Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 28 : Dì Liễu kéo tôi lại gần vách ngăn. Chúng tôi nín thở, áp tai vào bức tường lạnh lẽo. Tiếng bước chân



Chương 26

Dì Liễu kéo tôi lại gần vách ngăn. Chúng tôi nín thở, áp tai vào bức tường lạnh lẽo. Tiếng bước chân loạng choạng, tiếng cười nói thô tục mỗi lúc một gần. Rồi một tiếng “rầm”, cửa phòng 201 bị mở tung ra. Tôi nghe tiếng mẹ tôi la lên oai oái, giọng lè nhè vì say: “Các anh… làm gì thế này..”

Cửa phòng đóng sầm lại. Tiếng khóa cửa “cạch” một tiếng dứt khoát như một nhát dao chém vào không gian.

“Mẹ cháu bị chúng nó đưa vào phòng rồi!” dì Liễu thì thầm, giọng run lên vì phấn khích. “Lại đây, nhanh lên”

Dì kéo tôi đến cánh cửa thông giữa hai phòng. Cánh cửa gỗ rẻ tiền, đã cũ. Dì rón rén lấy móng tay, cạy nhẹ lớp sơn đang bong tróc ở gần ổ khóa. Một khe hở nhỏ xíu, chỉ vừa một con mắt nhìn qua, hiện ra. Dì ra hiệu cho tôi nhìn trước.

Tôi nín thở, dán mắt vào khe hở. Căn phòng 201 lờ mờ trong ánh đèn ngủ màu vàng. Mùi rượu và khói thuốc từ bên đó sộc qua khe hở, xộc thẳng vào mũi tôi. Tôi thấy mẹ tôi đang bị anh Thành ném lên chiếc giường lớn. Chiếc váy lụa đen của bà bị xô lệch, để lộ ra gần hết một bên đùi trắng nõn. Ba gã còn lại – Long, Khoa, Bình – đứng vây quanh giường, khuôn mặt đỏ gay, ánh mắt hau háu như những con sói đói.

“Các anh… thả em ra… Em say quá rồi..” Mẹ tôi nói, giọng nũng nịu, cố gắng kéo váy xuống nhưng không được. Bà không có vẻ gì là sợ hãi, ngược lại, trông như đang đùa giỡn, hờn dỗi.

Anh Thành cười khà khà, quỳ một chân lên giường, cúi xuống vuốt ve má mẹ tôi. “Em Hạnh à, em có khát không, bọn anh có vòi cho em hút nước này?”

Nói rồi, gã Long béo, gã Khoa gầy và gã Bình ít nói cũng đồng loạt kéo khóa quần. Bốn con cặc với đủ mọi hình dáng, kích cỡ, chìa ra trước mặt mẹ tôi. Góc nhìn cận cảnh của tôi cho thấy sự khác biệt rõ rệt: con cặc của anh Thành to, dài và có những đường gân xanh nổi rõ; của gã Long thì ngắn và mập ú; của gã Khoa thì gầy và cong; còn của gã Bình thì có màu sậm hơn hẳn. Chúng reo hò, cổ vũ. Mẹ tôi nhìn cảnh tượng đó, không hề la hét. Bà chỉ lấy tay che miệng, bật cười khúc khích, một tiếng cười lả lơi trong men say.

Rồi, trước sự kinh ngạc của tôi, mẹ tôi lồm cồm bò dậy trên giường. Bà bò đến trước mặt anh Thành, như một con mèo, rồi từ từ cúi xuống, ngậm lấy con cặc của anh ta. Một cú máy quay đặc tả khuôn miệng xinh đẹp của mẹ đang bao bọc lấy đầu khấc đỏ lựng. Tiếng “chùn chut” ướt át vang lên, xen lẫn tiếng nuốt nước bọt “ừng ực”. Bà bú mút một cách cuồng nhiệt, thành thạo. Sau khi anh Thành gầm gừ sung sướng, bà lại chuyển sang gã Long béo, rồi đến gã Khoa, cuối cùng là gã Bình. Bà phục vụ cả bốn tên một cách chuyên nghiệp, như thể đây là công việc bà đã làm cả ngàn lần.

Tôi choáng váng, quay sang nhìn dì Liễu. Dì ra hiệu cho tôi tránh ra để dì xem. Dì dán mắt vào khe hở, miệng hơi há ra, thở dốc. Tôi không chịu nổi, ghé sát vào tai dì thì thầm, giọng run rẩy:

“Dì Liễu, dì… dì có làm được như mẹ cháu không? Bú cặc cho cả bốn thằng như thế?”

