Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 29 : Chuyến đi Vũng Tàu kết thúc đã được vài ngày. Ngôi nhà ven biển của chúng tôi lại trở về với nhịp số



Chương 27

Chuyến đi Vũng Tàu kết thúc đã được vài ngày. Ngôi nhà ven biển của chúng tôi lại trở về với nhịp sống yên ả vốn có, nhưng một sự thay đổi vô hình nào đó đã len lỏi vào từng ngóc ngách. Không còn những lời dặn dò, những quy tắc cứng nhắc của bà ngoại, không khí trong nhà dường như được nới lỏng ra, dễ thở hơn.

Buổi chiều cuối tuần, nắng bên ngoài vẫn còn gay gắt lắm. Gió từ biển thổi vào cũng không làm dịu đi cái nóng hầm hập, chỉ mang theo vị mặn mòi và tiếng sóng vỗ đều đều ngoài xa. Bố tôi, sau bữa cơm trưa no nê, đã nằm dài trên chiếc võng mắc ở hiên nhà, ngủ say li bì, tiếng ngáy khe khẽ vang lên theo từng nhịp quạt trần quay lờ đờ trên đầu.

Trong phòng khách, mẹ tôi và dì Liễu trải một chiếc chiếu cói ra giữa sàn gạch hoa cho mát. Hai chị em mặc hai bộ đồ bộ bằng vải tôn mỏng, nằm tựa lưng vào ghế sofa, vừa xem một bộ phim tình cảm sướt mướt trên TV, vừa nhón tay lấy mấy miếng ổi trong dĩa đặt cạnh. Tôi ngồi ở bàn học góc phòng, giả vờ cắm cúi vào cuốn truyện tranh nhưng tai thì vểnh lên, không bỏ sót một lời nào.

Trên TV, nam nữ chính đang trao nhau một nụ hôn say đắm dưới mưa. Dì Liễu bĩu môi, quay sang huých nhẹ vào tay mẹ tôi, giọng đầy vẻ trêu chọc.

“Coi kìa chị, lãng mạn ghê. Người ta yêu nhau hôn hít nhẹ nhàng tình cảm. Chứ đâu như chị gái của em, đi họp lớp thôi mà được tới bốn năm anh người yêu cũ ‘chăm sóc’ một lúc. Phen này sướng nhất chị rồi còn gì.”

Mẹ tôi đang đưa miếng ổi lên miệng thì khựng lại. Hai gò má trắng hồng của bà bỗng ửng lên, lan đến tận mang tai. Bà không nói gì, chỉ đưa tay đánh nhẹ vào đùi dì Liễu một cái rõ kêu.

“Cái con bé này! Ăn nói bậy bạ không à.” – Mẹ lí nhí, giọng vừa có chút ngượng ngùng vừa như hờn dỗi. – “Tại hôm đó chị uống say quá chứ bộ. Ai mà biết được mấy ông đó lại… lại làm bậy như vậy.”

Dì Liễu cười khanh khách. Tiếng cười của dì trong veo, giòn tan, chẳng có chút ác ý nào, chỉ đầy vẻ tinh ranh của một đứa em gái đang bắt thóp được bà chị của mình. Dì chồm người tới, ghé sát vào tai mẹ tôi thì thầm, đủ để tôi cũng nghe được.

“Say hả? Em thấy chị cũng ‘diễn’ sâu lắm mà. Rên la nghe tới thảm thiết. Chắc là mấy anh bạn cũ ‘phục vụ’ tốt hơn ông Toàn với ông Phúc nhà mình nên chị mới ‘hết mình’ vậy chứ gì? Hai lỗ nở to ra hết cả kia mà….”

Lần này thì mẹ tôi đỏ bừng cả mặt. Bà vội đưa tay bịt miệng dì Liễu lại, mắt liếc nhanh về phía tôi. Thấy tôi vẫn đang “chăm chú” vào cuốn truyện, bà mới thở phào.

“Im đi! Thằng Minh nó nghe thấy bây giờ.”

Dì Liễu gạt tay mẹ ra, lại cười. “Ối dào, lo gì. Thằng cháu em giờ nó lớn rồi, nó biết hết rồi chị ơi. Có khi nó còn biết nhiều hơn cả hai chị em mình ấy chứ.” Dì nói rồi liếc về phía tôi, nháy mắt một cái đầy ẩn ý. Tôi vờ như không thấy, tiếp tục lật trang truyện.

