Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 8 : Đêm nay, mẹ Hạnh của tôi, đang ngồi trên chiếc sofa da. Bà không xem TV, không đọc sách, chỉ ngồi đó



Chương 6

Đêm nay, mẹ Hạnh của tôi, đang ngồi trên chiếc sofa da. Bà không xem TV, không đọc sách, chỉ ngồi đó, lặng lẽ như một bức tượng. Dưới ánh đèn vàng vọt, vẻ đẹp của mẹ hiện lên một cách nhức nhối.

Mẹ mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa satin màu hồng phấn. Đây là một trong những bộ đồ đẹp nhất của bà. Chiếc váy hai dây mỏng manh, quai áo nhỏ như sợi chỉ, vắt hờ hững trên bờ vai tròn lẳn, trắng nõn. Chất lụa mềm mại và bóng loáng, ôm sát lấy từng đường cong trên cơ thể bà, phô bày ra một thân hình đồng hồ cát hoàn hảo . Từ góc nhìn của tôi, tôi có thể thấy rõ khe ngực sâu hút lấp ló sau lớp vải mỏng, cặp vú căng tròn như hai trái đào tiên rung nhẹ theo từng nhịp thở. Vạt váy chỉ dài đến nửa đùi, để lộ ra cặp chân thon dài, trắng muốt. Mẹ ngồi co người lại, một tư thế phòng thủ vô thức, nhưng chính điều đó lại càng làm cặp mông tròn trịa của bà nổi bật hơn, hằn rõ lên lớp lụa mỏng.

Khuôn mặt mẹ xinh đẹp nhưng chất chứa một nỗi buồn thẳm sâu. Đôi mắt to tròn, trong veo của bà giờ đây lúc nào cũng phảng phất sự lo âu. Bà đang chờ đợi. Tôi biết bà đang chờ đợi. Mỗi tiếng xe máy ngoài ngõ đều làm bà giật nảy mình, bờ vai khẽ run lên. Bà như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng, biết rằng chủ nhân của nó sắp trở về, và sự trở về đó không bao giờ mang lại bình yên.

Rồi, nó đến.

Không phải tiếng chuông cửa rộn rã. Mà là ba tiếng gõ dứt khoát, quen thuộc.

“Cộc, cộc, cộc”

Ám hiệu của quỷ.

Mẹ tôi đứng bật dậy, toàn thân cứng đờ. Bà không do dự, cũng không có lựa chọn nào khác. Bà bước ra cửa, từng bước chân nặng nề như đeo đá.

Cánh cửa vừa mở, Dũng và Thắng đã lách vào. Trên người chúng nồng nặc mùi rượu và thuốc lá. Nhưng chúng không đi một mình.

Theo sau chúng là một kẻ thứ ba. Một gã đàn ông cao lớn, mặc một bộ đồ đen từ đầu đến chân, và trên mặt là một chiếc mặt nạ trắng trơn, loại mặt nạ vô cảm không có bất kỳ một nét vẽ nào.

Tôi nín thở. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Dáng người đó. Đôi giày thể thao đó. Tôi nhận ra.

Là bố.

Tôi đã thấy ông ấy mua chiếc mặt nạ đó ở quán tạp hóa đầu ngõ chiều hôm qua, ông nói là để tham gia văn nghệ công ty. Một lời nói dối vụng về. Một sự trùng hợp không thể tin nổi. Màn kịch mà tôi đang đạo diễn bỗng chốc có một tình tiết vàng, một cú twist mà chính tôi cũng không thể ngờ tới. Kẻ bị cắm sừng giờ lại muốn tham gia vào bữa tiệc của những kẻ cắm sừng mình, nhưng với một thân phận khác.

Sự phấn khích lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi. Trò chơi này, vừa trở nên thú vị hơn gấp bội.

