng riêng lúc nửa đêm với lý do “báo cáo công việc”. Hắn khóa cửa, đẩy cô ngã xuống bàn, còng tay cô vào thành bàn bằng chính còng của cô. Hắn xé toạc đồng phục, bóp vú cô đến in dấu tay đỏ, cắn núm vú đến bật máu. Hắn buộc cô phải quỳ xuống ngậm dương vật hắn, đâm sâu vào cổ họng đến mức cô nghẹn ngào nước mắt giàn giụa. Sau đó hắn đè cô lên bàn, đâm từ phía sau, vừa thúc vừa tát mông cô đến đỏ ửng, vừa chửi: “Đĩ cảnh sát, mày tưởng mặc đồng phục là tao không dám đụ mày à?” Thẩm Ngôn vừa khóc vừa sướng, âm đạo co bóp liên hồi, nước dâm thủy phun ra thành từng đợt mỗi lần hắn đâm trúng điểm G. Hắn xuất tinh đầy trong cô, rồi bắt cô phải ngồi lên bàn, dang chân để hắn liếm sạch tinh dịch của chính mình chảy ra từ âm hộ cô.

Chương ấy nhận 42.000 tệ donate – con số cao nhất trong nhiều tháng.

Lâm Tịch quay lại khách sạn ấy thêm bốn lần nữa trong vòng hai tuần.Mỗi lần cô đều mặc đồng phục nữ cảnh sát, mỗi lần Lão Vương đều nghĩ ra cách mới để “thống trị” cô. Lần thì ông ta trói cô vào cũi sắt, bắt cô bò bằng bốn chân như chó, rồi đâm từ phía sau trong khi kéo tóc cô. Lần thì ông ta bịt mắt cô, đổ sáp nến nóng lên ngực và bụng cô, rồi liếm sạch trong khi ngón tay đâm vào cả hai lỗ. Lần thì ông ta gọi thêm một nhân viên nam trẻ tuổi vào cùng chơi – hai người đàn ông xấu xí, béo ú và gầy nhom thay phiên nhau đụ cô trên bàn thẩm vấn, xuất tinh đầy mặt, đầy miệng, đầy âm đạo cô đến mức tinh dịch trào ra thành dòng trắng đục mỗi khi cô di chuyển.

Cô luôn về nhà trong trạng thái kiệt sức nhưng thỏa mãn chưa từng có, đồng phục rách tả tơi, cơ thể đầy dấu răng và tinh dịch khô. Và cô luôn viết ngay trong đêm, viết về Thẩm Ngôn bị cấp trên biến thành nô lệ tình dục riêng, bị gọi vào phòng bất cứ lúc nào để phục vụ, bị đụ trong phòng họp, trong xe cảnh sát, trong nhà vệ sinh đồn. Cô viết chi tiết đến mức độc giả phát điên: cách tinh dịch chảy dài trên đùi Thẩm Ngôn khi cô phải đứng báo cáo, cách âm hộ cô co thắt vì thèm khát dù lý trí đang gào thét phản kháng, cách cô cuối cùng cũng quỳ xuống chân cấp trên, ngậm dương vật hắn mà khóc vì sướng.

Cô không còn phân biệt được nữa. Khi mặc đồng phục trong căn hộ, khi để Hắc Lang đè lên người, khi tự còng tay vào đầu giường và thủ dâm, cô không còn là Lâm Tịch nữa. Cô là Thẩm Ngôn. Và cô đang sống rất tốt trong sự sa đọa ấy.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...