Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cậu ta là một tên biến thái

Chương 25 : : Tôi dạy kèm cho cậu, có được thưởng không?



“Làm sao mà nhầm được, từ trước đến nay tôi toàn nộp giấy trắng, không đếm ngược từ dưới lên mới lạ.” Phó Diệc Xuyên bình thường không thích khoe khoang, bây giờ ở trước mặt Ôn Nhược, trong lời nói lại lộ ra một chút tự đắc.

Ôn Nhược cũng loáng thoáng nhận ra, nghi ngờ hỏi: “Cho nên mỗi lần kiểm tra cậu thật ra đã biết hết cả đáp án nhưng lại cố tình không viết có đúng không? Nhưng tại sao lại phải làm như vậy?”

“Không có gì đâu, chỉ cảm thấy không thú vị thôi, có muốn sau giờ học tôi dạy kèm thêm cho cậu không, như vậy sau này nghe giảng sẽ dễ dàng hơn.” Phó Diệc Xuyên nhàn hạ nói.

Đạt thành tích tốt trong kỳ thi, được thầy cô giáo yêu thích, bạn bè hâm mộ, cha mẹ khen ngợi, đây không phải điều mà mỗi học sinh mong muốn hay sao? Từ góc độ của Ôn Nhược mà nói, cô thật sự không nghĩ ra lí do tại sao anh không trả lời các câu hỏi trong kỳ thi.

Nhưng nhìn phản ứng của Phó Diệc Xuyên có vẻ không muốn nói, Ôn Nhược cũng không thể hỏi thêm.

Ủng hộ mình qua Stk: 1031634274 (vietcombank) để mình thêm nhiều động lực ra thêm nhiều bộ truyện chất lượng cho mọi người nhé!

“Không được, với khả năng tiếp thu của tôi, không thể nghe quá nhiều cùng một lúc, nếu không sẽ không tiêu hóa được.” Ôn Nhược rũ mắt xuống, tiếp tục chăm chú nghiêm túc đọc sách, hết sức tập trung ghi chú.

Phó Diệc Xuyên ngồi bên cạnh, nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của Ôn Nhược, nhẹ nhàng vén bớt tóc mai ra sau tai, vành tai của cô cũng mềm mại như chính bản thân cô, thỉnh thoảng khi địt cô, anh sẽ không nhịn được mà ngậm lấy vành tai Ôn Nhược.

Bây giờ vành tai non mịn ở ngay trước mặt, Phó Diệc Xuyên theo bản năng cúi người xuống nhẹ nhàng hôn vành tai cô.

Nụ hôn này dịu dàng mà ngứa ngáy, Ôn Nhược không hề hoảng loản, lấy tay che tai, thấp giọng nói: “Cậu đừng như vậy ~ nếu không tôi không tập trung được.”

Vừa mới nói hai mặt cô đã ửng đỏ, cái kiểu hôn trộm này dường như còn khiến cô ngượng ngùng hơn cả lúc điên cuồng ở trên giường.

“Cậu như vậy, tôi cũng không thể tập trung.” Phó Diệc Xuyên cười nhạt.

“Phó Diệc Xuyên ~ tôi muốn nói với cậu một chuyện, về sau…….Về sau có thể chuyển……. Chuyển chuyện kia vào ngày chủ nhật, nếu không đi học tôi rất mệt, tôi rất hay dễ ngủ gật trong lớp. Thành tích bây giờ của tôi nếu không nỗ lực một chút, e là không thể vào được đại học H.” Ôn Nhược đỏ mặt, nhẹ giọng thương lượng với Phó Diệc Xuyên.

“Cậu muốn học đại học H? Trường đại học đó không khó vào, không có điểm gì đặc biệt, nhưng được cái lá phong rất đẹp.” Phó Diệc Xuyên ngồi thẳng người, dựa lưng vào ghế, ánh mắt không rời khỏi người Ôn Nhược.

“Lá phong rất đẹp. Mỗi khi mùa thu đến, trên đường đến trường tràn ngập ánh vàng rực rỡ của lá rụng. nghe nói rất nhiều khách du lịch ở vùng khác đến đại học H check in.” Trong đầu Ôn Nhược trong hiện lên từng bức ảnh mà cô đã từng xem ở trên mạng, đôi mắt khát khao, trên gương mặt lờ mờ hiện lên nụ cười.

