Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cậu ta là một tên biến thái

Chương 23 : : Lồn cậu hết sưng chưa?



Sau khi nói chuyện về cô gái kia, Tống Phỉ Phỉ đảo mắt nhìn xung quanh một lượt, ra vẻ bí ẩn thì thầm: “Ôn Nhược, mình cảm thấy hình như Phó Diệc Xuyên đối xử với cậu rất khác mọi người. Hôm qua mọi người trong lớp ai cũng ngạc nhiên khi thấy cậu được Phó Diệc Xuyên dắt vào lớp. Cho nên…. nhìn cậu không hề giống bị bắt nạt cho lắm.”

Sống dưới bóng ma của Phó Diệc Xuyên một thời gian dài, Tống Phỉ Phỉ mỗi khi nhắc đến tên anh đều rất cẩn thận, nhưng vẫn khồng nhịn được tò mò về mối quan hệ giữa Phó Diệc Xuyên và Ôn Nhược.”

“Tớ…. Tớ với cậu ấy không hề có quan hệ gì hết.”

Nghĩ đến chuyện xấu hổ ngày hôm qua, cô không dám nói với bạn bè, chỉ đành phải nói dối.

“Tớ ăn xong rồi, tớ muốn đi vệ sinh, tớ đi trước nhé.” Ôn Nhược không giỏi nói dối, sợ nếu Tống Phỉ Phỉ tiếp tục hỏi, cô sẽ để lộ điều gì đó, nên kiếm cớ vội vã rời đi.

Ủng hộ mình qua Stk: 1031634274 (vietcombank) để mình thêm nhiều động lực ra thêm nhiều bộ truyện chất lượng cho mọi người nhé!

Ra khỏi căng tin, dọc đường đi Ôn Nhược ngơ ngác, không biết phải làm thế nào, nên nhờ ba mẹ chuyển trường, hay là…..

Bây giờ đầu óc cô đang rất rối, không biết tình cảm của mình dành cho Phó Diệc Xuyên là gì, đáng nhẽ khi gặp phải chuyện như thế này, cô phải hận Phó Diệc Xuyên mới đúng, nhưng cô hoàn toàn không hận anh chút nào. Trong lòng Ôn Nhược cảm thấy sợ hãi, muốn tránh né, nhưng lại không hề ghét anh.

Trong lúc Ôn Nhược đang cảm thấy hỗn loạn thì đột nhiên bắp chân như bị cái gì đó đập mạnh vào, cơn đau buốt truyền đến, Ôn Nhược ngay lập tức ngã xuống đất. Khi nhìn thấy quả bóng từ từ lăn qua, cô mới nhận ra mình đã mơ mơ màng màng đi đến sân thể dục, không cẩn thận bị bóng đá vào người.

Ôn Nhược chật vật đang định đứng dậy thì thấy Lăng Diệc Dương vội vàng chạy tới, bế cô lên, cẩn thận xin lỗi: “Xin lỗi, tôi sơ ý đá trúng cậu, để tôi đưa cậu đến phòng ý tế.”

“Không…..không cần đâu.” Ôn Nhược hoảng sợ nói: “Cậu thả tôi xuống đi.”

Phó Diệc Xuyên đã cảnh cáo cô không được dính dáng đến Lăng Diệc Dương, sao cô dám thân thiết với cậu ta như vậy, nhưng Lăng Diệc Dương mặc kệ, bất chấp bế cô đến phòng y tế. Dọc đường đi, nam sinh thì bỡn cợt huýt sáo, nữ sinh thì nhìn cô với ánh mắt giận dữ, Ôn Nhược xấu hổ chỉ có thể vùi mặt vào trong ngực Lăng Diệc Dương.

Sau khi kiểm tra, Ôn Nhược chỉ bị bầm tím nhẹ, không ảnh hưởng đến việc đi lại. Bôi thuốc xong, bác sĩ cần phải đi nghỉ trưa nên dặn Ôn Nhược có thể nghỉ ngơi trong phòng y tế một lúc hoặc quay trở lại lớp học.

Ôn Nhược vừa xuống giường, Lăng Diệc Dương tiến đến muốn đỡ cô, Ôn Nhược giật mình xua xua tay: “Không cần, tôi tự đi được.”

“Cậu có vẻ rất sợ tôi, có phải bởi vì Phó Diệc Xuyên không?” Lăng Diệc Dương thẳng thắn hỏi.

“Không phải, tôi…..là tôi muốn tự đi.” Ôn Nhược ngập ngừng nói.

“Mặc dù vết thương không ảnh hưởng đến việc đi lại của cậu, nhưng nếu dùng sức thì vẫn đau, tôi làm cậu bị thương, không phải tôi nên có trách nhiệm giúp đỡ cậu à? Cậu đừng có ngại, cho tôi cơ hội lấy công chuộc tội.” Lăng Diệc Dương giọng nói ấm áp khuyên nhủ.

Ôn Nhược nghe cậu ta nói không biết phải từ chối như thế nào, Lăng Diệc Dương nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng nói: “Cậu có thể dựa vào tay tôi, như vậy cậu không cần phải dùng sức, đi đường sẽ không đau nữa.”

Ôn Nhược bất đắc dĩ đành thấp giọng cảm ơn, vừa mới được Lăng Diệc Dương dìu đến cửa đã đụng phải Phó Diệc Xuyên.

Phó Diệc Xuyên hai má phiếm đỏ, trên trán lấm tấm mồ hôi, chắc chắn là chạy đến đây. Nhìn thấy một màn trước mặt, nháy mắt sắc mặt trở nên âm trầm, Ôn Nhược hốt hoảng hất tay Lăng Diệc Dương ra.

