Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cậu ta là một tên biến thái

Chương 26 : : Ghen



Ôn Nhược bất thình lình bị Lăng Diệc Dương ép vào tường, dọa cho kinh hoàng bạt vía, theo bản năng lấy tay chống vào ngực định đẩy cậu ta ra.

“Cậu đừng như vậy, đây là trường học, cậu rốt cục muốn làm gì vậy?!”

“Nếu cậu đã không phải bạn gái của cậu ta, thì tôi cũng có tư cách theo đuổi cậu. Cái trâm cài tóc này tôi đặc biệt tự mình chọn cho cậu, rất hợp với cậu, nếu lần sau Thanh Yên các có hoạt động offline, tôi hy vọng cậu có thể cài nó.” Giọng nói của Lăng Diệc Dương ấm áp, cũng cố tình để một khe hở giữa mình và Ôn Nhược, cũng coi như là có chừng mực.

Tuy nói rằng nơi này yên ắng, nhưng thỉnh thoảng vẫn có một số bạn học đi qua, nếu như nhìn tới đây thấy hai người đang duy trì thư thế ái muội như vậy, Ôn Nhược đương nhiên là có chút hốt hoảng lo sợ, sợ rằng sẽ bị Phó Diệc Xuyên nhìn thấy.

Tính tình Ôn Nhược từ trước đến nay luôn mềm mỏng, không thích nói nặng lời, nên cũng chỉ có thể thẳng thắn nói: “Lăng Diệc Dương, cho dù tôi không cùng Phó Diệc Xuyên yêu đương, tôi cũng không muốn làm bạn gái của cậu! Làm phiền cậu buông tôi ra, bữa sáng cùng cái trâm này tôi cũng sẽ không nhận, cũng xin cậu tương lai đừng làm mấy chuyện trẻ con như này nữa!”

Ủng hộ mình qua Stk: 1031634274 (vietcombank) để mình thêm nhiều động lực ra thêm nhiều bộ truyện chất lượng cho mọi người nhé!

Lời từ chối của Ôn Nhược đã nằm trong dự đoán của Lăng Diệc Dương, nên nghe xong cậu ta cũng không giận, nhưng tiếng bước chân đang bước tới gần phía sau, khiến cảm xúc hắn có chút biến hóa.

Nhẹ giọng truy hỏi: “Tôi thấy cậu cùng với Phó Diệc Xuyên rất thân mật, hóa ra không phải bạn trai bạn gái, vậy nên hai bọn tôi không phải là mẫu người mà cậu thích?”

Dáng người Ôn Nhược nhỏ nhắn, phía trước bị cơ thể Lăng Diệc Dương che chắn nên không nhìn thấy cảnh tượng phía sau, nghe vậy, trầm mặc một lát, sau đó thành thật đáp: “Đúng vậy, đều không phải hình mẫu mà tôi thích, cho nên làm ơn sau này đừng quấy rầy tôi?”

Vừa dứt lời, Lăng Diệc Dương đột nhiên lùi lại phía sau một bước, xoay người đối mặt với Phó Diệc Xuyên nói: “Anh nghe thấy cô ấy nói gì chưa? Chúng ta đều không phải là hình mẫu mà cô ấy thích, cho nên anh đừng có lúc nào bày ra dáng vẻ cô ấy là người của mình, hai chúng ta đều có thể cạnh tranh công bằng.”

Ôn Nhược giật mình khi nhìn thấy Phó Diệc Xuyên, nghĩ đến anh đã nghe rõ ràng rành mạch những lời cô nói vừa rồi, Ôn nhược không biết phải giải thích như thế nào, mới có thể an ổn vượt qua đêm nay đây. Ôn Nhược còn không có thời gian để tự hỏi, liền thấy Phó Diệc Xuyên vung một quyền mạnh mẽ đấm vào mặt Lăng Diệc Dương, nháy mắt máu tươi văng tung tóe khắp nơi.

Một ít máu bắn lên mặt Ôn Nhược, mang theo mùi tanh nhàn nhạt, khiến cô sợ hãi theo bản năng hét chói tai.

