Câu chuyện gia đình tôi
Chương 7
Mấy ngày sau đêm hoan lạc kinh hoàng ấy, gã Dũng và tên Thắng bỗng dưng biến mất. Tôi nghe loáng thoáng người ta nói chúng theo một cai thầu nào đó đi công trình ở tỉnh xa, chắc cũng phải vài tháng mới về. Ngôi nhà tôi thở một hơi thở phào nhẹ nhõm giả tạo. Không còn những ánh mắt hau háu ngoài cổng, không còn những tiếng gõ cửa ám hiệu. Sự bình yên quay trở lại, nhưng là một sự bình yên bệnh tật, như mặt hồ phẳng lặng che giấu một đống xác chết đang trương sình dưới đáy.
Bố tôi, Toàn, trở lại là một người chồng mẫu mực. Ông đi làm đúng giờ, về nhà đúng bữa, thỉnh thoảng lại mua cho mẹ tôi một món quà nhỏ. Ông không bao giờ nhắc lại chuyện đã xảy ra, cứ như thể ông thực sự là một kẻ qua đường vô tình bị kéo vào rồi lại quên đi. Nhưng tôi biết, dưới lớp vỏ bọc của gã nhân viên văn phòng hiền lành ấy, một con quỷ khác đang chờ đợi, một đạo diễn đang âm thầm sắp đặt cho màn kịch tiếp theo.
Và mẹ tôi, Hạnh. Bà mới là người thay đổi nhiều nhất.
Cơn ác mộng thể xác tạm thời qua đi, nhưng nó đã để lại trong cơ thể bà một di chứng méo mó. Vẻ đẹp của bà dường như còn trở nên mặn mà, đằm thắm hơn. Làn da trắng sứ vẫn mịn màng, nhưng giờ đây nó phảng phất một vẻ mệt mỏi, mời gọi. Thân hình tuyệt mỹ với ba vòng căng tràn nhựa sống vẫn được giấu sau những bộ đồ bộ kín đáo, nhưng chính sự vận động của bà, cái cách bà cúi xuống quét nhà, hay vươn người phơi áo, lại khiến những đường cong ấy trở nên sống động, khêu gợi một cách chết người. Bà gầy đi một chút, khiến cho xương quai xanh hiện ra rõ hơn, và khuôn mặt trái xoan càng thêm thanh tú. Đôi mắt bà, nơi từng chất chứa nỗi buồn thầm lặng, giờ đây là một sự trống rỗng, một khoảng lặng sâu thẳm mà ở đó, tôi đôi khi bắt gặp một tia lửa lạ, một tia lửa của sự bứt rứt, của một cơn đói khát không tên.
Nhiều đêm, tôi ở phòng mình, giả vờ ngủ, nhưng thực chất là đang lắng nghe. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của bà trong đêm, tiếng bà trằn trọc, trở mình trên chiếc giường cót két. Tôi biết bà không ngủ được. Nỗi nhục nhã, sự ghê tởm đã lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác khác, một cảm giác mà có lẽ chính bà cũng không dám gọi tên: một cơn nghiện. Cơ thể bà, sau khi bị khai phá một cách tàn bạo, giờ đây lại khao khát được lấp đầy, được hành hạ, được vỗ về theo cái cách mà chồng bà không bao giờ làm được.
Một buổi tối, sau khi tôi đã vào phòng, tôi nghe tiếng bố tôi thì thầm với mẹ ngoài phòng khách. Tôi không nghe rõ, chỉ thấy mẹ tôi, sau một hồi im lặng, đã khẽ gật đầu trong bóng tối. Một cái gật đầu cam chịu, và có lẽ, chờ mong.
Đúng như tôi dự đoán. Tối Chủ nhật, bố tôi dẫn về nhà hai người lạ. Không phải những gã bặm trợn như Dũng hay Thắng. Đây là hai cậu sinh viên, non choẹt, mặt mũi sáng sủa nhưng có nét gì đó vừa rụt rè vừa tò mò. Bố tôi giới thiệu chúng là sinh viên kiến trúc đang thực tập ở công ty ông.
“Chào hai em, cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Đây là chị Hạnh, vợ anh.”
Hai cậu trai trẻ cúi đầu chào, mặt đỏ lựng, lí nhí: “Dạ… em chào chị ạ.”
Mắt chúng không dám nhìn thẳng, chỉ dám liếc trộm. Nhưng chỉ một cái liếc đó thôi cũng đủ để chúng sững sờ.
Mẹ tôi hôm nay rất khác. Bà không mặc những bộ đồ bộ nhàu nhĩ. Thay vào đó là một chiếc váy lụa hai dây màu xanh rêu, chất vải mềm mại và bóng nhẹ, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Chiếc váy không quá hở hang, nhưng cổ khoét hơi sâu, đủ để phô bày ra rãnh ngực sâu hun hút và làn da trắng sứ mịn màng. Mỗi khi mẹ tôi cúi xuống, từ góc nhìn của tôi, tôi có thể thấy gần một nửa bầu ngực căng tròn của bà như muốn nhảy xổ ra ngoài. Sợi dây chuyền bạc mảnh mai nằm hờ hững trên xương quai xanh của bà, càng làm nổi bật thêm chiếc cổ cao ba ngấn trắng ngần.
Bà trang điểm nhẹ, chỉ một lớp phấn mỏng đủ để che đi vẻ mệt mỏi, và một lớp son đỏ mọng trên đôi môi đầy đặn. Bà không nói nhiều, chỉ mỉm cười xa cách khi bố tôi giới thiệu, rồi lẳng lặng vào bếp dọn thức ăn ra. Tấm lưng ong nuột nà và cặp mông cong vút lượn lờ trong gian bếp chật hẹp, mỗi bước đi đều khiến lớp vải lụa rung động, dính chặt vào da thịt. Bà là một bông hoa độc, im lặng nhưng tỏa ra một mùi hương mời gọi chết người.
Bữa cơm tối diễn ra trong một không khí kỳ quặc. Bố tôi thì hồ hởi một cách bất thường.
“Ăn đi hai đứa, đừng có ngại. Toàn món tủ của chị Hạnh nhà mấy đứa đó.” – Ông ta gắp một miếng thịt kho tàu bóng lưỡng vào chén một cậu sinh viên, tay vỗ vỗ vào vai nó.
