Câu chuyện gia đình tôi
Chương 25
Buổi trưa, sau khi dạo chơi, chúng tôi kéo nhau ra hồ bơi. Đây là lúc mẹ tôi thực sự tỏa sáng. Bà mặc một bộ đồ bơi một mảnh màu đỏ rượu, thiết kế tuy kín đáo nhưng lại không thể che giấu được thân hình đồng hồ cát nóng bỏng. Làn da trắng sứ của mẹ như phát sáng dưới ánh nắng, tương phản với màu đỏ của bộ đồ bơi. Mỗi khi mẹ cử động, lớp vải thun ướt lại dán chặt vào da thịt, vẽ nên từng đường cong một cách đầy khiêu khích. Cặp vú no tròn được đẩy lên cao, tạo thành một khe rãnh sâu hun hút, mời gọi mọi ánh nhìn. Cặp mông thì tròn lẳn, căng mẩy, mỗi bước đi là một lần rung lên đầy khiêu khích, như hai quả đào chín mọng đang lúc lắc.
Ngay lập tức, mẹ trở thành tâm điểm của hồ bơi. Đặc biệt là từ một nhóm bốn người đàn ông, bạn học cũ của mẹ, đang ngồi uống bia ở một góc. Tôi nhận ra anh Thành, người phong độ nhất, đang nhìn mẹ không chớp mắt, ánh mắt gã như muốn lột trần bộ đồ bơi của mẹ ra ngay tại chỗ. Ba người còn lại, một gã bụng phệ tên Long, một gã gầy đeo kính trông trí thức nhưng mắt rất gian tên Khoa, và một gã ít nói tên Bình, cũng dán mắt vào mẹ tôi như hổ đói nhìn mồi, cái nhìn của chúng trượt từ khe ngực xuống vòng eo thon rồi dừng lại thật lâu ở cặp mông đang ẩn hiện dưới làn nước.
“Mẹ cháu đúng là có số ‘sát trai’!” dì Liễu ngồi cạnh tôi, thì thầm, giọng vừa ghen tị vừa có chút tự hào. “Cả một bầy bu lại kìa. Nhìn cái mặt thằng cha bụng phệ chảy cả nước dãi ra rồi”
Không để chúng tôi đợi lâu, cả bốn người cùng tiến lại.
“Trời ơi, Hạnh hoa khôi đây rồi!” gã Long bụng phệ lên tiếng đầu tiên, giọng oang oang. “Chục năm rồi mà trông còn mơn mởn hơn cả ngày xưa! Đúng là gái một con trông mòn con mắt mà!”
Mẹ tôi chỉ cười duyên dáng, một nụ cười xã giao. “Anh Long cứ quá khen. Em già rồi”
Mẹ tôi giới thiệu dì Liễu và tôi. Cả bốn cặp mắt quét qua người dì Liễu một lượt, ánh mắt đánh giá không hề che giấu, nhưng rồi lại nhanh chóng quay về “mục tiêu chính” là mẹ tôi. Chúng vây lấy mẹ, người thì kéo ghế, người thì gọi nước, tranh nhau kể chyện cũ, tranh nhau khoe mẽ sự thành đạt của bản thân.
Bữa tiệc diễn ra bên cạnh hồ bơi, dưới ánh sáng hè lung linh. Mẹ tôi bị kéo từ bàn này sang bàn khác. Bốn gã “bạn trai cũ” kia như những vệ tinh quay quanh một hành tinh rực rỡ. Gã Long kể những câu chuyện tiếu lâm tục tĩu. Gã Khoa cố gắng nói những chuyện triết lý cao siêu. Gã Bình thì chỉ im lặng, thỉnh thoảng lại nâng ly mời mẹ tôi một cách si mê. Nhưng chỉ có anh Thành là người duy nhất được mẹ tôi đáp lại một cách nhiệt tình. Họ nói cười, họ thì thầm, họ cụng ly với nhau.
