Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 26 : Sau màn truy hoan cuồng loạn và buổi dọn dẹp đầy thân mật hôm bà ngoại về, ngôi nhà của chúng tôi lạ



Chương 24

Sau màn truy hoan cuồng loạn và buổi dọn dẹp đầy thân mật hôm bà ngoại về, ngôi nhà của chúng tôi lại chìm vào một sự bình yên đến lạ. Bố tôi và dượng Phúc dường như đã tìm thấy một “chân lý” mới của tình anh em. Họ không còn nhậu nhẹt ồn ào mỗi tối nữa, thay vào đó là sự điềm tĩnh của những con hổ đã ăn no, nằm lim dim phơi nắng, chờ đợi cuộc săn tiếp theo.

Những ngày trong tuần trôi qua một cách hoàn hảo. Mẹ tôi trở lại với vai trò của một người vợ, người mẹ mẫu mực. Sáng nào bà cũng dậy từ sớm, lúi húi dưới bếp nấu những món ăn bổ dưỡng. Bàn ăn lúc nào cũng có một đĩa hàu sữa tươi rói hay một bát cháo hải sâm nóng hổi.

“Anh ăn thêm con hàu này đi, bổ lắm đấy,” mẹ gắp một con hàu mập ú vào bát bố, giọng ngọt ngào. “Thằng Minh cũng ăn đi con, lo mà học hành.”

Bố tôi cười khà khà, gật gù ra vẻ tâm đắc. Ông nhìn mẹ tôi, ánh mắt không còn là sự thèm khát trần trụi, mà là ánh mắt của một ông chủ nhìn món đồ quý giá nhất trong bộ sưu tập của mình. Mẹ tôi cũng không còn né tránh. Bà đón nhận ánh mắt đó, thản nhiên như không, rồi quay sang giục tôi: “Mau ăn đi rồi còn học bài. Tối qua lại thức khuya xem điện thoại phải không?”

Cuộc sống cứ thế trôi đi trong một trật tự được sắp đặt hoàn hảo. Ban ngày, mẹ tôi là một người nội trợ đảm đang, lo cho chồng con từng li từng tí. Bà phơi quần áo ngoài sân, chiếc áo ba lỗ mỏng thấm mồ hôi dính chặt vào tấm lưng ong, làm nổi bật lên cặp mông tròn lẳn. Thỉnh thoảng, bà lại mang một ly nước cam vào tận bàn học cho tôi, tiện tay xoa đầu tôi một cái, ánh mắt vừa dịu dàng vừa có một cái gì đó rất khác.

Chiều chiều, theo lời bố, tôi lại đạp xe qua nhà dì Liễu chơi. Căn nhà của dì dượng cũng ngăn nắp, sạch sẽ. Dượng Phúc đi làm ở xưởng gần đó, chỉ có dì ở nhà. Dì Liễu có vẻ vui vẻ, yêu đời hơn hẳn. Dì không còn vẻ rụt rè, cam chịu như trước.

“A, thằng Minh qua chơi đấy à,” dì cười tươi rói, để lộ lúm đồng tiền duyên dáng. “Vào đây ngồi chơi với dì cho vui.”

Dì pha cho tôi một ly nước chanh rồi ngồi xuống đối diện. Dì hỏi han chuyện học hành, chuyện bạn bè của tôi. Nhưng ánh mắt của dì khi nhìn tôi không còn là ánh mắt của một người dì nhìn cháu nữa. Nó sâu hơn, kéo dài hơn, và dừng lại ở những chỗ không nên dừng. Có lần, khi đưa ly nước cho tôi, tay dì cố tình sượt qua tay tôi. Da thịt mềm mại, mát rượi của dì làm tôi giật mình. Dì chỉ cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Tôi biết, dì cũng giống như mẹ, đang chờ đợi một điều gì đó.

Sự bình yên đó kéo dài đến tối thứ Tư. Bữa cơm tối hôm đó thịnh soạn hơn hẳn. Mẹ tôi nấu món lẩu thái hải sản, còn mời cả dì Liễu và dượng Phúc qua ăn cho vui. Không khí trên bàn ăn vô cùng hòa thuận. Bố tôi và dượng Phúc cụng ly bia, nói chuyện công việc. Mẹ tôi và dì Liễu thì ríu rít gắp đồ ăn cho nhau, thỉnh thoảng lại thì thầm gì đó rồi cùng bật cười. Một gia đình lớn hạnh phúc, ít nhất là về vẻ bề ngoài.

Giữa bữa ăn, khi mọi người đang vui vẻ nhất, bố tôi đột nhiên đặt ly bia xuống bàn. Tiếng “cạch” nhẹ nhưng đủ làm mọi người im lặng, quay sang nhìn ông.

“Anh có chuyện này muốn báo cho cả nhà,” bố tôi nói, giọng nghiêm túc đột xuất.

Mẹ tôi ngạc nhiên: “Chuyện gì mà anh làm vẻ nghiêm trọng thế?”

Bố tôi nhìn một lượt từ mẹ tôi, dì Liễu, rồi đến dượng Phúc. “Công ty có một dự án quan trọng ở nhà máy ngoài Bắc. Hợp đồng lớn. Sếp tin tưởng, cử anh ra đó chỉ đạo, chắc phải đi tầm hai tuần.”

Cả bàn ăn im phăng phắc. Mẹ tôi sững người, đôi đũa trên tay khựng lại. Dì Liễu thì tròn mắt, giọng có chút hụt hẫng: “Anh đi những hai tuần cơ à? Lâu thế…”

Bố tôi gật đầu, rồi quay sang dượng Phúc, vỗ vai một cái thật kêu. “Chú Phúc cũng đi cùng anh đợt này luôn. Sếp tổng đồng ý rồi. Coi như đi một chuyến để học hỏi kinh nghiệm, về anh đề bạt cho lên làm tổ trưởng.”