Dì Liễu không quay lại, mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng bên kia. Dì cười khẩy, một tiếng cười lạnh lẽo trong cổ họng, rồi thì thầm đáp trả, hơi thở của dì phả vào tai tôi nóng rực:

“Cháu muốn thử không? Dì thì không ngán, nhưng phải xem lô ‘hàng’ của cháu có làm dì có hứng không đã”

Lời thách thức của dì khiến toàn thân tôi nóng bừng. Bên kia, màn khai vị đã kết thúc. Mẹ tôi nằm thở dốc trên giường, miệng bóng nhẫy, ánh mắt mơ màng. Bốn con sói thì đã được “lên nòng”, lăm le tiến đến bữa tiệc chính. Tôi biết, màn kịch bây giờ mới thực sự bắt đầu. Và ở bên này, một màn kịch khác cũng đang chuẩn bị được vén màn.

Màn khai vị kết thúc trong tiếng cười man rợ của bốn gã đàn ông. Mẹ tôi nằm đó, lả đi trên giường, khuôn mặt đỏ bừng, đôi môi sưng mọng, bóng nhẫy. Bà thở dốc, chiếc váy lụa đen đã bị tốc lên tận ngực, để lộ ra toàn bộ phần thân dưới trần truồng.

Anh Thành là người ra tay trước. Gã không vội. Gã đi đến bên chiếc bàn, lục trong ví ra một hộp bao cao su. Tiếng xé vỏ bao “xoẹt” một tiếng trong đêm nghe sắc lạnh. Gã từ từ tuột chiếc bao vào con cặc đã được mẹ tôi “chăm sóc” kỹ càng, rồi quay lại giường.

“Để anh mở hàng trước nhé, hoa khôi!” gã cười khẩy.

Gã leo lên giường, đè lên người mẹ tôi. Gã không hôn bà. Gã chỉ dạng hai chân mẹ tôi ra, nhắm thẳng vào cái lỗ lồn đã ướt sũng nước, rồi thúc mạnh một cái. Một tiếng “phập” nặng nề vang lên. Mẹ tôi “á” lên một tiếng, nhưng tiếng la đó nhanh chóng biến thành tiếng rên rỉ khi anh Thành bắt đầu dập. Tiếng da thịt va vào nhau chan chát, hòa cùng tiếng “bì bõm” ướt át của dịch thể.

Ba gã kia không ngồi yên. Gã Long béo chồm lên giường, vạch hẳn chiếc váy của mẹ tôi ra, ngậm lấy một bên vú mà bú mút chùn chụt như một đứa trẻ đói sữa. Gã Khoa thì giữ lấy chân còn lại của mẹ, cúi xuống hôn hít khắp phần đùi trong trắng nõn. Gã Bình ít nói thì chỉ đứng đó, mắt dán vào cảnh tượng, tay tự sục con cặc của chính mình.

Căn phòng giờ đây là một sân khấu của sự hỗn loạn. Tiếng rên của mẹ, tiếng da thịt va vào nhau chan chát của mẹ và anh Thành, tiếng bú mút ướt át của gã Long, tiếng thở hổn hển của gã Khoa, tất cả hòa vào nhau.

Sau khi anh Thành gầm lên một tiếng rồi ra, gã lười biếng lăn sang một bên. Gã Long béo lập tức thế chỗ. Gã cũng xé một chiếc bao cao su, nhưng trước khi vào việc, gã Khoa đã có ý tưởng khác.

“Ê, miệng nó còn rảnh kìa Long!” gã Khoa nói, giọng đầy vẻ thèm thuồng. “Mày vào cái lỗ dưới đi, để tao dùng cái lỗ trên”

Gã Khoa không đợi ai đồng ý. Gã túm tóc mẹ tôi, kéo đầu bà dậy, rồi nhét con cặc của gã vào miệng mẹ tôi. Cùng lúc đó, gã Long béo cũng thúc con cặc mập ú của gã vào lỗ lồn của mẹ. Mẹ tôi chỉ có thể ưỡn người lên, mắt trợn trừng, cổ họng phát ra những tiếng “ực… ực..” nghẹn ngào. Bà bị tấn công từ cả trên lẫn dưới.