Đỉnh điểm của bữa tiệc, sau khi ai cũng đã ngà ngà say, anh Thành đứng lên, cầm lấy micro, giọng đầy phấn khích:
“Nghe đây anh em! Ban ngày cho chị em tự do tung tăng mua sắm, spa gì đó thì tùy. Còn tối nay, 8 giờ, tập trung ở phòng karaoke King, phòng số 9 nhé!”
Cả đám đàn ông hú lên hưởng ứng một cách man dại, mắt tất cả đều đổ dồn về phía mẹ tôi. Mẹ tôi, hai má đã đỏ hây hây vì men rượu, không nói gì, chỉ bật cười rồi đưa tay đánh yêu vào vai anh Thành một cái. Cái đánh nhẹ đó, trong mắt những kẻ say, là một lời đồng ý không thể ngọt ngào hơn.
Sau bữa sáng, bà nhận được điện thoại của hội bạn, và chọn một chiếc váy maxi màu vàng chanh rực rỡ, trang điểm nhẹ nhàng nhưng trông vẫn vô cùng quyến rũ, rồi vui vẻ chào tạm biệt hai dì cháu tôi để đi “vui vẻ” nguyên một ngày. Cả một ngày dài đằng đẵng mở ra trước mắt tôi và dì Liễu.
***
Chúng tôi xuống hồ bơi. Dì Liễu mặc một bộ bikini còn táo bạo hơn hôm qua, khoe trọn thân hình săn chắc. Dì bơi lội, cười đùa, thu hút không ít ánh mắt của đám đàn ông xung quanh, nhưng dì có vẻ không quan tâm. Sau một lúc, dì kêu chán rồi kéo tôi về phòng.
Căn phòng khách sạn trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ. Ngoài ban công, nắng chiều vẫn rực rỡ, hắt những vệt sáng lấp lánh lên mặt biển. Nhưng bên trong, không khí mát lạnh của máy điều hòa và sự im lặng lại tạo ra một cảm giác tù túng, nhàm chán. Dì Liễu nằm dài trên giường, chỉ mặc độc một chiếc áo thun rộng và chiếc quần lót ren mỏng manh, tay lướt điện thoại một cách vô định. Tôi cũng nằm trên giường của mình, bật TV chuyển hết kênh này đến kênh khác mà chẳng có gì hay ho. Trên chiếc bàn nhỏ giữa phòng, đĩa dứa chúng tôi ăn dở vẫn còn đó, vị ngọt của nó dường như cũng không xua đi được sự buồn tẻ.
Đột nhiên, dì Liễu với tay lấy cái điều khiển, tắt phụt TV.
Sự im lặng trở nên đặc quánh. Tôi quay sang nhìn dì. Dì vươn vai một cái thật dài, động tác lười biếng như một con mèo. Chiếc áo thun bị kéo căng, để lộ ra vòng eo thon không một chút mỡ thừa và một phần chân ngực trắng nõn. Dì thở dài một tiếng sườn sượt.
“Chán quá cháu nhỉ!” dì nói, giọng hờn dỗi giả tạo. “Mẹ cháu thì đi vui vẻ với một bầy trai đẹp, bỏ hai dì cháu mình ở đây mốc meo”
Nói rồi, dì bò đến bên giường tôi như một con mèo. Dì chống hai tay xuống nệm, dí sát mặt vào mặt tôi, đôi mắt long lanh nhìn tôi chằm chằm. Hơi thở của dì phả ra mùi kẹo bạc hà thơm mát.
“Cháu lớn tướng rồi mà chưa có bạn gái à?” Dì hỏi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tinh quái. “Để dì ‘kiểm tra’ xem nào”
Dì không đợi tôi trả lời. Dì cúi xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn sâu. Chiếc lưỡi tinh ranh của dì luồn vào khoang miệng tôi, khuấy đảo một cách đầy khiêu khích. Góc máy quay cận cảnh vào đôi môi đang quấn lấy nhau, tôi có thể thấy rõ sự mềm mại và ướt át của môi dì, nếm được vị ngọt của dứa còn sót lại hòa quyện với vị bạc hà thanh mát. Tôi sững người, chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy một bàn tay mát lạnh của dì luồn vào trong chiếc quần đùi tôi đang mặc. Bàn tay đó không một chút do dự, nắm chặt lấy con cặc đã bắt đầu cương cứng của tôi, bóp nhẹ.