Dượng Phúc trông có vẻ bất ngờ, nhưng rồi niềm vui sướng lấn át tất cả. Anh ta vội vàng quay sang nhìn dì Liễu, rồi lại nhìn bố tôi, lắp bắp: “Dạ… dạ… sếp Toàn đã sắp xếp thì em đi thôi ạ! Có anh đi cùng thì em yên tâm quá rồi!”

Bố tôi cười lớn, nâng ly bia lên. “Nào! Chúc mừng hai anh em mình sắp có một chuyến công tác đổi đời! Uống!”

Bố và dượng Phúc cụng ly côm cốp, tiếng cười giòn giã. Chỉ có mẹ tôi và dì Liễu là ngồi im, nhìn nhau. Trong ánh mắt của hai người phụ nữ đẹp nhất xóm chài này, tôi không thấy nỗi buồn của sự xa cách.

***

Sáng hôm sau khi bố tôi và dượng Phúc xách túi lên xe đi công tác, căn nhà ven biển bỗng trở nên rộng rãi và yên tĩnh đến lạ thường. Không còn tiếng ngáy của bố vẳng ra từ phòng ngủ, không còn tiếng TV mở toang với mấy chương trình thể thao, cũng không còn mùi bia rượu vương vất sau những bữa nhậu “tâm sự” của hai người đàn ông. Chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào ngoài xa và tiếng gió lùa qua mấy rặng phi lao nghe vi vu.

Mẹ tôi và dì Liễu dường như cũng trút bỏ được một gánh nặng vô hình nào đó. Hai người phụ nữ đẹp rạng ngời trong cái không khí tự do này. Mẹ tôi không còn tất bật trong bếp với những món “tẩm bổ”. Bà mặc một chiếc váy hai dây bằng vải lanh màu kem, lười biếng nằm dài trên chiếc sofa ở phòng khách, chân gác lên bàn, tay cầm điện thoại lướt lướt. Dì Liễu thì ngồi dưới sàn, tựa lưng vào sofa, cẩn thận sơn lại mấy móng chân của mình. Mùi sơn móng tay a-xê-tôn hăng hắc hòa với mùi mặn mòi của biển tạo thành một thứ không khí rất đàn bà.

“Yên tĩnh hẳn chị nhỉ,” dì Liễu vừa thổi phù phù vào mấy ngón chân vừa nói. “Không có hai ông tướng ở nhà, mình muốn làm gì thì làm.”

Mẹ tôi bật cười, tiếng cười trong veo, không chút gượng gạo. “Thì cũng phải cho các ổng đi ‘cày’ chứ, mình ở nhà hưởng thụ thôi.”

Tôi ngồi ở góc phòng, giả vờ đọc cuốn truyện tranh nhưng tai thì vểnh lên nghe hết. Tôi thích cái không khí này. Nó khiến tôi cảm thấy mẹ và dì gần gũi với tôi hơn, như những người chị lớn chứ không phải những người lớn đầy bí mật.

Đang lúc đó, điện thoại của mẹ tôi “ping” lên một tiếng. Bà uể oải cầm lên xem, rồi đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, bà ngồi bật dậy.

“Ối trời, cái gì đây,” mẹ tôi lẩm bẩm.

“Gì thế chị?” dì Liễu tò mò ngẩng lên.

“Cái nhóm Zalo lớp cấp ba cũ. Tự nhiên con nhỏ lớp trưởng nó lôi chị vào. Bọn nó đang rủ nhau họp lớp.”

Mẹ tôi đọc to nội dung tin nhắn. Lớp của mẹ định tổ chức một chuyến đi Vũng Tàu, ba ngày hai đêm vào cuối tuần này. Ở tại một khu resort có hồ bơi, bãi biển riêng. Đọc xong, mẹ tôi có vẻ không hứng thú lắm, định đặt điện thoại xuống.

“Đi đi chị!” dì Liễu đột nhiên nói, mắt sáng rực. “Đi cho khuây khỏa! Mấy năm rồi chị em mình có đi đâu ra khỏi cái làng chài này đâu. Với lại… mình cũng cần ‘nghỉ ngơi’ chứ.”

Cái từ “nghỉ ngơi” được dì cố tình nhấn nhá, khiến mẹ tôi phải bật cười. Bà lườm dì một cái. “Nghỉ ngơi gì chứ, chỉ giỏi nói bậy.”

“Thì em nói thật mà,” dì Liễu bĩu môi. “Hai ổng đi vắng, mình ở nhà làm gì? Đi chơi cho biết đây biết đó. Em nghe nói Vũng Tàu giờ đẹp lắm.”

Mẹ tôi có vẻ xuôi xuôi. Bà nhìn ra ngoài sân, nơi ánh nắng đang nhảy nhót trên mấy tán lá. Có lẽ một chuyến đi cũng không tệ. Nhưng rồi bà lại nhìn tôi.

“Nhưng đi có hai đứa con gái cũng hơi ngại…”

Dì Liễu như chỉ chờ có thế. Dì lập tức quay sang tôi, cười ranh mãnh. “Thì cho thằng Minh đi cùng! Nó lớn rồi, coi như vệ sĩ cho hai dì. Với lại để nó ở nhà một mình ăn uống linh tinh cũng không yên tâm.”

Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt dò xét. “Minh, con có muốn đi Vũng Tàu chơi với mẹ và dì Liễu không? Cuối tuần này.”

Tôi vờ ngẩng lên từ cuốn truyện, mắt chớp chớp tỏ vẻ ngạc nhiên rồi gật đầu ngay tắp lự. “Dạ, đi chứ mẹ. Đi đâu cũng được ạ.”

Mẹ tôi mỉm cười, một nụ cười thực sự vui vẻ. “Vậy quyết định thế nhé. Để mẹ nhắn tin lại cho bạn.”

