Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Chuyện Đời Của Cô Nàng Viết Truyện Sex

Chương 7 : : Con Quỷ Ở Trên Núi



Lâm Tịch đã biến việc lang thang giữa những hiện trường án mạng cũ thành một nghi thức riêng, một cách để nuôi dưỡng phần trinh thám đang lớn dần trong câu chuyện của mình. Cô không còn thỏa mãn với việc chỉ đọc báo cũ hay xem tài liệu trên mạng nữa; cô cần cảm nhận không khí chết chóc ấy bằng da thịt, cần để mùi tử khí thấm vào tóc, vào quần áo, vào từng hơi thở, để khi viết về Thẩm Ngôn, cô có thể làm cho nhân vật ấy sống dậy thực sự, không chỉ là một bóng hình dâm đãng mà còn là một nữ cảnh sát với đôi mắt nhìn thấu bóng tối. Cô đã đi qua khu chung cư cũ ở quận Dương Phổ nơi từng xảy ra vụ phân xác mười bảy mảnh, đã đứng hàng giờ bên bờ sông Hoàng Phố nơi thi thể một cô gái trẻ trôi dạt với đôi mắt bị khâu kín bằng chỉ đỏ, đã ngồi trong quán cà phê bỏ hoang ở đường Phúc Châu nơi chủ quán giết vợ rồi treo cổ tự tử ngay quầy bar. Nhưng nơi khiến cô ám ảnh nhất, nơi cô để dành đến cuối cùng, chính là công viên giải trí bỏ hoang trên núi Sheshan – nơi năm năm trước xảy ra vụ án mà báo chí gọi là “Nghi thức Quỷ Sơn”.

Chiều hôm ấy, trời Thượng Hải u ám, mây đen kéo thấp như muốn đè bẹp cả thành phố. Lâm Tịch mặc áo khoác dài màu đen, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, đeo khẩu trang, leo lên chuyến xe buýt ngoại ô cuối cùng trong ngày. Cô ngồi ở góc cuối, nhìn ra cửa sổ mờ hơi nước, tay siết chặt túi xách trong đó có bình xịt hơi cay và con gấu bông móc khóa – món đồ tự vệ mà cô luôn mang theo kể từ sau những đêm bị quấy rối. Xe chạy hơn một giờ, dừng lại ở trạm chân núi. Cô bước xuống, không khí lạnh buốt của núi rừng ùa vào khiến cô rùng mình. Con đường mòn dẫn lên công viên bỏ hoang đầy lá mục và rác rưởi, hai bên là rừng thông tối tăm, gió rít qua khe lá nghe như tiếng khóc ai oán.

Cổng công viên đã mục nát, dây xích khóa hờ chỉ còn là hình thức. Cô luồn qua khe hở, bước vào thế giới bị thời gian lãng quên. Vòng quay ngựa gỗ mục ruỗng đứng im lìm, những con ngựa sơn màu giờ chỉ còn trơ xương gỗ mục, mắt chúng như đang nhìn cô đầy oán hận. Tàu lượn siêu tốc gãy đôi, toa tàu treo lủng lẳng trên không trung như sắp rơi xuống bất cứ lúc nào. Cô đi chậm rãi, giày vải giẫm lên nền xi măng vỡ nát đầy rêu phong, tiếng bước chân vang vọng trong không gian chết chóc. Mùi lá mục, mùi kim loại gỉ sét, mùi đất ẩm hòa quyện thành một thứ hương vị khiến cô vừa sợ vừa mê hoặc. Cô dừng lại trước khu nhà ma – tòa nhà ba tầng sơn đen giờ chỉ còn trơ khung xương bê tông, băng rôn “HAUNTED HOUSE” phai màu treo lủng lẳng, gió thổi làm nó đung đưa như một cái lưỡi treo cổ.