Mẹ tôi, tất nhiên, không nhận ra. Bà chỉ thấy một kẻ lạ mặt nguy hiểm. Khuôn mặt vốn đã vô cảm của bà chợt tái đi, sự kinh hoàng thực sự, trần trụi, quay trở lại trong đáy mắt sau bao ngày chai sạn. Bà lùi lại một bước, giọng run rẩy, lắp bắp:

“Các anh… sao lại… Các anh đã hứa..”

Dũng cười khẩy, một nụ cười man rợ. Gã tiến tới, vươn tay vuốt ve má mẹ tôi. “Anh hứa giữ bí mật cho em, chứ anh đâu có hứa chỉ có hai anh em mình, cưng à?”

Thắng đứng bên cạnh, hùa theo: “Bạn mới của bọn anh, nghe danh em đã lâu, nay muốn đến ‘chào hỏi’ một chút thôi mà. Em phải tiếp đãi cho chu đáo chứ”

“Không… không thể..” Mẹ tôi lắc đầu quầy quậy, giọng nói lạc đi. “Các anh đã có mọi thứ các anh muốn rồi. Làm ơn… đừng như vậy..”

“Mọi thứ anh muốn?” Dũng gằn giọng, bàn tay đang vuốt ve bỗng siết chặt lấy cằm mẹ tôi, ép bà phải ngước nhìn. “Anh vẫn chưa thấy em làm anh hài lòng đâu. Em Hạnh vẫn còn cứng đầu lắm. Hôm nay, bọn anh sẽ dạy cho em một bài học mới. Bài học về sự chia sẻ”

Đó là giọt nước tràn ly. Một tia sáng của sự phẫn uất cuối cùng lóe lên trong đôi mắt đã gần như chết lặng của mẹ. Bà vùng ra, dùng hết sức bình sinh đẩy Dũng ra và hét lên, một tiếng hét của sự tuyệt vọng tột cùng:

“Không! Đủ rồi! CÚT ĐI! TẤT CẢ CÁC NGƯỜI CÚT HẾT CHO TÔI!”

Nhưng đó là hành động phản kháng cuối cùng và cũng là vô nghĩa nhất.

Sự im lặng đáng sợ kéo dài trong một giây. Dũng và Thắng nhìn nhau, rồi phá lên cười.

Cả hai lao vào như hai con sói vồ mồi. Thắng nhanh như cắt, bẻ quặt hai tay mẹ tôi ra sau lưng, giữ chặt. Dũng dùng một tay bịt chặt lấy miệng bà, chặn đứng tiếng la hét, tay còn lại nắm lấy phần cổ áo của chiếc váy lụa.

“Xoẹt!”

Một âm thanh sắc lẻm, khô khốc vang lên. Chiếc váy ngủ bằng lụa đắt tiền bị xé toạc từ trên xuống dưới. Làn da trắng như tuyết của mẹ tôi phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn. Cặp vú căng tròn, không một mảnh vải che đậy, bật nảy ra, núm vú hồng hào cương cứng lên vì sợ hãi và lạnh lẽo.

“Bây giờ em còn dám la nữa không?” Dũng thì thầm vào tai bà, giọng độc địa.

Mẹ tôi chỉ có thể ú ớ trong vô vọng, nước mắt lã chã rơi. Qua kẽ tay của Dũng, ánh mắt bà hướng về phía kẻ đeo mặt nạ đang đứng ở cửa. Gã không làm gì cả. Gã chỉ lẳng lặng đóng cửa chính lại, khoanh tay trước ngực, đứng dựa vào tường, im lặng quan sát như một khán giả của một vở kịch câm bệnh hoạn.