Câu chuyện trêu chọc tạm lắng xuống. Hai chị em lại dán mắt vào TV, nhưng có vẻ chẳng ai còn tâm trí xem phim nữa. Một lúc sau, dì Liễu chép miệng, tắt phụt cái TV.

“Chán quá chị ạ. Cứ quanh quẩn ở nhà mãi cũng tù túng. Hai ông chồng thì đi biền biệt, con cái thì lo học. Hay là… hai chị em mình kiếm việc gì làm đi.”

Mẹ tôi ngạc nhiên. “Làm gì bây giờ? Mình ở nhà quen rồi.”

“Thì kinh doanh! Bán hàng online ấy!” – Dì Liễu hào hứng hẳn lên, ngồi thẳng dậy. – “Em thấy mấy đứa trên mạng bây giờ hay lắm. Tụi nó lấy quần áo, đồ lót, váy ngủ về rồi livestream bán hàng. Chị xem, dáng chị với em ngon thế này, da trắng, mặt xinh, mình mặc lên người làm mẫu thì khối ông mê. Vừa có tiền, vừa vui, lại được diện đồ đẹp suốt ngày.”

Ý tưởng của dì Liễu như một luồng gió mới thổi vào không khí oi ả buổi chiều. Mẹ tôi im lặng, đôi mắt đẹp có chút đăm chiêu. Tôi thấy rõ sự hứng thú ánh lên trong mắt bà. Đúng là dạo gần đây bà hay than buồn. Có một công việc để làm, để bận rộn, lại còn được khoe cái vẻ đẹp trời cho của mình, có lẽ đó là điều bà đang cần.

“Nhưng mà… mình có biết buôn bán gì đâu. Lại còn livestream, ngại chết đi được.” – Mẹ tôi vẫn còn do dự.

“Trời! Ngại gì! Thì mình cứ bật máy lên, nói chuyện như bình thường thôi. Cứ coi như đang buôn dưa lê với mấy bà hàng xóm. Em thấy cái này được đấy. Chị nghĩ kỹ đi. Em sẽ tìm mối lấy hàng cho.” – Dì Liễu quả quyết.

Mẹ tôi không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Cái gật đầu ấy nhẹ thôi, nhưng nó mở ra một chương mới mà ngay cả tôi cũng không thể đoán trước được. Buổi chiều mùa hè vẫn thảnh thơi trôi qua, nhưng trong căn nhà nhỏ ven biển này, một kế hoạch mới đã được gieo mầm, hứa hẹn những vở kịch mới còn hấp dẫn hơn cả những bộ phim trên TV.

****

Cái đèn bàn vẫn vệt một vầng sáng yếu ớt trên chồng sách vở chất cao ngất. Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, nhưng đầu óc tôi vẫn quay cuồng những công thức và định lý. Mấy ngày nay, tôi gần như vùi mình trong phòng, không ngó ngàng đến chuyện gì bên ngoài. Mùa thi cử lúc nào cũng vậy, căng thẳng đến mức muốn nổ tung. Tôi day day thái dương, cảm thấy cơn đau nhức lan xuống tận gáy.

Cửa phòng khẽ mở. Mẹ tôi bước vào, trên tay bưng một ly sữa nóng. Bà mặc bộ đồ ngủ lụa màu xanh nhạt, mái tóc xõa ngang vai, trông mờ ảo dưới ánh đèn vàng vọt. Mùi sữa thơm lừng xộc vào mũi, đánh tan phần nào cái mùi giấy, mùi mực và mùi cà phê đặc quánh trong phòng.

“Học căng thẳng lắm hả con?” – Giọng mẹ trầm ấm, dịu dàng, như làn gió mát xua đi cái nóng bức trong tôi. – “Trông con mệt mỏi xanh xao cả rồi.”

Bà đặt ly sữa xuống bàn, rồi vòng ra sau lưng tôi, đôi tay mềm mại bắt đầu xoa bóp hai bên thái dương. Mấy ngón tay thon dài, mát lạnh lướt nhẹ, day ấn từng huyệt đạo, khiến tôi rùng mình. Cơn đau đầu dịu đi đôi chút. Tôi ngả đầu ra sau, dựa hẳn vào người mẹ. Hơi ấm từ cơ thể bà tỏa ra, cùng mùi nước xả vải thoang thoảng, khiến mọi mệt mỏi dường như tan biến. Mẹ tiếp tục xoa bóp vai cho tôi, nhè nhẹ, đều đặn.