Ôn Nhược trầm giọng nói: “Đối với cậu thì đại học kia không quá khó vào đâu, nhưng lấy thành tích của tôi, phải dốc hết toàn lực, mới có thể miễn cưỡng đạt điểm chuẩn.”

“Chỉ cần mỗi ngày sau giờ tan học tôi phụ đạo cho cậu 2 tiếng, đảm bảo cậu có thể được nhận vào đại học H, nhưng tôi vất vả như thế, có phải nên được khen thưởng hay không?” Phó Diệc Xuyên nhướng mày ám chỉ nói.

Nếu là người bình thường nói những lời này, còn làm ra dáng vẻ tùy tiện như vậy, nhất định nhìn rất thô tục, nhưng Phó Diệc Xuyên trời sinh có một đôi mắt đào hoa, tinh tế quyến rũ, khiến người khác tim đập loạn nhịp.

Phần thưởng mà anh muốn đương nhiên cô biết nó là cái gì, trong lòng Ôn Nhược cũng có một chút dao động, đằng nào thì cô cũng không trốn được việc đó, chi bằng làm buổi tối, nghỉ ngơi một đêm, cũng không ảnh hưởng đến việc cô đi học ngày hôm sau.

“Tôi……để tôi suy nghĩ….suy nghĩ……”

Nếu như chuyện này cô đáp ứng quá nhanh, sẽ khiến anh cảm thấy kì quái.

Phó Diệc Xuyên cười xoa xoa đỉnh đầu Ôn Nhược, đứng dậy nói: “Vậy cậu cứ suy nghĩ đi, tôi đi về đây, nếu không tôi cũng không tự mình bảo đảm để cậu chuyên tâm học tập.”

Không phải là anh không muốn, mà là hai ngày này có hơi quá mức, chỉ sợ cô không chịu nổi.

Dù sao thì một khi dục hỏa đã bùng lên, không phải chỉ một lần hai lần là có thể dập tắt được.

Ôn Nhược hiển nhiên không nghĩ đêm nay mình lại có thể tránh được một kiếp, sững sờ một lát, vội vàng đứng dậy đưa anh ra ngoài, chỉ sợ anh lại đổi ý, tuy cô cũng có khoái cảm cực hạn khi bị anh địt.

Nhưng mỗi lần kết thúc, lồn của cô đều có cảm giác nóng rát, ẩn ẩn đau, hơn nữa dáng vẻ Phó Diệc Xuyên lúc trên giường, còn đáng sợ hơn lúc bình thường nhiều, thành ra Ôn Nhược tự nhiên không muốn làm việc kia nhiều.

Hôm nay tâm trạng của ba mẹ Ôn cực kỳ tốt, nhìn thấy Phó Diệc Xuyên phải ra về, còn nhiệt tình tiễn anh ra tận cửa, ngay khi ba mẹ Ôn Nhược vừa mới quay người lại, Phó Diệc Xuyên vội vàng ghé đến bên tai Ôn Nhược thấp giọng thì thầm: “Vội vã đuổi tôi đi như thế, làm tôi có hơi có cảm giác thất bại, hôm nay nghỉ ngơi cho tốt, đêm mai nhất định không tha cho cậu.”

Dứt lời liền xoay người nhanh chóng rời đi, bỏ lại Ôn Nhược ngơ ngác đứng tại chỗ, tim đập thình thịch, cũng không rõ cảm xúc của mình bây giờ là gì.

Sáng sớm hôm sau, Ôn Nhược vừa vào lớp, đã nhìn thấy trên chỗ ngồi có một phần bữa sáng, cùng một chiếc hộp tinh xảo, Tống Phỉ Phỉ quay đầu lại thì thào: “Là hotboy Lăng Diệc Dương mang đến, Ôn Nhược cậu cũng thật có sức hấp dẫn, bọn tôi chưa từng thấy Lăng Diệc Dương đối xử với cô gái nào ân cần như vậy.”

Ôn Nhược lúc này mới hiểu rõ, bảo sao lúc cô bước vào lớp, nữ sinh nhìn cô với ánh mắt quái dị như vậy.

Trên bữa sáng còn dán một tờ giấy nhớ hình trái tim, trên giấy viết: Xin lỗi vì hôm qua đã làm cậu bị thương.

