Chuyện của Ngọc Linh
Phần 15
Đã 1 tuần kể từ lúc sinh nhật Ngọc Linh, nay Linh có hứng đi chạy bộ tập thể dục,Linh chạy bộ tà tà vừa hít thở không khí trong lành. Buổi sớm mai tươi đẹp làm cho người Linh thấy sảg khoái. Nàng chạy gần tới công viên thì chợt phát hiện ra hình như có người đang chạy theo sau lưng, hoá ra là Tài cũng đang chạy bộ ở đó
– Chào người đẹp, cũng đii chạy bộ hả
Ơ ông cũng đi chạy bộ à
Sáng nào tôi chả chạy quanh đây
Nói xong câu Tài không còn chạy nhanh nữa mà chủ động chậm lại, chạy cùng nhịp với Linh. Bản thân Linh cũng không hiểu vì sao hôm nay cô lại tự dưng tỏ ra ‘thân thiện” với Tài như vậy. Trong cơn vô thức, miệng nàng như bị buộc phải phát ra câu đó để kéo Tài đó lại gần với nàng hơn. Khác với sự lạnh nhạt như trước đây, giờ đây khi vừa chạy, Vy vừa phải quay sang quan sát và để ý Tài nhiều hơn.
Không hiểu sao, trong phút chốc, Ngọc Linh thấy Tài này cũng quyến rũ đến lạ. Cái quần cụt màu vàng làm cho đôi chân cơ bắp lông lá săn chắc lộ ra thấy rõ. Ở bên trên thì qua cái áo ba lỗ rộng thùng thình, Linh nhìn khuôn ngực không thể chê vào đâu được. Thêm vào đó lúc chạy bộ, mùi mồ hôi cơ thể Tài bay qua, quyện vào hương gió sớm mai kích thích thính giác Linh đến tột độ. Cơ thể nàng đang nhẹ nhàng theo từng nhịp chạy, bỗng nhiên bị sự tác động đó làm cho nặng nề hơn. Linh thấy khó chịu quá, phải tìm cách gì đó để giải toả bới mới được. Nhìn thấy miệng Tài cười cười gì đó, Linhbuột miệng hỏi thăm để quên đi cảm giác nặng nề này.
Được Linh đột ngột hỏi thăm, Tài tỏ ra mừng rỡ vừa chạy vừa đáp lời nàng:
– Đâu có gì, tại tôi thấy vui nên mới cười vậy thôi.
– Có chuyện gì vui vậy, kể tôi nghe với.
– Linh thấy đó, trước đây mỗi sáng tôi chạy qua đây không thấy cô gái nào xinh đẹp. Hôm nay tự dưng được người đẹp như Linh chào lại, rồi hỏi thăm thì hỏi sao tôi không vui chứ!
Câu trả lời có duyên, pha chút nịnh nọt trong đó là cho hai má Linh hồng hào lên, trông càng quyến rũ hơn. Linh cũng đáp lại Tài mấy câu, nàng tỏ ý xin lỗi vì lúc trước cư xử không đúng lắm. Nói chuyện qua lại mấy câu, Vy khám phá ra ngoài cái vẻ thể thao bên ngoài, Tài nói chuyện cũng vui tính.
Đang vừa chạy chung vừa nói chuyện ngon lành, đột nhiên Linh đứng sững lại, mặt nàng nhăn nhó đầy vẻ đau đớn. TÀI chạy cạnh bên dừng lại hớt hải hỏi:
– Chết, chuyện gì vậy ??
– Aaa… bắp chân của tôi… tự nhiên… không hiểu sao tự dưng căng cứng làm tooi đau quá…
– Chắc tại do không chạy, mới chạy lại không quen nên chuột rút đó… Thôi đừng chạy nữa, để tôi đỡ bà ngồi xuống đây nghỉ một chút.
Nhanh thoăn thoắt, chưa kịp để Linh phản ứng, Tài kéo choàng cánh tay nàng qua vai mình đỡ Linh vừa đi cà nhắc lại ngồi bên ghế đá công viên. Cả người Linh lúc này cứ dường như xuôi theo những cử chỉ rất ân cần của Tài vậy. Chân Linh hơi cứng và đau một chút nhưng dường như chẳng còn quan trọng nữa. Mùi mồ hôi và sự đụng chạm nhẹ da thịt với Tài làm cho đầu óc nàng cứ chao đảo lên.