***

Chiếc taxi cuối cùng cũng dừng lại trước một khu resort trông khá tươm tất. Không khí ở đây khác hẳn cái làng chài ven biển nhà tôi. Nó ồn ào, náo nhiệt và sặc mùi tiền. Tiếng người nói cười, tiếng nhạc xập xình từ phía hồ bơi, tiếng trẻ con la hét hòa vào nhau tạo thành một bản giao hưởng của sự nghỉ dưỡng.

Dì Liễu có vẻ thích thú, mắt cứ đảo quanh. “Chà, hoành tráng ghê chị nhỉ!”

Mẹ tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười kín đáo. Bà kéo chiếc vali nhỏ, dẫn chúng tôi vào làm thủ tục nhận phòng. Căn phòng của chúng tôi ở tầng hai, có ban công nhìn thẳng ra bãi biển. Vừa vào phòng, dì Liễu đã reo lên, chạy ngay ra ban công hít hà không khí.

“Thích thật! Gió mát rượi. Đi bơi thôi chị Hạnh ơi!”

Một lúc sau, ở hồ bơi, mẹ tôi và dì Liễu thực sự trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Dì Liễu trẻ trung, năng động trong bộ bikini hai mảnh màu xanh biển, khoe trọn thân hình săn chắc không chút mỡ thừa. Mẹ tôi thì kín đáo hơn. Bà mặc một bộ đồ bơi một mảnh màu đen, nhưng chính cái thiết kế đơn giản đó lại càng làm tôn lên những đường cong chết người. Làn da trắng nõn của mẹ nổi bật giữa cái nắng vàng rực của Vũng Tàu. Cặp vú no tròn như muốn trào ra khỏi lớp vải mỏng, và cặp mông thì tròn đầy, căng mẩy, lượn một đường cong hoàn hảo mỗi khi bà bước đi.

Tôi ngồi trên ghế dài, giả vờ nghịch điện thoại nhưng thực chất là đang quan sát. Tôi thấy tất cả. Những ánh mắt của đám đàn ông trong đoàn họp lớp, từ những gã bụng phệ đến những anh chàng còn độc thân, tất cả đều dán chặt vào mẹ tôi. Họ nhìn không hề che giấu, cái nhìn trần trụi của sự thèm muốn. Có gã còn huýt sáo một tiếng khi mẹ tôi cúi xuống thoa kem chống nắng.

“Thấy chưa, mẹ cháu đi tới đâu là sáng tới đó,” dì Liễu ngồi bên cạnh, thì thầm vào tai tôi, giọng đầy tự hào. “Mấy ông kia nhìn muốn rớt con mắt ra ngoài kìa.”

Đúng lúc đó, một người đàn ông trông khá phong độ, cao ráo, da ngăm đen vì đi công trình, tách khỏi đám đông và tiến lại phía chúng tôi. Anh ta nhìn mẹ tôi, mắt sáng lên, có chút ngập ngừng rồi cất tiếng:

“Ủa, có phải Hạnh không? Lớp trưởng Hạnh ngày xưa?”

Mẹ tôi ngẩng lên, hơi ngạc nhiên. Bà nhìn người đàn ông một lúc rồi “A” lên một tiếng. “Thành? Trời ơi, Thành đây sao? Lâu quá không gặp! Nhìn không ra luôn.”

Người đàn ông tên Thành cười rạng rỡ. “Tui thì nhận ra bà ngay. Vẫn xinh như ngày nào. Ngày xưa bà là hoa khôi của lớp mà, ai mà quên được.”

Câu khen của Thành khiến mẹ tôi đỏ mặt, bà đưa tay vén mấy sợi tóc mai một cách duyên dáng. “Anh cứ khéo đùa. Em giờ là mẹ của con trai lớn tướng rồi đây này,” mẹ chỉ về phía tôi.

Họ bắt đầu ôn lại chuyện cũ. Chuyện về những ngày đi học, về những đứa bạn chung. Qua câu chuyện, tôi biết được chú Thành này ngày xưa rất thích mẹ tôi nhưng không dám nói. Giờ anh ta đã là một chủ thầu xây dựng, có vẻ khá thành đạt. Ánh mắt anh ta nhìn mẹ tôi không chỉ có sự hoài niệm. Nó còn có sự tiếc nuối và một ngọn lửa thèm khát đang được nhen nhóm lại.

Buổi tối, bữa tiệc họp lớp được tổ chức ở nhà hàng ngay cạnh hồ bơi. Mẹ tôi mặc một chiếc váy maxi màu trắng, trễ vai, trông vừa thanh lịch vừa quyến rũ. Bà thực sự là một bông hoa lạ giữa đám bạn bè đã nhuốm màu thời gian. Rất nhiều người đàn ông đến mời rượu, nhưng mẹ tôi chỉ nhấp môi một cách lịch sự.

Khi tiếng nhạc du dương vang lên, chú Thành bước tới, chìa tay ra một cách rất ga-lăng. “Cho anh mời Hạnh một điệu nhé?”

Mẹ tôi hơi do dự, nhưng rồi bà cũng đặt tay mình vào tay anh ta. Dì Liễu huých nhẹ vào tay tôi: “Thấy chưa, tấn công rồi kìa.”

Tôi ngồi đó, vừa gặm miếng dứa vừa nhìn mẹ và chú Thành dìu nhau ra sàn nhảy. Anh ta nhảy rất đẹp. Bàn tay anh ta đặt trên vòng eo thon của mẹ tôi, thỉnh thoảng lại siết nhẹ một cái. Tôi thấy họ thì thầm gì đó vào tai nhau. Mẹ tôi bật cười, khuôn mặt ửng hồng dưới ánh đèn màu. Có một khoảnh khắc, tôi thấy tay anh ta trượt xuống thấp hơn một chút, lướt nhẹ qua phần hông tròn trịa của mẹ. Mẹ tôi không hề phản ứng.

