Câu chuyện gia đình tôi
Chương 23
Bố tôi quay sang nhìn dượng Phúc, dượng Phúc liếc mắt qua mẹ tôi, rồi cả hai người đàn ông cùng nhìn sang dì Liễu. Một thỏa thuận câm lặng, một sự ăn ý đến ghê người diễn ra trong chớp mắt.
Tôi nhìn thấy hết. Tôi biết tỏng chuyện gì sắp xảy ra. Cái không khí giả tạo đã biến mất, nhường chỗ cho một sự chờ đợi trần trụi, một cơn đói khát bị kìm nén suốt cả tuần sắp sửa bùng nổ. Tôi ngáp một cái thật to, vươn vai ra vẻ mệt mỏi.
“Con buồn ngủ quá, con lên phòng ngủ trước đây ạ.”
Bố tôi quay sang nhìn tôi, ánh mắt ánh lên một sự hài lòng rõ rệt. Ông ta cười, nụ cười không còn khách sáo nữa mà là một nụ cười gian xảo, đồng lõa.
“Ừ, con trai ngoan của bố. Lên ngủ sớm lấy sức đi con.”
Tôi lẳng lặng quay người đi vào nhà, bước lên cầu thang gỗ. Tiếng bước chân của tôi trên cầu thang gỗ kêu “cót két, cót két…” chậm rãi. Tôi không đi thẳng vào phòng mình. Tôi chỉ khép hờ cửa phòng, nấp vào một góc khuất, nơi tôi có thể nhìn xuống phòng khách. Tôi biết sân khấu chính sắp bắt đầu.
Và tôi đã không lầm.
Ngay khi bóng tôi vừa khuất sau cầu thang, một tiếng “Á!” nhỏ của dì Liễu vang lên. Không phải tiếng la vì sợ hãi, mà là tiếng kêu đầy bất ngờ và có phần thích thú.
Tôi hé mắt nhìn qua khe cửa.
Bố tôi, như một con thú săn mồi đã kiên nhẫn rình mò quá lâu, không nói một lời nào, lao tới bế thốc dì Liễu lên. Tiếng vải sột soạt, tiếng cười khúc khích của dì Liễu vỡ tan trong nụ hôn. Dì không hề chống cự, ngược lại còn vòng hai chân quặp chặt lấy hông bố tôi, hai tay ôm cứng lấy cổ, miệng cười khúc khích và đáp lại nụ hôn ngấu nghiến của ông một cách cuồng nhiệt.
Cùng lúc đó, dượng Phúc cũng không còn giữ vẻ hiền lành nữa. Anh ta bước nhanh đến từ phía sau lưng mẹ tôi, người vẫn còn đang ngơ ngác nhìn theo hành động của chồng và em gái. Dượng ôm ghì lấy mẹ từ sau, vùi mặt vào hõm cổ bà, hít hà mùi da thịt một cách tham lam. bàn tay thô ráp của dượng luồn vào áo mẹ, những ngón tay chai sần bóp mạnh vào bầu vú trắng nõn, khiến nó biến dạng, tràn ra qua kẽ tay.
Mẹ tôi giật nảy mình, ngửa cổ ra sau, một tiếng rên khe khẽ thoát ra khỏi đôi môi. “Ưmm…”. Đó là tiếng rên của sự đau đớn bất ngờ, nhưng cũng là của một sự thỏa mãn đã chờ đợi từ quá lâu.
***
Căn phòng khách, nơi chỉ vài giờ trước còn vang tiếng cười nói và những lời dạy dỗ đạo lý của bà ngoại, giờ đã biến thành một sân khấu trần trụi của dục vọng. Quần áo vứt bừa bãi, một chiếc áo sơ mi của dượng Phúc vắt vẻo trên thành ghế, chiếc váy hoa của mẹ tôi nằm sõng soài dưới sàn.
Từ trên cầu thang, tôi nấp sau cánh cửa phòng hé mở, cổ họng khô khốc. Tôi không còn là một khán giả bất đắc dĩ nữa, tôi là một kẻ rình mò tự nguyện, mắt không dám chớp, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào của vở kịch điên rồ này.
chiếc ghế sofa, nơi bố tôi đã hoàn toàn chiếm lĩnh dì Liễu.