Trong chiếc hộp tinh xảo kia là một chiếc trâm cài tóc bằng vàng của một nhãn hiệu lớn, Ôn Nhược vội vàng cất đồ đi, định trả lại cho Lăng Diệc Dương, nhưng mới vừa cầm chiếc hộp lên liền nhìn thấy Phó Diệc Xuyên bước chân vào lớp học.

Ôn Nhược sợ hết hồn, vội đem bữa sáng và hộp trang sức nhét vào trong hộc bàn, sau đó dùng cặp sách che lại, chột dạ ngồi xuống loay hoay sắp xếp sách vở.

“Sớm ~ tối hôm qua ngủ có ngon không?” Phó Diệc Xuyên ngồi xuống, mỉm cười chào Ôn Nhược.

Ôn Nhược căng thẳng không dám ngẩng đầu lên, ậm ừ một câu xem như đáp lại, Ôn Nhược lương tâm cắn rứt cảm thấy chính mình như đang yêu đương vụng trộm, dù sao chỉ cần Lăng Diệc Dương với cô có cái gì đó, Phó Diệc Xuyên biết được nhất định sẽ nổi điên.

Cũng may Phó Diệc Xuyên cho rằng cô đang thẹn thùng, nên không phát hiện ra có điều gì bất thường, suốt cả tiết học Ôn Nhược đứng ngồi không yên, sau khi hết giờ học, thừa dịp Phó Diệc Xuyên đi WC, cô nhanh chóng cầm lấy chiếc hộp đi tìm Lăng Diệc Dương.

Không biết là Lăng Diệc Dương đã nói gì với mọi người trong lớp cậu ta mà ngay khi Ôn Nhược vừa xuất hiện ở cửa, đám nam sinh trong lớp liền reo hò ầm ĩ, Ôn Nhược vội vàng kéo Lăng Diệc Dương đến một góc khuất ít người qua lại.

Dúi bữa sáng và hộp trang sức vào trong tay Lăng Diệc Dương, nhíu mày nói: “Bạn học Lăng, tôi biết ngày hôm qua cậu không cố tình, tôi cũng không có ý trách cậu, làm phiền cậu sau này đừng mua đồ gì tặng tôi nữa, cũng đừng đến lớp học tìm tôi, có được hay không?”

“Tôi có tình làm như vậy, là tôi cố ý đá quả bóng đó vào chân cậu.” Lăng Diệc Dương vẻ mặt nghiêm túc đó.

Ôn Nhược nghi ngờ lặp lại: “Cố ý?”

“Đúng vậy, là tôi cố ý, kể cả chuyện làm rơi bút ngày hôm đó, bút đó không phải của cậu mà là của tôi, tôi chỉ muốn kiếm cớ để tìm gặp cậu thôi, Ôn Nhược tôi thích cậu, tôi cảm thấy mình nên nói chuyện rõ ràng với cậu, cứ lén lén lút lút như vậy thật không có ý nghĩa gì hết.”

Lăng Diệc Dương đột ngột tỏ tình khiến Ôn Nhược nghe mà giật mình, cô không hề đỏ mặt tim đập như các nữ sinh khác, mà theo bản năng cảm thấy sợ hãi, sợ hãi Phó Diệc Xuyên biết Lăng Diệc Dương thích mình.

“Chúng ta……. Chúng ta chỉ mới gặp nhau có vài lần thôi, sao cậu lại thích tôi được, bạn học Lăng nhất định là cậu đã hiểu lầm cái gì rồi…….” Ôn Nhược căng thẳng, lời nói ra liền ấp a ấp úng không rõ ràng.

Lăng Diệc Dương lại vô cùng kiên định nói: “Tôi thích cậu, không có hiểu lầm, mà là cậu, là bởi vì cậu đang yêu đương cùng Phó Diệc Xuyên? Cho nên mới trốn tránh tôi có phải không?”

Đang yêu ? Yêu đương là như thế nào? Cô đã nếm thử mùi vị tình dục, nhưng cô vẫn chưa biết tình yêu là gì.

Nhưng cô mơ hồ cảm thấy mối quan hệ giữa cô và Phó Diệc Xuyên bây giờ, hẳn không phải là tình yêu……

“Tôi không có yêu đương với cậu ấy, nhưng…….”

Lời còn chưa nói xong đã bị Lăng Diệc Dương nắm lấy cổ tay, đẩy cô vào vách tường rồi dùng cánh tay giam Ôn Nhược lại.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...