Lúc tay Linh choàng qua, cánh tay và vùng ngực Linh áp vào vùng cơ bắp rắn chắc bên trên thân thể Tài. Hai đầu nhũ hoa Linh đột nhiên bị tác động đó làm săn cứng lại, cơ thể bỗng chốc rạo rực khó tả. Mặt Linh đỏ lựng lên trong vô thức. Ngồi xuống cạnh Tài, nàng đang mơ màng mặt mày đỏ ké thì đột nhiên Tài hỏi Linh:
– Sao… chân còn đau không… hay là để tooi xoa bóp mấy cái cho đỡ nhé!
Đầu óc Linh giờ đây hơi mụ mị, nàng chẳng còn đề phòng, cũng như nghi ngờ động cơ cho cái lời đề nghị Tài nữa. Không một chút suy nghĩ, vừa nghe Tài nói sơ vậy, đầu Linh đã gật gật đồng ý rồi. Linh đang mơ màng không nhận ra thôi, chứ thực chất khi vừa hỏi xong như vậy, thấy nàng gật đầu đồng ý, hai mắt Tài đã long lên sáng rỡ rồi, thấy Linh quay mặt đi chỗ khác che đi đôi má hồng hào của mình. Vẫn chưa dám tin vào sự thật quá may mắn trước mắt nhưng Tài vẫn liều lĩnh ngồi chồm hổm xuống đỡ một chân bị đau vừa rồi của Linh lên, bóp nhẹ nhẹ vào chỗ bắp chuối. Lúc này, cả người Linh như run lên khi bàn tay rắn chắc của Tài chạm vào bắp chân mình, khắp các lỗ chân lông của nàng săn thít lại. Tay Tài thô và cứng cáp đến lạ, bóp vào chỗ bắp chân Linh đến đâu, cơ bắp nàng nhão ra đến đấy, không còn săn cứng nữa. Bất giác trong cơn vô thức, miệng Linh phát ra âm thanh là lạ: “Uhm… uhm” thay vì là tiếng kêu “ui đau” như hồi nãy. Tài tin vào mắt vào tai của mình nữa khi nhìn thấy phản ứng ‘kỳ lạ’ đó của Linh.
Phải mất vài giây, Tài mới chợt nghĩ trong đầu:”có khi nào… nghe như tiếng rên đúng hơn…”. Cảm thấy thái độ khả nghi củaLinh, Tài liều lĩnh hơn, tay tiến xa hơn chút nữa để xem thử phản ứng của Linh. Tỏ ra rất tự nhiên, nhìn bên ngoài vẫn giống như là đang giúp Linh, nhưng lực bóp của Tài không còn mạnh nữa, thay vào đó là bàn tay chỉ sờ, và mơn trớn bắp chân của Linh thôi.
Linh không có phản ứng gì khác nữa, giờ chỉ nhắm ghiền hai mắt lại thôi. Tài không thể tin vào những gì mình đang cảm thấy nữa. Tài giả vờ nói lí nhí thăm dò:
– Sao roofi? Giờ thấy đỡ đau hơn chưa?
Linh không buồn trả lời Tài. Thay vào đó Linh ngã người dựa hẳn vào lưng ghế đá phía sau đẩy nhẹ chân mình tới trước nữa làm cho bàn tay đang mơn trớn của Tài vô tình chạy một đoạn lên tới đùi nàng. Tài tặc lưỡi nghĩ bụng, cười nham hiểm, nghĩ đến lúc trước đã địt Linh lúc cô tổ chức sinh nhật trên villa: “có phải giờ đây Linh thấy…, sao mình nghi quá” Nghĩ tới đoạn này, Tài bỗng nhiên trở nên liều lĩnh hơn một tys, nhìn quanh thấy không ai để ý thì vội bằng một động tác nhanh tay và dứt khoác, đẩy mạnh bàn tay mình đi xa thẳng lên chút nữa.