Ông đã lột phăng chiếc áo của dì, ném nó xuống đất. Ông như một con thú đói, vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần của dì, hít hà một cách thô tục.
“Trời đất, người đâu mà thơm thế này… dượng quả là biết giữ của quá!” – Ông gầm gừ, giọng khàn đặc vì ham muốn, rồi bắt đầu di chuyển xuống dưới.
Cặp vú của dì Liễu. Nó không quá đồ sộ như của mẹ tôi, nhưng nó săn chắc, tròn lẳn và đầy đặn, một vẻ đẹp khỏe khoắn của gái một con. Đầu vú hồng hào, cương cứng lên vì kích thích.
Bố tôi không hề nhẹ nhàng, ông dùng cả bàn tay thô ráp của mình mà bóp mạnh, những ngón tay hằn sâu vào da thịt mềm mại. Ông cúi xuống, ngậm lấy một bên núm vú, ra sức bú mút một cách ngấu nghiến. Tiếng “chùn chụt, chùn chụt” vang lên một cách trơ trẽn, ẩm ướt, xen lẫn tiếng thở dốc của dì.
“Ưm… anh Toàn… anh làm em đau… nhẹ tay thôi mà…” – Dì Liễu rên lên, nhưng giọng điệu lại chẳng có chút gì là phản đối. Ngược lại, hai tay dì còn vòng qua sau gáy bố tôi, những ngón tay thon dài luồn vào mớ tóc dày của ông, như để ghì chặt ông vào người mình hơn.
Dượng Phúc, có lẽ vẫn còn chút e dè, đang quỳ bên cạnh mẹ tôi. Anh ta đã cởi đồ của mẹ một cách chậm rãi, như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật.
Dưới ánh đèn vàng, làn da trắng ngần nổi bật lên một cách đầy mời gọi. Vòng eo con kiến, cặp mông nở nang và bộ ngực căng tròn dù đã qua một lần sinh nở vẫn đủ sức làm bất cứ ông đàn ông nào phải điên đảo.
“Chị Hạnh… chị đẹp quá… thơm quá…” – Dượng Phúc thì thầm, bàn tay anh ta run run vuốt ve từ eo xuống cặp mông tròn lẳn của mẹ. Mẹ tôi không nói gì, chỉ nhắm hờ mắt, đôi môi hé mở, thở dốc. Cặp vú phập phồng theo từng nhịp thở, mời gọi bàn tay của người đàn ông. Tiếng thở của mẹ “hà… hà…” gấp gáp, xen lẫn tiếng rên nhẹ trong cổ họng.
“Đúng rồi đó dượng!” – Bố tôi bỗng hét lên từ trên ghế sofa, miệng vẫn còn đang ngậm vú của dì Liễu. “Dượng phải mạnh dạn lên! Đàn bà là phải bóp, phải nắn nó mới sướng! Cứ nhẹ nhàng thế thì bao giờ mới ‘lên’ được!”
Nghe lời “chỉ dạy” của ông anh vợ, dượng Phúc như được tiếp thêm dũng khí. Anh ta không còn vuốt ve nữa mà dùng cả hai tay bóp mạnh vào cặp mông của mẹ. Mẹ tôi “Á” lên một tiếng, người ưỡn cong lên vì bất ngờ, nhưng rồi cũng nhanh chóng thả lỏng, rên rỉ theo từng cái bóp của dượng.
Trò chơi càng lúc càng trở nên bạo dạn. Bố tôi rời khỏi cặp vú của dì Liễu, kéo tuột chiếc quần lót của dì xuống. Ông không một chút do dự, vùi mặt vào giữa hai chân dì. Tiếng liếm mút chùn chụt lại vang lên, lần này còn ướt át và tục tĩu hơn. Khuôn mặt của bố tôi khi ngẩng lên, miệng và cằm bóng nhẫy dịch nhờn, ánh mắt đầy vẻ thỏa mãn, man dại.
