Chuyện Đời Của Cô Nàng Viết Truyện Sex
Chương 4 : : Học Cách Để Dâm Đãng
Mưa Thượng Hải đã ngừng từ mấy ngày, nhưng trong căn hộ tầng mười ba vẫn còn mùi ẩm và mùi thuốc lá nhàn nhạt. Lâm Tịch không còn mở cửa sổ nữa. Cô thích để không khí trong phòng đặc quánh, nóng bức, như thể cái nóng ấy sẽ ép cho da thịt cô nhớ lâu hơn những gì cô đã trải qua, những gì cô đang học cách biến thành tiền.
Doanh thu từ chương đầu tiên của «Huy Hiệu Dâm Loạn» không bùng nổ như chương “định mệnh” nữa, nhưng đều đặn mỗi chương mới cô nhận về từ bốn đến bảy nghìn tệ (đôi khi vọt lên mười nghìn nếu cô dám đẩy cảnh nặng hơn một chút). Đó không phải là số tiền khổng lồ trong bảng xếp hạng Hắc Dạ Đường, nhưng với cô, nó là vàng. Cô đã trả hết nợ cũ, mua lại một chiếc laptop mới, sắm một chiếc giường đôi thay cho chiếc giường đơn lún sâu, và lần đầu tiên trong đời dám mua một lọ nước hoa nhỏ xịn của Jo Malone để xịt lên cổ tay trước khi ngồi vào bàn viết. Mùi hoa cam và gỗ đàn hương thoang thoảng khiến cô thấy mình bớt nhếch nhác, bớt giống một con chuột cống sống trong bóng tối.
Cô bắt đầu có lịch trình của riêng mình.Buổi sáng: ngủ nướng đến mười giờ, dậy pha cà phê đen đặc, ăn một lát bánh mì phết bơ lạc.
Buổi trưa: mở laptop, đọc lại bình luận đêm qua, ghi chú những yêu cầu nặng đô nhất của độc giả (“cầu cảnh còng tay + nước mắt”, “muốn nghe tiếng rên chi tiết hơn”, “cảnh với chó khi nào chị ơi?”).
Buổi chiều: nghiên cứu.
Buổi tối: viết.
Nghiên cứu của Lâm Tịch không còn là đọc truyện của người khác nữa. Cô đã vượt qua giai đoạn ấy. Cô mua tài khoản VIP trên bốn năm trang phim đen Nhật Bản, hai trang châu Âu, và một diễn đàn ẩn chỉ dành cho thành viên đóng phí hàng tháng. Cô đeo tai nghe, hạ độ sáng màn hình xuống mức tối nhất, rồi ngồi xem như một sinh viên chăm chỉ đang học giáo trình bắt buộc. Cô ghi chép tỉ mỉ: góc quay khiến người xem cảm thấy mình đang ở trong cảnh, cách diễn viên nữ thở dốc khi bị bóp cổ, cách dương vật ra vào tạo ra âm thanh nhớp nháp ra sao, cách cơ thể nữ co giật khi lên đỉnh thật sự chứ không phải diễn. Cô xem đi xem lại cảnh một nữ diễn viên Nhật bị ba người đàn ông cùng lúc cho đến khi nữ diễn viên khóc thật, nước mắt hòa lẫn với tinh dịch trên mặt. Cô dừng hình, phóng to, quan sát từng giọt nước mắt lăn qua khóe mi, rồi ghi chú: “Nước mắt thật sẽ rơi chậm hơn, đọng lại ở cằm lâu hơn.”
Cô còn lập một file Excel mang tên “Cảm giác thật”. Trong đó cô tự thử. Cô mua một chiếc máy rung nhỏ, một bộ còng tay lót nhung màu đen, một chiếc bịt mắt satin. Có đêm cô tự còng tay mình vào đầu giường, bật video khiêu dâm, rồi để máy rung chạy ở mức cao nhất cho đến khi cô lên đỉnh thật sự. Cô vừa run rẩy vừa gõ vào điện thoại bằng một tay: “Cao trào đến lần thứ ba thì chân sẽ co giật không kiểm soát được, nước dâm thủy bắn ra thành từng đợt ngắn, giống như bị điện giật nhẹ.” Cô lưu lại, rồi tiếp tục viết chương mới với câu văn ướt át hơn, sống động hơn bao giờ hết.