Từ sau ống kính, tôi biết, đêm nay, sẽ không còn bất kỳ quy tắc nào nữa. Phần hay nhất của bộ phim kinh dị này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Tiếng hét phẫn uất cuối cùng của mẹ tôi bị bàn tay thô ráp của Dũng bịt chặt, biến thành những âm thanh “ư, ử” bất lực. Tấm thân trần truồng, trắng nõn của bà lóa lên dưới ánh đèn vàng, nổi bật một cách bi thảm giữa khung cảnh bừa bộn của phòng khách. Gã Thắng giữ chặt hai tay bà ra sau lưng, trong khi gã Dũng, với nụ cười của một con thú săn mồi, dùng tay còn lại xé nát chiếc váy lụa mỏng manh.

“Em Hạnh vẫn còn gan để la hét à, con đĩ?” Dũng gầm gừ, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt mẹ tôi.

Gã không nói thêm lời nào. Gã lôi mẹ tôi, một cách thô bạo, về phía chiếc sofa da cũ kỹ. Tấm lưng trần của bà ma sát trên sàn nhà, để lại một vệt mẩn đỏ. Gã xô mạnh một cái. Tấm thân mềm mại của mẹ tôi đổ ập xuống mặt ghế, khuôn mặt xinh đẹp vùi vào lớp da lạnh lẽo. Gã không cho bà một giây định thần, dùng tay túm lấy hông bà, nhấc lên, ép vào tư thế quỳ chổng mông ra ngoài.

Từ góc quay của tôi, một bức tranh trần trụi và khiêu khích hiện ra. Tấm lưng ong nuột nà, trắng không tì vết, uốn một đường cong hoàn hảo xuống cặp mông tròn lẳn, căng mẩy đang run rẩy vì sợ hãi. Làn da mịn màng của bà tương phản một cách nhức nhối với những vết ngón tay đỏ ửng mà hai gã vừa để lại. Khe mông sâu hút, khép chặt một cách phòng thủ, nhưng chính sự phòng thủ đó lại càng như một lời mời gọi bệnh hoạn.

Kẻ đeo mặt nạ, bố tôi, vẫn đứng im trong góc phòng, một bóng đen im lặng và phán xét. Sự hiện diện của ông ta làm không khí càng thêm đặc quánh.

“Hôm nay” giọng gã Dũng vang lên, chậm rãi và độc ác, “em sẽ học một bài học mới. Bài học về sự chia sẻ. Em Hạnh không phải là của một mình anh , con Hạnh ạ. Em Hạnh là của bọn anh ”

Nói rồi, gã kéo phéc-mơ-tuya quần. Con cặc to lớn của gã bật ra, sẫm màu và đầy gân guốc. Gã không cần bôi trơn, gã chỉ nhổ một bãi nước bọt vào quy đầu rồi áp nó vào lỗ lồn vẫn còn hơi sưng của mẹ tôi.

“A..” Mẹ tôi khẽ rên lên khi cảm nhận được sự cứng rắn và nóng hổi đó.

Dũng không vội. Gã ấn nhẹ, từ từ, cho mẹ tôi cảm nhận rõ sự hiện diện của gã. Rồi, gã thúc mạnh một cú dứt khoát.

“Á!”

Mẹ tôi kêu lên một tiếng đau đớn, hai tay bấu chặt vào thành sofa. Kích thước của Dũng vẫn là một thử thách với cơ thể bà. Gã bắt đầu một nhịp điệu chậm rãi, sâu và chắc, như một kẻ tra tấn đang thưởng thức từng biểu cảm trên cơ thể nạn nhân. Tiếng da thịt va chạm vào nhau ban đầu còn khô khốc, sau đó dần trở nên ướt át, “lép nhép”, khi cơ thể mẹ tôi bắt đầu phản bội bà, tiết ra chất dịch bôi trơn.

Nhưng bài học hôm nay không chỉ có thế.

Khi nhịp độ của Dũng đang đều đều, gã hất hàm về phía Thắng, kẻ đã phanh quần từ lúc nào.