Tôi xem cảnh đó mà tim như ngừng đập. Tôi quay sang dì Liễu, định nói gì đó, nhưng dì còn bị cuốn hút hơn cả tôi. Mắt dì dán chặt vào khe hở, không chớp.

Trận chiến càng lúc càng leo thang. Sau khi gã Long và gã Khoa xong việc, đến lượt gã Bình. Nhưng anh Thành, sau khi đã nghỉ ngơi, lại có một ý tưởng còn bệnh hoạn hơn. Gã nhìn cái lỗ đít nhỏ xinh của mẹ tôi, nơi vẫn còn đang co thắt sau màn bú mút ban nãy, rồi cười một cách gian ác.

“Anh em, tao thấy còn một cái lỗ nữa ngon lắm!” gã nói.

Cả bọn hú lên. Chúng lật người mẹ tôi lại. Gã Khoa giữ lấy miệng bà, bắt bà tiếp tục bú cặc cho gã. Gã Bình đeo bao, chuẩn bị vào cái lỗ lồn. Còn anh Thành, gã lấy một chiếc bao khác, dùng chút gel bôi trơn có sẵn trong khách sạn, từ từ đưa con cặc của gã vào cái lỗ đít của mẹ. Con cặc của Thành đang cố gắng nong rộng cái lỗ đít nhỏ bé, hồng hào. Da thịt bị kéo căng ra, nhăn lại, rồi từ từ nuốt trọn lấy kẻ xâm nhập. Mẹ tôi giãy lên, cố gắng la hét nhưng cổ họng đã bị lấp đầy.

Cảnh tượng lúc này vượt quá sức tưởng tượng của bất kỳ ai. Mẹ tôi hoàn toàn bị lấp đầy cả ba lỗ. Miệng bú cặc cho Khoa, lồn bị Bình chơi, và đít thì đang bị Thành thông. Bà không còn rên được nữa, chỉ có thể giãy giụa trong bất lực, nước mắt chảy dài. Tiếng “phập phập” từ hai cái lỗ dưới, tiếng “ọc ọc” từ cổ họng mẹ hòa thành một bản giao hưởng kinh hoàng.

Tôi choáng váng. Tôi quay sang dì Liễu, giọng run run:

“Trời… chúng nó chơi cả ba lỗ của mẹ cháu luôn. Dì… dì có chịu nổi trò này không?”

Dì Liễu không quay lại, mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng. Dì thở gấp, giọng cũng run không kém:

“Chịu… chịu thì chắc là được… nhưng phải từ từ… với cả… phải xem mấy ‘củ khoai’ đó có đáng để mình phải chịu khổ không đã….” Dì dừng lại, rồi quay sang tôi, nhếch mép cười, tay bóp mạnh vào đùi tôi. “Chứ như tên nào cũng như cháu thì… dì không chắc đâu nhé….”

Vòng một của trận chiến kết thúc trong sự hỗn loạn. Bốn gã đàn ông nằm vật ra giường, thở hổn hển, cười nói một cách man rợ. Chiếc giường trắng tinh giờ đã trở thành một bãi chiến trường thực sự, nhàu nát, dính đầy dịch thể và những vết son môi nhòe nhoẹt. Mẹ tôi nằm lọt thỏm giữa bốn thân hình đàn ông to lớn, đôi mắt dại đi, vô hồn nhìn lên trần nhà. Toàn thân bà mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.

Nhưng sự nghỉ ngơi đó không kéo dài được lâu.

Sau khi uống thêm vài lon bia và rít vài hơi thuốc, anh Thành, kẻ cầm đầu, lại có vẻ như đã hồi sức. Gã dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn, rồi lồm cồm bò dậy. Gã không nhìn những người anh em của mình, mà đi thẳng đến chỗ mẹ tôi. Gã không nói một lời, túm lấy cánh tay mẹ, lôi bà dậy một cách thô bạo.

“Trên giường chán rồi!” gã nói, giọng khàn đặc. “Ra ngoài này cho nó đổi không khí”

Mẹ tôi như một con búp bê vải không có sức sống. Bà không phản kháng, đôi chân loạng choạng bước theo, đôi mắt vẫn vô hồn. Thân thể trần truồng, tuyệt đẹp của bà giờ đây dính đầy mồ hôi và những vệt tinh dịch lợn cợn, trông vừa khiêu gợi một cách bệnh hoạn, vừa đáng thương một cách tột cùng.