Tàn điệu nhảy, anh ta dìu mẹ tôi về chỗ. Khi đi ngang qua, anh ta giả vờ loạng choạng, vịn nhẹ vào người mẹ tôi.

“Xin lỗi Hạnh nhé, anh hơi say,” anh ta nói, giọng rất gần.

“Không sao đâu,” mẹ tôi đáp khẽ.

Chính trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, khi tay anh ta đặt lên chiếc túi xách nhỏ mẹ tôi đang đeo, tôi đã kịp nhìn thấy. Một chiếc thẻ từ màu trắng đã được lén lút thả vào bên trong. Nhanh như một ảo thuật gia.

Anh Thành mỉm cười chào chúng tôi rồi quay về chỗ của mình. Mẹ tôi ngồi xuống, tim có vẻ đập nhanh. Bà uống một hớp nước, ánh mắt lơ đãng nhìn ra phía biển đêm đen kịt. Dì Liễu liếc nhìn chiếc túi xách của mẹ, rồi lại nhìn tôi, một nụ cười ranh mãnh nở trên môi.

***

Bữa tiệc họp lớp kết thúc trong không khí vui vẻ ồn ào. Sau khi cụng ly chào tạm biệt mọi người, mẹ tôi quay sang dì Liễu, giọng hơi khàn.

“Chị hơi mệt, muốn về phòng nghỉ sớm đây. Hai đứa cứ chơi tiếp đi.” Mẹ nói rồi lướt nhanh về phía dãy nhà nghỉ. Tôi biết, đó chỉ là cái cớ. Ánh mắt liếc vội của mẹ về phía chú Thành lúc nãy đã nói lên tất cả.

Dì Liễu huých nhẹ vào tay tôi, cười khẩy. “Chắc chị Hạnh đi tìm ‘thuốc giải mệt’ rồi. Cháu muốn đi dạo biển không? Hai dì cháu mình đi hóng gió.”

Tôi gật đầu. Trời đêm ở Vũng Tàu mát rượi. Tiếng sóng vỗ đều đều ngoài xa, tiếng dế kêu ran rả trong mấy bụi cây dại. Chúng tôi đi dọc con đường lát gạch, ánh đèn vàng leo lét dẫn lối. Dì Liễu mặc một chiếc quần short jeans ngắn cũn cỡn và chiếc áo thun ba lỗ bó sát, hở cả rốn. Thân hình dì thon gọn nhưng cặp mông thì cong vút, nhấp nhô theo từng bước đi. Tôi đi sau dì, mắt không ngừng dán vào cặp mông đó.

“Đi đâu đây dì?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản.

Dì Liễu không trả lời, chỉ nháy mắt. Dì dẫn tôi đi vòng qua mấy khu nhà nghỉ vắng vẻ. Càng đi sâu vào trong, tiếng ồn ào từ nhà hàng càng nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng gió biển và tiếng chân xào xạc trên cát.

Đột nhiên, dì Liễu khựng lại. Dì đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho tôi im lặng, rồi ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Hình như ở đây rồi.”

Tôi căng mắt nhìn theo hướng dì chỉ. Một căn nhà nghỉ nhỏ, ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra từ khe rèm. Và rồi, tôi nghe thấy. Tiếng nước chảy xối xả, tiếng rên khe khẽ vọng ra, lẫn trong tiếng cười khúc khích của phụ nữ. Tim tôi đập thình thịch.

Dì Liễu kéo tôi nấp vào một bụi cây dâm bụt rậm rạp gần đó. Dì ra hiệu cho tôi nhìn lên. Cửa sổ phòng tắm hé mở một khe nhỏ. Tôi không cần chờ dì nhắc, tự động trèo lên một bệ đá thấp, cố gắng ghé mắt vào. Dì Liễu cũng làm theo, đứng sát cạnh tôi, hơi thở nóng hổi phả vào gáy.

Cảnh tượng bên trong đập vào mắt tôi khiến tôi chết lặng. Mẹ tôi và chú Thành đang quấn lấy nhau dưới vòi hoa sen. Hơi nước làm không gian mờ ảo, nhưng vẫn đủ để tôi nhìn rõ từng chi tiết. Mẹ tôi hoàn toàn trần truồng, cặp vú căng tròn ướt át dán chặt vào ngực chú Thành. Anh ta đang hôn ngấu nghiến cổ mẹ, bàn tay thô ráp xoa nắn cặp mông mẩy của bà.

“Mẹ cháu đó, thấy chưa?” dì Liễu thì thầm vào tai tôi, giọng khàn đặc. “Đàn bà là thế đấy. Cứ tưởng hiền lành.”

Mẹ tôi không còn là người mẹ dịu dàng thường ngày nữa. Bà ngửa cổ ra sau, cặp vú nhún nhảy theo từng chuyển động của chú Thành. Bà chủ động dạng chân, đẩy hông về phía trước, đón lấy cái thứ đang cọ xát vào giữa hai đùi bà. Anh Thành cúi xuống, vùi mặt vào giữa hai chân mẹ, tiếng “chùn chụt” vang lên. Mẹ tôi rên lên một tiếng dài, hai tay bấu chặt vào vai chú Thành, toàn thân run rẩy.

Khung cảnh đó quá sức tưởng tượng của tôi. Tôi cảm thấy hạ bộ mình căng cứng, nóng ran. Tôi nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

Dì Liễu quay sang, đôi mắt dì long lanh một thứ ánh sáng lạ lẫm. Dì không nói gì, chỉ từ từ đưa bàn tay mình xuống, luồn vào trong quần tôi. Ngón tay dì chạm vào cái thứ đã cương cứng, sưng to của tôi, vuốt ve nhẹ nhàng qua lớp vải quần.

“Thích không cháu?” dì thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào tai tôi. “Nhìn mẹ cháu lẳng lơ chưa kìa.”

Tôi không trả lời được, chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng bên trong. Dì Liễu cười khẩy.

