Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 24



Chương 22 – (hạ nhiệt)

Sáng ngày lễ, ngôi nhà ven biển của gia đình tôi có một sự lười biếng dễ chịu. Bố tôi và dượng Phúc, sau một đêm có lẽ là lại “thăm” nhau, giờ đang ngồi ở bộ bàn ghế đá ngoài sân, mỗi người một lon bia, mắt lờ đờ nhìn ra khoảng vườn nhỏ. Mẹ tôi và dì Liễu thì ngồi trên chiếc xích đu gần đó, vừa nhặt rau chuẩn bị cho bữa trưa vừa nói chuyện phiếm.

Không khí thân mật một cách kỳ lạ. Thân mật đến mức trần trụi. Bố tôi không ngồi yên, một tay ông ta cầm lon bia, tay kia thản nhiên đặt lên đùi dì Liễu, chốc chốc lại bóp nhẹ. Dì Liễu dường như đã quen, chỉ cười khúc khích, không hề có ý đẩy ra. Dượng Phúc thấy thế cũng chẳng nói gì,

anh ta đang gọt xoài, gọt xong một miếng liền không đưa cho vợ mà lại quay sang, đút thẳng vào miệng mẹ tôi.

“Ngon không chị hai?”

Mẹ tôi nhai miếng xoài, mắt lim dim gật đầu. “Ngon. Ngọt lắm.”

Tôi ngồi trên bậc thềm, tay cầm cuốn truyện nhưng mắt thì đọc được hết vở kịch sống động trước mặt. Họ không còn che giấu nữa. Mối quan hệ bốn người này đã trở thành một trạng thái “bình thường mới”, một hệ sinh thái quái dị mà trong đó, tôi là khán giả duy nhất.

Đúng lúc đó, từ ngoài đầu ngõ có tiếng xe ôm phanh kít lại, rồi một giọng nói lanh lảnh nhưng đã có tuổi vang lên:

“Hạnh ơi! Liễu ơi! Có nhà không hai đứa?”

Chỉ trong một khoảnh khắc, sự lười biếng dễ chịu vỡ tan.

Bố tôi giật phắt tay khỏi đùi dì Liễu như phải bỏng. Dượng Phúc đang chuẩn bị đút cho mẹ tôi miếng xoài thứ hai thì khựng lại, làm rơi cả miếng xoài xuống đất. Mẹ và dì Liễu thì như hai con chim sợ cành cong, vội vàng đứng bật dậy, theo phản xạ kéo lại vạt áo, chỉnh lại mái tóc đang

hơi rối. Bốn gương mặt đang vui vẻ bỗng chốc căng như dây đàn.

Cánh cổng không khóa được đẩy ra. Một người phụ nữ lớn tuổi, tóc búi gọn gàng, mặc bộ bà ba màu nâu sồng, miệng bỏm bẻm nhai trầu, bước vào.

Bà ngoại.

“Mẹ!” – Mẹ tôi và dì Liễu gần như hét lên cùng lúc, vội vàng chạy tới. Vẻ mặt từ hoảng hốt chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi thành vui mừng, một màn biến đổi cảm xúc mà tôi nghĩ đến diễn viên chuyên nghiệp cũng phải chào thua.

“Sao mẹ lên mà không gọi báo trước cho tụi con ra đón?” – Mẹ tôi nắm lấy tay bà, giọng trách yêu.

Bà ngoại cười hiền, để lộ hàm răng đen bóng vì ăn trầu. “Báo trước thì còn gì là bất ngờ. Nhớ hai đứa bay quá nên làm một chuyến. Chà, nhà cửa khang trang, mát mẻ quá hè.”

Bố tôi và dượng Phúc lúc này cũng hoàn hồn, vội khoác lên mình bộ mặt của những chàng rể hiếu thảo.

“Dạ, con chào mẹ. Mẹ đi đường xa có mệt không ạ?” – Bố tôi chắp tay, cúi đầu chào.

Bà ngoại nhìn một lượt bốn người chúng tôi, rồi nhìn vào bàn tiệc bia bọt còn dang dở, bà khẽ lắc đầu nhưng vẫn mỉm cười.

“Mẹ không mệt. Thấy mấy đứa bây sum vầy, vui vẻ là mẹ khỏe rồi.” Bà vỗ vỗ vào tay mẹ tôi rồi nói một câu như sét đánh ngang tai. “Thôi, mẹ ở chơi với hai đứa vài hôm rồi về. Lâu lắm mấy mẹ con không có dịp hàn huyên.”

Nụ cười trên mặt cả bốn người lớn cứng lại trong một phần mười giây, trước khi nó dãn ra trở lại, còn tươi hơn lúc trước.

“Dạ, thế thì còn gì bằng ạ!” – Bố tôi nhanh nhảu. “Để con dọn phòng cho mẹ nghỉ ngơi.”