“Nước nôi lênh láng, liếm một cái đã đầy cả miệng rồi! Cái lỗ lồn này chắc là đói lắm rồi đây!” – Ông nói, giọng đầy phấn khích.
Nói rồi, ông lại cúi xuống, tiếp tục công việc của mình một cách hăng say.
Dượng Phúc ở dưới sàn, thấy cảnh đó mắt sáng rực lên. Anh ta nhìn bố tôi, rồi lại nhìn xuống giữa hai chân mẹ tôi đang khép hờ. Như một đứa học trò bắt chước thầy giáo, anh ta cũng từ từ cúi xuống, áp mặt vào vùng tam giác bí ẩn của mẹ. Mẹ tôi giật mình, định khép chân lại nhưng đã bị hai tay dượng giữ chặt. Anh ta bắt đầu liếm, ban đầu còn vụng về, nhưng sau đó, được vị ngọt của mẹ kích thích, anh ta trở nên táo bạo hơn.
“Chị Hạnh… ưm… ưm… quả thật… cũng ngon như vợ em …” – Dượng Phúc ú ớ nói, miệng vẫn không rời khỏi nơi đó. Tiếng “sụt soạt” của lưỡi dượng Phúc di chuyển, quyện với tiếng rên ư ử của mẹ.
Bố tôi nghe thấy, cười ha hả. “Thấy chưa! Anh đã bảo rồi! ‘Hàng’ của chị Hạnh là ‘hàng tuyển’ đấy! Liếm sạch cho chị ấy đi!”
Hai người đàn ông, hai anh em rể, cứ thế vừa “làm việc”, vừa bình phẩm về cơ thể của vợ người kia một cách trơ trẽn. Hai người đàn bà, hai chị em ruột, thì nằm đó, một trên ghế, một dưới sàn, rên rỉ trong một cơn mê loạn của khoái cảm. Căn phòng khách giờ đây không còn là nơi tiếp khách, nó đã trở thành một cái động chứa đầy âm thanh của da thịt, tiếng liếm mút, tiếng thở dốc và những lời nói tục tĩu đến cùng cực.
***
Bố tôi và dượng Phúc đều đã rút ra, để lại hai người phụ nữ nằm sõng soài trên thảm, thân thể lấm tấm những vệt dịch nhờn và mồ hôi, hai gò má đỏ bừng, đôi mắt mơ màng.
Bố tôi ngồi dậy, nhìn quanh “bãi chiến trường” rồi cười lớn một cách khoái trá.
Bốn cơ thể trần truồng, bóng lưỡng mồ hôi, nằm ngổn ngang trên tấm thảm xám. Ánh đèn vàng hắt xuống, tạo thành những mảng sáng tối trên da thịt họ. Một sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở hổn hển.
“Hay! Hay lắm!” Ông vỗ đét vào cặp mông trần của dượng Phúc đang ngồi bên cạnh. Tiếng “bốp” khô khốc, vang dội. “Nhưng thế này vẫn chưa đủ vui. Vẫn là anh lo phần anh, chú lo phần chú. Anh em mình phải thử trò mới, một trò mà tất cả chúng ta đều là một!”
Dượng Phúc, mắt vẫn còn ngây dại vì khoái cảm, ngước lên nhìn bố tôi, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ và tò mò. “Trò gì nữa vậy anh? Em nghe theo anh hết!”
Bố tôi không trả lời ngay. Ông tiến đến, túm lấy cổ chân dì Liễu, kéo bà nằm ngửa ra giữa tấm thảm. bàn tay bố tôi siết lấy cổ chân trắng nõn của dì Liễu. Dì Liễu không chống cự, chỉ cười khúc khích, đôi chân thon dài dạng ra một cách mời gọi. Vẻ đẹp săn chắc, khỏe khoắn của dì dưới ánh đèn vàng trông như một bức tượng nữ thần vừa sống dậy.