Năm năm trước, chính tại đây, người ta phát hiện thi thể cô gái 23 tuổi tên Lý Giai Ny. Cô ấy bị lột da mặt, nội tạng được sắp xếp thành hình ngôi sao năm cánh trên sàn, trên ngực khắc đầy ký tự cổ lạ bằng chính máu của mình. Hung thủ không để lại dấu vân tay, không camera, không nhân chứng. Vụ án chìm vào quên lãng, chỉ còn lại những lời đồn đại về tà thuật, về nghi thức gọi hồn quỷ dữ từ núi Sheshan. Lâm Tịch bước vào tòa nhà, bật đèn pin điện thoại, chiếu lên những bức tường đầy hình vẽ bậy, lên những con ma-nơ-canh bị chặt đầu, lên sàn nhà vẫn còn vệt đen sì – máu khô của Lý Giai Ny. Cô đứng yên rất lâu, nhắm mắt, hít thật sâu, cố gắng tái hiện lại đêm ấy: tiếng hét bị bịt miệng, tiếng dao cắt da thịt, tiếng thì thầm tụng kinh của kẻ sát nhân, mùi máu tanh nồng hòa lẫn với mùi nến đen cháy khét.

Rồi cô nghe tiếng bước chân. Không phải tiếng của mình. Tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề, từ tầng trên vọng xuống, đều đặn như nhịp tim của một con quái vật đang tỉnh giấc. Cô tắt đèn pin, nín thở, nép mình sau một bức tường giả đầy mạng nhện. Người đàn ông xuất hiện ở đầu cầu thang. Cao lớn, mặc áo hoodie xám kéo kín mũ, tay đeo găng da đen, trên tay cầm một chiếc túi vải cũ kỹ sờn rách. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đi dọc hành lang, dừng lại đúng vị trí năm xưa phát hiện xác chết. Hắn quỳ xuống, mở túi, lấy ra mấy cây nến đen dài, một con dao gấp lưỡi cong, và một thứ gì đó tròn tròn gói trong vải đỏ thẫm. Hắn đặt nến thành vòng tròn, thì thầm gì đó bằng thứ ngôn ngữ lạ tai, giọng trầm thấp như từ địa ngục vọng lên.

Lâm Tịch cảm thấy sống lưng lạnh toát, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô lùi lại một bước, giày vô tình giẫm phải mảnh kính vỡ – tiếng “rắc” nhỏ nhưng trong không gian im lặng chết chóc này lại vang như súng nổ. Hắn ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt hắn dưới vành mũ tối om, nhưng cô biết hắn đã nhìn thấy cô. Hắn lao tới như một con thú dữ bị đánh thức.

Lâm Tịch quay đầu bỏ chạy, tim đập điên cuồng, hơi thở dồn dập. Cô lao qua hành lang tối om, qua những tấm gương vỡ phản chiếu hàng nghìn bóng mình hoảng loạn, qua những cánh cửa giả kêu kẹt kẹt. Hắn đuổi theo, tiếng giày đạp nền xi măng nặng trịch, tiếng thở hổn hển đầy sát khí. Cô lao ra khỏi khu nhà ma, chạy về phía rừng thông phía sau, cành cây quất vào mặt rát bỏng, lá mục trơn trượt dưới chân. Hắn đuổi kịp ở một bụi cây rậm rạp, đè cô xuống đất lạnh ngắt, bàn tay bịt chặt miệng cô, con dao kề sát cổ họng. Mùi mồ hôi đàn ông nồng nặc xộc vào mũi, hơi thở hắn phả vào tai cô nóng rẫy: “Mày thấy rồi phải không? Mày phải chết.”

Cô giãy giụa điên cuồng, tay móc vào túi xách, ấn nút bình xịt hơi cay thẳng vào mặt hắn. Hắn hét lên đau đớn, buông tay che mắt, lảo đảo lùi lại. Cô nhân cơ hội rút con gấu bông móc khóa, ấn nút bật lưỡi dao nhỏ giấu bên trong, đâm mạnh vào đùi hắn. Máu nóng bắn ra tung tóe, hắn gầm lên như thú dữ. Cô vùng dậy, chạy thục mạng xuống núi, không dám ngoảnh lại, chỉ nghe tiếng hắn chửi rủa vọng theo trong gió.