Khi các bạn trong lớp theo tiếng động chạy đến, Lăng Diệc Dương đã bị Phó Diệc Xuyên ném xuống đất đấm, ba bốn nam sinh mãi mới tách được bọn họ ra, hai người đánh nhau đã kinh động đến giáo viên và hiệu trưởng.

Đây là lần đầu tiên Ôn Nhược gặp phải chuyện như thế này, bị dọa đến ngây người, mơ mơ màng màng được các bạn cùng lớp dìu về lớp học, còn Phó Diệc Xuyên cùng Lăng Diệc Dương bị đưa tới văn phòng hiệu trưởng.

Hai người mặc kệ cho hiệu trưởng  hỏi như thế nào, cũng không nói ra lý do tại sao lại đánh nhau, từ đầu đến cuối  ngậm chặt miệng không nói một lời. Sau khi giáo y giúp Lăng Diệc Dương rửa sạch miệng vết thương, hiệu trưởng lúc này mới thông báo cho chủ nhiệm lớp của bọn họ, gọi điện thoại cho cha mẹ hai bên.

Một lúc Phó Ngạn nổi giận đùng đùng đi tới, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, hiệu trưởng cũng đứng dậy chào hỏi.

“Thằng nhóc Phó Diệc Xuyên này đã gây ra không ít phiền phức cho mọi người, cứ xử lý theo nội quy nhà trường, không cần nể mặt tôi.”

Dứt lời Phó Ngạn hung hăng trừng mắt nhìn Phó Diệc Xuyên, xem vết thương trên người hai người, không cần hỏi cũng biết ai ở thế thượng phong.

“Chủ yếu là vết thương trên người Lăng Diệc Dương có hơi nghiêm trọng, cũng hỏi không ra hai người vì sao hai đứa lại đánh nhau, cụ thể xử lý như thế nào còn phải chờ bố mẹ Lăng Diệc Dương đến cùng nhau bàn bạc.” Hiệu trưởng giọng điệu vẫn trước sau như một cung kính, khách khí.

Phó Ngạn liếc nhìn Lăng Diệc Dương vài cái, trên đầy vết máu, vết thương không rõ ràng, trì hoãn một lát, rồi nói: “Trên đường đến đây tôi đã gọi điện cho bọn họ, đã bàn bạc xong, trước tiên vẫn để nên cho hai thằng nhóc này về nhà nghỉ ngơi, cụ thể tình huống như thế nào, tôi sẽ cùng bố mẹ cậu ấy xử lí kín.”

Lăng Diệc Dương nghe vậy trong đáy mắt chợt lóe lên vẻ mất mát, không muốn phản bác gì nữa, cụp mắt xuống, tiếp tục nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.

Sau khi sự việc được giải quyết, Phó Ngạn lấy lí do đưa Lăng Diệc Dương đi khám bệnh, lôi cả hai người về nhà.

Vừa vào cửa, Lăng Ánh Lam thấy Lăng Diệc Dương trên mặt đầy vết thương, lại biết được là do Phó Diệc Xuyên đánh, đau lòng không thôi, lập tức khóc thút thít thành tiếng, mà Phó Diệc Xuyên đương nhiên không thể nào tránh được bị đánh một chút.

Chỉ là hai người vẫn nói năng thận trọng như trước, cho dù như thế nào hỏi cũng không chịu nói ra lí do tại sao lại đánh nhau.

Phó Ngạn đánh mệt mỏi, chỉ vào Phó Diệc Xuyên tức giận mắng: “Nó là em trai của mày, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà khiến mày ra tay tàn nhẫn đánh nó như vậy?”

“Cho nên, tôi không phải con ruột của ông?” Phó Diệc Xuyên cười lạnh hỏi lại.