“Hay… để mẹ ‘giúp’ con thư giãn một chút nhé?” – Mẹ tôi thì thầm bên tai, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai. Giọng bà như có ma lực, kéo tôi rời xa khỏi đống kiến thức hỗn độn. – “Cho đầu óc nó nhẹ nhõm, dễ vào bài hơn.”

Tôi không trả lời. Cả cơ thể đã quá mỏi mệt để nghĩ ngợi hay phản kháng. Chỉ một tiếng “ừm” khẽ thoát ra khỏi cổ họng. Mẹ tôi hiểu ý. Bà nhẹ nhàng rút tay ra, rồi kéo chiếc ghế tôi đang ngồi lùi lại một chút. Bà quỳ xuống sàn gạch mát lạnh, ngay trước mặt tôi, đôi mắt hiền từ vẫn nhìn tôi một cách trìu mến.

Bàn tay mẹ tôi đưa tới, tháo nhẹ thắt lưng quần ngủ của tôi. Chiếc quần tụt xuống, để lộ vùng hạ bộ đang căng tức vì dồn nén. Bà không chút ngượng ngùng, ánh mắt chăm chú như một y tá đang chuẩn bị tiêm thuốc. Những ngón tay thon dài, mềm mại, khẽ vuốt ve khắp dương vật và tinh hoàn của tôi, cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Bà khẽ lướt các ngón tay lên xuống, nhẹ nhàng và điêu luyện.

Rồi, bà cúi đầu xuống. Cái đầu lưỡi mềm mại, ẩm ướt bắt đầu mân mê quanh đầu dương vật, từ từ mút nhẹ. Hơi thở ấm nóng của mẹ bao trùm lấy tôi. Bà liếm nhẹ, chậm rãi từ phần đầu dương vật, xuống dọc thân, qua cả phần gân xanh nổi cộm, rồi dừng lại ở gốc. Bà không bỏ sót một chỗ nào. Bàn tay bà không ngừng vuốt ve, nhẹ nhàng siết lấy thân dương vật, các ngón tay còn lại lướt trên hai bên tinh hoàn, nắn nhẹ, cảm nhận từng đường gân bên trong.

Mẹ tôi làm rất kỹ, rất chậm rãi. Cái lưỡi tinh nghịch của bà trượt dài, không chỉ dừng lại ở thân dương vật, mà còn miết qua cả hai bên tinh hoàn, nhẹ nhàng mút lấy từng viên một. Cả miệng bà bao trọn lấy, lúc thì mút sâu, lúc thì liếm nhẹ từ dưới lên trên. Tôi cảm nhận được sự tỉ mỉ, sự chăm sóc trong từng động tác. Mùi thơm thoang thoảng từ khoang miệng bà, hòa cùng vị mặn nhẹ và mùi hương riêng của mình, khiến đầu óc tôi quay cuồng.

Tôi nhắm mắt lại, rùng mình từng đợt. Cơn khoái cảm không phải là sự bùng nổ dữ dội, mà là dòng điện chạy ngầm, từ từ lan tỏa khắp cơ thể đã mỏi mệt. Tôi rên khẽ, hai tay vô thức bấu chặt vào mép bàn. Sự xấu hổ, sự tội lỗi, tất cả đều bị cơn vật vã này nhấn chìm. Tôi không còn là thằng con trai nữa, mẹ tôi cũng không còn là mẹ tôi nữa. Chúng tôi chỉ là hai cơ thể đang tìm kiếm sự giải thoát.

Mẹ tôi ngẩng đầu lên, đôi môi vẫn còn bóng nhẫy. Bà nhìn tôi, ánh mắt long lanh ẩn hiện một lớp sương mờ. Bà không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như hỏi: “Đã đủ chưa?” Tôi chỉ có thể khẽ gật đầu. Bà lại cúi xuống, thêm vài động tác cuối cùng, cái lưỡi rụt rè trượt nhẹ một lần cuối trên đầu dương vật, như vương vấn.

Rồi, tôi cảm thấy một luồng điện xẹt ngang qua cơ thể. Hơi ấm lan tỏa. Một tiếng rên khẽ không kìm được thoát ra khỏi miệng. Tôi xuất tinh, nóng bỏng và mạnh mẽ, tràn vào khoang miệng của mẹ.