Cô về đến nhà lúc trời tối mịt, toàn thân run lẩy bẩy, quần áo rách tả tơi, đầu gối chảy máu, mặt đầy vết xước. Hắc Lang lao tới, liếm láp tay cô lo lắng, sủa ầm ĩ như muốn an ủi. Cô ngồi bệt xuống sàn, khóc nức nở không thành tiếng, nước mắt hòa lẫn với máu và bụi bẩn. Cô định báo cảnh sát, mở điện thoại ra, nhưng rồi lại thôi. Cô không nhớ rõ mặt hắn – chỉ thấy đôi mắt đỏ ngầu và cái miệng méo mó vì đau khi bị xịt hơi cay. Cô không có bằng chứng, không biển số xe, không gì cả. Báo cảnh sát chỉ tổ rước thêm phiền phức, mà cô thì không muốn bất kỳ ánh sáng nào chiếu vào cuộc sống bóng tối của mình.

Nhưng đêm hôm đó, nỗi sợ quay lại. Cô lên chuyến xe buýt đêm muộn như thường lệ, ngồi ở góc cuối, đầu óc vẫn còn ám ảnh bởi công viên bỏ hoang. Cô cảm thấy có gì đó không đúng – một ánh mắt đang nhìn mình từ xa. Cô ngoảnh lại, và tim cô ngừng đập: hắn đang ngồi ở hàng ghế giữa, hoodie xám kéo kín, nhưng đôi mắt ấy, đôi mắt đỏ ngầu ấy không thể nhầm lẫn. Hắn đeo khẩu trang đen, đội mũ thấp hơn, nhưng chính là hắn. Hắn đang theo dõi cô.

Lâm Tịch hoảng loạn, đứng phắt dậy, xuống xe ở trạm gần nhất dù chưa đến nhà. Cô đi bộ thật nhanh về phía đồn cảnh sát gần đó, tim đập thình thịch, không dám ngoảnh lại. Nhưng cô biết hắn đang theo sau, tiếng bước chân xa xa nhưng đều đặn, như một bóng ma không buông tha. Cô rẽ vào con đường vắng để rút ngắn đường đến đồn, đèn đường vàng vọt chiếu xuống mặt đường ướt át sau cơn mưa chiều.

Hắn lao tới từ phía sau. Lần này hắn đã chuẩn bị: kính bảo hộ kín mắt, khẩu trang dày, không sợ hơi cay nữa. Hắn đè cô xuống tường, tay bịt miệng, dao kề cổ: “Lần này mày không thoát được.” Cô giãy giụa, nhưng vô ích. Sức hắn quá lớn, dao đã rạch một đường nông trên cổ cô, máu rỉ ra ấm nóng.

Rồi một bóng người khác lao tới. Là hắn – gã đàn ông từng quấy rối cô trên xe buýt đêm, từng đè cô trong con hẻm tối, từng để lại mùi rượu và mùi tinh dịch trên cơ thể cô bao lần. Hắn từ đâu xuất hiện, đập mạnh một khúc gỗ vào đầu tên hoodie xám, khiến hắn ngã gục. Hai người đàn ông đánh nhau dữ dội, tiếng xương thịt va chạm, tiếng gầm gừ, tiếng chửi rủa. Gã quen thuộc của cô khỏe hơn, nhanh hơn, hắn khóa cổ tên kia, đè xuống đất đến khi hắn bất tỉnh.

Hắn quay sang cô, thở hổn hển: “Cô ổn chứ? Tôi thấy cô lạ từ trên xe buýt, nên đi theo.”

Lâm Tịch nhìn hắn, nước mắt lăn dài. Cô không nói gì, chỉ gật đầu. Cả ba được đưa đến đồn cảnh sát. Tên hoodie xám bị còng tay, tỉnh lại trong phòng thẩm vấn. Sau vài giờ, cảnh sát xác nhận: hắn chính là hung thủ vụ án năm năm trước. Hắn bị tâm thần, tin vào tà thuật, đã giết Lý Giai Ny để làm nghi thức gọi quỷ, nhưng thiếu một bước cuối cùng. Hắn quay lại công viên để hoàn thiện nghi thức, và vô tình bị Lâm Tịch phát hiện.

