Cậu ta là một tên biến thái
Chương 21 : : Ba mẹ vợ ở ngoài, liếm lồn cô trong phòng ngủ.
Ba mẹ Ôn thấy thế đành nhiệt tình dẫn Phó Diệc Xuyên lên lầu, thấy con gái lẳng lặng đi đằng trước, dáng đi nghiêng ngả, không khỏi cảm thấy có chút kỳ lạ.
Ba Ôn đang định dò hỏi, thì thấy Phó Diệc Xuyên nói: “Cô chú, đều tại cháu. Hôm nay Ôn Nhược dạy kèm cho cháu đến khuya, vội vàng về nhà nên bị ngã, vì vậy cháu mới lái xe đưa cậu ấy về.”
“À, nếu vậy thì không sao, nó mới chuyển trường, không có bạn bè, hai đứa là bạn cùng bàn có thể giúp đỡ nhau học tập thì tốt.” Ba Ôn cười nói.
Ôn Nhược nghe xong tức giận quay đầu lại trừng mắt nhìn Phó Diệc Xuyên, nhịn đau bước nhanh lên tầng.
Trong bữa ăn Phó Diệc Xuyên tính xấu không đổi, cố ý đến ngồi cạnh Ôn Nhược, mỗi khi ba mẹ Ôn không chú ý là lại dùng chân cọ cọ lên đầu gối và đùi cô, làm Ôn Nhược tức muốn chết mà không làm gì được. Cơm nước xong xuôi, ba mẹ Ôn khách sáo mời anh ở lại ăn chút hoa quả rồi đi, anh cũng không từ chối, mặt dày mày dạn ở lại.
Ủng hộ mình qua Stk: 1031634274 (vietcombank) để mình thêm nhiều động lực ra thêm nhiều bộ truyện chất lượng cho mọi người nhé!
Lúc ba mẹ Ôn vào bếp gọt hoa quả, Phó Diệc Xuyên đi đến sô pha ngồi cạnh Ôn Nhược, ghé vào tai cô thì thầm: “Lồn còn đau không, nếu không tôi ra hiệu thuốc mua thuốc giảm sưng cho cậu.”
“Cậu có thể ngậm miệng lại không!”’ Ôn Nhược nhỏ giọng nói.
Tính tình Ôn Nhược yếu đuối, ngay cả khi tức giận giọng nói vẫn mềm mại, không hề có tính uy hiếp.
Phó Diệc Xuyên nghe cô nói ngoan ngoãn ngậm miệng, hai người cứ thế yên lặng ngồi trên sofa, trong bếp truyền đến tiếng của ba mẹ Ôn.
“Lô hải sản này làm sao bây giờ? Nếu bị giữ lại thêm hai ngày, thì coi như là hỏng hết rồi.” Mẹ Ôn lo lắng nói.
Ba Ôn cũng thở dài lo lắng: “Ngày mai tôi đi hỏi xem thế nào, không thể vô duyên vô cớ giam giữ hàng của chúng ta như vậy được, đúng là vô pháp vô thiên.”
“Tôi đã nói rồi, nhân viên mới đến, quy tắc cũng sẽ khác, chúng ta học theo người ta đưa thêm chút tiền là được rồi. Con gái cũng đã học năm ba, thời điểm này có rất nhiều việc cần dùng đến tiền, nếu lô hải sản này gặp vấn đề, chi phí đại học của Ôn Nhược năm sau chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.”
Hai người nói chuyện giọng rất nhỏ, nhưng căn bản phòng cách âm không tốt, Ôn Nhược với Phó Diệc Xuyên lại không nói chuyện, căn phòng im ắng đương nhiên là nghe được hết.
Ôn Nhược cực kỳ tủi thân, cha mẹ cực khổ kiếm tiền cho mình ăn học, nhưng cô lại không chăm chỉ học tập, thay vào đó, từ sau khi quen Phó Diệc Xuyên lại gặp phải chuyện như vậy, trong lòng cảm xúc lẫn lộn, nước mắt giống như những hạt trân châu từng giọt từng giọt chảy xuống.
Sợ ba mẹ nhìn thấy mình khóc, Ôn Nhược vội vã chạy về phòng. Phó Diệc Xuyên thấy cô khóc, hốc mắt đỏ ửng, nhất thời luống cuống không biết làm thế nào, chạy theo sau đóng cửa lại, nhẹ giọng dỗ dành: “Làm sao vậy? Vẫn đau có phải không? Hay là đến bệnh viện khám thử xem?”
Ôn Nhược mặc kệ anh, nằm trên giường khóc nức nở. Phó Diệc Xuyên đứng bên cạnh, mồ hôi chảy ra không ngừng.
“Rốt cuộc làm sao vậy?” Phó Diệc Xuyên cúi xuống, dịu dàng hỏi.
Lúc nãy đưa cô về, rõ ràng không có vấn đề gì. Nghĩ một lúc, chẳng lẽ lúc nãy ba mẹ cô nói chuyện làm ăn xảy ra vấn đề khiến cô đau lòng?
“Nếu là vì chuyện của ba mẹ cậu tôi có thể giúp, đừng khóc nữa được không?”
“Không liên quan đến cậu! Không cần cậu quan tâm!” Ôn Nhược hơi nghiêng má nhỏ giọng nói.
Thấy cô trả lời, Phó Diệc Xuyên lúc này mới yên tâm. Nhìn cô nằm trên giường, cái mông nhỏ vểnh lên, vô thức nhớ đến hình ảnh vừa nãy mình bóp mông cô điên cuồng địt trong phòng tắm, không nhịn được nuốt nước miếng, yết hầu trượt lên xuống.