Bà ngoại được dìu vào nhà, ngồi trên chiếc ghế salon, vui vẻ kể chuyện xóm làng dưới quê. Bốn người kia ngồi xung quanh, lưng thẳng tắp, mặt tươi cười, chăm chú lắng nghe. Nhưng tôi thấy rõ, trong cái dáng ngồi nghiêm chỉnh đó, trong những nụ cười có phần hơi gắng gượng đó, là một sự

bất an không thể che giấu.

****

Sự có mặt của bà ngoại đã biến ngôi nhà của chúng tôi thành một nơi hoàn toàn khác. Cái không khí lười biếng, thân mật đến trần trụi của những ngày cuối tuần biến mất không một dấu vết. Thay vào đó là một trật tự ngăn nắp đến ngột ngạt. Những lon bia không còn được bày bừa trên bàn đá, thay vào đó là ấm trà hoa cúc nóng hổi. Mùi rượu và hải sản được thay bằng mùi dầu gió và mùi trầu không nồng ấm của bà. Bố tôi và dượng Phúc không còn cởi trần khoe cơ bắp nữa, họ mặc những chiếc áo thun có cổ, trông nghiêm chỉnh một cách lạ lùng. Mẹ tôi và dì Liễu cũng kín đáo hơn trong những bộ đồ bộ dài tay, thay vì những chiếc áo hai dây mỏng manh thường ngày.

Cả ngôi nhà giờ như một sân khấu, và bốn người họ là những diễn viên chính đang phải diễn một vai bi hài mà họ không hề được tập trước.

Bữa cơm trưa là đỉnh điểm của vở kịch. Bà ngoại ngồi ở vị trí trang trọng nhất. Theo sự sắp đặt của bà, mọi người phải ngồi đúng vị trí: chồng ngồi cạnh vợ. Bố tôi ngồi cạnh mẹ, dượng Phúc ngồi cạnh dì Liễu. Cái khoảng cách vật lý chỉ hơn một sải tay giữa bố tôi và dì Liễu, giữa mẹ tôi và dượng Phúc, giờ đây lại như xa vạn dặm.

“Ăn nhiều vào con,” bà ngoại gắp một con tôm to vào bát của bố tôi. “Làm quản lý, đầu óc căng thẳng, phải tẩm bổ.”

“Dạ, con cảm ơn mẹ,” bố tôi cười, một nụ cười chuẩn mực của chàng rể hiếu thảo.

Rồi bà lại quay sang gắp cho dượng Phúc. “Thằng Phúc cũng vậy. Nhìn con ốm quá. Phải ăn nhiều vào mới có sức mà ‘chiều’ vợ chứ.”

Dượng Phúc đỏ mặt, lí nhí cảm ơn. Dì Liễu ngồi bên cạnh thì tủm tỉm cười.

Bữa ăn diễn ra trong một không khí “hòa thuận” đến khó tin. Bà ngoại kể chuyện quê, chuyện bà con lối xóm. Bốn người kia thì chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại phụ họa một câu cho phải phép. Bi kịch nhỏ xảy ra khi dì Liễu ăn vụng về, để một vệt nước sốt dính bên mép. Theo một phản xạ đã ăn sâu vào tiềm thức, bố tôi đưa tay lên, định vươn qua bàn để lau cho dì. Bàn tay của ông ta đã vươn ra được nửa đường, chỉ còn cách má của dì Liễu một gang tay.

Nhưng nó khựng lại.

Bố tôi sực nhớ ra. Ông ta đóng băng giữa không trung trong một giây, rồi lúng túng rụt tay lại, chuyển hướng thành một cái gãi đầu ngớ ngẩn. “Trời, tự nhiên thấy hơi ngứa đầu.”

Mẹ tôi, người chứng kiến tất cả, vội ho khan một tiếng để che giấu. Dì Liễu thì giật mình, vội lấy giấy ăn lau miệng, mặt đỏ bừng. Chỉ có dượng Phúc là không che giấu được, tôi thấy quai hàm anh ta bạnh ra, tay cầm đũa siết chặt hơn một chút.

Bà ngoại, mắt đã kém lại đang mải mê với con cá, không hề nhận ra cơn sóng ngầm vừa lướt qua bàn ăn. Chỉ có tôi, vị khán giả bất đắc dĩ, là thấy hết. Tôi thấy nó thật nực cười.

Từ sau sự cố đó, họ trở nên cẩn trọng hơn. Không còn những hành động vô thức, họ chuyển sang giao tiếp bằng thứ ngôn ngữ duy nhất an toàn lúc này: ánh mắt. Khi bà ngoại không để ý, bố tôi liếc nhìn dì Liễu, một cái nhìn vừa trêu chọc vừa như trách móc: “Suýt nữa thì lộ rồi nhé, em yêu.” Dì Liễu đáp lại bằng một ánh mắt vừa hoảng hốt vừa có chút hờn dỗi. Dượng Phúc thì thỉnh thoảng lại nhìn trộm mẹ tôi, ánh mắt như một con cún con đang đói sữa, đầy khao khát và tội nghiệp. Mẹ tôi thì hoàn toàn phớt lờ, bà chỉ chuyên tâm vào việc gỡ xương cá cho bà ngoại.