Cậu trai giật mình, vội cảm ơn, nhưng mắt thì lại dán vào người mẹ tôi đang ngồi đối diện.
“Mấy đứa thấy chị Hạnh của mấy đứa nấu ăn có ngon không?” – Bố tôi tiếp tục, giọng oang oang. “Không chỉ nấu ăn ngon đâu, người cũng… ngon nữa đấy!”
Ông ta cười ha hả. Hai cậu sinh viên chỉ biết cười gượng, mặt càng đỏ hơn. Chúng uống rượu như hũ chìm, có lẽ để che đi sự bối rối. Nhưng men rượu vào thì lời ra, sự rụt rè ban đầu dần biến mất.
“Chị Hạnh… khéo tay thật ạ,” – cậu trai tên Lâm mạnh dạn lên tiếng. “Sau này vợ em mà được một phần như chị thì em mừng lắm.”
Mẹ tôi chỉ khẽ cười, một nụ cười không cảm xúc. Bà đưa tay lên vén một lọn tóc mai vương trên má. Hành động vô tình đó để lộ ra vành tai trắng nõn và một phần gáy mịn màng. Cậu sinh viên còn lại, tên Khoa, nhìn chằm chằm vào cái gáy đó, cổ họng nó khẽ động, nuốt nước bọt một cái ừng ực.
“Khéo tay thôi chưa đủ đâu em,” – bố tôi nháy mắt một cách đầy ẩn ý. “Phụ nữ là phải biết… chiều chồng nữa cơ. Vợ anh thì khoản nào cũng giỏi hết.”
Câu nói của ông ta như một mũi tên bắn thẳng vào cả ba người. Mẹ tôi hơi cúi mặt xuống, nhưng tôi không thấy sự xấu hổ, chỉ có sự cam chịu. Hai cậu sinh viên thì mắt sáng rực lên. Chúng đã hiểu. Bữa cơm này không chỉ đơn giản là một bữa cơm.
Tôi lẳng lặng ăn cho xong phần của mình. “Bố, mẹ, con ăn xong rồi. Con xin phép lên phòng học bài.”
“Ừ, con trai ngoan của bố lên học rồi đi ngủ trước đi nhé!” – bố tôi đáp, giọng vui vẻ.
***
Tôi về phòng, khóa trái cửa. Nhưng không phải để học bài. Tôi kéo nhẹ tấm rèm, hé ra một khe hở vừa đủ để nhìn xuống phòng khách, đồng thời lôi trong hộc bàn ra một vật mà tôi đã chuẩn bị từ lâu: một chiếc camera siêu nhỏ, loại dùng để quay lén. Tôi cẩn thận gắn nó vào một chậu cây cảnh giả đặt trên nóc tủ, góc máy hoàn hảo để bao quát toàn bộ sân khấu chính. Xong xuôi, tôi ngồi xuống giường, tay cầm chiếc điện thoại đã kết nối với camera. Màn kịch đã có khán giả trung thành nhất.
Dưới nhà, tiếng cười nói, tiếng cụng ly vẫn tiếp diễn, nhưng đã có phần ồn ào, bỗ bã hơn. Bố tôi, trong vai một chủ nhà hiếu khách, đã chuốc cho hai con nai tơ kia say mềm.
“Thôi… thôi chú ơi… khuya rồi, tụi con xin phép về ạ…” – Cậu sinh viên tên Lâm nói, giọng đã líu lại.
“Về gì mà về!” – Bố tôi gạt đi, giọng oang oang. “Say thế này mà chạy xe ngoài đường nguy hiểm lắm. Tối nay ngủ lại đây với chú. Nhà rộng, lo gì không có chỗ ngủ. Mai chú chở đi làm luôn một thể, lo gì.”
Lời nói của ông ta vừa như quan tâm, vừa như một mệnh lệnh không thể chối từ của cấp trên. Hai cậu sinh viên nhìn nhau, có chút ái ngại nhưng rồi cũng gật đầu đồng ý trong sung sướng. Được ngủ lại nhà sếp, lại còn là một căn nhà có nữ chủ nhân đẹp như tiên nữ, có thằng ngu mới từ chối.
Bữa cơm tàn. Mẹ tôi lẳng lặng dọn dẹp bát đĩa, bóng bà đi lại trong bếp như một chiếc lá khô không tiếng động. Bố tôi, trong lúc đó, lôi từ trong kho ra một tấm nệm dày và lớn, trải ngay giữa phòng khách. Hành động của ông ta rất chậm rãi, có chủ đích, như một người sắp đặt sân khấu đang chuẩn bị cho màn trình diễn quan trọng nhất. Hai cậu sinh viên ngồi trên ghế, mắt dán vào hành động của bố tôi, vẻ mặt vừa tò mò vừa chờ đợi.
Khi mẹ tôi dọn dẹp xong và bước ra, bà đứng sững lại ở cửa. Bà nhìn tấm nệm, rồi nhìn ba người đàn ông đang nhìn mình. Khuôn mặt bà không biểu lộ cảm xúc, nhưng tôi thấy bàn tay bà khẽ siết lại.
Bố tôi hất hàm, giọng đều đều nhưng đầy uy quyền. “Lại đây với bọn anh, em.”
Mẹ tôi không nói gì. Bà như một con rối đã thuộc lòng vai diễn của mình, từ từ bước tới. Bà không ngồi xuống. Bà đứng giữa tấm nệm, ngay trước mặt hai cậu sinh viên. Khoảng cách thật gần. Gần đến mức chúng có thể ngửi thấy mùi hương sữa tắm thoang thoảng trên làn da bà, gần đến mức chúng có thể thấy lồng ngực bà đang phập phồng sau lớp váy lụa.
Hai con sói non nuốt nước bọt ừng ực.
Bố tôi lùi lại, tựa lưng vào tường. Ông ta rút điện thoại ra, tiếng “tách” khô khốc vang lên khi ông ta bật chế độ quay phim. Một nụ cười hài lòng nở trên môi gã đạo diễn.
“Cởi đồ đi em,” ông ta ra lệnh.
Mọi âm thanh như ngưng lại. Chỉ còn tiếng thở nặng nề của hai cậu sinh viên.