Phó Diệc Xuyên theo bản năng lập tức kéo lấy eo cô, đổi thành quỳ sấp trên giường, lòng bàn tay nắm lấy mông cô xoa nắn, xốc váy lên, kéo quần lót của cô xuống, lộ ra múp lồn đỏ hồng.
“Cậu muốn làm gì vậy! Buông ra!” Ôn Nhược quay đầu lại, thì thào.
“Tôi giúp cậu nhìn xem phía dưới còn sưng không, đừng kêu, cô chú mà vào thì không tốt lắm.” Phó Diệc Xuyên nhẹ nhàng dỗ dành, tách hai đùi đang kẹp chặt ra, có thể hoàn toàn thấy được lỗ lồn.
Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai mép lồn sưng đỏ, Ôn Nhược khẽ lầm bầm. Phó Diệc Xuyên không nhịn được cúi đầu xuống, ngậm lồn cô vào trong miệng, đầu lưỡi tách ra hai cánh hoa, lượn lờ trước khe thịt liếm mút.
Lồn bị liếm đến nhanh chóng chảy nước ra giàn giụa, hai tay nhỏ bé nắm chặt lấy chiếc gối trên đầu, không dám phát ra tiếng rên rỉ.
Phó Diệc Xuyên ngày càng quen thuộc với lồn cô, đầu lưỡi linh hoạt chui vào khe thịt, liếm láp cọ xát vách thịt non mềm bên trong. Khoái cảm tê dại như dòng điện vọt tới, hai chân Ôn Nhược mềm nhũn, run rẩy không quỳ nổi.
May là hai tay Phó Diệc Xuyên vẫn đang giữ lấy eo Ôn Nhược, cô mới miễn cưỡng không ngã xuống, từng đợt cao trào đánh úp, trước mắt một mảng mờ mịt làm Ôn Nhược suýt nữa thì kêu ra tiếng
Cao trào qua đi, Ôn Nhược nức nở cầu xin tha thứ: “Không cần ~~ không được ~~ cầu xin cậu ~ ba mẹ tôi sẽ đến gọi chúng ta.”
Nước lồn chảy ra bị Phó Diệc Xuyên liếm sạch sẽ, sau đó anh mới lưu luyến đứng dậy, mặc quần lót lại cho cô, thấp giọng nói: “Sau này có việc gì thì nói cho tôi biết, đừng không có chuyện gì khóc ở trước mặt tôi, nếu không tôi sẽ địt nát lồn cậu, biết chưa?”
Ôn Nhược nghe anh nói hai vành tai ngay lập tức đỏ bừng, mặt cũng chẳng dám ngẩng lên. Hừ, cô mới không thèm khóc trước mặt anh, chẳng qua nhất thời không chịu được ấm ức nên mới rơi nước mắt.
Một lúc sau mẹ Ôn gõ cửa, đoán hai người ở trong phòng học bài nên không quấy rầy, bưng hoa quả vào rồi đi ngay.
Nhìn những quả nho óng ánh trong đĩa, Phó Diệc Xuyên vô thức nhớ đến mấy hình ảnh trong phim sex mà anh đã xem, dưới đũng quần lại phồng lên một cục. Ôn Nhược vừa mới phá thân, cường độ địt nhau mấy lần vừa rồi lại quá mạnh mẽ, hai mép ngoài cùng lỗ lồn bên trong không chịu nổi chà đạp sưng tấy, đỏ bừng một mảng. Phó Diệc Xuyên nhanh chóng chào hỏi qua loa ba mẹ Ôn rồi rời đi.
Ôn Nhược bởi vì mệt mỏi cả buổi chiều nên tối ngủ rất sâu, nhưng giữa háng luôn có cảm giác mát lạnh nhàn nhạn, ngứa ngáy không chịu nổi. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê cảm thấy hột le cùng với lồn cô giống như bị ai đó xoa xoa mân mê, nước lồn nhớt nhát không ngừng chảy ra.
Sau đấy như có thứ gì đó vừa cứng vừa nóng chà xát trước khe lồn cô. Ôn Nhược bừng tỉnh, quả nhiên là Phó Diệc Xuyên đang đè lên người cô, con cu cứng nóng đang từng chút từng chút đâm vào lồn của cô.
“Cậu…… cậu làm gì vậy….. ~~~ đừng ~~ ưm ~~ mau ra đi ~~ khó chịu quá ~~ ư.” Ôn Nhược chống hai tay trước ngực Phó Diệc Xuyên, chân tay đấm đá, đạp lung tung, cô càng giãy giụa dục vọng nóng bỏng càng đâm vào sâu hơn, Ôn Nhược đành phải từ bỏ.
“Ngoan ~~đừng nhúc nhích ~~ tôi bôi thuốc cho cậu, sẽ không địt cậu nữa, để tôi cắm vào bôi đều thuốc.” Phó Diệc Xuyên dỗ dành.
Đương nhiên Phó Diệc Xuyên có thể dùng tay, nhưng lúc bôi vào hai bên mép lồn, cô vô thức rên rỉ, lỗ lồn bất ngờ co bóp, khiến anh nhớ lại lúc gậy thịt chôn bên trong người cô, sướng ngây ngất. Bởi vậy anh mới xoa thuốc lên cặc mình rồi đâm vào trong lồn, bôi thuốc cho cô.
“Ưm ~~ a ~~ không bôi kiểu này có được không?” Hai chân Ôn Nhược bị ép dạng ra, lồn của cô bị con cặc thô to đâm vào căng truớng không chịu được.