“Dượng này,” bố tôi hất hàm về phía dượng Phúc. “Lại đây ‘chăm sóc’ vợ dượng đi. Nhưng quay đầu ngược lại, để anh còn ngắm cái mông của em Liễu.”
Dượng Phúc mắt sáng rực, lồm cồm bò tới. Anh ta răm rắp làm theo, nằm xuống giữa hai chân vợ mình nhưng đầu lại hướng về phía chân dì, mặt đối mặt với cái lỗ lồn vẫn còn ướt đẫm của dì. Bố tôi gật gù hài lòng. Rồi ông quay sang mẹ tôi, lúc này cũng đã tựa người ngồi dậy, cặp vú đẫy đà khẽ rung theo từng nhịp thở.
“Còn em, vợ yêu,” bố tôi cười gian xảo. “Lại đây với anh. Nằm xuống cạnh con Liễu nào.”
Mẹ tôi ngoan ngoãn bò tới, nằm xuống ngay sát cạnh em gái mình. Hai người phụ nữ, một người mặn mà, đẫy đà, một người tươi trẻ, săn chắc, nằm kề bên nhau như hai hình ảnh phản chiếu, tạo thành một cảnh tượng vô cùng kích thích. Bố tôi cũng nằm xuống, đầu hướng về phía chân mẹ tôi, mặt đối diện với “khu vườn” rậm rạp của bà. Một vòng tròn bệnh hoạn của bốn cơ thể trần truồng đã được thiết lập.
“Bắt đầu đi!” Bố tôi ra lệnh.
Một sự im lặng ngắn ngủi, rồi ngay lập tức được thay thế bằng một bản hợp xướng của những tiếng động trần trụi. Bốn cái miệng đồng loạt tìm đến mục tiêu của mình.
Tiếng liếm mút “chùn chụt”, “sụt soạt” vang lên một cách trơ trẽn. Bố tôi ngấu nghiến âm hộ của mẹ tôi, chiếc lưỡi điêu luyện của ông len lỏi vào từng kẽ thịt, thỉnh thoảng lại ngẩng lên để nhìn trọn vẹn cặp mông cong cớn của dì Liễu ngay trước mắt. ánh mắt của bố tôi, vừa tập trung vào “công việc” vừa liếc nhìn thành quả của mình ở phía đối diện. Ông hít một hơi thật sâu mùi da thịt của hai chị em, cảm thấy một quyền lực tuyệt đối đang dâng lên trong lồng ngực.
Dượng Phúc thì có vẻ vụng về hơn. Anh ta chỉ biết dùng lưỡi một cách vội vã, nhưng sự háo hức của anh ta lại khiến dì Liễu rên lên từng chập, ưỡn người, hai chân kẹp chặt lấy đầu chồng.
Tiếng rên của dì Liễu “ư…ưm…á…” cao và thanh, xen lẫn tiếng thở dốc.
Bố tôi thấy vậy, vừa làm vừa lên tiếng chỉ đạo, giọng nói ồm ồm vì miệng đang bận.
“dượng! Dùng đầu lưỡi ấy! Liếm sâu vào cái hột le của nó đi! Thấy chưa, nó ưỡn người lên rồi kìa! Đúng rồi! Mạnh nữa lên!”
Được “sư phụ” chỉ điểm, dượng Phúc như được khai sáng. Anh ta làm theo, và ngay lập tức, dì Liễu rên lên một tiếng dài, hai chân co lại, kẹp chặt lấy đầu chồng.
Mẹ tôi và dì Liễu, một người bị chồng mình, một người bị anh rể tấn công vào nơi nhạy cảm nhất, trong khi miệng cũng đang bận rộn với “thứ vũ khí” của người đàn ông kia. Sự xấu hổ, khoái cảm và cảm giác loạn luân hòa quyện vào nhau khiến cả hai nhanh chóng mất đi lý trí.
Tiếng rên rỉ bắt đầu trở nên đồng điệu. Tiếng gầm gừ thỏa mãn của hai ông đàn ông hòa cùng tiếng la hét yếu ớt của hai người phụ nữ. Cả bốn người, trong một khoảnh khắc, đã tìm thấy một nhịp điệu chung.