“Chà!” dì rời khỏi môi tôi, cười khúc khích, mắt vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi. “Cũng ‘ra dáng’ lắm đây. Phản ứng nhanh gớm”
Dì đẩy nhẹ vai tôi. Tôi mất đà, nằm ngửa ra giường. Ngay lập tức, dì trườn lên, ngồi trên bụng tôi. Trong tư thế thống trị này, dì từ từ cởi chiếc áo thun của mình ra, để lộ cặp vú không quá lớn nhưng tròn trịnh, săn chắc. Đầu ti nhỏ nhắn màu hồng hào đã dựng đứng lên vì kích thích. Rồi dì lại cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, giọng thì thầm ma mị:
“Hôm nay để dì dạy cho cháu vài chiêu nhé. Coi như ‘thực hành’ trước khi đi rình mẹ cháu tối nay”
Nói rồi, dì cúi xuống, bắt đầu “buổi học” của mình. Dì Liễu tự mình tụt chiếc quần lót ren mỏng manh xuống, để lộ ra cái lỗ lồn nhỏ nhắn, hồng hào đang rịn nước, đám lông mu được tỉa tót gọn gàng. Bà chủ động nắm lấy con cặc của tôi, đưa lên miệng mình mút một cái “chụt” đầy mời gọi, rồi từ từ dẫn nó vào cửa mình.
Cảm giác ấm nóng, chật chội bao bọc lấy tôi. Đầu con cặc của tôi đang từ từ lún vào giữa hai môi thịt hồng hào, ướt át của dì, khiến chúng tách ra rồi lại mút chặt lấy. “Thế này này cháu… phải từ từ… cảm nhận..” Dì thì thầm, giọng vẫn đầy vẻ tự tin của một người “cô giáo”.
Dì bắt đầu nhún nhảy theo tư thế cưỡi ngựa. Lúc đầu, dì nhún rất nhẹ nhàng, chậm rãi, vừa làm vừa nhìn thẳng vào mắt tôi, như muốn tôi “cảm nhận” từng chút một. Cặp vú của dì lắc lư trước mặt tôi, đầu ti cứng ngắc cọ vào ngực tôi ran rát. Tiếng “lép nhép” của da thịt và dịch thể vang lên đều đều trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng thở dốc ngày càng gấp gáp của dì. Dì đưa tay vuốt ve khuôn mặt tôi, rồi cúi xuống hôn tôi. Dì là người kiểm soát hoàn toàn cuộc chơi.
Nhưng sự kiểm soát đó chỉ kéo dài được vài phút.
Tất cả những gì tôi đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận từ đêm qua cho đến tận bây giờ, tất cả dồn nén lại, bùng nổ trong tôi. Sức trẻ, sự tò mò bệnh hoạn và nguồn năng lượng dồi dào của một thằng con trai mới lớn bị kích thích tột độ. Tôi không còn là thằng học trò ngây ngô nữa.
“Dì… nằm xuống!”
Tôi gằn giọng, bàn tay siết chặt lấy hông dì. Dì Liễu hơi bất ngờ, khựng lại. Dì cố gượng lại, nhưng bằng một sức mạnh mà chính tôi cũng không ngờ tới, tôi nắm chặt lấy hông dì, nhấc bổng dì lên rồi vật ngửa ra giường. Chiếc giường lún xuống một cái “rầm”. Dì Liễu “á” lên một tiếng kinh ngạc, đôi mắt mở to.
Tôi không cho dì một giây định thần. Tôi lập tức đè lên người dì, đưa con cặc của mình vào lại bên trong một cách mạnh bạo, một cú thúc sâu làm dì phải rên lên. Tôi bắt đầu thúc, những cú thúc sâu, mạnh và đầy uy lực. Tiếng da thịt va chạm nhau chan chát, vang vọng khắp căn phòng. Âm thanh “phập phập” mỗi khi tôi rút ra rồi đâm vào nghe thật dâm đãng. Dì Liễu rên lên, nhưng tiếng rên đó đã không còn vẻ trêu chọc nữa, mà là sự bất ngờ xen lẫn khoái cảm tột độ.