Mẹ tôi không dừng lại, bà vẫn giữ nguyên, nuốt trọn lấy tất cả. Sau đó, bà ngẩng lên, dùng tay lấy khăn giấy đặt sẵn trên bàn lau sạch cho tôi. Bà kéo quần tôi lên, cài lại cẩn thận. Tất cả diễn ra một cách tự nhiên, không chút vội vã hay ngượng ngùng, như một việc bà đã làm quen thuộc lắm rồi.

“Đỡ mệt hơn chưa con?” – Mẹ tôi mỉm cười nhẹ. – “Cố học một chút nữa rồi đi ngủ sớm nhé. Sức khỏe là trên hết.”

Bà đứng dậy, vén vài sợi tóc lòa xòa trên trán tôi, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu. Nụ hôn đó vừa ấm áp của tình mẫu tử, vừa mang theo một sự thân mật tội lỗi. Bà lẳng lặng rời khỏi phòng, khép cửa lại, để lại tôi với ly sữa đã nguội lạnh, chồng sách vở và một cảm giác nhẹ nhõm đến rợn người.

****

Căn phòng học của tôi vào ban đêm chỉ có một thứ ánh sáng duy nhất, thứ ánh sáng màu vàng vọt phát ra từ chiếc đèn bàn cũ kỹ. Nó chỉ đủ sức chiếu sáng một khoảng bàn gỗ bày bừa sách vở, phần còn lại của căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh. Ngoài cửa sổ, tiếng dế kêu rả rích, thỉnh thoảng lại xen vào tiếng gió lào xào trên mấy tán lá ngoài vườn. Không khí tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng chiếc quạt máy trên tường kêu “ro ro” đều đều và tiếng ruồi muỗi bay qua vo ve.

Tôi đang ngồi cắm cúi làm bài tập, đầu óc căng như dây đàn. Cả tuần nay, guồng quay của việc ôn thi cuối kỳ gần như đã vắt kiệt sức lực của tôi. Bỗng, cánh cửa phòng khẽ kẹt mở. Mẹ tôi bước vào, trên tay là một ly sữa nóng. Mùi sữa thơm ngọt lan tỏa, át đi cả mùi giấy sách cũ kỹ trong phòng.

“Có mệt không con?” Giọng mẹ dịu dàng. Bà đặt ly sữa lên bàn.

Bà không về ngay. Mẹ đứng sau lưng, hai bàn tay mềm mại, ấm áp của bà nhẹ nhàng đặt lên hai bên thái dương của tôi, xoa nhẹ theo vòng tròn. Cảm giác dễ chịu lan ra, làm những thớ cơ đang căng cứng trên trán tôi dần thả lỏng. Tôi ngả đầu ra sau, tựa vào bụng mẹ, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc trên người bà.

Tôi không trả lời, chỉ nhắm mắt lại. Đó là một tín hiệu. Mẹ hiểu. Bà nhẹ nhàng kéo ghế của tôi lùi ra một chút, rồi từ từ quỳ xuống sàn gạch hoa mát lạnh. Tiếng vải quần của bà sột soạt khe khẽ.

Bà không có vẻ gì là ngượng ngùng hay ép buộc. Hành động của bà từ tốn, dịu dàng, quen thuộc như một thói quen. Bà kéo khóa quần tôi xuống, giải phóng cho con cặc đang cương cứng. “Bài thuốc” bắt đầu. Tiếng mút chùn chụt khe khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, hòa với tiếng quạt máy đều đều. Bà làm nó một cách thành thạo, điêu luyện, như thể một người mẹ đang dùng hết sự dịu dàng của mình để chăm sóc cho đứa con trai đang mệt mỏi.

Chúng tôi đã quá quen với “nghi thức” này. Nhưng đêm nay, có một điều chúng tôi đã quên. Cái chốt cửa phòng hờ hững chưa được gài.

“Cạch.”

Tiếng cửa phòng lại một lần nữa mở ra, nhưng lần này nhẹ hơn, và bất ngờ hơn. Một cái bóng người lấp ló ngoài cửa. Mẹ tôi đang mải mê “làm việc” thì giật bắn mình. Bà ngẩng phắt lên, miệng vẫn còn ngậm lấy của tôi, đôi mắt mở to kinh hoàng. Tôi cũng chết sững, nhìn ra cửa.

Là dì Liễu.