Mẹ tôi không do dự. Bà từ từ đưa hai tay ra sau lưng. Tôi zoom camera lại gần, lấy nét vào đôi bàn tay trắng nõn của bà. Những ngón tay thon dài, run rẩy nhẹ, tìm đến cái khóa kéo nhỏ xíu sau lưng váy. Tiếng “rrrrẹt…” của khóa kéo vang lên trong sự im lặng, nghe như tiếng một tấm màn sân khấu đang được từ từ kéo xuống.
Chiếc váy lụa màu xanh rêu trượt khỏi đôi vai tròn lẳn, để lộ ra tấm lưng trần trắng ngần, mịn màng không tì vết và hai sợi dây áo lót ren màu đen mỏng manh. Nó trượt xuống qua vòng eo con kiến , rồi qua cặp mông cong tròn 90cm, và cuối cùng rơi xuống sàn nhà, nằm im lìm quanh đôi chân thon thả của bà như một vũng nước.
Mẹ tôi bây giờ chỉ đứng đó, giữa phòng, trong bộ đồ lót ren màu đen. Một sự tương phản đến nhức mắt. Làn da trắng như tuyết của bà nổi bật trên nền ren đen huyền bí. Chiếc áo lót không che hết được bầu ngực căng đầy, phần trên của cặp vú to tràn ra ngoài, tạo thành một khe rãnh sâu hút. Phía dưới, chiếc quần lót chữ T nhỏ xíu chỉ đủ che đi phần mu lồn um tùm lông đen, còn lại để lộ ra gần như trọn vẹn cặp mông tròn trịa, căng mẩy.
Bà chậm rãi xoay người lại, đối mặt với hai con thú đang há hốc mồm. Rồi, bà đưa tay ra sau, những ngón tay thon dài khẽ mở chiếc móc khóa áo ngực. “Tách”. Chiếc áo được cởi ra. Bà kéo nó về phía trước rồi thả nó xuống sàn. Cặp vú trắng ngần, không một chút tì vết, bật ra, rung rinh theo từng nhịp thở. Hai núm vú nhỏ xinh màu hồng phấn, dưới ánh mắt hau háu của ba người đàn ông, bắt đầu cương cứng lên.
Hai cậu sinh viên thở dốc. Mắt chúng như muốn rớt ra ngoài.
Nhưng màn trình diễn chưa kết thúc. Mẹ tôi từ từ quỳ xuống, đối mặt với chúng. Bà móc hai ngón tay vào cạp chiếc quần lót chữ T, rồi từ từ kéo nó xuống. Chiếc quần lót trượt qua bụng dưới phẳng lì, rồi qua cặp đùi thon thả, để lộ ra hoàn toàn cái lồn vẫn còn ẩm ướt. Bà đứng dậy, bây giờ đã hoàn toàn trần truồng, phô bày tất cả vẻ đẹp của một tạo tác hoàn mỹ trước ba gã đàn ông.
Bố tôi, gã đạo diễn, lia máy quay từ đầu đến chân mẹ tôi, rồi ông ta cất giọng, một giọng nói đầy kiêu hãnh của một kẻ sở hữu, một kẻ ban phát.
“Đẹp không các em?”
Câu hỏi của bố tôi, không cần một lời đáp. Nó là một phát súng lệnh.
Hai cậu sinh viên, mắt đã đỏ ngầu vì rượu và dục vọng, không thể kìm nén được nữa.
Cậu trai ngồi bên phải, chồm tới trước. Cậu ta không hôn, không vuốt ve mà chụp lấy cặp vú căng tròn của mẹ tôi bằng cả hai tay rồi vùi mặt vào giữa mà bú mút ngấu nghiến. Tiếng “chùn chụt” vang lên một cách ướt át và tục tĩu. Cậu ta cắn nhẹ vào núm vú cương cứng của mẹ, khiến bà khẽ giật người, một tiếng “ưm” nhỏ thoát ra từ cổ họng.
Cùng lúc đó, cậu trai còn lại, vội vàng kéo tuột chiếc quần lót còn vướng ở cổ chân mẹ tôi vứt sang một bên. Cậu ta quỳ xuống, tách hai chân mẹ tôi ra và cũng vùi mặt vào giữa hai đùi non của bà. Cái lưỡi non nớt và vụng về của gã bắt đầu cuộc thám hiểm của riêng nó.
Tôi, qua ống kính camera, quan sát tất cả. Mẹ tôi ngửa người ra sau, hai tay chống xuống nệm để giữ thăng bằng. Bà nhắm mắt lại, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ có lồng ngực đang phập phồng dữ dội và đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở. Bà đã quen với những điều này, thậm chí còn quen với sự thô bạo hơn. Sự non nớt của hai cậu trai trẻ này chỉ như một màn dạo đầu nhàm chán.
Nhưng chúng quá non, và cơn đói của chúng thì quá lớn.
Cậu sinh viên sau một hồi ở dưới, dường như không thể chịu đựng thêm. Cậu ta ngẩng lên, đẩy cậu bạn đang mải mê với cặp vú của mẹ tôi ra.
“Tới lượt tao!”
Cậu ta lồm cồm bò lên, hai tay run rẩy cởi phăng chiếc quần của mình. Con cặc non choẹt tuy không to lớn và đáng sợ như của Dũng hay Thắng, nhưng cũng đã dựng đứng, đỏ ửng và run rẩy trong không khí, sẵn sàng lâm trận. Cậu ta quỳ giữa hai chân mẹ tôi, nhắm vào lỗ lồn đang ướt sũng của bà mà thúc vào.
Nhưng cậu ta quá vội vàng, quá vụng về, loay hoay, trượt đi mấy lần, không thể tìm đúng lối vào.
Mẹ tôi, có lẽ đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, khẽ thở dài một tiếng. Một hành động nhỏ nhưng qua ống kính của tôi, nó đầy ý nghĩa. Bà đưa một tay xuống dưới. Những ngón tay thon dài, trắng nõn của bà chạm vào lồn. Tôi zoom camera lại gần nhất có thể. Tôi thấy rõ từng ngón tay bà, dính đầy thứ nước dịch trong suốt của chính mình, nhẹ nhàng banh hai mép lồn đang sưng mọng ra, để lộ ra cái lỗ nhỏ màu hồng sẫm đang co giật nhẹ.
“Đút vào đi em!” bà thì thầm, một âm thanh gần như không nghe thấy, nhưng nó là mệnh lệnh rõ ràng nhất.