Phó Ngạn nhất thời á khẩu không trả lời được, lại giơ tay muốn đánh, Lăng Ánh Lam thấy thế, vội vàng ngăn lại, giảng hòa nói: “Cũng không thể trách Diệc Xuyên được, hai đứa không phải anh em ruột thịt, còn không phải tại ông sao, Diệc Dương đã lớn như vậy, ông vẫn muốn nuôi nó như con riêng, trong trường học tất cả mọi người đều biết ông là cha của Diệc Xuyên, nhưng lại không một ai biết cha của Diệc Dương là ai, hai anh em chúng nó khác họ còn không nói, đến bây giờ cũng chưa ai biết bọn họ cùng cha khác mẹ.”

Những lời này Phó Ngạn sớm đã nghe đến phát ngán, nói thẳng: “Hai đứa chúng nó sinh cùng một năm, trước sau chỉ kém nhau có sáu tháng, bây giờ muốn tôi công bố ra ngoài, bà muốn tôi muốn ném mặt mũi đi đâu! Tôi đã nói với bà bao nhiêu lần, mặc dù Diệc Dương theo họ bà, con cái nên cho cái gì tôi một chút cũng không phân biệt…..”

Trong phòng sắc mặt mỗi người một vẻ, Phó Diệc Xuyên cũng lười không muốn xem, nhặt áo khoác ở dưới đất lên, chịu đựng vết thương trên người, phóng motor quay về nhà riêng.

Phó Ngạn và mẹ của Phó Diệc Xuyên vốn là thanh mai trúc mã, gia cảnh tương đồng, cha mẹ hai bên vốn có ý muốn tác hợp hai người, nhưng bà không thích tính cách cực đoan của ông, nên cũng không gật đầu đồng ý, Phó Ngạn vẫn lén lút yêu thầm.

Khi đó việc làm buôn bán của Phó Ngạn ngày càng phát đạt, tiền lời từ các khoản đầu tư cũng rất nhiều, nhanh chóng đưa công ty vừa mới mở tiến lên tầng lớp thượng lưu. Mặc dù tiền kiếm được nhiều hơn, nhưng tính tình lại càng thêm nóng nảy cố chấp. Phó Ngạn đối với mẹ của Phó Diệc Xuyên nhớ mãi không quên, biết bà sắp kết hôn, nhưng lại trực tiếp gây sức ép, đem gạo nấu thành cơm.

Tình hình phát triển thành như vậy, hai nhà vốn dĩ quan hệ lại không tồi, cộng thêm thành tựu của Phó Ngạn, nên đành phải hủy bỏ hôn ước của bà, cùng với Phó Ngạn kết hôn. Mẹ Phó Diệc Xuyên từ đầu đã không thích Phó Ngạn, sau khi kết hôn thái độ đối với ông lại càng lãnh đạm.

Sau khi kết hôn, cuộc sống tình dục đều là do Phó Ngạn ép buộc, nên chẳng bao lâu ông đã mất hứng thú, thư ký Lăng Ánh Lam tuổi trẻ xinh đẹp mới tới công ty lập tức chen vào chỗ trống, hai người chân trước chân sau đã có thai, Lăng Ánh Lam sinh con xong Phó Ngạn lại trắng đêm không về.

Mẹ của Phó Diệc Xuyên do uất ức một thời gian nên sinh bệnh, bà qua đời lúc anh chưa được tám tuổi. Lăng Ánh Lam tất nhiên sau đó công khai vào cửa, Phó Ngạn lại không bởi vậy mà hồi tâm, ngược lại so với lúc mẹ Phó Diệc Xuyên còn sống, càng chơi bời ác liệt hơn, Lăng Ánh Lam vì muốn giữ vững vị trí của mình, chỉ có thể nuốt hận, mặc kệ ông đi ra ngoài tìm gà.

Tuy mẹ của Phó Diệc Xuyên mất vì bệnh tật, nhưng cái chết của bà ít nhiều cũng liên lụy đến những người trong nhà, Phó Ngạn đánh đập anh một cách tàn bạo nhưng cũng ra tay hào phóng, trong tay anh tiết kiệm được không ít tiền, 18 tuổi, tự mình mua nhà, một mình dọn ra ngoài ở, nếu không phải chuyện gì bắt buộc, Phó Diệc Xuyên cũng không muốn trở về.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...