Dì vừa đi siêu thị về, tay còn xách một túi đồ, chắc là định vào phòng tìm tôi để nhờ vả gì đó. Dì đứng như trời trồng ở cửa, túi đồ trên tay rơi “bịch” xuống đất. Đôi mắt dì cũng mở to không kém, hết nhìn chị gái mình đang quỳ gối dưới sàn, lại nhìn xuống thằng cháu trai với chiếc quần đang tụt nửa, để lộ con cặc còn đang nằm gọn trong miệng mẹ nó.

“Trời… trời ơi…” Dì Liễu lắp bắp, lấy tay che miệng.

“Liễu… sao em…” Mẹ tôi hoảng hốt, mặt đỏ bừng như người sốt cao, định rút ra nhưng không dám.

Dì Liễu chợt định thần lại. Một ý nghĩ tinh quái nào đó lóe lên trong mắt. Dì không bỏ đi. Dì cũng không la toáng lên. Dì đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu “suỵt” một tiếng, rồi nhón chân, nhẹ nhàng khép cánh cửa lại. Nhưng dì không đóng hẳn. Dì chỉ đứng đó, dựa lưng vào tường, khoanh hai tay trước ngực, và một nụ cười ranh mãnh, thích thú từ từ nở trên môi. Ánh mắt dì nhìn chúng tôi như đang xem một vở kịch hay.

Bị em gái nhìn chằm chằm trong một tình huống không thể nhục nhã hơn, mẹ tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Bà cúi gằm mặt xuống, định dừng lại. Nhưng dì Liễu lại lắc đầu, ánh mắt ra hiệu: “Cứ tiếp tục đi.”

Dưới áp lực của đôi mắt khán giả bất đắc dĩ kia, mẹ tôi hết cách. Bà nhắm chặt mắt lại, hai hàng lông mi run run, rồi lại từ từ cúi đầu, tiếp tục “làm cho xong việc”. Nhưng lần này, sự dịu dàng đã biến mất, thay vào đó là sự vội vã, gấp gáp của một người đang cố chạy trốn khỏi sự xấu hổ. Tiếng mút của bà cũng trở nên to hơn, có phần tức giận.

Cuối cùng, khi tôi không chịu nổi nữa mà giật người lên, phun ra thứ dịch trắng đục, mẹ tôi mới như được giải thoát. Bà ho sặc sụa, quay mặt đi không dám nhìn ai.

Dì Liễu lúc này mới thôi không dựa tường nữa. Dì bước lại gần, ngồi xổm xuống bên cạnh mẹ tôi, vỗ nhẹ vào vai bà. Giọng dì không có chút gì là trách móc, chỉ toàn là sự trêu chọc và khoái trá.

“Chị gái của em ‘đảm đang’ thật đấy. Chăm con trai chu đáo ghê.”

Mẹ tôi ngẩng lên, mặt vẫn đỏ bừng, mắt rưng rưng. “Em… đừng có nói bậy. Thấy nó học căng thẳng quá nên…”

Dì Liễu bật cười khúc khích, cắt ngang lời bà. “Thư giãn kiểu này thì ‘vào’ phải biết nhỉ? Thảo nào thằng nhỏ học giỏi đột xuất. Có ‘cô giáo’ kèm cặp tại nhà thế này cơ mà.”

Nói rồi, dì liếc nhìn tôi, nháy mắt một cái.

****

Buổi tối đầu tuần trôi qua trong một không khí yên ả đến lạ. Sau cái đêm dì Liễu trở thành khán giả bất đắc dĩ, mối quan hệ giữa ba người chúng tôi dường như đã được thiết lập lại trên một quy tắc mới. Không còn sự ngượng ngùng, chỉ có sự thấu hiểu ngầm và những ánh mắt biết nói.

Bữa cơm tối được dọn ra trên chiếc bàn gỗ cũ trong bếp. Mùi cá kho tộ thơm lừng quyện với vị chua thanh của bát canh bầu nấu tôm bay khắp gian nhà nhỏ. Ngọn gió biển lùa qua cửa sổ, mang theo hơi mặn mòi, làm chiếc quạt máy trên tường kêu cọt kẹt vài tiếng rồi lại quay đều đều. Mẹ tôi và dì Liễu ngồi đối diện nhau, còn tôi ngồi ở đầu bàn.

Mẹ gắp một miếng cá lớn, cẩn thận gỡ hết xương rồi bỏ vào bát cho tôi.