“Nó lớn rồi, phải cho nó biết đàn bà là thế nào.” Nói rồi, dì không đợi tôi phản ứng. Bàn tay dì nhanh chóng kéo khóa quần tôi xuống, giải phóng cái thứ đang nảy tưng tưng. Dì kéo nhẹ quần lót của tôi sang một bên, rồi từ từ quỳ gối xuống ngay trên bệ đá. Dì ghé sát miệng vào tai tôi, giọng thì thầm: “Cứ nhìn đi, dì giúp cháu ‘xả’ cái này đã.”

Rồi dì cúi xuống.

Cảm giác ấm nóng, mềm mại của miệng dì bao bọc lấy tôi, làm tôi rùng mình một cái. Dì bắt đầu mút, liếm, đưa đẩy một cách điêu luyện. Tiếng “chùn chụt” khe khẽ vang lên trong màn đêm. Tôi ngửa cổ ra sau, hai tay bấu chặt vào cành cây dâm bụt, cố gắng không phát ra tiếng động. Mắt tôi vẫn không rời khỏi cảnh tượng mẹ tôi đang vật lộn với chú Thành trong nhà tắm. Mẹ tôi rên lên từng hồi, tiếng “lép nhép” của da thịt và tiếng nước chảy hòa vào nhau.

Cơn khoái cảm dâng lên như một con sóng lớn, cuốn phăng mọi lý trí của tôi. Tôi không còn biết mình đang làm gì nữa. Tôi chỉ biết, miệng dì Liễu đang mút lấy tôi, và mẹ tôi đang rên rỉ vì sướng với một người đàn ông khác.

Tôi rên lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân co giật. Dì Liễu vẫn tiếp tục, cho đến khi một dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn tung tóe vào miệng dì. Dì nuốt ực một cái, rồi từ từ ngẩng lên, khóe miệng còn vương vãi chất lỏng trắng đục. Dì nhìn tôi, đôi mắt long lanh phủ một lớp sương mờ của dục vọng. Dì không nói gì, chỉ cười một cách dâm đãng.

Nhưng trò chơi, xem ra, vẫn chưa kết thúc. Mẹ tôi và chú Thành bên trong vẫn đang miệt mài. Và dì Liễu, sau khi giúp tôi, dường như cũng vừa được châm ngòi. Ánh mắt dì nhìn tôi giờ đây không còn chỉ có sự trêu chọc. Nó có sự khao khát.

***

Dì Liễu từ từ ngẩng lên, khóe miệng xinh xắn còn vương lại một vệt dịch trắng đục của tôi. Dì không lau đi, mà lại vươn đầu lưỡi ra liếm một cái ngon lành, đôi mắt vẫn long lanh một vẻ dâm đãng khó tả. Tôi thở hổn hển, cơn cực khoái vừa qua đi nhưng cơ thể vẫn còn run rẩy, dương vật mềm đi nhưng vẫn còn nóng hổi.

Từ bên trong phòng tắm, tiếng rên của mẹ tôi lại vang lên, ngày càng to và không còn chút kìm nén nào. Tôi liếc vào trong. Mẹ tôi và chú Thành đã đổi tư thế. Bà đang quỳ trên sàn gạch ướt sũng, hai tay chống vào bức tường gạch men, chổng cặp mông trắng phau, tròn lẳn về phía chú Thành. Anh ta đứng phía sau, một tay giữ chặt hông mẹ, một tay mân mê cái lỗ lồn đang sưng mọng, ướt át của bà, rồi thúc từng nhịp mạnh bạo. Nước từ vòi hoa sen xối xuống tấm lưng ong của mẹ, chảy dọc xuống khe mông, làm cho cảnh tượng càng thêm phần ướt át, tục tĩu.

“Vẫn chưa xong à?” Dì Liễu thì thầm vào tai tôi, giọng khàn đặc, đầy vẻ chế giễu. “Mẹ cháu ‘khỏe’ thật đấy. Chắc anh kia cũng thuộc dạng ‘trâu bò’.”

Lời nói của dì như một mồi lửa, châm vào thùng thuốc súng ham muốn vẫn còn đang âm ỉ trong tôi. Hình ảnh cặp mông của mẹ tôi đang bị một gã đàn ông khác giày vò, kết hợp với cảm giác tội lỗi vừa được dì Liễu “phục vụ”, tất cả hòa vào làm một, biến thành một cơn cuồng loạn không thể kiểm soát. Lý trí của tôi bay biến.

Tôi không nói một lời, túm lấy vai dì Liễu, kéo dì đứng thẳng dậy. Dì có vẻ hơi bất ngờ, nhưng không hề chống cự. Tôi xoay người dì lại, ép dì đối mặt với cửa sổ. Ngay trước mắt tôi bây giờ là tấm lưng thon và cặp mông săn chắc của dì, được bao bọc bởi chiếc quần short jeans ngắn cũn. Không chút do dự, tôi tốc chiếc váy ngủ của dì lên. Dì đang không mặc gì bên trong. Cặp mông căng tròn, trắng nõn của dì hiện ra trần trụi dưới ánh đèn vàng hắt ra từ phòng tắm.

“Dì… cho cháu…” tôi thì thầm, giọng gần như gầm gừ, không còn là lời xin phép mà là một sự đòi hỏi.

Dì Liễu không trả lời. Dì chỉ bật cười khúc khích, một tiếng cười ma mãnh. Dì ngoan ngoãn đặt hai tay lên bệ cửa sổ để làm điểm tựa, rồi từ từ ưỡn tấm lưng cong, chủ động chổng cặp mông về phía tôi.

“Biết ngay mà. Giống hệt bố cháu,” dì nói khe khẽ. “Nào, để dì xem cháu trai của dì ‘bản lĩnh’ đến đâu.”