Độc giả bắt đầu nhận ra sự thay đổi. Bình luận chuyển từ chê bai sang cuồng nhiệt:“Dạ Hắc tiến bộ thần tốc vãi, đọc mà tưởng đang xem phim 18+ full HD.”“Tả cái âm hộ co bóp khi lên đỉnh chuẩn kinh khủng, chắc chắn tác giả tự thử rồi.”“Donate 8000 cho chị, lần sau viết cảnh Thẩm Ngôn bị nhốt trong cũi chó đi chị ơi!”
Cô cười khi đọc những dòng đó. Nụ cười không còn méo mó nữa, mà nhẹ nhàng, gần như tự hào. Cô bắt đầu tự gọi mình là “người viết dâm thư chuyên nghiệp”. Cô bỏ hẳn ý định quay lại văn học thuần. Cô không còn mở file truyện ngắn văn học cũ nữa. Mỗi lần mở ra, cô chỉ thấy những câu văn đẹp đẽ nhưng vô dụng, những nhân vật buồn bã chẳng ai cần. Cô đóng lại, thì thầm với chúng: “Xin lỗi, tao không nuôi nổi tụi mày nữa.”
Cuộc sống của cô dần ổn định. Cô ăn uống đầy đủ, da dẻ hồng hào trở lại, thậm chí còn dám mua một chiếc váy lụa đen ngắn trên đầu gối để mặc ở nhà. Cô đứng trước gương, xoay một vòng, nhìn đường cong cơ thể mình lần đầu tiên được nuôi dưỡng tử tế sau bao tháng đói khổ. Cô nghĩ: “Thì ra viết khiêu dâm cũng là một nghề. Một nghề kiếm được tiền. Một nghề khiến mình sống sót.”
Nhưng bóng tối không bao giờ buông tha dễ dàng. Một tối thứ Sáu, cô lại đi xe buýt đêm về nhà. Cô đã có tiền gọi taxi, nhưng cô cố tình chọn xe buýt. Cô nói với chính mình rằng chỉ là để tiết kiệm, nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết mình đang tìm kiếm một thứ gì đó – một cảm giác, một nỗi sợ, một cơn đau để biến thành chữ.
Chuyến xe 71 lần nữa gần trống. Cô ngồi cùng vị trí cũ, góc cuối cùng, tai nghe nhét chặt, mắt nhìn ra cửa sổ mờ hơi nước. Cửa xe mở ở trạm ngoại ô quen thuộc. Mùi rượu nồng nặc lại xộc tới. Cô cứng người trước cả khi quay đầu.
Là hắn.Cùng đôi mắt đỏ ngầu, cùng dáng người cao lớn, cùng mùi rượu rẻ tiền. Hắn nhận ra cô ngay lập tức. Nụ cười nham nhở nở ra trên khuôn mặt bợt rượu. Hắn bước tới, ngồi xuống cạnh cô như lần trước, nhưng lần này không vội vàng rút dao. Hắn chỉ đặt một tay lên đùi cô, siết nhẹ, thì thầm:
“Lại gặp nhau rồi, em gái. Lần trước vội quá, chưa chơi đã hết vui.”
Lâm Tịch không run nữa. Cô bình tĩnh một cách kỳ lạ. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nhỏ nhưng rõ ràng:“Xuống xe ở trạm sau đi. Tôi biết anh muốn gì.”
Hắn ngạc nhiên đến mức hơi lùi lại, nhưng rồi cười lớn, bàn tay bóp mạnh hơn vào đùi cô qua lớp váy lụa đen. Cô không kháng cự. Xe dừng. Cô đứng dậy trước, bước xuống xe mà không ngoảnh lại. Hắn đi theo sau, hơi thở hổn hển vì kích thích.
Vẫn con hẻm cũ. Vẫn bức tường ẩm mốc. Vẫn mùi rác rưởi và nước tiểu. Nhưng lần này, Lâm Tịch tựa lưng vào tường trước khi hắn kịp đẩy. Cô ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn đường vàng vọt, giọng nhẹ như thì thầm:“Anh muốn chơi thế nào thì chơi. Nhưng phải để tôi nhớ rõ từng chi tiết.”
