Câu Chuyện: Luật Mới Và Tình Yêu Vượt Rào
Chương 3 : Buổi Kiểm Tra Y Tế Và Những Giọt Nước Mắt Đầu Tiên
Chap 2: Buổi Kiểm Tra Y Tế Và Những Giọt Nước Mắt Đầu Tiên
Hai tuần sau khi luật chính thức có hiệu lực, Nhật và Thảo nhận được thư triệu tập từ Trung tâm Y tế Dân số Quốc gia. Thư ghi rõ: mọi cặp đôi dự định đăng ký kết hôn trong vòng 12 tháng tới phải thực hiện “kiểm tra di truyền bắt buộc” trong vòng 30 ngày, nếu không sẽ bị từ chối hồ sơ kết hôn vô thời hạn.
Họ hẹn nhau một buổi sáng thứ Bảy để cùng đến trung tâm ở quận 3. Trên đường đi, không khí trong xe nặng nề đến nghẹt thở. Nhật lái xe, tay siết chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng. Thảo ngồi bên cạnh, tay đan chặt vào nhau, thi thoảng liếc sang anh.
“Anh… mình có thể quay về không?” Thảo hỏi nhỏ, giọng run run.
Nhật cười gượng: “Về thì sao em? Mình vẫn muốn cưới mà. Phải làm thôi.”
Nhưng trong lòng anh đang hỗn loạn. Đêm qua anh lại mơ thấy cảnh Thảo nằm dưới một người đàn ông lạ mặt cao to, cơ bắp cuồn cuộn. Anh giật mình tỉnh dậy lúc 3 giờ sáng, mồ hôi đầm đìa, tim đập thình thịch.
Trung tâm y tế hôm đó đông nghẹt. Hàng trăm cặp đôi xếp hàng dài, không khí im lặng đến đáng sợ. Có cặp thì thầm to nhỏ, có cặp cãi vã kịch liệt ngay giữa hành lang. Một anh chàng trẻ bị bạn gái kéo tay khóc lóc: “Em không muốn đâu anh ơi, em sợ lắm!” Người yêu anh ta mặt đỏ bừng, cố kéo cô đi tiếp.
Nhật và Thảo được gọi vào hai phòng riêng biệt.
Với Thảo, quy trình khá nhẹ nhàng: đo chiều cao, cân nặng, xét nghiệm máu, siêu âm tử cung và buồng trứng để đánh giá khả năng sinh sản. Bác sĩ nữ trung niên mỉm cười trấn an:
“Cô khỏe mạnh lắm, tử cung đẹp, dễ thụ thai tự nhiên hoặc nhân tạo đều được. Cô yên tâm nhé.”
Thảo gật đầu, nhưng lòng nặng trĩu. Cô chỉ nghĩ đến Nhật đang ở phòng bên kia.
Còn Nhật thì phải trải qua phần “đặc biệt” dành cho nam giới. Anh được dẫn vào một phòng kín, chỉ có một nam y tá và một nữ bác sĩ trẻ. Họ yêu cầu anh cởi hết quần áo từ thắt lưng trở xuống, đứng thẳng, sau đó… tự kích thích để đạt trạng thái cương cứng tối đa.
Nhật chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã đến thế. Anh đứng đó, tay run run, cố gắng tập trung nhưng đầu óc trống rỗng. Nữ bác sĩ kiên nhẫn nhắc:
“Anh cứ bình tĩnh, nhiều người cũng vậy thôi. Anh thử nghĩ đến điều gì đó kích thích đi.”
Nhật nhắm mắt, cố hình dung Thảo trong bộ đồ lót ren đỏ mà cô hay mặc khi hai người ân ái. Dần dần, anh cũng đạt được trạng thái cương cứng. Nam y tá nhanh chóng lấy thước đo chuyên dụng, đo ba lần từ gốc đến đầu để lấy trung bình.
“13,1cm,” y tá ghi vào hồ sơ, giọng lạnh lùng.
Nhật cảm thấy mặt mình nóng bừng. Anh vội mặc quần vào, không dám nhìn ai. Bác sĩ nữ đưa cho anh tờ giấy xác nhận:
“Chiều cao 1m68, kích thước dương vật 13,1cm. Áp dụng Điều 7 Luật Cải thiện Chất lượng Di truyền. Vợ anh sẽ cần thụ thai với người hiến giống có kích thước tối thiểu 15,1cm.”
Nhật cầm tờ giấy mà tay run lẩy bẩy. Anh bước ra hành lang, thấy Thảo đã chờ sẵn. Cô chạy đến ôm chầm lấy anh. Nhật không nói gì, chỉ dúi tờ giấy vào tay cô.
Thảo đọc lướt qua, mắt đỏ hoe. Cô nắm chặt tay Nhật, kéo anh ra khỏi trung tâm mà không nói một lời.
Trên đường về, Thảo mới lên tiếng:
“Anh… em xin lỗi.”
Nhật quay phắt sang: “Em xin lỗi cái gì? Lỗi tại anh chứ ai!”
Giọng anh cao vút, đầy tức giận và bất lực. Thảo giật mình. Đây là lần đầu tiên Nhật quát cô.
“Anh không phải đàn ông đủ tốt cho em! Anh không cao, không to! Giờ em phải đi ngủ với thằng khác mới được cưới anh! Em thấy vui lắm hả?” Nhật gần như gào lên, mắt long lanh.
Thảo bật khóc. Cô đưa tay bịt miệng, nước mắt tuôn lãng. Xe dừng lại ở một góc đường vắng. Nhật đập tay vào vô lăng, thở hổn hển.
Im lặng một lúc lâu.
Rồi Thảo nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh:
“Anh… em yêu anh vì anh là Nhật, không phải vì con số nào cả. Em không muốn ngủ với ai khác. Em chỉ muốn cưới anh, sinh con cho anh thôi.”
Nhật quay sang, thấy gương mặt Thảo đẫm nước mắt. Anh đột nhiên ôm chặt lấy cô ngay trên ghế lái, mặc kệ xe cộ bên ngoài.
“Anh sợ mất em,” Nhật thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Anh sợ em sẽ thích thằng đó hơn. Sợ em sẽ không còn nhìn anh như trước nữa.”
Thảo vuốt tóc anh:
“Không bao giờ có chuyện đó. Em thề.”
Họ ngồi ôm nhau trong xe gần nửa tiếng, cho đến khi bình tĩnh lại. Trên đường về nhà, Thảo đề nghị:
“Mình về nhà nói chuyện với bố mẹ trước đã anh nhé? Một mình mình không chống lại cả cái luật này được.”
Nhật gật đầu. Anh biết sắp tới sẽ là những cuộc đối thoại khó khăn hơn rất nhiều.
Hết Chap 2.