Cô và gã đàn ông quen thuộc được thả về lúc nửa đêm. Trên đường ra khỏi đồn, không khí lạnh buốt, cô kéo tay hắn vào một con ngõ tối gần đó. Cô không nói lời cảm ơn, chỉ nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh, rồi quỳ xuống, kéo khóa quần hắn ra. Cô ngậm lấy dương vật hắn ngay giữa ngõ tối, giữa mùi rác và mùi máu còn vương trên quần áo. Hắn cứng lên rất nhanh, tay nắm tóc cô, đâm sâu vào cổ họng. Cô nghẹn ngào, nước mắt trào ra, nhưng không dừng lại. Cô đứng dậy, quay lưng, kéo váy lên, để hắn đâm vào từ phía sau. Cảm giác nguy hiểm còn sót lại, cảm giác biết ơn mãnh liệt, cảm giác sống sót sau cái chết khiến cô sướng đến điên dại. Âm đạo cô co bóp liên hồi, nước dâm thủy trào ra thành dòng, cô rên rỉ không kìm được, lên đỉnh liên tục đến mức chân mềm nhũn. Hắn xuất tinh sâu bên trong cô, nóng hổi, đầy ắp. Cô quay lại, hôn hắn cuồng nhiệt, vị máu và vị tinh dịch hòa quyện trên lưỡi.

Về đến nhà lúc ba giờ sáng, cô không tắm, không ngủ. Cô ngồi vào bàn, mở laptop, viết một lèo 18.000 chữ cho chương mới của «Huy Hiệu Dâm Loạn» – chương mang tên “Bóng Ma Quỷ Sơn”.

Trong chương ấy, Thẩm Ngôn nhận nhiệm vụ điều tra lại vụ án cũ ở công viên bỏ hoang trên núi. Cô cải trang thành gái điếm lang thang, lẻn vào khu nhà ma vào ban đêm, ngửi thấy mùi nến đen cháy khét, nhìn thấy vòng tròn nghi thức được vẽ lại bằng máu tươi. Cô bị hung thủ – một gã đàn ông cao lớn bị ám bởi tà thuật cổ xưa – phát hiện và đuổi bắt. Hắn đè cô xuống sàn đầy máu khô, xé toạc đồng phục, khắc ký tự lên ngực cô bằng dao, thì thầm tụng kinh trong khi đâm sâu vào cơ thể cô. Thẩm Ngôn vừa đau vừa sướng, vừa sợ vừa bị mê hoặc bởi sức mạnh đen tối của hắn. Nhưng rồi, một người đàn ông khác xuất hiện – một tên tội phạm cũ mà Thẩm Ngôn từng bắt, giờ được thả ra, tình cờ có mặt tại hiện trường vì đang trốn truy nã. Hắn cứu cô, đánh ngã hung thủ, rồi trong cơn nguy hiểm sống còn, hai người làm tình điên cuồng ngay trên sàn nghi thức đầy máu và nến đen. Thẩm Ngôn cưỡi lên hắn, âm đạo co bóp lấy dương vật hắn, nước dâm thủy hòa lẫn với máu từ vết thương, cô lên đỉnh trong khi thì thầm: “Tôi ghét anh… nhưng tôi cần anh để sống sót.” Họ cùng nhau khống chế hung thủ, phá vỡ nghi thức, nhưng mối quan hệ ngắn ngủi ấy để lại trong Thẩm Ngôn một vết thương lòng – cô đã yêu một kẻ tội phạm, dù chỉ trong khoảnh khắc bóng tối nhất.

Chương được đăng lúc trời sáng. Donate đổ về như mưa: 38.600 tệ chỉ trong một ngày. Bình luận tràn ngập lời khen:

“Dạ Hắc đỉnh cao thật sự! Vừa dâm vừa hồi hộp vừa đau lòng.”“Chưa bao giờ đọc dâm thư mà nổi da gà vì tình tiết trinh thám.”“Thẩm Ngôn yêu tên tội phạm ấy… chị viết mà tao khóc thật sự.”“Đây không còn là dâm thư nữa, đây là tiểu thuyết đen tối cấp cao!”

Lâm Tịch tắt máy tính, nằm vật ra giường, Hắc Lang nhảy lên nằm bên cạnh. Cô mỉm cười trong bóng tối. Cô đã tìm thấy cách để sống trong bóng tối mà vẫn sáng rực. Bằng chính những vết thương sâu nhất của mình.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...