“Đến lượt em. Dạy cho nó biết cách dùng cái miệng xem nào”

Thắng cười khoái trá, tiến lại gần, quỳ xuống trước mặt mẹ tôi. Bà thấy con cặc của Thắng cũng đã cương cứng, to và dài sọc, đang dựng đứng trước mặt mình, và bà kinh hoàng quay mặt đi, miệng lắp bắp: “Không… làm ơn… đừng..”

“ĐỪNG?” Dũng gầm lên. Gã đột ngột thúc mạnh một cú thật sâu làm mẹ tôi nảy người lên. Cùng lúc đó, gã túm lấy mớ tóc dài của bà, giật mạnh về phía sau, ép khuôn mặt bà phải đối diện với dương vật của Thắng. “Anh bảo em há miệng ra, con đĩ! Hay em muốn anh gọi cho thằng chồng ngu của em ngay bây giờ?”

Nỗi sợ hãi quen thuộc lại ập đến. Mẹ tôi nức nở, nước mắt giàn giụa. Bà không còn lựa chọn nào khác. Đôi môi run rẩy của bà từ từ mở ra.

Thắng không một chút do dự, thúc thẳng vào.

Mẹ tôi ho sặc sụa, cổ họng bị lấp đầy một cách thô bạo. Bà vừa phải chịu đựng những cú dập mạnh mẽ, sâu hút từ phía sau của Dũng, vừa phải vật lộn để thở với con cặc của Thắng đang cọ xát trong miệng mình. Thế giới của bà giờ chỉ còn là một sự hỗn loạn của cảm giác: sự căng tức ở lồn, sự ngột ngạt ở cổ họng, và sự nhục nhã tột cùng trong tâm trí.

Hai gã đàn ông bắt đầu một bản giao hưởng bệnh hoạn. Dũng ở phía sau, Thắng ở phía trước, chúng di chuyển một cách nhịp nhàng như đã tập luyện từ trước.

Nhưng rồi, một điều không ai ngờ tới đã xảy ra. Có lẽ vì Dũng là kẻ hiểu rõ cơ thể mẹ tôi nhất. Trong nhịp điệu tàn bạo của mình, gã liên tục đánh vào một điểm sâu bên trong âm đạo bà. Một điểm nhạy cảm chết người.

Ban đầu, mẹ tôi chỉ rên lên vì đau. Nhưng dần dần, tiếng rên đó bắt đầu lạc điệu.

“Ah… ưm..”

Nó không còn là âm thanh của sự đau đớn. Nó là một tiếng rên của một cảm giác lạ, một sự kích thích sắc nhọn mà bà chưa từng biết đến. Cả Dũng và Thắng đều nhận ra.

“Aha!” Dũng cười khoái trá. “Nó bắt đầu thích rồi kìa! Thấy chưa, tao đã bảo mà. Em Hạnh là một con đĩ chính hiệu, Hạnh ạ” Gã thúc mạnh hơn, nhắm thẳng vào điểm đó.

“Kêu to lên cho bọn anh nghe xem nào!” Thắng cũng hùa vào, nhịp độ ra vào trong miệng bà cũng trở nên gấp gáp hơn.

Sự xấu hổ và lý trí của mẹ tôi hoàn toàn sụp đổ trước cơn sóng thần của khoái cảm thể xác. Bà không thể chống cự được nữa. Cái cảm giác đó quá mãnh liệt, quá áp đảo. Miệng bà không còn thụ động, bà bắt đầu mút một cách vô thức, trong khi tiếng rên từ cổ họng ngày càng to và không thể kiểm soát.

“Ah… ah… sướng… Đừng… chỗ đó… ahhh..”

Bà vừa chống cự, vừa rên, vừa gào lên những từ ngữ dâm đãng mà chính bà cũng không tin là mình có thể thốt ra. Cặp mông căng tròn của bà không còn chống đối, nó bắt đầu chủ động đẩy về phía sau, phối hợp một cách nhịp nhàng với từng cú thúc của Dũng.

