Chuyện Đời Của Cô Nàng Viết Truyện Sex
Chương 6 : : Danh Tiếng Tăng Dần
Sau ngày mẹ xuất viện, Lâm Tịch không còn khóc nữa. Cô chỉ lặng lẽ chuyển thêm 48.000 tệ cuối cùng về quê để em gái trả hết nợ ngân hàng, rồi đóng tài khoản tiết kiệm cũ, mở một tài khoản mới mang tên “Tiền mẹ”. Mỗi tháng, dù kiếm được bao nhiêu, cô cũng tự động chuyển 8.000 tệ vào đó trước khi dám tiêu một đồng nào cho bản thân. Đó là cách cô chuộc lỗi, là cách cô nhắc nhở chính mình rằng mọi nhục nhã, mọi dơ bẩn đều đáng giá nếu mẹ còn thở.
Cô bắt đầu ra khỏi nhà nhiều hơn.Không phải vì buồn chán, mà vì cô nhận ra một sự thật đơn giản: nếu muốn viết hay hơn những con người chỉ biết bán dâm thư rẻ tiền, cô phải sống thật hơn họ. Cô cần mùi đường phố, cần tiếng ồn, cần mùi mồ hôi đàn ông, cần cả mùi phân chó trong ngõ tối. Cô cần tất cả những thứ đó để biến thành chữ.
Mỗi tuần ba buổi, cô mặc quần jeans cũ, áo hoodie trùm kín đầu, đeo khẩu trang, đeo kính râm, đi bộ hoặc ngồi xe điện ngầm đến những nơi mà trước đây cô sợ nhất: khu lao động nhập cư ở ngoại ô Mẫn Hàng, khu đèn đỏ cũ gần đường Phổ Đông, bãi đất trống phía sau chợ đầu mối Giang Dương, ga tàu cũ đã ngừng hoạt động ở Trấn Bắc… Cô lang thang hàng giờ, ghi chép vào điện thoại: mùi tanh nồng của cá chết bên bờ sông Tô Châu, tiếng loa phóng thanh rè rè của bảo vệ khu công trường, tiếng đàn ông cười khả ố khi thấy gái đi ngang, tiếng chó sủa trong đêm khi chúng đánh hơi thấy mùi cái.
Và cô ngủ với họ.Không phải tất cả, chỉ những người cô chọn. Người tài xế xe tải ngủ ngày trong cabin, người bảo vệ già hút thuốc lào bên cổng công trường, anh chàng sinh viên tỉnh lẻ thuê trọ cùng năm thằng trong căn phòng mười lăm mét vuông, gã đàn ông ly dị ngồi uống rượu một mình ở quán nhậu ven đường. Cô không lấy tiền, cũng không cho số điện thoại. Cô chỉ cần họ đưa cô vào nơi tối nhất, bẩn nhất, ồn nhất mà họ có, rồi làm tình với cô theo cách thô bạo nhất mà họ biết. Cô để họ xuất vào miệng, vào mặt, vào trong, để họ bóp cổ, tát mông, cắn núm vú đến bật máu. Cô ghi nhớ từng tiếng rên của họ, từng mùi tinh dịch khác nhau, từng cách cơ thể đàn ông run lên khi lên đỉnh. Sau đó cô lặng lẽ lau sạch, mặc lại quần áo, nói lời cảm ơn rất khẽ, rồi đi bộ về nhà trong đêm.
Con chó đen được cô mang về từ tuần thứ ba.Cô đặt tên nó là Hắc Lang. Nó nặng gần năm mươi cân, lông đen bóng, mắt vàng, dương vật đỏ au luôn lấp ló trong lớp lông bụng. Cô tắm cho nó bằng vòi sen nóng, cắt móng, tẩy giun, rồi thả nó tự do trong căn hộ. Ban ngày nó nằm dài trên ghế sofa ngắm cô viết chữ, ban đêm nó ngủ dưới chân giường, thỉnh thoảng nửa đêm lại nhảy lên giường, liếm mặt cô rồi đè cô ra như cái đêm trong ống cống. Cô không từ chối. Cô dang chân, ôm lấy cổ nó, để nó đâm sâu đến tận tử cung, để nút thắt phình to mắc kẹt bên trong suốt hai mươi phút dài đằng đẵng, để tinh dịch chó nóng hổi trào ra thành dòng mỗi khi nó rút ra. Cô lên đỉnh liên tục, nước mắt chảy ngược vào tóc, miệng rên rỉ những âm thanh mà chính cô cũng không nhận ra là của mình. Sau đó cô nằm đó, tay vuốt ve bộ lông ướt mồ hôi của nó, thì thầm: “Cảm ơn mày, Hắc Lang. Nhờ mày mà mẹ tao còn sống.”
Thu nhập của Dạ Hắc vẫn ổn định ở mức 28.000–33.000 tệ mỗi tháng, không tăng vọt thêm nữa. Cô không còn chạy theo những cảnh cực nặng chỉ để câu donate khủng. Cô bắt đầu viết chậm hơn, kỹ hơn, sâu hơn.