Tôi không chỉ dừng lại ở tư thế truyền thống. Đầu óc tôi tua lại tất cả những gì tôi đã chứng kiến. Tôi kéo dì dậy, ép dì quỳ chống tay xuống giường, cặp mông cong lên mời gọi. Con cặc của tôi, đỏ lựng và căng cứng, ra vào nhịp nhàng trong cái lỗ lồn ướt át của dì. Tôi thúc vào từ phía sau, con cặc của tôi đập mạnh vào thành âm đạo của dì, tiếng “bành bạch” vang lên đều đặn. Cặp mông săn chắc của dì nhấp nhô theo từng nhịp thúc của tôi, va vào bẹn tôi nghe “bốp bốp”.
“Ah… ah… cháu… cháu lấy đâu ra sức trâu thế..” Dì Liễu thở hổn hển, giọng lạc đi vì khoái cảm. Dì cố gắng quay đầu lại nhìn tôi, đôi mắt đầy kinh ngạc và hoang dại.
Tôi không trả lời. Tôi không cho dì một phút nghỉ ngơi. Tôi lại kéo một chân của dì gác lên vai mình, thúc vào từ một góc độ sâu đến tận cùng. Tôi liên tục thay đổi tư thế, dẻo dai và sáng tạo một cách đáng kinh ngạc. Tôi thúc vào lỗ lồn của dì như một cái máy, không ngừng nghỉ.
Cơ thể dì Liễu từ ngạc nhiên chuyển sang choáng váng. Những tiếng rên kiểm soát ban đầu đã trở thành những tiếng gào thét không dứt.
“Trời… ơi… cháu… chậm… chậm lại… dì… dì chịu không nổi..” Dì van xin, giọng lạc đi vì kiệt sức.
Nhưng tôi không nghe thấy gì nữa. Tôi đã hoàn toàn mất kiểm soát. Máu trong người tôi như sôi lên. Tôi đã trở thành một con thú, và dì Liễu, người cô giáo vừa dạy tôi, giờ đã hoàn toàn nằm dưới sự thống trị của tôi. Tôi chỉ biết thúc, thúc và thúc, vắt kiệt từng chút sức lực của dì, tận hưởng cái cảm giác của một kẻ chinh phục. Tôi không nghe thấy lời van xin của dì Liễu. Tôi cũng không quan tâm. Trong đầu tôi lúc này chỉ có một mệnh lệnh duy nhất: thúc. Tôi thúc như một cái máy, thúc như thể ngày mai không bao giờ đến. Tôi muốn thấy dì quằn quại, tôi muốn thấy “cô giáo” của tôi bị khuất phục hoàn toàn.
Cơ thể dì Liễu bắt đầu run lên bần bật. Cặp vú săn chắc nảy lên theo từng nhịp thúc của tôi. Dì không còn sức để rên nữa, chỉ có thể thở hổn hển, giọng lạc đi.
“Cháu ơi… dì… dì ra… ra nhé… tha cho dì… AAAAA!”
Dì hét lên một tiếng thất thanh, xé toạc sự yên tĩnh của buổi chiều. Cả người dì uốn cong như một con tôm, hai chân duỗi thẳng, các ngón chân co quắp lại. Tôi cảm nhận được cái lỗ lồn của dì siết chặt lấy con cặc của tôi, những cơn co thắt mãnh liệt của cơn cực khoái mạnh nhất đang ập đến.
Bất kỳ người đàn ông nào có chút lương tri cũng sẽ dừng lại, hoặc ít nhất là chậm lại để cho người phụ nữ của mình tận hưởng trọn vẹn. Nhưng tôi thì không. Tôi không phải là một người đàn ông. Tôi là một con thú non vừa được sổ lồng.