Nhịp điệu của bốn người vận hành một cách trơn tru, nhịp nhàng. Tiếng rên rỉ đã hòa thành một bản hợp xướng không lời, tiếng liếm mút “chùn chụt” đều đặn như nhịp trống. Bốn cơ thể trần truồng, dính bết mồ hôi, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo của sự trao đổi và hưởng thụ trên tấm thảm giữa phòng khách. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt xuống, chiếu lên những tấm lưng trần bóng lưỡng, những cặp mông tròn lẳn đang khẽ rung theo từng nhịp điệu.
Thế nhưng, với kẻ đạo diễn là bố tôi, sự hoàn hảo đồng nghĩa với nhàm chán. Ông luôn cần một sự phá cách, một cú twist để vở kịch thêm phần hấp dẫn. Trong khi miệng ông vẫn đang miệt mài “khai phá” sự ẩm ướt của mẹ tôi, đôi mắt ông nheo lại, và một ý nghĩ điên rồ khác lóe lên. Ông muốn phá vỡ ranh giới cuối cùng.
Bàn tay phải của bố tôi, vốn đang đặt trên eo của mẹ, từ từ nhấc lên. Nó lơ lửng trong không trung một giây, rồi như một con rắn độc, nó bắt đầu trườn trên tấm thảm, vượt qua khoảng không gian nhỏ bé ngăn cách hai cơ thể, hướng thẳng về phía dì Liễu. Dượng Phúc, đang say sưa với công việc của mình, không hề nhận ra.
bàn tay chai sần của bố tôi đáp xuống cặp mông săn chắc, nóng hổi của dì Liễu. Làn da của dì khẽ rung lên dưới cái chạm bất ngờ. Ông không vuốt ve. Ông bóp mạnh.
“Á!” – Dì Liễu giật bắn mình, cả người cong lên như tôm, tiếng rên đang đều đều bỗng vút lên một cách sắc lẹm. tiếng rên của dì bị ngắt quãng, cao và chói, thể hiện sự bất ngờ tột độ.
Cú giật của vợ làm dượng Phúc cũng khựng lại. Anh ta ngẩng phắt lên, miệng vẫn còn bóng nhẫy dịch thể. Anh ta nhìn thấy.
Trong mắt anh ta không phải là sự tức giận. Nó là một sự kinh ngạc, rồi ngay lập tức chuyển thành một sự hưng phấn đến điên dại. Anh ta hiểu rồi. Đây không phải là sự xúc phạm. Đây là một lời mời. Một lời cho phép.
Như được bật đèn xanh, dượng Phúc không chút do dự. Anh ta bắt chước. Bàn tay của anh ta, vốn đang giữ lấy hông của dì Liễu, cũng rời ra. Nó cũng trở thành một con rắn, trườn sang lãnh địa bên cạnh. Và mục tiêu của nó, không gì khác, chính là cặp vú no tròn, căng tức của mẹ tôi.
“A… anh…” Mẹ tôi thở hắt ra khi cảm nhận được bàn tay lạ lẫm của em rể chụp lấy bầu ngực mình. bàn tay dượng Phúc chụp lấy vú mẹ. Những ngón tay anh ta vụng về nhưng mạnh mẽ, vê mạnh, xoắn lấy đầu ti đang cương cứng của bà. Cả người bà run lên bần bật, một luồng điện khoái cảm chạy dọc sống lưng, khác hẳn với những gì chồng bà thường làm.
Hai người phụ nữ lúc này hoàn toàn bị động. Họ bị kẹp giữa một ma trận của cảm giác. Miệng thì đang phục vụ người này, nhưng cơ thể lại đang bị khám phá bởi người kia. Sự hỗn loạn của các giác quan khiến họ không thể suy nghĩ, chỉ có thể rên rỉ trong vô thức, cơ thể ưỡn lên, quằn quại. Một bản hợp xướng mới được tạo ra, tiếng rên của mẹ và dì Liễu đan xen vào nhau, một trầm một bổng, một đau đớn một khoái lạc.