Tôi, từ sau ống kính, chết lặng. Tôi đang chứng kiến một sự biến đổi kinh hoàng. Mẹ tôi, từ một nạn nhân bị cưỡng bức, đang biến thành một kẻ tham gia cuồng nhiệt. Cơ thể bà đã hoàn toàn phản bội lại bà.

Kẻ đeo mặt nạ trong góc phòng cũng khẽ cựa mình. Dường như, màn trình diễn này còn vượt quá cả sức tưởng tượng của ông ta.

Bài học về sự chia sẻ, cuối cùng, đã được dạy theo cách không ai ngờ tới nhất. Không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng chính khoái cảm tội lỗi của người trong cuộc.

Cơn khoái cảm bệnh hoạn mà hai gã Dũng và Thắng vừa mang lại vẫn còn khiến cơ thể mẹ tôi run rẩy. Bà nằm đó, trên chiếc sofa, mái tóc rối bời, khuôn mặt đẫm nước mắt và mồ hôi, đôi môi sưng mọng. Bà như một con búp bê bị chơi hỏng, hoàn toàn vô lực. Dũng vừa rút dương vật của hắn ra khỏi người bà, còn Thắng thì đang kéo con cặc của hắn ra khỏi miệng của mẹ tôi, miệng cười một nụ cười thỏa mãn.

Không khí đặc quánh lại. Cả Dũng và Thắng bỗng im bặt.

Kẻ đeo mặt nạ, bố tôi, lẳng lặng bước ra khỏi bóng tối.

Sự im lặng của ông ta mang một thứ quyền lực kỳ lạ. Dũng và Thắng, hai con thú vừa rồi còn đang gầm rú, giờ đây lại có vẻ nể trọng, lùi lại một bước để nhường sân khấu. Tôi, từ sau ống kính, cũng nín thở. Vai diễn mà tôi mong chờ nhất sắp lên sàn.

Bố tôi không nói một lời. Ông ta tiến lại gần chiếc sofa, nơi mẹ tôi đang nằm co quắp. Ông ta không nhìn vào mặt bà, mà nhìn chằm chằm vào cặp mông tròn lẳn, trắng nõn đang phơi bày ra. Rồi, một hành động lạnh lùng và dứt khoát. Ông ta giơ tay, chỉ thẳng vào khe mông, vào lỗ hậu môn nhỏ xíu đang co rúm lại của mẹ tôi.

Một cái chỉ tay còn đáng sợ hơn ngàn lời nói.

Mẹ tôi dường như cũng hiểu. Toàn thân bà giật nảy lên. Bà quay đầu lại, đôi mắt mở to, ngập tràn một nỗi kinh hoàng không thể diễn tả.

“Không… không..” Bà lắc đầu quầy quậy, giọng nói vỡ ra thành tiếng nức nở. “Làm ơn… chỗ đó… chỗ đó không được… bẩn lắm..”

Dũng phá lên cười, một tràng cười man rợ. “Ha ha ha! Em thấy chưa! Bạn anh còn biết chơi hơn cả anh ! Em không có quyền lựa chọn đâu con đĩ!”

Nói rồi, gã Dũng ghé sát vào, giữ chặt hai chân và mông của mẹ tôi, banh rộng hai bờ mông ra. Lỗ hậu môn nhỏ xíu e ấp nay lại hiện ra trước mặt ba gã đàn ông. “Nằm im! Hôm nay em phải chiều đại ca của bọn anh chơi tới bến, nghe chưa!!”

Mẹ tôi giãy giụa trong tuyệt vọng. Đối với bà, đó là cánh cửa cuối cùng của nhân phẩm, một nơi bất khả xâm phạm. Nhưng sự phản kháng của bà chỉ như muối bỏ bể.

Kẻ đeo mặt nạ quỳ xuống phía sau bà. Nhưng thay vì hành động thô bạo, ông ta lại làm một việc không ai ngờ tới. Ông ta bình tĩnh rút từ trong túi áo khoác đen ra một tuýp gel bôi trơn. Một tuýp gel quen thuộc, loại mà tôi từng thấy trong ngăn kéo tủ đầu giường của bố mẹ.