Hành động của dì như một lời cho phép không thể rõ ràng hơn. Tôi vội vàng kéo chiếc quần đã tuột khóa của mình xuống hẳn. con cặc của tôi, sau một lúc nghỉ ngơi, giờ lại ngóc đầu dậy, cương cứng như một thanh sắt nóng. Tôi áp sát vào người dì từ phía sau. Hơi ấm từ tấm lưng trần của dì truyền sang lồng ngực tôi. Tôi dùng đầu dương vật cọ xát vào khe mông ẩm ướt của dì, tìm đến cái lỗ nhỏ vẫn còn trơn trượt dịch vị. Tôi nhắm mắt, đẩy mạnh một cái.

“A!”

Dì Liễu khẽ kêu lên một tiếng, người run nhẹ vì cảm giác chật chội ban đầu. Nhưng chỉ một giây sau, bà ta lại thả lỏng, thậm chí còn hơi nhún mông ra sau để đón lấy tôi sâu hơn.

Tôi bắt đầu thúc nhẹ. Những chuyển động đầu tiên còn hơi ngượng nghịu. Tiếng da thịt va chạm khe khẽ vang lên. Chúng tôi cứ thế, một kẻ tấn công, một người đón nhận, trong khi mắt vẫn không rời khỏi màn kịch nóng bỏng đang diễn ra chỉ cách vài bước chân.

Bên trong, mẹ tôi đang rên lên từng hồi. Bà đã hoàn toàn bị chinh phục. Cặp mông của bà cũng nhún nhảy theo từng nhịp thúc của chú Thành. Thấy cảnh đó, dì Liễu ghé sát vào tai tôi, hơi thở gấp gáp.

“Nhìn kìa… nhìn mẹ cháu kìa… Cái mông cong lên đón lấy… Chị Hạnh đúng là dâm thật…” Dì vừa nói vừa rên khe khẽ theo nhịp thúc của tôi. “Cháu… ah… cháu thúc mạnh lên xem nào… xem mẹ con nhà cháu ai dâm hơn…”

Lời bình phẩm bệnh hoạn của dì như một chất xúc tác. Tôi không còn cảm thấy tội lỗi nữa. Thay vào đó là một sự phấn khích đến điên cuồng. Tôi và dì Liễu, dì và cháu, đang cùng nhau làm tình, trong khi cùng nhau xem mẹ tôi bị một gã đàn ông khác chơi. Màn kịch song song này, tội lỗi này, đã gắn kết chúng tôi lại làm một. Cuộc vui chỉ vừa mới thực sự bắt đầu.

Lời nói của dì Liễu như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Tôi không còn suy nghĩ được gì nữa. Tôi gầm lên một tiếng trầm khàn trong cổ họng, hai tay siết chặt lấy cặp mông săn chắc của dì, bắt đầu thúc từng nhịp mạnh bạo. Nhịp điệu của chúng tôi không còn ngượng ngùng nữa, mà trở nên gấp gáp, hoang dại, hòa cùng tiếng da thịt “lép nhép” và tiếng rên rỉ của mẹ tôi từ trong phòng tắm vọng ra.

Dì Liễu ngửa cổ ra sau, mái tóc đen nhánh cọ vào lưng tôi. Dì không còn cười nữa, thay vào đó là những tiếng rên đứt quãng, vừa có vẻ đau đớn, vừa có vẻ sung sướng. Hai tay dì bấu chặt vào bệ cửa sổ, đôi mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng bên trong.

Bên trong, cuộc vui cũng đang đến hồi cao trào. Anh Thành, sau một hồi “cày ải”, gầm nhẹ một tiếng rồi đổ ập lên người mẹ tôi. Anh ta ra hết. Tôi thấy dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh chảy tràn ra từ cái lỗ lồn của mẹ, hòa với nước của vòi hoa sen, chảy dọc xuống hai bắp đùi trong thon thả của bà.

Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng không. Anh ta không cho mẹ tôi nghỉ. Anh ta thì thầm điều gì đó vào tai bà. Tôi thấy mẹ tôi lắc đầu nguầy nguậy, giọng lí nhí phản đối. Nhưng chú Thành chỉ cười khẩy. Gã xoay người mẹ tôi lại, ép bà úp mặt vào bức tường gạch men lạnh lẽo, chổng nguyên cặp mông trắng phau, tròn lẳn về phía gã.

“Trời…” Dì Liễu bên cạnh tôi thở hắt ra, giọng đầy kinh ngạc. “Nó định chơi lỗ đít chị Hạnh kìa… Liều thật!”

Tôi cũng chết lặng. Hành động này còn bệnh hoạn hơn cả những gì bố tôi và mấy người kia từng làm. Tôi thấy chú Thành với tay lấy chai sữa tắm, đổ một ít ra lòng bàn tay rồi xoa lên cái lỗ nhỏ xíu, hồng hào nằm giữa hai khe mông của mẹ. Anh ta không dùng bao. Anh ta dùng một ngón tay khuấy nhẹ vào đó, rồi từ từ đưa con cặc to lớn, vẫn còn đang cương cứng của mình vào.

Mẹ tôi “Á” lên một tiếng rất khẽ, tiếng kêu của sự bất ngờ và một chút đau đớn khi có vật lạ xâm nhập. Toàn thân bà cứng lại. Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra. Cái lỗ đít của mẹ tôi, thay vì chống cự, lại co giãn một cách lạ thường. Nó từ từ mở ra, nuốt trọn lấy con cặc của anh ta một cách dễ dàng đến không thể tin nổi. Chỉ một chút khó chịu ban đầu, rồi tôi thấy cơ thể mẹ tôi thả lỏng. Bà bắt đầu khẽ rên lên. Những tiếng rên trầm và sâu hơn, không phải tiếng rên thanh thoát khi được làm tình ở cửa trước, mà là tiếng rên của một sự khoái lạc mới lạ, của một vùng đất cấm vừa được tái khám phá.