Đến khi đầu ngón tay của Tài chui tọt vào cái khe quần thun cụt ngủn của Linh lúc nào không hay. Tài cảm nhận đầu ngón tay kia của mình cảm nhận rõ mồn một chút xíu lông lá, cũng như sự nhờn ướt ngay chỗ khe quần thun phía giữa hai đùi Linh. Không còn gì nghi ngờ nữa, Tài như muốn hét lớn lên trong bụng mình: “em thật dâm đãng Linh ạ… Trời ơi, sao ướt vậy … Đừng nói là mình mới bóp chút xíu mà đã chảy nước rồi đó”. Linh còn không thèm mặc quần lót. Vừa làm,Tài vừa liếc nhìn lên xem lại lần nữa phản ứng của Linh
Có vẻ như nàng không phiền hà gì khi giờ đây một phần ngón tay của anh ta đã chạm tới chỗ cửa mình ướt át của Linh rồi, thay vào đó, xem chừng nàng còn tỏ ra thưởng thức điều đó hơn khi cứ liên tục nhắm mắt, cắn môi, ưỡn ưỡn người về phía trước. Giờ đây trong cái quần thun bó của Tàu, bản thân dương vật của Tàu cũng đột ngột thức dậy, không còn sợ sệt gì nữa, chỉ thi thoảng đưa mắt nhìn quanh quan sát những người tập chạy bộ xung quanh, trong khi tay Tài giờ đã tiếp tục tiến sâu hơn, sờ nhẹ, ấn nhè nhẹ ngón tay vào chỗ ướt át giữa hai đùi của Linh
Tài không còn nghi ngờ gì nữa, rõ ràng cô bé xinh đẹp hay chảnh chẹ ngày nào mà anh ta thấy giờ đang “hứng tình” tột độ. Cô gái này hôm nay phản ứng rất khác, trở trẽn, bạo dạng hơn rất nhiều.Tài thầm ghen tị bực tức với Huy nhưng nghĩ lại thì giờ đây người đang ngồi trước mặt nó là Linh, Dẫu sau đi chăng nữa,Tài thấy mình chẳng cần quan tâm nữa, cứ thản nhiên tiếp tục “giúp đỡ” cho Linh trong pha “móc lốp” vào buổi sớm mai.
Ngón tay Tài chui càng lúc càng sâu vào khe quần của Linh. Bím Linh giờ đây quần giật, co bóp lấy ngón tay thô ráp của Tài rồi giựt giựt trong không khí sáng sớm mát lạnh. Tài dần dà không còn chầm chậm nữa, cứ lướt ra lướt vào ngón tay của mình vào bím của Linh mỗi lúc một trơn tru. Linh ngồi yên, trân mình, miệng rên rĩ hít hà, nàng kềm chế phản ứng của mình để mấy người đi bộ xung quanh không để ý. Linh nói nhỏ chỉ để Linh và Tài ta nghe:
– Dang chân rộng ra chút đi Linh, để tôi dễ xoa bóp…
Linh không nói không rằng, chỉ làm theo lời Tài như bị thôi miên. Phụng cười hí hửng trong bụng, Tài giờ đây chỉ muốn đưa Ngọc Linh vào chỗ nào đó để hành xử
Vừa nghĩ ngợi Tài càng sục ngón tay mình nhanh hơn. Linh trân mình chịu đựng từng cái lướt tay của Tài . Đôi khi trong cơn cực khoái, Linh cũng giật mình tự nói với bản thân: “Trời đất ơi… sao tự dưng mình lại làm cái chuyện xấu hổ này ở ngoài đường ngoài vậy lại… xấu hổ quá đi mất!” Nhưng ngay sau đó, trong đầu nàng lại vụt thoáng qua tiếng nói khác: “Kệ xác tất cả đi Linh ơi… tận hưởng cảm giác sung sướng này trước đã đi Vy ơi!!!, không làm quá giới hạn là được, cả tuần này Huy bận bịu bỏ bê nàng không được làm tình, khiến cơ thể Linh rạo rực lên đó là lý do nay nàng chạy bộ để giải toả cơn khó chịu. Cũng bởi nghĩ vậy nên đột nhiên Linh sững người lại, hai đùi không dang ra nữa mà khép chặt làm ngón tay Tài đột nhiên bị kẹp chặt ở giữa. Nàng giật người lên sướng.
aaaa… giật 1,2,3 cái ướt cả ngón tay Tài.
Nàng chợt bừng tỉnh đẩy Tài ra, nàng chạy đi thật nhanh để tránh cái sự xấu hổ mà mình vừa làm
tại sao mày lại làm thế hả Linh, m để 1 người khác sờ mó mình thế, bản thân đã phản bội Huy
Tài chỉ biết nhoẻn miệng cười, nhưng nó cũng bức dứt vì chưa được làm gì Ngọc Linh, nhưng nó nghĩ đến lúc nãy cũng coi như là sung sướng. Rồi dần dần Linh sẽ thuộc về mình.