Giữa khung cảnh điên cuồng đó, bố tôi và dượng Phúc cùng ngẩng đầu lên. Ánh mắt họ giao nhau ngay trên cơ thể của hai chị em. Một nụ cười khoái trá, ngầm hiểu và đắc thắng nở trên môi cả hai.
“Thấy chưa?” Bố tôi thì thầm, giọng khàn đặc vì dục vọng. “Anh em là phải thế! Tất cả là của chung!”
Dượng Phúc không nói gì, chỉ gật đầu lia lịa. Bàn tay anh ta càng bóp mạnh hơn vào ngực mẹ tôi, như một lời khẳng định cho giao kèo bệnh hoạn đó. Ranh giới “vợ anh – vợ tôi” đã chính thức bị xóa sổ trong khoảnh khắc ấy. Những ngón tay lạc lối đã tìm thấy một sự hòa hợp mới, một sự tự do không còn ràng buộc. Nhưng sự tự do này cũng làm dấy lên một cơn đói khát mới. Chỉ miệng và tay thôi không còn đủ nữa. Họ cần nhiều hơn thế. Họ cần sự xâm nhập, sự lấp đầy, sự hòa quyện hoàn toàn.
***
Vòng tròn giao thoa, với những ngón tay lạc lối, đã đẩy cơn hưng phấn lên đến một ngưỡng mới, một nơi mà sự trao đổi bằng miệng và những cái vuốt ve bên ngoài không còn đủ để dập tắt ngọn lửa. Bố tôi, kẻ đạo diễn của mọi sự hỗn loạn, là người đầu tiên cảm thấy sự tù túng đó. Ông cần sự xâm nhập, sự chiếm đoạt trọn vẹn.
“Dậy!” Ông gầm lên một tiếng, giọng khàn đặc. Tiếng gầm của bố tôi như một con thú, phá tan bản hợp xướng của những tiếng rên rỉ.
Bất thình lình, ông đẩy mạnh mẹ tôi ra, phá vỡ vòng tròn một cách thô bạo. Mẹ tôi lảo đảo, bất ngờ trước sự thay đổi. Không một giây chờ đợi, bố tôi chồm tới, túm lấy dì Liễu như một con đại bàng vồ lấy con mồi. Ông lật người dì lại, đè hẳn xuống thảm.
“Thế này không đã! Phải đổi món cho nó mới lạ!” Ông gầm gừ, vùi mặt vào mái tóc rối của dì Liễu, hít một hơi đầy thú tính.
Dượng Phúc, thấy anh vợ đã hành động, cũng không chút chậm trễ. Anh ta buông ngay người vợ đang phục vụ mình, đôi mắt đỏ ngầu vì dục vọng quay sang mục tiêu mới: mẹ tôi. Anh ta lao đến, ôm chầm lấy mẹ tôi từ phía sau, hai tay luồn ra trước, bóp mạnh lấy cặp vú căng tròn của bà.
“Chị Hạnh… đến lượt em…” Anh ta thì thầm, giọng run rẩy vì phấn khích.
Nhưng bố tôi vẫn chưa hài lòng. Ông muốn một cái kết hoành tráng hơn, một hình ảnh mang tính biểu tượng cho quyền lực tuyệt đối của ông. Ông đột ngột dừng lại, vỗ vào cặp mông căng mẩy của dì Liễu. Tiếng “bốp” vang lên, dứt khoát.
“Khoan đã! Dậy! Dậy ngay!”
Dì Liễu ngơ ngác, nhưng vẫn làm theo. Bố tôi kéo dì vào tư thế quỳ, chống hai tay xuống sàn, cặp mông cong cớn mời gọi. Rồi ông quay sang dượng Phúc, đang loay hoay với mẹ tôi.
“Dượng! Cho chị Hạnh quỳ xuống đây, ngay cạnh vợ dượng! Nhanh lên!”
Dượng Phúc răm rắp tuân lệnh. Anh ta kéo mẹ tôi, lúc này đã hoàn toàn buông xuôi, vào tư thế quỳ song song với em gái mình.