Lâm như được tiếp thêm sức mạnh. Cậu ta nhắm thẳng vào cái lỗ lồn đang sưng mọng mời gọi đó, dùng hết sức bình sinh mà thúc mạnh một cái.
“Phập!”
Một tiếng động khô khốc. Con cặc của cậu ta đã vào được một nửa.
“A…” Mẹ tôi khẽ rên lên. Tiếng rên rất nhẹ, nhưng nó không phải vì đau, mà giống như một sự thừa nhận, một phản ứng vô thức khi có vật lạ xâm nhập.
Cậu sinh viên, khi đã vào được, như một con ngựa non háu đá, bắt đầu một nhịp điệu điên cuồng. Cậu không có kỹ thuật, không biết sâu cạn, chỉ biết ra vào, ra vào một cách bản năng. Cậu ta thúc được vài chục cái, tiếng da thịt va vào nhau “bành bạch”, “bành bạch” vang vọng khắp phòng khách. Tôi lia camera, thấy rõ tấm lưng gầy nhấp nhô, mồ hôi chảy thành dòng. Phía dưới, cặp mông trắng ngần của mẹ tôi bị đẩy qua lại theo từng cú dập, hai bầu vú rung lên bần bật.
Nhưng cuộc vui ngắn chẳng tày gang. Chỉ sau chưa đầy một phút điên cuồng, cơ thể bỗng co giật mạnh và gầm lên một tiếng ngắn, rồi thúc sâu vào lần cuối, bắn hết dòng tinh dịch non nớt của mình vào sâu trong tử cung mẹ tôi. Cậu ta đổ vật xuống người bà, thở hổn hển.
Cùng lúc đó, cậu sinh viên còn lại từ nãy đến giờ ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm vào cảnh tượng, cũng rên lên một tiếng. Cậu ta gục mặt xuống nệm, vai rung lên. Tôi biết, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ làm cậu ấy xuất tinh.
Hiệp một kết thúc trong vòng chưa đầy năm phút. Cả hai nằm vật ra thở, mặt đầy thỏa mãn nhưng cũng có chút ngơ ngác, xấu hổ.
Bố tôi, gã đạo diễn, tắt điện thoại. Ông ta bước lại gần, nhìn hai cậu trai trẻ đang nằm la liệt và người vợ vẫn đang nằm dưới thân một trong hai đứa, ánh mắt đầy khinh bỉ.
“Cái gì vậy? Nhanh thế?” Giọng ông ta lạnh lùng, đầy vẻ miệt thị. “Có thế mà cũng bắn. Đúng là đồ bỏ đi.”
Lời khinh bỉ của bố tôi, như một gáo nước lạnh dội vào hai cậu sinh viên. Chúng nó nằm đó, sự thỏa mãn ngắn ngủi bị thay thế bằng nỗi xấu hổ ê chề. Lâm vội vã trượt khỏi người mẹ tôi, co rúm người lại, không dám nhìn ai. Khoa thì quay mặt vào trong, giả vờ như không tồn tại.
Mẹ tôi từ từ ngồi dậy. Tinh dịch của Lâm chảy từ trong lồn bà ra, dính nhớp trên cặp đùi trong trắng nõn. Bà không vội lau đi. Bà chỉ ngồi đó, im lặng. Nhưng sự im lặng lần này khác. Nó không còn trống rỗng, mà như đang tính toán điều gì đó.
Bố tôi, sau khi đã hả hê với sự sỉ nhục, tiến lại gần. Ông ta ngồi xổm xuống trước mặt mẹ tôi, nâng cằm bà lên.
“Em,” giọng ông ta không còn vẻ khinh bỉ, mà là một sự ra lệnh lạnh lùng. “Dạy cho chúng nó đi. Dạy cho chúng nó biết thế nào là đàn ông.”
Mẹ tôi ngước lên nhìn bố. Một giây. Hai giây. Rồi, một điều mà tôi không thể ngờ tới đã xảy ra. Một nụ cười khẽ nở trên môi bà. Một nụ cười không có niềm vui, chỉ có sự mỉa mai và cam chịu đến tột cùng.
Bà không nhìn bố tôi nữa. Bà quay sang hai cậu sinh viên đang co ro vì xấu hổ. Đôi mắt bà, vốn vô hồn, bỗng long lanh nước. Trông bà thật đáng thương, thật mềm yếu.
“Hai em…” giọng bà khàn đi, có một chút gì đó nũng nịu và hờn dỗi. “Lại đây với chị nào…”
Bà vẫy nhẹ một ngón tay. Một cử chỉ mời gọi đầy ma lực.
Hai cậu sinh viên ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn bố tôi. Bố tôi chỉ gật đầu, môi nhếch lên thành một nụ cười hài lòng. Gã đạo diễn thích thú khi thấy nữ chính của mình đã biết cách tự ứng biến.
Bà bò lại gần cậu trai vừa mới “thất bại” trên người bà. Con cặc của cậu ta đã mềm oặt, trông thật thảm hại. Mẹ tôi nhìn nó, rồi ngước lên nhìn cậu ta, đôi mắt bà như có ý cười chê. cậu trai xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
“Để chị giúp em nhé,” bà thì thầm.
Rồi, bà cúi xuống. Tôi zoom camera lại gần nhất có thể, khung hình chỉ còn lại khuôn mặt xinh đẹp của mẹ và vật thể đáng xấu hổ kia. Tôi thấy đôi môi đỏ mọng của bà từ từ mở ra, ngậm lấy con cặc mềm của cậu ta. Bà không vội vã. Bà dùng đầu lưỡi, liếm nhẹ quanh đầu khấc, rồi bắt đầu mút vào một cách chậm rãi, nhịp nhàng.
Tiếng “chùn chụt” ướt át vang lên.
Cậu sinh viên giật nảy mình. Mắt trợn tròn. Cậu chưa bao giờ trải nghiệm điều này. Cảm giác mềm mại, ấm nóng và kỹ thuật điêu luyện của mẹ tôi khiến cậu quên hết cả xấu hổ.
“Ôi… chị ơi…” cậu ta rên lên, hai tay bấu chặt lấy tấm nệm.