Trái tim tôi như ngừng đập. Bố đã chuẩn bị sẵn. Đây không phải là một hành động bộc phát. Đây là một kế hoạch.

Ông ta bóp ra một lượng gel lớn vào lòng bàn tay. Chất gel trong suốt và lạnh lẽo. Ông ta chậm rãi, dùng các ngón tay, xoa đều lớp gel lên lỗ hậu môn và khe mông của mẹ tôi.

Cảm giác lạnh đột ngột làm mẹ tôi rùng mình, tiếng khóc của bà nghẹn lại. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng này còn đáng sợ hơn cả sự thô bạo. Nó cho thấy một sự tính toán, một quyết tâm chiếm đoạt đến cùng.

“Đấy, thấy chưa, đại ca bôi trơn cho em rồi đấy” Thắng nói với giọng thèm thuồng. “Sướng nhé”

Sau khi đã bôi trơn một cách cẩn thận, bố tôi đặt con cặc của ông ta vào. Vì đã có kinh nghiệm với chồng mình trong những lần “đổi gió” hiếm hoi trước đây, và vì lớp gel trơn tuột, lần này mẹ tôi chỉ hít vào một hơi thật sâu, toàn thân căng cứng lại, hai tay bấu chặt lấy thành sofa khi cảm nhận vật thể to lớn đó từ từ nong rộng cánh cửa cấm của mình. Một cơn đau tức nhẹ ban đầu, rồi nhanh chóng được thay thế bằng cảm giác bị lấp đầy một cách trọn vẹn.

Bố tôi bắt đầu di chuyển, cực kỳ chậm rãi.

Và đó là lúc tâm trí mẹ tôi vỡ vụn.

Bà nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng. Nhưng rồi… nhịp điệu này… độ sâu này… cái cách mà đầu dương vật kia thúc nhẹ vào một điểm nào đó bên trong… nó quen thuộc một cách đáng sợ. Nó giống hệt như cách mà Toàn, chồng bà, vẫn làm.

Một ý nghĩ điên rồ, không thể nào, loé lên trong đầu bà. *Sao lại… sao lại giống anh ấy đến thế?*

Sự quen thuộc của khoái cảm thể xác xung đột dữ dội với sự kinh hoàng của hoàn cảnh thực tại. Cơ thể bà, một cách trơ trẽn, bắt đầu phản ứng lại với những kích thích mà nó đã từng biết đến. Những tiếng rên nhỏ, không thể kìm nén, bắt đầu thoát ra từ cổ họng bà, xen lẫn tiếng nức nở.

“Ưm… ah… đừng..”

Dũng và Thắng ngồi xem, cười hô hố. “Nghe em Hạnh rên kìa! Chắc là sướng lắm!”

“em Hạnh này, cái lỗ đít của em cũng biết rên à? Hay thật!”

Những lời nói tục tĩu của chúng như những nhát dao đâm vào tai mẹ, nhưng chúng không thể ngăn được cơn sóng khoái cảm đang trỗi dậy từ sâu bên trong. Kẻ đeo mặt nạ dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi. Nhịp điệu của ông ta trở nên mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn. Ông ta thúc vào cái điểm quen thuộc đó, lặp đi lặp lại.

Cơ thể mẹ tôi không thể nói dối được nữa.

Bà bắt đầu ưỡn người, cặp mông căng tròn chủ động đẩy ngược lại, đón nhận từng cú thúc. Tiếng rên không còn là sự đau đớn, nó biến thành tiếng gào của dục vọng bị kìm nén quá lâu nay được giải thoát trong một hoàn cảnh nhục nhã nhất.

“Ah… ah… Mạnh nữa lên! Sướng… em sướng quá… Ahhhh!”