Dì Liễu bên cạnh tôi há hốc mồm, chết lặng trong một giây. Rồi dì quay phắt sang tôi, ghé sát vào tai, thì thầm với giọng không thể tin nổi:

“Chết thật… Cháu nhìn đi… Chị Hạnh không đau nhiều? Cái lỗ đít của bả… quen rồi à? Trời ơi, không lẽ ông Toàn ở nhà đã ‘dạy’ vợ kỹ thế này sao… Thảo nào…”

Sự khám phá động trời này khiến cả tôi và dì như phát điên. Bí mật về cơ thể mẹ tôi, về sự dâm đãng được che giấu sau vẻ ngoài hiền thục của bà, đã kích thích chúng tôi lên đến tột độ. Tôi không còn kìm chế được nữa, thúc vào người dì Liễu mạnh như một con thú hoang.

“Ah… ah… sướng… sướng quá cháu ơi…” Dì Liễu rên lên, hai chân run rẩy. Dì không còn sức để vịn vào bệ cửa sổ nữa, mà quay người lại, ôm ghì lấy tôi. Mắt dì vẫn không rời khỏi cảnh tượng bên trong. “Nhìn kìa… nhìn cái mông của mẹ cháu co bóp lấy con cặc kia kìa… Chặt thế cơ mà… Đúng là một con đĩ giấu nghề… một con đĩ chính hiệu mà…”

Tôi không nghe rõ dì nói gì nữa. Đầu óc tôi chỉ còn lại hình ảnh cặp mông của mẹ đang nhấp nhô, co bóp theo từng nhịp thúc từ phía sau của chú Thành. Tiếng da thịt “bộp bộp” khô khốc vang lên. Cơn cuồng loạn đã lên đến đỉnh điểm. Tất cả chúng tôi, bốn con người, đang cùng nhau lao vào một cuộc đua, một cuộc đua không có vạch đích, chỉ có khoái lạc và sự hủy diệt.

Sự khám phá về bí mật của mẹ tôi đã đẩy mọi thứ điên cuồng. Tôi không còn cảm thấy mình là một thằng cháu trai đang làm bậy với dì mình nữa. Tôi cảm thấy mình là một con thú đực, đang cùng một con thú đực khác giày vò hai con cái. Không còn lời bình phẩm nào nữa. Dì Liễu không còn thì thầm vào tai tôi những lời dâm đãng. Dì chỉ bám chặt lấy tôi, miệng rên lên những âm thanh không rõ nghĩa, toàn thân run rẩy.

Không gian chật hẹp bên ngoài cửa sổ giờ chỉ còn lại bốn luồng hơi thở hổn hển và tiếng da thịt va vào nhau chan chát. Tiếng “bộp bộp” khô khốc từ cú thúc của chú Thành vào lỗ đít mẹ tôi hòa cùng tiếng “lép nhép” ướt át từ cú thúc của tôi vào cái lỗ lồn của dì Liễu, tạo thành một bản giao hưởng bệnh hoạn của nhục dục.

Tôi có thể thấy tấm lưng trần của mẹ tôi ửng đỏ, lấm tấm mồ hôi. Bà không còn chống cự nữa, mà đã hoàn toàn buông xuôi, thậm chí còn chủ động lắc mông theo từng nhịp của chú Thành. Bà đang tận hưởng nó, tận hưởng cái cảm giác bị một con cặc to lớn lấp đầy cái lỗ nhỏ bé, chật chội của mình.

Bên này, dì Liễu cũng không kém cạnh. Dì xoay người, vòng hai chân quặp chặt lấy hông tôi, hai tay ôm ghì lấy cổ tôi. Dì bắt đầu chủ động nhún người, thúc ngược lại. “Nhanh lên cháu… Nữa đi… Dì sắp không chịu nổi rồi…”

Cuộc đua nước rút đã bắt đầu.

Cả hai người đàn ông chúng tôi như hai cỗ máy, điên cuồng thúc vào hai người đàn bà của mình. Mồ hôi chúng tôi túa ra như tắm, dính bết vào nhau. Tôi nhìn qua vai dì Liễu, thấy mẹ tôi bắt đầu ưỡn cong người lên, hai tay cào vào bức tường gạch men, để lại những vệt trắng mờ.

Và rồi, điểm nổ đã đến.

“A… A… AAAAA!”

Mẹ tôi hét lên một tiếng xé lòng, không phải tiếng hét của đau đớn, mà là tiếng gào của một cơn cực khoái tột đỉnh, một cơn co giật đến từ nơi sâu thẳm nhất, nơi chưa từng được ai khám phá. Toàn thân bà co giật dữ dội, cặp mông co bóp siết chặt lấy con cặc của chú Thành.

“Thành ơi… sướng quá… em ra… raaa!”

Tiếng hét của mẹ như một phát súng lệnh. Nó bắn thẳng vào não tôi. Ngay khoảnh khắc đó, cảm nhận được cái lỗ lồn của dì Liễu siết chặt lấy dương vật mình như muốn rút cạn, tôi cũng gầm lên một tiếng như một con thú bị thương. Tôi thúc mạnh mấy cái cuối cùng, dồn hết tất cả sức lực, bắn một dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt vào sâu bên trong tử cung của dì.

Gần như cùng một lúc, tôi thấy chú Thành cũng gầm lên, cơ bắp trên lưng gồng lên cuồn cuộn. Anh ta rút mạnh con cặc ra khỏi lỗ đít của mẹ tôi, rồi phun một dòng tinh dịch trắng đục, bắn tung tóe lên khắp tấm lưng trần và cặp mông vẫn còn đang run rẩy của bà.

Dì Liễu, bị kẹp giữa cơn cực khoái của chính mình, của tôi, và của cảnh tượng trước mắt, cũng rú lên một tiếng rồi gục đầu vào vai tôi, cơ thể mềm nhũn, co giật không ngừng.