“Ăn nhiều vào đi con!” bà nói, giọng dịu dàng như mọi khi. “Dạo này học hành nhiều, trông con gầy rộc đi rồi.”

Dì Liễu ngồi bên cạnh, cười khúc khích. “Chị cứ khéo lo. Nó lớn tướng rồi chứ bé bỏng gì nữa đâu. Chị xem, nó cao hơn cả em rồi này.”

Tôi chỉ cười trừ, cắm cúi và cơm. Đợi cho miếng cơm trôi xuống cổ, tôi mới ngẩng lên, nhìn mẹ, giọng có chút ngập ngừng.

“Mẹ, tuần này con bắt đầu vào kỳ thi rồi. Bài vở nhiều lắm.” Tôi dừng một chút, rồi nói tiếp. “Chắc là… con xin phép qua nhà thằng Khoa ngủ lại mấy hôm. Bọn con học nhóm với nhau, có nhiều bài khó phải bàn bạc, ở nhà một mình con làm không xuể.”

Mẹ tôi đang định gắp thêm rau cho tôi thì sững lại. Bà đặt đũa xuống, đôi mày thanh tú khẽ chau lại.

“Học hành gì mà phải ngủ lại nhà bạn? Ở nhà không có chỗ học hay sao?” Bà nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng. “Qua bên đó rồi ăn uống làm sao, tắm rửa giặt giũ ai lo cho? Lỡ đêm hôm đau ốm thì biết gọi ai?”

Đúng là những câu hỏi mà bà mẹ nào cũng sẽ hỏi. Tôi chưa biết trả lời sao cho xuôi thì dì Liễu đã đỡ lời. Dì gắp một miếng trứng chiên bỏ vào bát tôi, giọng lanh lảnh.

“Thôi mà chị, chị cứ để cho cháu nó đi. Tụi con trai với nhau, học nhóm có khí thế hơn. Mình ở nhà yên tĩnh, nó học với bạn bè có đứa hỏi đứa đáp, dễ vào hơn chứ.”

Nói rồi, dì liếc nhìn tôi, rồi lại quay sang mẹ tôi, giọng chuyển sang thì thầm nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy.

“Với lại, nó đi thì tối chị em mình cũng rảnh rang, tha hồ ‘tâm sự’. Ở nhà có ‘cái đuôi’ cứ kè kè bên cạnh, nói chuyện gì cũng khó.”

Mẹ tôi nghe thấy hai chữ “tâm sự” thì mặt hơi ửng đỏ. Bà lườm dì Liễu một cái, rồi lại quay sang nhìn tôi, ánh mắt đã bớt phần nghiêm khắc. Sự im lặng của mẹ là một lời đồng ý.

“Đi thì đi!” mẹ tôi thở dài, “nhưng phải nhớ ăn uống cho đầy đủ, đừng có bỏ bữa nghe chưa? Học thì học chứ đừng thức khuya quá, đổ bệnh ra đấy.”

“Dạ, con biết rồi mẹ.” Tôi mừng rỡ đáp.

Ăn cơm xong, tôi soạn một ít quần áo, sách vở vào chiếc ba lô cũ. Mẹ tôi vẫn đi theo sau, dặn dò không ngớt, nhét thêm cho tôi hộp sữa, cái bánh. Dì Liễu thì đứng dựa cửa, khoanh tay nhìn, miệng tủm tỉm cười. Khi tôi dắt chiếc xe đạp ra sân, dì mới bước tới, vỗ nhẹ vào vai tôi.

“Đi đi cháu. Ráng mà học cho giỏi vào nhé.”

Ánh mắt dì nhìn tôi đầy ẩn ý. Tôi chỉ gật đầu rồi leo lên xe, đạp một mạch về hướng nhà thằng Khoa. Con đường làng buổi tối vắng tanh, chỉ có ánh đèn vàng vọt từ mấy nhà hắt ra. Tôi đạp xe đi, lòng phơi phới vì sắp có mấy ngày “tự do” cùng đám bạn, hoàn toàn không hề hay biết rằng mình vừa tự tay trao chìa khóa của “lãnh địa tự do” cho mẹ và dì.

Khi bóng tôi đã khuất sau rặng tre cuối xóm, tôi có thể tưởng tượng ra cảnh mẹ và dì nhìn nhau. Chắc chắn dì Liễu sẽ lại cười, một nụ cười ranh mãnh. “Tối nay bắt đầu ‘làm ăn’ được rồi đó, Chị Dâu.”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...