Gã Thành kéo mẹ tôi ra giữa phòng rồi vật bà xuống tấm thảm lông dày. Tấm thảm mềm mại, nhưng sự sỉ nhục thì cứng như đá. Gã Bình ít nói, người đã “nhịn” từ nãy đến giờ, lập tức leo lên, bắt đầu vòng hai của mình trên cơ thể đã rã rời của mẹ.

Bên phòng tôi, dì Liễu và tôi vẫn dán mắt vào khe cửa.

“Chúng nó coi chị ấy không khác gì con búp bê tình dục!” dì Liễu lắc đầu, giọng đầy mỉa mai nhưng trong mắt lại ánh lên sự phấn khích. “Chơi chán trên giường rồi thì lôi ra sàn nhà. Đúng là một lũ súc vật”

Tôi không nói gì, chỉ nuốt nước bọt. Cảnh tượng này còn tàn bạo hơn những gì tôi tưởng tượng.

Cuộc vui bệnh hoạn của chúng vẫn chưa dừng lại. Sau khi gã Bình xong việc, đến lượt gã Khoa. Gã kéo mẹ tôi đến chiếc ghế bành bọc da ở góc phòng. Gã bắt mẹ tôi ngồi lên đó, hai chân dạng ra, gác lên hai thành ghế. Rồi gã quỳ xuống sàn, ngẩng mặt lên, đưa con cặc của gã vào cái lỗ lồn đã sưng đỏ của mẹ. Ở tư thế này, toàn bộ phần hạ bộ của mẹ tôi phơi bày ra một cách nhục nhã.

Rồi đến gã Long béo. Gã này còn sáng tạo hơn. Gã ép mẹ tôi úp mặt vào bàn trang điểm, hai tay chống lên mặt bàn lạnh lẽo, cặp mông cong lên mời gọi. Gã thúc vào từ phía sau, con cặc mập ú của gã ra vào cái lỗ lồn của mẹ tôi một cách trơn trượt. Mỗi cú thúc của gã làm cả người mẹ tôi rung lên, khiến mấy chai lọ nước hoa, mỹ phẩm trên bàn va vào nhau kêu loảng xoảng. Nhìn vào tấm gương lớn trước mặt, tôi có thể thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của mẹ, và hình ảnh phản chiếu của một con thú béo mập đang hành hạ bà từ phía sau.

Mẹ tôi không còn rên nữa. Thân thể bà không còn là của bà nữa, nó đã trở thành một sân khấu chung, nơi bốn con sói thay nhau diễn những vở kịch của riêng chúng. Tôi không kìm được nữa, quay sang dì Liễu, giọng đầy vẻ thách thức bệnh hoạn: “Chúng nó ác thật dì ạ. Bắt mẹ cháu làm như con chó vậy”

Dì Liễu không quay lại, mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng mẹ tôi bị gã Long béo thúc từ phía sau. Dì cười khẩy, giọng đầy mỉa mai, “Thì mẹ cháu đang là con chó cái cho chúng nó chơi còn gì. Nhưng mà cháu nhìn đi, con chó cái đó đang rên vì sướng đấy”

Căn phòng 201 giờ đây là một bãi chiến trường thực sự. Vỏ bia, tàn thuốc lá, vỏ bao cao su vứt vương vãi khắp sàn. Mùi bia rượu, khói thuốc và mùi tình dục đặc quánh, nồng nặc đến khó thở. Mẹ tôi nằm sóng soài trên sàn nhà, một bên chân gác lên chiếc ghế bành, một bên duỗi thẳng. Bà không còn chút sức lực nào, chỉ còn những tiếng nức nở yếu ớt.

Bốn gã đàn ông cũng đã thấm mệt. Chúng ngồi bệt xuống sàn, thở hổn hển. Gã Long béo thì cởi phăng áo ra, để lộ cái bụng phệ phưỡn mỡ. Gã Khoa ngồi vuốt vuốt cái kính đã lệch. Gã Bình thì lẳng lặng châm thêm một điếu thuốc.

Tưởng rằng cuộc truy hoan đã kết thúc, nhưng anh Thành, kẻ cầm đầu, lại có một ý tưởng còn tàn bạo hơn. Gã đứng dậy, đá nhẹ vào người mẹ tôi.