Phó Diệc Xuyên nhìn về phía Ôn Nhược, cố gắng kiềm chế cơn giận, hỏi: “Bị thương ở đâu?”

“Bắp chân, nhưng không có gì nghiêm trọng cả.” Ôn Nhược cuống quít trả lời.

“Lên giường nghỉ ngơi một chút, chờ tôi.” Phó Diệc Xuyên vừa dứt lời, lập tức nắm lấy cổ áo của Lăng Diệc Dương, kéo cậu ta ra khỏi phòng.

Ra khỏi cửa, Lăng Diệc Dương vùng ra khỏi tay của Phó Diệc Xuyên, vẻ mặt vô cảm sửa lại cổ áo của mình, nói: “Sao nào? Không làm gì được ba nên giờ trút giận lên người tôi à?”

“Lăng Diệc Dương, tôi chỉ cảnh cáo cậu lần này! Đừng có giở mấy mánh khóe nhỏ này ra, cũng đừng có động vào cô ấy! Tôi khuyên cậu và mẹ cậu nên dành sức lực mà lấy lòng ba tôi đi, đừng có uổng phí công sức ở đây!” Nói xong lập tức xoay người vào phòng.

Ôn Nhược ngồi trên giường bệnh thấp thỏm đợi Phó Diệc Xuyên, anh dường như cực kỳ ghét cô dính lứu tới Lăng Diệc Dương, vậy mà lại để anh nhìn thấy cảnh vừa rồi, Ôn Nhược sợ hãi, không biết lát nữa anh sẽ làm gì mình.

Một lúc sau Phó Diệc Xuyên bước vào phòng, thấy sắc mặt anh bình thường, không có vẻ gì là tức giận, Ôn Nhược mới nhẹ nhõm, thở hắt ra.

Phó Diệc Xuyên bước đến giường ngồi cạnh Ôn Nhược, cầm chân cô đặt lên đùi mình, dùng lòng bàn tay xoa bóp giúp cô, nhẹ nhàng hỏi: “Có còn đau không?”

“Một…một chút, lúc ở sân thể thể dục, tôi không cẩn thận nên bị bóng của cậu ấy đá trúng chân, sau đó cậu ấy đưa tôi đến phòng y tế, tôi với cậu ấy còn không nói câu nào với nhau.”

Ôn Nhược không biết vì sao mình phải vội vàng giải thích, nhưng nếu không giải thích cô sẽ thấy bứt rứt trong lòng.

“Tôi biết rồi, lồn cậu còn đau không?” Phó Diệc Xuyên ở bên tai cô nhỏ giọng hỏi.

Cô đương nhiên biết anh muốn hỏi nơi nào nhưng không ngờ anh lại hỏi thẳng ra như vậy, nháy mắt hai gò má ửng hồng, ngượng ngùng nói: “Không đau……đỡ hơn rồi ~~”

Hai người đang nói chuyện với nhau thì, đột nhiên buồng bên cạnh phát ra tiếng nữ sinh rên rỉ, sau đó lại lập tức yên lặng không một tiếng động. Ôn Nhược suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm, tiếng kia nghe rất giống với tiếng khi cô cùng Phó Diệc Xuyên làm tình, nhưng đây là phòng y tế mà? Làm sao lại?

Mặc dù phòng y tế được chia thành nhiều ngăn nhỏ để đảm bảo không gian riêng tư, nhưng đây vẫn là ban ngày, nên chắc không có ai địt nhau ở đây đâu.

Ôn Nhược đang phân tâm, thì chợt thấy bàn tay của Phó Diệc Xuyên từ bắp chân vuốt lên đùi cô.

“Ừm ~~ cậu làm gì vậy?” Ôn Nhược giật mình.

Phó Diệc Xuyên áp giọng xuống: “Đừng phát ra tiếng, tôi muốn kiểm tra xem lồn cậu đã hết sưng chưa.”

Phó Diệc Xuyên đứng dậy kéo cánh cửa ngăn cách các gian phòng lại, tạo thành một vách ngăn, Ôn Nhược vẻ mặt sợ hãi nói: “Đã đỡ hơn nhiều rồi, không cần phải kiểm tra.”

Phó Diệc Xuyên nhất quyết đặt cô nằm lên giường, váy đồng phục vén lên tận bụng, quần lót bị kéo xuống đầu gối, sau khi tách hai chân cô co lên, quần lót liền tuột xuống mắt cá chân.

“Cậu nhanh lên ~~”

Tuy rằng đã kéo cửa lại, nhưng đây vẫn tính là nơi công cộng, Ôn Nhược cực kỳ sợ hãi sẽ bị người khác phát hiện.

Phó Diệc Xuyên dùng ngón tay thon dài của mình sờ soạng hai mép lồn của Ôn Nhược, hai đầu ngón tay nhẹ nhàng tách lỗ lồn ra, quả thực đã tốt hơn nhiều, không còn sưng đỏ như tối hôm qua.

“Tối hôm qua tôi đi rồi, cậu làm thế nào để rửa sạch?” Phó Diệc Xuyên thản nhiên hỏi, ngón tay thon dài thong thả cắm vào bên trong lồn hồng non mịn trêu chọc.

“Ừm ~~ đừng ~~ không được ~~ ư ~~ không thể ở trong này ~~” Ôn Nhược bị ngón tay của anh khiêu khích, không nhịn được phát ra những âm thanh kiều mị, quyến rũ.

Từ lúc bị phá thân, cơ thể cô ngày càng xa lạ, chỉ cần bị anh chạm vào, cho dù không cam tâm tình nguyện, vẫn không chống đỡ nổi, cả người mềm nhũn, mặc anh giày vò.

Bây giờ mới bị ngón tay chọc vài cái, nước lồn đã chảy ra giàn giụa, cả người mềm nhũn vô lực.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...