Ánh đèn vàng trong phòng khách chiếu xuống, vẽ nên một bức tranh trần trụi đến tàn nhẫn: hai chị em gái, hai thân hình tuyệt mỹ, một đẫy đà mặn mà, một săn chắc tươi trẻ, cùng phơi bày ra hai cặp mông tròn lẳn và hai lỗ lồn ướt át, lấp lánh dịch nhờn, trước mặt chồng và anh rể.
Bố tôi đứng sau dì Liễu, dượng Phúc đứng sau mẹ tôi. Cả hai nhìn nhau, một nụ cười ma quỷ nở trên môi.
“Sẵn sàng chưa?” Bố tôi hỏi. “Hai anh em mình cùng đua một chuyến xem thằng nào trâu hơn nhé!”
Dứt lời, không đợi dượng Phúc trả lời, bố tôi thúc mạnh hông. con cặc của bố tôi lún sâu vào bên trong dì Liễu. một tiếng “phập” nặng nề, ướt át. Cùng lúc đó, dượng Phúc cũng gầm lên một tiếng rồi đâm mạnh vào mẹ tôi.
“Áaaaaa!”
“Ối!!!”
Hai tiếng thét thất thanh của hai chị em cùng vang lên, nhưng nó nhanh chóng chìm nghỉm trong bản giao hưởng của da thịt. Tiếng “bành bạch, bành bạch” chan chát của mông đùi va vào nhau vang vọng khắp phòng. Hai ông đàn ông, như hai con thú hoang, ra vào một cách điên cuồng, dồn dập. Những giọt mồ hôi lăn dài trên lưng bố tôi, khuôn mặt méo xệch vì khoái cảm của dượng Phúc, cặp vú của mẹ và dì Liễu đang lắc lư điên cuồng theo từng nhịp thúc
“Nhanh lên chú em! Yếu thế à?” Bố tôi vừa thúc vừa la lớn, giọng đầy vẻ thách thức.
“Em… em tới đây!” Dượng Phúc thở hổn hển đáp lại, cũng tăng tốc điên cuồng.
Căn phòng giờ đây chỉ còn lại một thứ âm thanh duy nhất: tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc như kéo bễ, và tiếng rên la đã lạc đi vì khoái cảm của hai người phụ nữ. Họ bị kẹp chặt, bị đưa lên những con sóng tình dồn dập, tâm trí hoàn toàn trống rỗng.
Cuộc đua đi đến hồi kết. Bố tôi cảm nhận được cơ thể dì Liễu bên dưới bắt đầu co giật dữ dội. Ông biết thời điểm đã đến.
“Chuẩn bị!” Ông hét lên, giọng lạc đi. “Ra! Ra chung một lượt nào anh em!”
Như một mệnh lệnh được lập trình sẵn, hai gã đàn ông cùng siết chặt lấy eo của hai người phụ nữ, thúc vào những cú cuối cùng, sâu và mạnh nhất.
“Á… Á… Á… AAAAAA!!!”
những cơn co thắt từ bên trong cơ thể hai người phụ nữ. một tiếng gầm gừ tập thể của hai người đàn ông, theo sau là tiếng “phụt… phụt…” của tinh dịch được giải phóng.
Hai dòng tinh dịch nóng hổi, trắng đục đồng loạt bắn sâu vào trong hai cơ thể đang co giật trong cơn cực khoái. Năng lượng của cả bốn người như được giải phóng hết trong một khoảnh khắc duy nhất. Rồi tất cả đổ sụp.
Bố tôi và dượng Phúc gục xuống, nằm đè lên lưng vợ và em vợ. Bốn cơ thể dính chặt vào nhau, một mớ hỗn độn của chân tay, của mồ hôi và dịch thể.
***
Bản giao hưởng cuồng loạn kết thúc. Sự im lặng đột ngột ập xuống phòng khách, đặc quánh và nặng nề hơn cả trước đó. Trong không gian chỉ còn lại tiếng thở dốc phì phò của bốn cái lồng ngực đang cố gắng giành giật lại từng chút không khí.