“Dậy đi hoa khôi của lớp. Làm lần cuối cùng rồi nghỉ nhé. Anh em mình cùng ‘tưới’ cho em Hạnh một lần nữa cho em nhớ đời”

Mẹ tôi không phản ứng. Gã Long và gã Khoa đi tới, giữ chặt tay mẹ. Anh Thành kéo mẹ tôi dậy, bắt bà quỳ sấp xuống sàn, hai tay chống về phía trước. Gã Long béo thì dùng hai tay to bè của gã, giữ chặt đầu mẹ, ngửa ra sau, khiến khuôn miệng mẹ há rộng, cổ họng lộ ra.

Anh Thành là người đầu tiên. Gã rút con cặc đã mềm đi đôi chút của mình ra , rồi dí thẳng vào miệng mẹ tôi. Gã Long và gã Khoa giữ chặt đầu mẹ. Miệng mẹ tôi há rộng, chỉ có thể phát ra những tiếng “ư… ư..” yếu ớt. Thành gầm lên một tiếng, phun ra một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh vào thẳng miệng mẹ.

Sau Thành, đến lượt Long. Gã Long béo thô tục hơn. Gã bóp nhẹ mông mẹ tôi, rồi dí con cặc vào miệng mẹ. Gã Long cười khà khà, phun tinh vào miệng mẹ tôi.

Tiếp theo là gã Khoa, rồi cuối cùng là gã Bình. Bốn gã đàn ông, bốn dòng tinh dịch, tất cả đều được phun thẳng vào miệng mẹ tôi. Mẹ tôi, trong cơn say và kiệt sức, trong cơn cực khoái vẫn còn âm ỉ, không hề chống cự. Bà không chỉ nuốt, mà còn bú mút một cách cuồng nhiệt, há miệng chờ đợi từng dòng tinh dịch. Miệng mẹ tôi bóng nhẫy, lem luốc. Một dòng trắng đục chảy dài xuống cằm, xuống cổ.

Tôi quay sang dì Liễu, cổ họng nghẹn ứ.

“Dì Liễu!” tôi thì thầm, giọng khàn đặc. “Nếu là dì ở trong đó, đến nước này rồi thì dì la lên hay dì rên vì sướng?”

Lần này, giọng dì Liễu trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả. Mắt dì dán chặt vào cảnh tượng nhục nhã đó, như đang nhìn thấy chính mình.

Dì không nhìn tôi. Dì chỉ thở dài. Tôi biết, câu trả lời đó, không chỉ dành cho tôi. Nó còn dành cho chính dì. Nó là lời tổng kết trần trụi nhất cho thân phận đàn bà trong cuộc chơi này.

Bốn gã đàn ông cười ha hả. Chúng đã hoàn toàn mãn nguyện. Chúng đã vắt kiệt tất cả những gì có thể từ người đàn bà này. Mẹ tôi gục đầu xuống, hai tay vẫn bị giữ chặt, nước mắt và tinh dịch hòa lẫn vào nhau, chảy xuống sàn nhà. Toàn bộ cơ thể bà co giật nhẹ, như vừa trải qua một cơn điện giật.

Căn phòng nồng nặc mùi của một trận chiến vừa tàn. Mùi mồ hôi, mùi bia, mùi khói thuốc và trên hết, là mùi tanh nồng của tinh dịch. Mẹ tôi nằm gục trên sàn nhà, ngay dưới chân ghế sofa, lưng tựa vào thành ghế. Bà bất động, chỉ có lồng ngực là còn phập phồng yếu ớt. Khuôn mặt xinh đẹp của bà lem luốc, miệng vẫn còn vương vãi thứ dịch trắng đục của bốn gã đàn ông.

Bốn con sói sau khi đã thỏa mãn, cũng thấm mệt. Chúng ngồi bệt xuống sàn, thở hổn hển. Gã Long béo mở thêm một lon bia, tu một hơi dài.

“Đã đời thật!” gã nói. “em Hạnh đúng là ‘hàng’ tuyển. Chơi mệt nghỉ”

Tưởng rằng chúng sẽ cứ thế mặc quần áo rồi bỏ đi, để lại mẹ tôi trong tình trạng nhếch nhác đó. Nhưng không. Anh Thành, kẻ cầm đầu, sau khi rít một hơi thuốc dài, lại đứng dậy. Gã không nhìn những người anh em của mình, mà nhìn chằm chằm vào thân thể mẹ tôi. Gã nhíu mày.

“Dọn dẹp đi rồi hẵng về!” gã ra lệnh, giọng bình thản nhưng không cho phép ai cãi lại.