“Ngoan nào,” mẹ tôi ngẩng lên một chút, một sợi chỉ bạc long lanh nối giữa miệng bà và đầu cặc của cậu ta. Bà mỉm cười, một nụ cười của một con yêu nữ. “Phải từ từ thôi em.”
Bà lại cúi xuống, lần này tốc độ nhanh hơn. Bà dùng cả môi và cổ họng, tạo ra một lực hút mạnh mẽ. Con cặc của cậu ta, dưới sự “dạy dỗ” của bà, nhanh chóng cương cứng trở lại, thậm chí còn to và dài hơn lúc nãy. Nó giật lên từng nhịp trong miệng mẹ tôi.
“Sướng quá… chị Hạnh ơi… sướng quá…” cậu ta rên rỉ không ngừng, hông của cậu ta bắt đầu nhấp nhẹ theo bản năng.
Bố tôi đứng bên cạnh, khoanh tay cười khoái trá. “Thấy chưa? Phải học hỏi nhiều vào.”
Sau khi đã “sạc pin” xong, mẹ tôi từ từ nhả con cặc đang cứng như sắt của cậu ta ra. Mẹ tôi không để ý, bà lại bò sang phía Khoa, người từ nãy đến giờ vẫn đang quỳ im.
Bà lặp lại quy trình. Bà cũng dùng cái miệng hư hỏng của mình để biến con cặc mềm xìu thành một vũ khí sẵn sàng chiến đấu. cậu ta, có lẽ vì đã được chứng kiến trước, nên còn phản ứng dữ dội hơn. cậu ta rên to hơn, hai tay vò lấy mái tóc của mẹ tôi, hông đẩy mạnh vào miệng bà.
Chẳng mấy chốc, cả hai cậu sinh viên đã hoàn toàn sẵn sàng. Hai con cặc non nớt lúc nãy giờ đã trở nên cứng rắn, đầy sinh khí, dựng đứng trước mặt mẹ tôi như hai cây cột chống trời.
Mẹ tôi ngẩng lên, liếm nhẹ đôi môi bóng lưỡng vì nước dãi và tinh dịch của hai cậu trai. Bà nhìn bố tôi, ánh mắt như hỏi: “Tiếp theo là gì đây chồng?”
Bố tôi kéo mẹ tôi ngồi dậy. Bà cứ thế ngã vào lòng ông ta như một con búp bê vải không xương. Tôi, từ trên gác, quan sát qua màn hình điện thoại, thấy rõ sự tương phản đến xé lòng: cơ thể trắng ngần, mềm mại, kiệt sức của mẹ và dáng vẻ chủ động, đầy tính toán của bố.
Ông ta không để mẹ tôi nằm. Ông ngồi xuống nệm, dang chân ra, rồi ôm ngang eo mẹ, nhấc bổng bà lên một cách dễ dàng, đặt bà ngồi gọn trong lòng ông. Nhưng là ngồi quay mặt ra ngoài, lưng bà tựa trọn vào lồng ngực săn chắc của ông. Hai chân thon dài trắng nõn của bà bị ông banh rộng ra hai bên hông, để lộ toàn bộ cái lồn đang sưng mọng, ướt át ra trước mặt hai con sói đói.
Tư thế này biến bố tôi thành một chiếc ghế người, một cái ngai bệnh hoạn cho nữ hoàng sa ngã của ông ta. Bà hoàn toàn bị phơi bày, không một chút che giấu. Cặp mông tròn lẳn của bà ép chặt vào vùng hạ bộ của chồng, trong khi lỗ lồn lại mở ra mời gọi những kẻ khác.
Mẹ tôi dường như lúc này mới nhận thức được sự sắp đặt kinh khủng này. Một sự xấu hổ tột độ xâm chiếm lấy bà. Bà không dám nhìn về phía hai cậu trai trẻ đang hau háu nhìn mình. Bà rên lên một tiếng nhỏ, theo phản xạ quay đầu lại, vùi mặt vào hõm cổ của chồng, hai tay bấu chặt lấy vai áo ông ta như một đứa trẻ tìm nơi ẩn náu.
“Anh ơi…” Giọng bà lí nhí, đầy uất nghẹn, nhưng lại nghe như một lời làm nũng ai oán. “Em… em xấu hổ lắm… Đừng mà…”
“Hahaha!” Bố tôi cười lớn, một tràng cười khoái trá và bệnh hoạn. Ông siết chặt vòng tay ôm lấy eo vợ, cảm nhận sự mềm mại và run rẩy của bà. Bàn tay ông vỗ về tấm lưng trần mịn màng của bà một cách “an ủi”. “Có gì mà xấu hổ. Đây là nhà mình mà. Ngoan nào, để cho các em nó ‘khám’ một chút thôi.”
Lời nói của ông, thay vì an ủi, lại như một nhát dao đâm sâu hơn vào sự nhục nhã của mẹ tôi. Bà chỉ biết rúc sâu hơn vào người chồng, cơ thể run lên bần bật. Bà đang ngồi trên lòng kẻ phản bội, để tìm kiếm sự che chở khỏi chính địa ngục mà hắn đã tạo ra.
Bố tôi vỗ nhẹ vào mông vợ, hất hàm về phía hai cậu trai.
Cậu sinh viên, kẻ “ra sớm” lúc nãy, mặt vẫn còn đỏ lựng, rụt rè tiến tới. Cậu ta quỳ xuống giữa hai chân đang dạng ra của mẹ tôi. Cậu ngước lên, nhìn thẳng vào “cánh cửa thiên đường” đang mời gọi. Cận cảnh như vậy, nó trông thật sống động: những cánh môi mọng nước, ửng hồng, lấp lánh dịch nhờn dưới ánh đèn vàng. Hơi thở của cậu ta trở nên gấp gáp.
mẹ tôi cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cậu trai trẻ phả vào nơi thầm kín nhất. Bà rùng mình, hai chân theo phản xạ khép nhẹ lại.
“Ngoan, dạng ra nào em,” Bố tôi lập tức ra lệnh, bàn tay đang ôm eo bà siết lại. Mẹ tôi xấu hổ đỏ mặt nhưng vẫn phải tuân lệnh, từ từ dạng chân ra trở lại.
Cậu sinh viên, được sự cho phép của “chủ nhà”, hít một hơi sâu. Cậu ta vươn người tới, đưa dương vật của mình, thứ đã được mẹ tôi “chăm sóc” cho căng cứng, chạm vào lối vào ướt át.