Cô dành cả tuần chỉ để xây dựng một phân cảnh Thẩm Ngôn ngồi một mình trong phòng thẩm vấn cũ, hút thuốc, nhìn huy hiệu cảnh sát dính đầy tinh dịch khô trên bàn mà không lau đi. Cô miêu tả tâm lý cô ấy từng chút một: sự tự ghê tởm, sự thèm khát, sự mâu thuẫn giữa trách nhiệm công dân và dục vọng đang lớn dần thành quái vật trong lòng. Cô viết về cách Thẩm Ngôn điều tra đường dây buôn người thật sự, cách cô ấy giả vờ sa đọa để tiếp cận mục tiêu, cách cô ấy ghi âm, chụp lén, thu thập chứng cứ trong khi cơ thể đang bị hành hạ đến mức không còn cảm giác đau nữa. Cô viết những đoạn dài không có tình dục, chỉ có bóng tối, chỉ có tiếng thở, chỉ có mùi máu và mùi tinh dịch ám vào tóc.
Độc giả cũ bắt đầu bỏ đi.“Đéo hiểu Dạ Hắc bị gì, tự nhiên viết trinh thám làm đéo gì?”“Tao vào đây để nứng chứ đéo phải để đọc tâm lý.”“Trả lại tiền donate, tao không đọc văn học giả tạo.”
Có tuần donate tụt xuống còn 19.000 tệ. Cô bình thản rút thuốc lá, hút một hơi dài, rồi tiếp tục viết.
Nhưng dần dần, một nhóm nhỏ độc giả mới xuất hiện. Họ không donate nhiều từng người, nhưng họ donate đều, donate lâu dài, và họ viết bình luận dài.
“Dạ Hắc là người duy nhất viết dâm thư mà khiến tao vừa nứng vừa khóc.”“Chị viết về sự sa đọa mà vẫn giữ được linh hồn của nhân vật, em phục sát đất.”“Chỉ cần chị còn viết, em còn donate đến đồng cuối cùng.”
Nhóm fan trung thành ấy lớn dần lên thành vài nghìn người. Họ lập riêng một nhóm chat bí mật, gọi nhau là “Hắc Đảng”. Họ phân tích từng chương như phân tích tiểu thuyết nghiêm túc, họ vẽ fanart Thẩm Ngôn với đôi mắt đỏ hoe và huy hiệu dính tinh dịch, họ dịch truyện sang tiếng Anh để đăng lên các diễn đàn nước ngoài. Nhờ họ, «Huy Hiệu Dâm Loạn» bắt đầu được nhắc đến như “tác phẩm dâm thư có chiều sâu nhất Trung Quốc hiện nay”.
Lâm Tịch không bao giờ lộ mặt. Cô từ chối mọi lời mời phỏng vấn ẩn danh, từ chối mọi yêu cầu show mặt, show giọng. Cô chỉ lặng lẽ viết, lặng lẽ sống, lặng lẽ ngủ với những người đàn ông xa lạ, lặng lẽ để Hắc Lang đè lên người mình trong đêm.
Có đêm, sau khi vừa từ một công trường về, toàn thân đầy mùi bụi xi măng và mùi tinh dịch của ba người đàn ông nhập cư, cô ngồi trước máy tính, viết một chương không có tình dục nào cả: Thẩm Ngôn về nhà, tắm rửa thật sạch, mặc đồng phục cảnh sát mới tinh, đứng trước gương nhìn chính mình, rồi bất ngờ đấm mạnh vào gương đến vỡ tan. Máu chảy xuống tay, nhỏ từng giọt lên huy hiệu sáng bóng. Cô ấy thì thầm: “Mày vẫn là cảnh sát, Thẩm Ngôn. Đừng quên.”
Chương ấy chỉ nhận về 4.800 tệ donate – con số thấp nhất trong nhiều tháng.Nhưng có 382 bình luận dài, và tất cả đều khóc.Lâm Tịch tắt máy tính lúc ba giờ sáng, bước ra ban công, nhìn Thượng Hải sáng rực đèn. Hắc Lang đi theo, dụi đầu vào đùi cô. Cô ngồi xuống, ôm lấy cổ nó, để nó liếm lên mặt mình. Cô mỉm cười, giọng khàn khàn vì thuốc lá và vì những tiếng rên đêm qua:
“Tao không cần đứng đầu nữa. Tao chỉ cần viết đến khi nào không ai có thể viết giống tao được thôi.”
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi sông Tô Châu, mùi nhựa đường nóng, mùi đàn ông, mùi chó, mùi máu và mùi tinh dịch. Tất cả hòa quyện thành một thứ hương vị mà chỉ riêng cô mới hiểu.
Cô đã tìm thấy chỗ đứng của mình trong bóng tối.Không phải là nữ hoàng dâm thư.Mà là người kể chuyện dâm đãng nhất, chân thật nhất, và cô đơn nhất.
Và cô thấy đủ.