Ngay trong lúc cơ thể dì đang co giật vì lên đỉnh, tôi ghì chặt lấy hai bên hông của dì, giữ cho dì không thể nhúc nhích. Và tôi tiếp tục dập.
Tôi dập một cách điên cuồng, tàn nhẫn.
Cơn cực khoái của dì Liễu chưa kịp qua đi đã bị một làn sóng kích thích thô bạo khác ập đến. Cơ thể bà không chịu nổi. Tiếng rên sung sướng tắt lịm, thay vào đó là tiếng khóc nức nở. Toàn thân bà co giật một cách mất kiểm soát, không còn là sự co thắt của khoái lạc, mà là sự co giật của một cơ thể bị quá tải. Hai chân dì duỗi thẳng, run lên bần bật. Hai tay cào cấu vào tấm ga giường nhàu nát. Đôi mắt dì trợn lên, dại đi, lòng trắng lộ ra, hàm răng va vào nhau cầm cập nghe “lập cập”.
“Dừng… dừng lại… làm ơn… cứu..” Dì lắp bắp, những từ ngữ phát ra không thành tiếng, hòa cùng nước mắt và nước mũi giàn dụa.
Nhưng tôi không dừng lại. Cảnh tượng cơ thể xinh đẹp của dì đang co giật bất lực dưới thân mình chỉ làm tôi thêm phấn khích. Tôi cảm thấy mình như một vị vua, một bạo chúa đang thị uy quyền lực tuyệt đối của mình. Tôi tiếp tục dập, mỗi lúc một nhanh hơn, mạnh hơn, cho đến khi chính tôi cũng không chịu nổi. Tôi gầm lên một tiếng dài, cảm nhận một dòng tinh dịch nóng hổi bắn thẳng vào sâu bên trong cơ thể đang run rẩy của dì. Cảm giác nó phun ra từng đợt, ấm nóng và đặc quánh, lấp đầy tử cung của dì.
Rồi tôi gục xuống, đè lên người dì, thở hổn hển.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng. Chiếc giường đã trở thành một bãi chiến trường, nhàu nát, dính đầy mồ hôi và dịch thể. Mùi tanh nồng của tinh dịch hòa với mùi mồ hôi chua loét. Tôi nằm trên người dì một lúc lâu, cảm nhận những cơn co giật của dì yếu dần rồi tắt hẳn. Tôi từ từ rút con cặc của mình ra, lẳng lặng bước vào nhà tắm
Khi tôi bước ra, dì Liễu đã gượng ngồi dậy được. Dì kéo vội tấm chăn mỏng che lấy thân thể trần truồng, tàn tạ của mình. Dì ngồi co rúm ở một góc giường, tóc tai rối bời, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây sưng húp, tái nhợt và đẫm nước mắt.
Dì không dám nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt của dì lướt qua tôi rồi lại vội vàng cụp xuống. Trong đôi mắt đó, tôi không còn thấy sự trêu chọc, tự tin của một “cô giáo” nữa. Thay vào đó là một sự kinh ngạc, một nỗi sợ hãi tột cùng, và đâu đó, một sự thán phục bệnh hoạn.
***
Cuộc truy hoan tàn bạo buổi chiều đã để lại một sự im lặng kỳ lạ giữa tôi và dì Liễu. Dì không còn trêu chọc tôi nữa. Dì chỉ lẳng lặng nằm trên giường, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa nhẹ phần bụng dưới, nơi vẫn còn âm ỉ sau những cú thúc của tôi. Ánh mắt dì nhìn tôi giờ đây không còn là sự tò mò, mà là một sự e dè, một nỗi sợ hãi pha lẫn thán phục.
Gần tối, mẹ tôi trở về. Bà có vẻ rất vui. Tay xách nách mang mấy túi đồ mua sắm, miệng ngân nga một điệu nhạc. Bà không hề nhận ra không khí kỳ lạ trong phòng, cứ tíu tít khoe với dì Liễu những bộ váy mới mua.