Ba gã kia có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng lẳng lặng làm theo. Gã Khoa đeo kính đi vào nhà tắm, một lúc sau quay ra với một chiếc khăn mặt ướt. Gã đi đến chỗ mẹ tôi, quỳ xuống.

“Hạnh nó ngất rồi à?” gã Bình ít nói hỏi.

“Ngất đâu mà ngất. Kiệt sức thôi!” anh Thành đáp, mắt vẫn không rời. “Giúp em một tay”

Gã Khoa bắt đầu dùng chiếc khăn ướt, lau nhẹ lên mặt mẹ tôi. Gã lau đi những vệt nước mắt, lau đi cả thứ dịch trắng đục còn vương trên mép và cằm bà. Hành động của gã rất máy móc, không có chút gì là dịu dàng, giống như một người công nhân đang lau chùi một cỗ máy sau khi sử dụng. Gã Long béo cũng lấy một chiếc khăn khác, lau sạch tấm lưng trần và cặp mông của mẹ, nơi vẫn còn dính đầy tinh dịch của anh Thành.

Sau khi lau dọn cho mẹ tôi một cách qua quýt, anh Thành ra lệnh: “Bế em nó lên giường đi”

Cả bốn gã cùng xúm lại. Anh Thành và gã Long mỗi người một bên nách, gã Khoa và gã Bình thì nâng chân. Chúng nhẹ nhàng nhưng thành thục, nâng bổng thân thể mềm nhũn, vô lực của mẹ tôi lên, như đang khiêng một món đồ sứ quý giá. Chúng đặt mẹ tôi lên chiếc giường đã nhàu nát, rồi cẩn thận kéo tấm chăn mỏng đắp ngang người bà.

Xong xuôi, cả bốn tên mới lẳng lặng mặc lại quần áo. Chúng thu dọn vỏ bia, gạt tàn thuốc. Căn phòng nhanh chóng trở lại vẻ ngăn nắp một cách giả tạo.

Trước khi mở cửa, anh Thành đi lại mép giường, cúi xuống nhìn khuôn mặt đang say ngủ của mẹ tôi một lần cuối. Gã đưa tay, vén mấy sợi tóc bết mồ hôi dính trên má bà sang một bên.

“Ngủ ngon nhé, em Hạnh! ” gã thì thầm. “Bọn anh về. Hôm nào rảnh lại ‘họp lớp’ với hội người yêu cũ bọn anh nhé!”

Nói rồi, gã quay người, cùng ba con sói kia lẳng lặng mở khóa, rời khỏi phòng, biến mất vào ánh bình minh đang le lói ngoài hành lang.

Cánh cửa phòng 201 khép lại. Bên này, dì Liễu thở ra một hơi dài, run rẩy.

***

Những tiếng rên rỉ, tiếng la hét dâm đãng từ phòng 201 vẫn vọng sang, xuyên qua bức tường mỏng. Nó không còn là những âm thanh gây sốc nữa, mà đã trở thành một thứ nhạc nền quái đản, kích thích tột độ cho cuộc truy hoan của tôi và dì Liễu.

Dì Liễu không nhìn qua khe hở nữa. Dì đã hoàn toàn bị cuốn vào cơn lốc cảm giác của chúng tôi. Dì nằm ngửa trên giường, hai chân quấn chặt lấy eo tôi, hai tay cào cấu vào tấm lưng trần của tôi. Miệng dì không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ, vừa như van xin, vừa như thúc giục.

“Thấy chưa cháu? Đàn bà là phải thế!” dì thì thầm, giọng khàn đặc, mỗi câu nói là một lần cơ thể dì co thắt theo nhịp thúc của tôi. “Phải chịu được ‘nhiệt’ như mẹ cháu ấy… Nhìn mà thèm quá… Cháu, ‘giúp’ dì đi… Làm dì sướng như mẹ cháu đang được sướng ấy..”

Tôi gầm gừ, thúc vào dì Liễu mạnh hơn, sâu hơn. Mùi mồ hôi, mùi tình dục của chúng tôi hòa quyện vào không khí nóng rực của căn phòng. Cặp vú của dì nảy lên theo từng nhịp dập của tôi, đầu ti cứng ngắc cọ vào ngực tôi. Cặp mông căng tròn của dì cũng đập vào háng tôi liên hồi, tạo ra những tiếng “bành bạch” ướt át.