Hắn ngỡ ngàng một giây, rồi lao tới như con thú đói. Hắn hôn ngấu nghiến, lưỡi quấn lấy lưỡi cô, vị rượu kinh tởm tràn vào miệng. Hắn xé toạc váy lụa đen của cô, tiếng vải rách vang lên khô khốc trong đêm. Hắn bóp mạnh ngực cô, cắn vào cổ đến in dấu răng đỏ. Cô không khóc. Cô chỉ nhắm mắt, ghi nhớ: cảm giác đau khi bị cắn, cảm giác nhục nhã khi bị xé áo trước mặt một kẻ xa lạ, cảm giác ướt át giữa hai chân dù lý trí đang gào thét phản kháng.
Hắn kéo quần lót cô xuống tận mắt cá chân, quỳ xuống liếm láp như lần trước. Cô rên lên, không phải vì khoái lạc, mà vì cô biết mình cần tiếng rên ấy. Cô cần cảm giác lưỡi hắn xoáy sâu vào âm đạo mình, cần cảm giác nước bọt hắn hòa lẫn với dâm thủy của mình. Cô cần tất cả để về nhà viết chương mới.
Hắn đứng dậy, cởi khóa quần, cây dương vật cương cứng chạm vào bụng cô. Cô chủ động dang chân, thì thầm:“Đâm mạnh vào. Đừng nhẹ tay.”
Hắn làm theo. Hắn đâm mạnh, đâm sâu, từng cú thúc như muốn xé rách cô ra. Cô ôm lấy cổ hắn, cắn vào vai hắn để kìm tiếng hét. Đau. Rát. Nhưng cô ghi nhớ từng nhịp, từng tiếng da thịt va chạm, từng giọt mồ hôi của hắn rơi xuống ngực cô. Khi hắn sắp xuất tinh, cô đẩy hắn ra, quỳ xuống, há miệng đón lấy. Tinh dịch nóng hổi bắn lên lưỡi cô, vào cổ họng cô, một ít tràn ra khóe miệng. Cô nuốt, vị mặn chát lan khắp khoang miệng.
Hắn thở hổn hển, kéo quần lên, cười khẩy rồi bỏ đi. Cô ngồi lại trên nền đất lạnh, váy rách, tóc rối, tinh dịch còn dính trên cằm. Cô không khóc. Cô chỉ cười – một nụ cười nhẹ, gần như mãn nguyện.
Về đến nhà lúc ba giờ sáng, cô không tắm ngay. Cô ngồi vào bàn, mở laptop, viết một lèo 12.000 chữ cho chương đặc biệt của «Huy Hiệu Dâm Loạn». Cảnh Thẩm Ngôn bị tên tội phạm cũ bắt lại trong một con hẻm tối, bị xé váy, bị ép khẩu giao, bị xuất tinh đầy miệng. Cô tả chi tiết đến từng giọt tinh dịch tràn ra khỏi khóe môi đỏ mọng của nữ cảnh sát, tả cả ánh mắt Thẩm Ngôn lúc ấy – không còn là ánh mắt của người bị hại, mà là ánh mắt của một người đang học cách tận hưởng chính sự sa đọa của mình.
Chương ấy được đăng lúc năm giờ sáng. Đến trưa, donate vượt mốc 21.000 tệ – con số cao nhất kể từ chương định mệnh.
Lâm Tịch tắm rửa sạch sẽ, mặc một chiếc áo ngủ lụa mới, ngồi trên ghế sofa, nhấp một ngụm cà phê nóng. Cô nhìn ra cửa sổ, Thượng Hải vẫn sáng rực như mọi ngày. Cô mỉm cười, mở file word mới. Chương tiếp theo, cô sẽ viết cảnh Thẩm Ngôn chủ động tìm đến tên tội phạm ấy, trong một nhà kho bỏ hoang, để “lấy thêm chứng cứ”. Và cô biết, chính cô cũng sẽ lại lên xe buýt đêm, lại ngồi ở góc cuối cùng, lại chờ đợi một mùi rượu nồng nặc nào đó.
Vì cô đã chọn con đường này.Và cô đang sống tốt trên con đường ấy.Bằng mọi giá.