Cái chạm đầu tiên khiến mẹ tôi giật nảy người trong lòng Bố tôi. “Á…” bà kêu lên một tiếng nhỏ, hai tay bấu chặt vào vai chồng hơn nữa.
Bố tôi cảm nhận rõ cú giật đó. Ông cười khẩy, cúi xuống thì thầm vào tai vợ: “Sợ à? Thích nhé?”
Cậu sinh viên, không còn do dự, bắt đầu ấn nhẹ vào. Dương vật của cậu ta từ từ trượt vào bên trong, trong sự co thắt theo phản xạ của mẹ tôi. Cảm giác chật chội, ấm nóng và trơn trượt khiến gã trai trẻ rên lên một tiếng sung sướng.
Bố tôi cảm nhận được tất cả: sự run rẩy của vợ, sự xâm nhập của kẻ khác, và tiếng rên của cả hai. Ông nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác quyền lực tuyệt đối. Bài kiểm tra đã chính thức bắt đầu.
Cậu sinh viên giờ đã ở bên trong mẹ tôi, đang thúc vào một cách lóng ngóng. Cậu ta chỉ biết nhấp nhổm theo bản năng, chưa tìm được “đúng điểm” như bố tôi đã chỉ dạy.
“Vú chị mày đẹp thế này không biết đường mà bóp à?” bố tôi tiếp tục cằn nhằn. bố tôi dùng một tay, luồn qua nách mẹ tôi, nắm lấy tay cậu sinh viên đang đặt một cách ngượng ngùng trên eo bà. “Để chú dạy mày!”
bố tôi dẫn tay cậu sinh viên, đặt nó lên cặp vú căng tròn của vợ mình. Cặp vú của mẹ tôi, tự do vươn lên dưới ánh đèn, giờ bị một bàn tay lạ nắm trọn. bố tôi không dừng lại ở đó. bố tôi dùng lực, ép bàn tay non nớt của cậu sinh viên bóp mạnh vào bầu ngực mềm mại. “Bóp mạnh vào! Phải làm cho người ta vừa đau vừa sướng chứ!”
“Ah… Đau… anh Toàn…” mẹ tôi khẽ rên lên, tiếng kêu lẫn trong nước mắt và sự xấu hổ tột độ. Bà giật nảy người khi cảm nhận tay của gã trai lạ bóp mạnh vào vú mình, dưới sự điều khiển của chồng. Bà càng dúi đầu sâu hơn vào vai bố tôi, như thể làm vậy có thể trốn thoát được khỏi cảnh tượng ghê tởm này.
bố tôi phớt lờ lời van xin của vợ. bố tôi tận hưởng sự bất lực và nhục nhã của bà, còn dùng đầu ngón tay của mình, véo nhẹ vào núm vú đã cương cứng của mẹ tôi, tạo ra một cơn đau nhói nhẹ. Cậu sinh viên, được “thầy” cầm tay chỉ việc, bắt đầu bóp mạnh hơn, day miết theo đúng lời bố tôi đã dạy. Tiếng rên của mẹ tôi chuyển từ đau đớn sang một thứ âm thanh mới, lạ lẫm, như một sự hưởng thụ không mong muốn.
“Sướng không em?” bố tôi hỏi, giọng đầy mỉa mai, và gã cảm nhận rõ từng cơn run rẩy của vợ mình trong vòng tay.
Nhưng cậu sinh viên vẫn chưa làm mẹ tôi đạt đỉnh. Cậu ta vẫn loay hoay với nhịp điệu. bố tôi, với ánh mắt sắc như dao cau, nhận ra vấn đề. “Mày cứ thế này thì bao giờ mới xong? Để nó ra hết nước à?”
bố tôi quyết định làm tới cùng. Trong khi cậu sinh viên vẫn đang thúc vào một cách đều đặn nhưng chưa hiệu quả, bố tôi dùng hai tay của chính mình, nắm lấy hai bên đùi của mẹ tôi, nơi bà đang kẹp hờ quanh hông gã. “Dang rộng ra cho nó vào sâu hơn nào em,” gã thì thầm vào tai vợ, nhưng thực chất là để ra lệnh cho cả mẹ tôi và cậu sinh viên.
Với một lực mạnh mẽ, bố tôi banh mạnh hai chân mẹ tôi ra. Cơn đau nhói bất ngờ khiến bà hét lên, nhưng âm thanh bị nghẹt lại trong cổ họng. Cơ thể bà bị kéo căng ra, nơi lỗ lồn càng mở rộng hơn, phơi bày trọn vẹn trước mắt gã trai trẻ và ống kính của tôi.
Cậu sinh viên hiểu ý, nhân cơ hội đó thúc một cú thật sâu. Lần này, dương vật của cậu ta đi vào một cách dễ dàng, trúng vào một điểm nhạy cảm mà mẹ tôi chưa từng cảm nhận được trước đây.
“Á…!” mẹ tôi hét lên, một tiếng kêu chói tai, pha lẫn đau đớn và khoái cảm bất ngờ. Toàn bộ cơ thể bà cong lên trong vòng tay của bố tôi. Bà không còn vùi mặt vào vai chồng nữa, mà ngửa đầu ra sau, tựa vào ngực chồng, đôi mắt nhắm nghiền, môi hé mở. Tiếng thở dốc của bà trở nên nặng nề hơn.
bố tôi siết chặt eo vợ, cảm nhận cơn co giật của bà.
Từ trên gác, tôi nín thở, cố gắng ghi lại từng chi tiết. Tôi thấy bàn tay của bố tôi, đang banh rộng chân mẹ tôi. Tôi thấy khuôn mặt mẹ tôi méo mó vì khoái cảm và sự nhục nhã. Tôi thấy thằng sinh viên đang thúc vào một cách điên cuồng, theo đúng “bài học” mà bố tôi vừa dạy. Cảnh tượng này thật sự là một kiệt tác của sự bệnh hoạn.