Tiếng la hét từ phòng bên cạnh đột nhiên dâng cao, rồi hạ xuống, rồi lại dâng lên. Một màn cao trào đang diễn ra. Tôi cảm nhận được dòng điện chạy dọc sống lưng, báo hiệu cơn xuất tinh đang đến.

Tôi không muốn kết thúc nó một cách bình thường.

Ngay khi cảm thấy dòng tinh dịch nóng hổi sắp trào ra, tôi đột nhiên rút con cặc của mình ra khỏi lỗ lồn của dì Liễu. Dì kêu lên một tiếng thất thanh, hụt hẫng. Tôi không để dì có cơ hội phản ứng. Tôi kéo đầu dì dậy, ép dì ngửa cổ, rồi dí thẳng con cặc đang căng cứng của mình vào miệng dì.

Dì Liễu mở to mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc, nhưng rồi nhanh chóng biến thành sự chấp nhận. Miệng dì há ra, bao bọc lấy con cặc của tôi.

Tôi gầm lên một tiếng, bắn hết tất cả vào sâu trong cổ họng dì. Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh vào miệng dì. Yết hầu của dì chuyển động lên xuống, cổ họng dì nuốt xuống “ực ực”. Dì bú mút, uống sạch tất cả những gì tôi vừa trút vào.

Liễu khẽ đẩy tôi ra, ho sặc sụa. Miệng dì bóng nhẫy, một dòng tinh dịch trắng đục chảy dài xuống cằm, xuống cổ. Dì không lau đi. Dì nhìn tôi, đôi mắt giờ đây không còn sự kinh ngạc hay sợ hãi nữa.

“Trời đất..” Dì Liễu thốt lên, giọng vẫn còn khàn đặc vì những tiếng rên và những gì vừa nuốt. Dì nhìn tôi, lắc đầu một cách ngao ngán. “Đúng là … cháu chỉ học ba cái tật hư là giỏi!”

Dì không giận. Lời của dì nghe như một lời than phiền, một lời trách móc, nhưng cũng có chút gì đó chấp nhận. Tôi cười khẩy, nụ cười của một kẻ vừa hoàn thành một chiến công.

Ngoài hành lang, chúng tôi nghe thấy tiếng bước chân loạng choạng, tiếng cười khà khà của đám đàn ông. Tiếng cửa phòng 201 mở ra, rồi lại khép lại. Chúng nó đã rời đi.

Tôi và dì Liễu nằm đó, lắng nghe những tiếng động cuối cùng từ phòng bên cạnh.

***

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy vì ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào mặt. Cả cơ thể tôi đau nhức, rã rời, đặc biệt là phần hông và lưng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Tôi nhìn sang bên cạnh. Dì Liễu vẫn đang ngủ, khuôn mặt xinh đẹp trông có chút mệt mỏi và mong manh, khóe miệng vẫn còn hơi sưng lên sau cuộc truy hoan đêm qua.

Tôi lẳng lặng vào nhà tắm, xối nước lên người. Khi tôi bước ra, dì Liễu đã tỉnh. Dì đang ngồi trên giường, kéo tấm chăn mỏng che ngang ngực. Dì nhìn tôi, không còn vẻ e dè sợ hãi như sau cuộc vui lần trước. Thay vào đó, trong mắt dì là một sự tinh nghịch, một sự thấu hiểu của kẻ đồng lõa.

“Sao rồi cháu trai?” Dì cất tiếng, giọng khàn khàn vì thiếu ngủ. “Đêm qua ‘thực hành’ tốt chứ? Có mệt không?”

Tôi cười ngượng, gãi đầu. “Dạ… cũng hơi mệt. Dì cũng ‘nhiệt tình’ quá mà”

Dì Liễu cười phá lên, một tiếng cười không còn chút ý tứ nào. “Mệt là phải rồi. Để xem ‘nữ chính’ bên kia thế nào. Chắc ‘tan nát’ rồi. Đi, qua ‘hỏi thăm’ mẹ cháu nào!”

Nói rồi, dì khoác vội chiếc áo choàng tắm, kéo tay tôi đi. Dì không gõ cửa phòng 201. Dì chỉ đơn giản dùng thẻ phòng của mình mở cửa. “Cạch” Cánh cửa mở ra.