Sự im lặng đột ngột bao trùm.

Tiếng thở hổn hển là âm thanh duy nhất còn lại. Bên trong, mẹ tôi từ từ trượt người xuống sàn gạch, nằm bất động như một con búp bê vải rách nát. Anh Thành cũng dựa vào tường, thở không ra hơi.

Bên ngoài, tôi cũng rút ra. Tinh dịch của tôi và nước lồn của dì Liễu hòa vào nhau, chảy thành một dòng sền sệt xuống đùi dì. Cả hai dì cháu đều đứng không vững, phải vịn vào bức tường thô ráp. Chúng tôi vội vã kéo lại quần áo, không dám nhìn nhau, chỉ có tiếng thở dốc.

Màn kịch hoang dại đã hạ màn. Đêm nay, tôi và dì Liễu không chỉ là người nhà. Chúng tôi đã trở thành đồng phạm trong một bí mật không thể nói ra, một bí mật được chứng giám bởi chính sự sa đọa của mẹ tôi. Một mối liên kết bệnh hoạn mới đã được đóng dấu, không thể nào gột rửa được.

***

Cơn cực khoái đồng loạt qua đi, để lại một sự im lặng kiệt quệ. Bên trong, mẹ tôi và chú Thành có lẽ đã lẳng lặng giúp nhau dọn dẹp. Bên ngoài, tôi và dì Liễu đứng tựa vào bức tường thô ráp, thở không ra hơi. Mùi mồ hôi, mùi hoa dại và mùi tanh nồng của tinh dịch quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị của tội lỗi.

“Đi về thôi,” dì Liễu là người lên tiếng trước, giọng khàn đặc. Dì không nhìn tôi, chỉ lẳng lặng kéo lại chiếc váy, phủi qua loa rồi bước đi trước.

Tôi vội vàng kéo quần lên, chạy theo sau dì. Con đường lát gạch trở về khu phòng nghỉ dường như dài hơn. Tiếng nhạc xập xình đã tắt, chỉ còn tiếng sóng biển vỗ đều đều và tiếng bước chân của hai dì cháu. Chúng tôi không nói với nhau một lời nào. Nói gì bây giờ? Mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Chúng tôi đã cùng nhau chia sẻ một bí mật quá lớn, một bí mật được chứng giám bằng chính sự sa đọa của mẹ tôi. Chúng tôi đã là đồng phạm.

Đến trước cửa phòng, dì Liễu dừng lại, quay sang nhìn tôi. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt, tôi thấy đôi mắt dì long lanh, khó đoán. Dì không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái rồi mở cửa phòng của hai mẹ con, lách người vào trong. Tôi cũng vội vã mở cửa phòng mình, khóa trái lại rồi ngã vật ra giường.

Tôi nằm đó, mắt dán lên trần nhà. Toàn thân rã rời nhưng đầu óc thì căng như dây đàn. Hình ảnh mẹ tôi quằn quại dưới thân gã đàn ông lạ, hình ảnh cặp mông của dì Liễu nhấp nhô trước mặt tôi, tiếng rên rỉ, tiếng da thịt va chạm… tất cả cứ tua đi tua lại trong đầu tôi như một cuốn phim bệnh hoạn. Mùi nước hoa của dì Liễu vẫn còn vương trên người tôi. Tôi cảm thấy vừa ghê tởm, vừa phấn khích, vừa tội lỗi.

Nửa đêm, tôi nghe tiếng cửa phòng bên cạnh mở ra rất khẽ. Tôi nín thở, lắng nghe. Tiếng bước chân rón rén của mẹ. Chắc bà vừa từ chỗ chú Thành về.

Một giọng nói ngái ngủ vang lên, là của dì Liễu: “Chị… đi dạo lâu thế?”

“Ừ, ngoài biển gió mát quá, chị ngồi hóng gió một lúc,” giọng mẹ tôi đáp lại, cũng rất khẽ, có chút giật mình. “Em ngủ đi.”

Rồi tôi nghe tiếng tủ quần áo sột soạt, tiếng vòi hoa sen trong nhà tắm lại chảy. Mẹ tôi đang cố gột rửa những dấu vết của cuộc tình vụng trộm. Nhưng tôi biết, có những thứ không bao giờ gột rửa được.

Sáng hôm sau, tại nhà hàng buffet của resort, không khí trở nên vô cùng kỳ lạ. Mẹ tôi trông có vẻ mệt mỏi, quầng mắt hơi thâm, nhưng da dẻ lại hồng hào, đôi môi có vẻ sưng mọng hơn, và trong ánh mắt xa xăm của bà lại ánh lên một sự thỏa mãn khó tả. Dì Liễu thì ngược lại, có vẻ hơi phấn khích quá mức. Dì nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, như để che giấu điều gì đó.

“Minh ăn thêm trứng ốp la đi con,” mẹ tôi gắp thức ăn cho tôi, nhưng mắt lại không dám nhìn thẳng vào tôi.

“Cà phê sáng ở đây ngon thật đấy chị,” dì Liễu nói, giọng lanh lảnh.

Chúng tôi ngồi đó, ba con người, ăn một bữa sáng trong sự im lặng giả tạo, giữa không khí ồn ào, vui vẻ của những gia đình khác xung quanh. Khi mẹ tôi đứng dậy đi lấy thêm ít hoa quả, dì Liễu đang ngồi đối diện bỗng nhìn tôi. Dì không nói gì, chỉ từ từ, dứt khoát nháy mắt một cái. Khóe miệng dì cong lên thành một nụ cười tinh nghịch, đầy ẩn ý.

Tim tôi đập thót một cái. Tôi vội vàng cúi mặt xuống bát phở của mình. Cái nháy mắt đó. Nó là một mật hiệu, một sự xác nhận cho giao kèo câm lặng của chúng tôi. Dì và tôi, chúng tôi đã có một bí mật chung.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...