Cú thúc sâu bất ngờ của cậu sinh viên, được “chỉ điểm” bởi bàn tay của Bố tôi, đã đánh trúng vào điểm tử huyệt của mẹ tôi. Một tiếng “Áaaaaa!” sắc lẻm, không thể kiềm chế, xé toạc không gian. Đó không còn là tiếng rên rỉ vì xấu hổ, mà là một tiếng kêu bản năng thuần túy, pha trộn giữa sự đau đớn vì bị tấn công bất ngờ và một luồng khoái cảm sắc nhọn, lạ lẫm vừa được đánh thức. Bố tôi bộ cơ thể bà cong lên trong vòng tay của Bố tôi, sống lưng uốn cong như một cây cầu, cặp mông căng tròn nảy lên.
Bố tôi cười khẩy. ông biết, con mồi đã cắn câu. ông ghé sát vào tai vợ, giọng thì thầm độc địa: “Thích không em? Thằng nhỏ này học nhanh đấy chứ?”
mẹ tôi không trả lời. Bà đang thở dốc, tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Cơn đau và cơn khoái cảm đang vật lộn bên trong cơ thể bà. Cậu sinh viên, được khích lệ bởi tiếng hét của bà và lời khen của Bố tôi, như được tiếp thêm dũng khí. cậu ta không còn vẻ rụt rè, thay vào đó là sự điên cuồng của một con thú non lần đầu nếm được mùi máu.
“Đúng rồi! Giỏi lắm! Mạnh lên!” Bố tôi gầm gừ, vừa cổ vũ cậu sinh viên, vừa xốc người vợ mình lên một chút để cậu ta có thể vào sâu hơn nữa. Bàn tay đang ôm eo bà của cậu siết chặt lại, những ngón tay bấm sâu vào da thịt mềm mại.
Sự xấu hổ của mẹ tôi đã bị cơn sóng dục vọng cuốn phăng đi mất. Bà không còn bấu víu vào chồng để trốn tránh. Bà ngửa cổ ra sau, mái tóc dài buông xõa trên vai chồng. Đôi tay bà, thay vì che đậy, giờ lại vòng ra sau, ôm lấy cổ Bố tôi, như một điểm tựa để bà có thể tận hưởng cơn bão đang ập tới. Đôi môi bà hé mở, chỉ còn bật ra được những tiếng rên vô nghĩa.
“Nữa đi… Mạnh nữa lên… Em… em sắp… ahhhh…”
Bố tôi bộ cơ thể mẹ tôi bắt đầu run lên bần bật. Các thớ cơ ở đùi, ở mông, ở bụng dưới co thắt lại. Cậu sinh viên cảm nhận được sự co thắt nóng bỏng đang siết lấy dương vật mình, càng thêm điên cuồng thúc vào. Tiếng da thịt va vào nhau chan chát, “bành bạch”, hòa với tiếng rên la ngày càng lớn của mẹ tôi và tiếng thở hổn hển như trâu của cậu trai trẻ.
Căn phòng khách giờ đây là một sân khấu của địa ngục. Tôi, qua màn hình điện thoại, thấy rõ một cảnh tượng siêu thực: Người chồng ngồi vững chãi như một ngai vàng, giữ chặt người vợ đang quằn quại trong cơn khoái lạc. Người thứ ba thì ra vào điên cuồng trên cơ thể người vợ. cậu sinh viên còn lại thì ngồi há hốc mồm xem, tay tự thủ dâm trong quần.
“Sắp rồi! Sắp ra rồi! Rên lên đi em! Kêu to lên!” Bố tôi gầm gừ vào tai vợ, nhưng ông không nói kêu tên ông, cũng không nói kêu tên cậu sinh viên. ông chỉ muốn nghe tiếng kêu của bà, bất kể là kêu tên ai.
Nhưng mẹ tôi không còn nghe thấy gì nữa. Mắt bà trợn ngược, toàn thân căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt. Và rồi…
“Á… Á… Á… AAAAAAAA…!!!!”
Một tiếng hét chói tai, không còn ra tiếng người, xé toạc không gian. Toàn bộ cơ thể mẹ giật tung lên trong một cơn co thắt dữ dội và kéo dài. Sống lưng bà cong lên đến cực hạn, gần như nhấc cả người bà khỏi lòng Bố tôi. Tôi thấy rõ âm đạo bà co bóp điên cuồng, như muốn nghiền nát dương vật của cậu sinh viên. Một dòng nước dịch trong suốt, nóng hổi từ trong người bà phun ra, bắn ướt sũng cả cặp mông tròn lẳn, chảy dọc xuống đùi trong và làm ướt cả quần của Bố tôi.
Ngay khi mẹ đang ở đỉnh điểm của cơn co giật, truyền sự run rẩy đó sang toàn bộ cơ thể Bố tôi, cậu sinh viên cũng gầm lên một tiếng cuối cùng. cậu thúc vào sâu nhất có thể và xuất tinh. Tinh dịch trắng đục của cậu hòa cùng với nước dịch của mẹ tôi, tạo thành một hỗn hợp nhớp nháp, bẩn thỉu.
Cậu sinh viên lùi ra, thở không ra hơi, dương vật mềm nhũn.
Mẹ tôi đổ gục về phía trước, úp mặt vào ngực chồng, cơ thể mềm nhũn, vô lực. Bố tôi ôm chặt lấy vợ. Ông cảm nhận được sự run rẩy của bà, ngửi thấy mùi mồ hôi, mùi tinh dịch và mùi đàn bà nồng nặc tỏa ra từ cơ thể bà. Ông không nói gì, chỉ có một nụ cười thỏa mãn đến tột cùng hiện lên trên khuôn mặt.
Ông ngước mắt lên, nhìn cậu sinh viên , khẽ gật đầu như một lời khen ngợi. Rồi ông liếc mắt sang cậu sinh viên còn lại đang ngồi đờ đẫn, hất hàm. “Đến lượt em đó.”
******
Tếng gầm rú tắt lịm, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nhọc của hai gã đàn ông và sự tĩnh lặng tuyệt đối từ người mẹ tôi.
Trong không gian đặc quánh mùi mồ hôi, mùi rượu và cái mùi tanh nồng đặc trưng của tinh dịch
“Xong việc rồi, hai đứa về đi,” Bố tôi lên tiếng, giọng bình thản đến lạnh người, như một đạo diễn vừa hô “cắt” sau một cảnh quay vất vả. bố tôi kéo vội cái quần lên, ngồi xuống ghế sofa, châm một điếu thuốc. “Nhớ là phải kín miệng đấy.”