Cảnh tượng bên trong đập vào mắt chúng tôi. Căn phòng như một bãi rác sau lễ hội. Vỏ bia, vỏ bao cao su đã qua sử dụng, tàn thuốc lá vứt bừa bãi khắp sàn nhà. Mùi bia rượu, khói thuốc và mùi tình dục đặc quánh, hôi hám. Trên chiếc giường nhàu nát, mẹ tôi đang khó nhọc ngồi dậy. Tấm chăn chỉ che hờ hững phần thân dưới, để lộ ra toàn bộ phần ngực trần với chi chít những vết hôn bầm tím. Tóc bà rối bù, khuôn mặt xinh đẹp bơ phờ, đôi môi sưng đỏ.

Thấy chúng tôi bước vào, mẹ tôi giật bắn mình, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ. Bà vội vàng kéo tấm chăn lên che kín người, đôi mắt không dám nhìn thẳng.

Nhưng dì Liễu không cho mẹ tôi cơ hội trốn chạy. Dì khoanh tay lại, đi một vòng quanh giường như một vị giám khảo đang chấm điểm, rồi dừng lại trước mặt mẹ, giọng đầy chế giễu.

“Sao rồi chị gái? ‘Họp lớp’ vui không? Trông chị ‘tàn’ quá nhỉ. Tối qua ‘nhiệt’ lắm à? Bốn anh người yêu cũ cơ mà, chắc là phải khác hẳn một anh ở nhà nhỉ?”

Mẹ tôi lắp bắp, mặt đỏ như gấc. “Em… em đừng có chọc chị..”

Thấy mẹ bối rối, tôi cũng hùa theo dì Liễu. Tôi bước lại gần giường, giả vờ ngây thơ, chỉ tay vào một vết cắn còn hằn rõ trên vai mẹ.

“Mẹ ơi, vai mẹ có vết gì đỏ đỏ kìa. Như bị ai cắn ấy. Chắc muỗi ở đây to lắm mẹ nhỉ?”

Câu nói của tôi như một đòn cuối cùng. Mẹ tôi không chịu nổi, úp mặt vào gối, bờ vai run lên vì xấu hổ. Thấy thế, dì Liễu lại cười phá lên một cách khoái trá. Dì ngồi xuống mép giường, vỗ vỗ vào lưng mẹ tôi.

“Thôi tha cho bả đi cháu. Nhìn bả tội nghiệp chưa kìa. Chắc đêm qua ‘tiếp’ bốn ông một lúc chắc mệt lắm rồi” Dì dừng lại, rồi cúi xuống nhặt một chiếc vỏ bao cao su dưới sàn lên, giơ ra trước mặt mẹ. “Chị Hạnh, có cần em với thằng Minh ‘phụ’ một tay dọn dẹp ‘chiến trường’ không? Vỏ bao cao su nhiều thế này cơ mà”

Mẹ tôi giật lấy cái gối, ném thẳng vào người dì Liễu. Bà không khóc. Bà chỉ lườm chúng tôi một cái sắc lẹm, nhưng trong cái lườm đó là sự bất lực hoàn toàn.

“Hai dì cháu nhà mày..” giọng mẹ hờn dỗi, “chỉ giỏi hùa nhau bắt nạt tao thôi!”

Dì Liễu và tôi nhìn nhau, rồi cùng cười phá lên. Buổi bình minh tan tác, nhưng lại mở ra một trật tự mới trong gia đình kỳ quái của chúng tôi. Bi kịch của mẹ, giờ đây đã trở thành trò đùa của dì và cháu. Và tôi biết, những chuỗi ngày sắp tới sẽ còn nhiều “trò vui” hơn nữa.

Trên chuyến xe trở về, khi mẹ tôi đang thiu thiu ngủ bên cạnh, điện thoại tôi rung lên một tiếng “tít”. Một tin nhắn Zalo từ dì Liễu. Tôi tò mò mở ra xem.

“Cuối tuần vui chứ cháu trai? Lần sau… lại đi dạo nhé ;)”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn về phía hàng ghế trên. Dì Liễu đang ngồi đó, giả vờ ngắm cảnh qua cửa sổ, nhưng tôi biết, dì biết tôi đã đọc tin nhắn. Tôi tắt điện thoại, lòng ngổn ngang. Chuyến đi đã kết thúc, nhưng một trò chơi mới, nguy hiểm và hấp dẫn hơn, dường như chỉ vừa mới bắt đầu. Hai người đàn ông của gia đình sắp trở về. Và giờ đây, không chỉ có mẹ, mà cả dì Liễu cũng đã có những bí mật của riêng mình. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng tôi biết chắc, nó sẽ rất thú vị.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...