Mẹ tôi hét lên, những lời lẽ dâm đãng tuôn ra trong vô thức. Bà đang làm tình với một kẻ lạ mặt đeo mặt nạ, trước sự chứng kiến của hai người đàn ông khác, và bà đang tận hưởng nó.

Tôi, qua ống kính, chứng kiến tất cả. Tôi thấy rõ khuôn mặt vô cảm sau chiếc mặt nạ của bố tôi khi ông ta dập liên hồi. Tôi thấy ánh mắt thèm thuồng của Dũng và Thắng. Và trên hết, tôi thấy khuôn mặt của mẹ tôi, méo mó đi vì một cơn cực khoái mãnh liệt, một cơn cực khoái trong địa ngục.

Cánh cửa cấm đã mở toang. Và bên trong nó không chỉ có sự đau đớn, mà còn có cả một thứ khoái lạc tội lỗi đến rợn người.

Cơn khoái cảm từ lỗ hậu mà kẻ đeo mặt nạ mang lại vừa mới lắng xuống, cơ thể mẹ tôi đã mềm nhũn như một con búp bê vải rách. Bà co giật nhẹ trong dư âm của khoái cảm tội lỗi, tâm trí hoàn toàn trống rỗng.

“Nào, em yêu” Dũng nói, giọng ngọt ngào một cách bệnh hoạn. “Đêm nay vẫn còn dài. Bọn anh sẽ cho em biết thế nào là được chơi thật sự”

Chúng không để bà trên sofa nữa. Chúng lôi bà xuống sàn nhà lát gạch hoa lạnh lẽo. Chúng kéo bà nằm ngửa ra, hai chân banh rộng.

Từ trên gác, tôi phải lùi lại, điều chỉnh camera để lấy được góc quay rộng nhất. Đây là đại cảnh của bộ phim. Toàn bộ sân khấu phải nằm trong một khung hình. Mẹ tôi nằm sõng soài giữa phòng khách, thân thể trần truồng và kiệt quệ. Ba con thú vây quanh bà, sừng sững như ba ngọn núi đen.

Ba gã đàn ông không cần phải ra hiệu cho nhau nữa. Họ đã có một sự thống nhất từ trước.

Dũng, với tư cách là kẻ cầm đầu, bế bà lên và để cho người mẹ tôi từ từ ngồi lên con cặc của hắn, chuẩn bị chiếm lấy âm đạo của bà.

Kẻ đeo mặt nạ, bố tôi, cũng quỳ xuống ở phía dưới mông, nhắm vào lỗ hậu môn vừa bị khai phá.

Thắng, không một chút do dự, hắn đi lên phía trên, cầm con cặc của hắn chuẩn bị hướng về phía miệng của bà.

“Không… không thể..” Mẹ tôi nhận ra ý định của chúng. Bà cố gắng khép chân lại, quay đầu đi, nhưng vô ích. Thân hình của bà đã bị Dũng giữ chặt lấy, ôm vào lòng hắn ta.

Ba gã đàn ông cùng nhau đẩy con cặc của họ, xâm nhập gần như cùng một lúc vào 3 lỗ trên người mẹ tôi.

Một tiếng “Phập!” sâu và ướt át khi dương vật của Dũng trượt vào bên trong âm đạo đã sưng lên của mẹ tôi.

Một tiếng “Ọc!” nghẹn ngào khi con cặc của Thắng nhét đầy khoang miệng bà.

Và một tiếng rên đau đớn bị nén lại khi dương vật của kẻ đeo mặt nạ, vẫn còn trơn tuột vì gel, một lần nữa chiếm lấy hậu môn của bà.