Hai cậu sinh viên cuống quýt mặc lại quần áo. Chúng không dám nhìn thẳng vào bố tôi, càng không dám nhìn người phụ nữ đang nằm sõng soài trên tấm nệm giữa nhà. Với chúng, đó vừa là một giấc mơ, vừa là một cơn ác mộng. Chúng líu ríu vâng dạ rồi chuồn nhanh ra khỏi cửa, như hai con chuột chạy trốn khỏi một con mèo vờn mồi đã chán.
Cánh cửa đóng sập lại. Căn nhà lại chìm vào sự im lặng.
Từ trên gác, qua ống kính điện thoại, tôi có một cái nhìn toàn cảnh hoàn hảo về tàn tích của trận chiến. Mẹ tôi nằm đó, giữa tấm nệm trắng giờ đã loang lổ những vệt dịch thể. Bà bất động, cơ thể mềm nhũn, vô hồn. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống, tôn lên vẻ đẹp mệt mỏi, tàn lụi nhưng cũng đầy ám ảnh của bà.
Tôi zoom camera lại gần. Làn da trắng sứ của mẹ giờ đây lấm tấm những vết ửng đỏ, vài chỗ còn hằn lên vết ngón tay tím mờ. Mái tóc đen dài của bà ướt đẫm mồ hôi, bết dính vào gò má và chiếc cổ cao kiêu hãnh. Đôi môi sưng mọng, khẽ hé mở, như vẫn còn chưa thoát khỏi dư âm của những tiếng rên la. Lớp trang điểm đã bị nước mắt và mồ hôi làm cho nhòe đi, tạo thành những vệt tối quanh đôi mắt nhắm nghiền, khiến bà trông càng thêm mong manh, tội nghiệp.
Và kia, cặp vú no tròn của bà, thứ đã khiến bao gã đàn ông phải thèm khát, giờ đây trông thật mềm mại, chảy tràn sang hai bên theo tư thế nằm. Một bên vú vẫn còn vương lại vệt tinh dịch trắng đục của thằng Khoa, nó chảy dài xuống tận vùng eo thon thả. Tôi lia máy quay xuống dưới. Vùng bụng phẳng lì, mịn màng của bà khẽ phập phồng theo từng nhịp thở yếu ớt. Cái rốn nhỏ xinh như một viên ngọc trai ẩn mình. Và thấp hơn nữa, nơi cánh rừng rậm rạp, những giọt dịch vẫn còn đang rỉ ra, chảy dọc xuống mặt trong của cặp đùi thon dài, tạo thành những dòng óng ánh dưới ánh đèn. Bà đẹp, một vẻ đẹp của sự hủy diệt, của một bông hoa bị vùi dập đến nát nhàu nhưng vẫn không mất đi hương sắc.
Bố tôi, Toàn, rít một hơi thuốc dài rồi chậm rãi nhả khói. bố tôi không vội, ông ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn “tác phẩm” của mình. Ánh mắt gã không còn là sự ham muốn, mà là sự tự mãn của một nghệ sĩ vừa hoàn thành kiệt tác, một vị thần vừa tạo ra một thế giới theo ý mình. bố tôi thích thú nhìn cái cách cơ thể người vợ kiêu hãnh của mình giờ đây nằm phơi bày ra đó, một minh chứng cho quyền lực tuyệt đối của gã.
Một lúc lâu sau, mẹ tôi cựa mình. Bà rên lên một tiếng nhỏ rồi từ từ mở mắt. Ánh mắt đó trống rỗng, vô hồn, mất vài giây mới định hình được không gian xung quanh. Cảm giác đầu tiên ập đến là sự đau rát ở cả phía trước lẫn phía sau, và sự dính nhớp, ẩm ướt trên khắp cơ thể. Bà khẽ nhăn mặt.
Sau khi hút hết điếu thuốc, bố tôi đứng dậy. Ông ta bước tới, nhưng không phải để đỡ bà dậy. Ông ta quỳ xuống bên cạnh tấm nệm, ngay sát khuôn mặt bà. Tôi điều khiển camera zoom lại thật gần.
Tôi không thể nghe được ông ta nói gì, nhưng tôi thấy đôi môi của ông ta ghé sát vào vành tai mẹ tôi, thì thầm. Chắc hẳn là những lời khen ngợi bệnh hoạn, những lời hứa hẹn về những màn kịch kinh khủng hơn trong tương lai.
“Vợ yêu giỏi lắm. Hôm nay em làm anh tự hào lắm. Lần sau… mình mời bạn khác của anh nhé? Mấy thằng to con hơn, chịu chơi hơn?”
Mẹ tôi vẫn im lặng, nhưng tôi thấy bà khẽ rùng mình. Mẹ tôi, từ trong sự vô hồn, từ từ, chậm rãi gật đầu một cái.
Ngay sau cái gật đầu đó, bà cất tiếng, giọng khản đặc, lí nhí nhưng rõ ràng:
“Lâu lâu… lâu lâu hãy chơi nha anh. Nhiều quá… em không chịu nổi. Mà phải… phải kín và sạch sẽ nha anh!”
Bố tôi mỉm cười. Một nụ cười hài lòng đến tột độ.
“Ngoan lắm,” ông hôn nhẹ lên trán bà, một nụ hôn của ông chồng dành cho người vợ. “Giờ thì dậy dọn dẹp đi em. Bẩn quá rồi.”
Ông đứng dậy, thản nhiên đi vào phòng tắm. Mẹ tôi nằm đó thêm một lúc. Rồi, với một sự gắng gượng phi thường, bà chống tay, từ từ ngồi dậy. Tấm thân trần truồng, đầy dấu vết của cuộc truy hoan, lảo đảo đứng lên. Bà nhìn xuống bãi chiến trường, nhìn xuống cơ thể mình, rồi không nói không rằng, bắt đầu lẳng lặng thu dọn tàn tích của bữa tiệc.
Từ trên gác, tôi bấm nút dừng quay. Cảnh cuối cùng trong đoạn phim là bóng lưng trần của mẹ tôi, còng xuống nhặt nhạnh quần áo vương vãi. Tôi biết, từ đêm nay, gia đình tôi đã bước sang một trang mới. Một trang địa ngục được viết bằng da thịt, dục vọng và những lời thì thầm của quỷ. Và tôi, sẽ là người độc giả trung thành nhất.