Căn phòng trông như một bức tranh hậu tận thế. Quần áo vứt lung tung, một vài chiếc bị xé rách. Vỏ lon bia lăn lóc. Trên tấm thảm, trên ghế sofa, và trên chính cơ thể của hai người phụ nữ, những vệt tinh dịch trắng đục bắt đầu khô lại, dính nhớp và phản chiếu yếu ớt dưới ánh đèn vàng.
Không khí nồng nặc một thứ mùi hỗn hợp của mồ hôi, của rượu, và thứ mùi tanh nồng đặc trưng của tình dục.
mớ hỗn độn của bốn cơ thể đang nằm chồng chất lên nhau, dính bết vào nhau bởi mồ hôi và dịch thể. Bố tôi và dượng Phúc nằm đè lên hai chị em, mặt úp xuống tóc của họ, lồng ngực phập phồng. Mẹ tôi và dì Liễu thì hoàn toàn bất động, hai cặp mắt nhắm nghiền, có vẻ như đã kiệt sức đến mức không thể nhúc nhích.
Sự im lặng kéo dài đến vài phút. Người đầu tiên phá vỡ nó là dượng Phúc. Anh ta khẽ cựa mình, cố gắng nâng cái đầu nặng trĩu lên, giọng nói khàn đặc và đứt quãng vì mệt. Tiếng “hộc… hộc…” của dượng Phúc khi cố hít thở.
“Mệt… mệt quá anh Toàn ơi…” Anh ta thở ra một hơi dài. “Nhưng mà… đã thật. Em… em chưa bao giờ được như vầy.”
Nghe tiếng em rể, bố tôi bật cười khà khà. Tiếng cười của ông làm rung cả tấm lưng đang áp lên người dì Liễu. Ông vươn tay, vỗ bồm bộp vào cặp mông trần vẫn còn hơi run rẩy của dượng Phúc.
“Thế mới là anh em chí cốt chứ!” Bố tôi nói, giọng cũng mệt không kém nhưng đầy vẻ mãn nguyện. “Sướng thì phải cùng nhau hưởng! Dượng thấy chưa, anh nói có sai đâu.”
Nằm gối đầu lên bụng mẹ tôi, dì Liễu cũng khẽ cựa quậy. Bà không mở mắt, chỉ nũng nịu cất giọng yếu ớt, nghe vừa như trách móc, vừa như làm duyên.
“Hai ông ác thật đấy… Cứ thay nhau hành hai chị em tôi muốn gãy cả lưng. Bắn vào một đống, bẩn hết cả người.”
Mẹ tôi nghe em gái nói vậy thì khẽ mở mắt. Bà không nói gì, chỉ mỉm cười một cách hiền lành. bàn tay mẹ tôi nhẹ nhàng đưa lên, vuốt mấy sợi tóc bết mồ hôi trên trán dì Liễu, một cử chỉ đầy cảm thông của người đàn bà từng trải.
Bố tôi chống tay ngồi hẳn dậy, cơ thể trần truồng của ông bóng lưỡng mồ hôi. Ông nhìn quanh một lượt “chiến tích” của mình rồi nhìn cả ba người còn lại, giọng nói hùng hồn như một vị vua vừa thắng trận.
“Thôi! Mệt rồi thì nghỉ. Dậy dọn dẹp sơ sơ rồi anh tiễn vợ chồng dượng về…”
Họ lười biếng đứng dậy, giúp nhau nhặt nhạnh quần áo. dì Liễu lấy cái áo thun của dượng Phúc, lau vội mấy vệt tinh dịch trên đùi mình rồi mới mặc đồ vào. Một hành động tự nhiên , không một chút xấu hổ, không một chút ngượng ngùng, như thể họ vừa cùng nhau xong một bữa ăn no nê.
Cánh cửa đóng lại. Tiếng “cạch” của chốt cửa, trả lại sự yên tĩnh cho ngôi nhà. Bố tôi quay lại, ôm lấy mẹ tôi từ phía sau. Cả hai cùng nhìn vào “bãi chiến trường” vừa được tạo ra.