“Đẹp không em? Tối nay chị mặc cái này đi karaoke nhé!” mẹ tôi ướm thử một chiếc váy lụa màu đen, hai dây, xẻ cao đến tận đùi.
“Đẹp lắm chị!” dì Liễu chỉ đáp lí nhí, mắt không dám nhìn thẳng.
Mẹ tôi vui vẻ đi tắm, rồi ngồi trước gương trang điểm. Bà tô son đỏ chót, kẻ mắt sắc lẹm. Dưới ánh đèn, mẹ tôi không còn là người phụ nữ của gia đình nữa. Bà như một con thiêu thân, đang tự mình khoác lên bộ cánh rực rỡ nhất để lao vào ánh đèn đêm nay.
Sau khi mẹ đi, căn phòng lại chìm vào im lặng. Tôi và dì Liễu không ai nói với ai lời nào. Chúng tôi chỉ nằm đó, trong bóng tối, chờ đợi. Dì Liễu không ngủ. Tôi biết dì cũng giống tôi, đang chờ đợi tin tức từ “sân khấu” chính.
Khoảng hơn chín giờ, điện thoại của dì Liễu “tít” lên một tiếng. Dì vội vàng mở ra xem. Là một người bạn tên Nga trong nhóm họp lớp gửi qua. Dì ghé sát lại gần tôi, đưa màn hình điện thoại cho tôi xem.
Đó là một tấm ảnh. Mẹ tôi đang ngồi lọt thỏm giữa bốn người đàn ông: Thành, Long, Khoa và Bình. Gã Long bụng phệ đang khoác vai mẹ, bàn tay to bè của gã đặt hờ hững lên phần đùi non của mẹ đang lộ ra từ đường xẻ của chiếc váy. Mẹ tôi cười tươi, má đỏ hây hây, tay cầm một ly rượu mạnh.
“Xem mẹ cháu kìa!” dì Liễu thì thầm, giọng vừa có vẻ khinh bỉ, vừa có vẻ ghen tị. “Sướng nhé. Được cả một bầy săn đón. Chắc đêm nay không về nổi đâu”
Một lúc sau, lại một tin nhắn nữa. Lần này là một đoạn video ngắn. Tiếng nhạc chát chúa át cả tiếng nói. Mẹ tôi đang đứng song ca với anh Thành. Anh ta không chỉ khoác vai, mà tay đã luồn hẳn vào trong váy, xoa nắn cặp mông tròn của mẹ. Mẹ tôi không hề phản đối, ngược lại còn ngả đầu vào vai anh ta, giọng hát có phần lả lơi.
“Thấy chưa. Sắp ngã vào lòng nhau đến nơi rồi!” dì Liễu bình luận.
Và rồi, cao điểm của màn báo cáo từ xa. Điện thoại của dì Liễu reo lên, là mẹ tôi gọi video. Dì vội vàng bắt máy. Màn hình hiện lên khuôn mặt đỏ bừng, nhễ nhại mồ hôi của mẹ, gần đến mức tôi có thể thấy rõ những lỗ chân lông trên da bà.
“Hai đứa… ngủ chưa?” giọng mẹ tôi lè nhè, say khướt. “Chị… vui quá… nhưng mà mệt quá..”
Phía sau lưng mẹ, tôi thấy khuôn mặt cười nham nhở của cả bốn gã đàn ông. Gã Long còn giơ ngón tay cái lên. Cuộc gọi đột ngột tắt. Dì Liễu và tôi nhìn nhau.
“Sắp có kịch hay rồi, cháu trai!” dì Liễu quay sang tôi, nở một nụ cười chậm rãi, tàn nhẫn. “Lại đây với dì”
Dì kéo tôi lại gần vách ngăn. Từ bên ngoài hành lang, tôi đã nghe thấy tiếng bước chân loạng choạng, tiếng cười nói thô tục và tiếng đập cửa phòng 201.
Màn kịch chính của đêm nay, sắp sửa bắt đầu. Và chúng tôi, những khán giả duy nhất, đã sẵn sàng ở hàng ghế đầu.