Cơ thể mẹ tôi bị kéo căng theo ba hướng. Bà bị lấp đầy, bị quá tải. Mọi cánh cửa trên cơ thể đều đã bị chiếm đóng. Bà không thể la, không thể thở, chỉ có thể ưỡn người lên trong một sự co giật vì đau đớn và ngột ngạt. Con cặc của Dũng ra vào trong lỗ lồn sưng đỏ; con cặc của Thắng chuyển động trong miệng bà; và con cặc của kẻ đeo mặt nạ đang cày xới trong lỗ đít tội nghiệp. Một bản giao hưởng của da thịt và sự xâm phạm.

Những bàn tay của chúng không hề để yên. Dũng, trong khi đang thúc vào từ phía trên, dùng hai tay của gã vồ lấy cặp vú căng tròn của mẹ. Gã bóp mạnh, nhào nặn chúng một cách thô bạo. Cặp vú mềm mại bị biến dạng dưới bàn tay gã, lúc thì bị bóp chặt đến mức gần như trào ra khỏi kẽ tay, lúc thì bị kéo lên, núm vú bị vê cho sưng đỏ.

Kẻ đeo mặt nạ ở phía dưới, hai tay cũng đặt lên cặp mông tròn lẳn của bà. Ông ta siết mạnh, năm ngón tay hằn sâu vào làn da trắng nõn, tạo thành những vết bầm tím. Ông ta xoa nắn, kéo chúng ra, rồi lại vỗ vào “đen đét”. Cặp mông của mẹ tôi bị nhào nặn thành đủ mọi hình dạng mời gọi.

Bị kích thích từ mọi phía, não bộ của mẹ tôi dường như đã chập mạch. Nỗi đau và sự nhục nhã bị đẩy đến giới hạn tuyệt đối, và rồi, nó lật ngược lại. Một luồng điện khoái cảm kỳ lạ, mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì bà từng trải qua, bắt đầu lan tỏa từ những nơi bị xâm phạm.

Bà không còn chống cự. Cơ thể bà bắt đầu run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn hưng phấn đang dâng lên như bão.

Dũng cảm nhận được sự thay đổi. “Em nó sắp lên đỉnh rồi!” gã gầm gừ, nhịp thúc càng thêm điên cuồng.

Mẹ tôi không thể kìm nén được nữa. Bà rụt mạnh đầu ra khỏi dương vật của Thắng, há miệng thở dốc, và một tiếng gào xé toạc không gian tĩnh lặng.

“Áaaaaaaa! Sướng! Sướng quá! Đụ chết em đi! Lấp đầy em đi! AHHHHH!”

Đó không phải tiếng hét của sự đau đớn. Đó là một bản tuyên ngôn của sự đầu hàng, một lời mời gọi trần trụi nhất của bản năng.

Tiếng gào của bà như một hiệu lệnh.

“Con đĩ!” Dũng gầm lên, thúc vào sâu nhất có thể rồi xuất tinh.

Thắng, không để phí một giây, cũng nhét con cặc của gã trở lại vào miệng bà, nơi đang rộng mở và gầm lên khi đạt cực khoái.

Kẻ đeo mặt nạ ở phía dưới cũng thúc những cú cuối cùng rồi đổ ập xuống, dòng tinh nóng hổi của ông ta bắn sâu vào bên trong hậu môn của bà.

Cả ba gã đàn ông cùng gầm lên, run rẩy trong cơn cực khoái tập thể. Mẹ tôi cũng co giật dữ dội, một cơn lên đỉnh toàn thân, kéo dài bất tận.

Khi mọi thứ kết thúc, họ đồng loạt rút ra. Căn phòng tràn ngập mùi mồ hôi, mùi rượu và mùi tinh dịch nồng nặc. Mẹ tôi nằm sõng soài trên sàn nhà lạnh lẽo, một đống da thịt hỗn độn, bất tỉnh nhân sự. Thân thể bà đầy những dấu vết của cuộc truy hoan, và trên khuôn mặt xinh đẹp đã lấm lem nước mắt, không biết từ lúc nào, đã nở một nụ cười trống rỗng, méo mó.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...