Buổi tối, cả nhà quây quần ở phòng khách xem TV. Kênh đang chiếu một bộ phim tâm lý xã hội sướt mướt về tình cảm gia đình. Trong phim, người chồng đang ân cần đấm lưng cho vợ. Bà ngoại xem, chép miệng một cái rồi quay sang nói với hai cô con gái:

“Đấy, vợ chồng là phải như thế. Phải biết chăm sóc, thương yêu nhau. Thời buổi bây giờ loạn lắm, anh chị em trong nhà còn lén lút ngủ với nhau được. Thật là thất đức. Chị em bây sướng thật, lấy được chồng hiền lành, chí thú làm ăn, không có tính lăng nhăng.”

Câu nói của bà như một tảng đá ném vào mặt hồ đang yên tĩnh. Nụ cười trên môi cả bốn người cứng lại. Bố tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn. Mẹ tôi vô thức siết chặt chiếc điều khiển TV. Dì Liễu thì bắt đầu mân mê gấu áo, còn dượng Phúc thì cúi gằm mặt xuống, giả vờ chăm chú nhìn những đường vân trên nền gạch.

Tôi nhìn họ, bốn diễn viên tội nghiệp đang bị chính những lời thoại ngây thơ của vị đạo diễn khó tính nhất dồn vào chân tường. Không khí trong phòng đặc quánh lại. Sự kìm nén đã bị đẩy lên đến đỉnh điểm. Tôi biết, nó giống như một quả bom nổ chậm, chỉ chờ người châm ngòi rời đi là sẽ phá tan tất cả.

Màn kịch con cháu hiếu thảo được diễn cho đến tận phút cuối cùng. Cả bốn người lớn bịn rịn tiễn bà ngoại ra tận cổng, tay xách nách mang đủ thứ quà quê mà mẹ và dì Liễu đã chuẩn bị. Những lời dặn dò “Mẹ đi đường cẩn thận”, “Về tới nơi thì gọi cho tụi con liền nghen mẹ” vang lên ngọt xớt. Bố tôi còn cẩn thận dúi vào tay bà một ít tiền “gọi là chút lòng thành của tụi con biếu mẹ mua quà vặt”.

Họ đứng vẫy tay cho đến khi chiếc xe ôm chở bà ngoại khuất hẳn sau rặng dừa cuối con đường.

Ngay khoảnh khắc đó, không khí thay đổi.

Bốn cơ thể đang đứng thẳng, nghiêm chỉnh bỗng mềm nhũn ra. Bố tôi thở phào một tiếng thật to, cái lưng đang thẳng bỗng còng xuống, tay chống vào hông. “Phù… Mệt thật! Diễn kịch mấy ngày liền còn mệt hơn đi bốc vác.”

Dì Liễu khúc khích cười, nụ cười giờ đây không còn vẻ hiền thục nữa mà có chút tinh quái. Dượng Phúc thì đưa tay lên quệt mồ hôi trên trán. Mẹ tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng quay người vào nhà.

Tôi cảm thấy sự hiện diện của mình lúc này thật thừa thãi. Cái không khí căng như dây đàn đã biến mất, nhưng một luồng năng lượng khác, đặc quánh và đầy ẩn ý, đang từ từ lan tỏa. Tôi lẳng lặng đi ra ngoài sân trước, ngồi xuống bậc thềm đá, giả vờ hóng mát. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Gió từ biển thổi vào mang theo hơi mặn, mát rượi. Tiếng dế bắt đầu râm ran. Một khung cảnh yên bình tuyệt đối, tương phản hoàn toàn với những gì tôi sắp nghe được.

Cửa chính không đóng, chỉ khép hờ. Ánh đèn vàng từ phòng khách hắt ra, và giọng nói của họ cũng theo đó mà bay ra, loáng thoáng, đứt quãng.

Đầu tiên là tiếng cười ha hả của bố tôi. “Công nhận bà cụ nhà mình ‘thiêng’ thật. Mấy hôm nay anh em mình phải ăn chay, khổ không tả nổi.”

“Anh này, ghét thế!” Đó là tiếng dì Liễu, có vẻ như đang nũng nịu.

Rồi giọng bố tôi lại vang lên, lần này to hơn, có phần tục tĩu và không hề che giấu. “Nhưng mà phải công nhận, vợ chú mày mặc áo dài kín cổng cao tường vào trông cũng ra gì phết đấy Phúc ạ. Anh ngồi đối diện mà cứ phải nhìn trộm. Nhất là lúc nó đi lại, cái mông nó nẩy lên sau lớp vải lụa, tròn vo, chỉ muốn đưa tay ra véo cho một cái cho bõ ghét!”

“Á! Anh Toàn!” Dì Liễu la lên một tiếng, nhưng trong tiếng la đó tôi nghe rõ cả sự thích thú.

Dượng Phúc, có vẻ đã được “khai sáng”, cũng mạnh dạn hùa theo. Giọng anh ta không còn rụt rè nữa. “Vợ em thì đã là gì. Chị Hạnh kia kìa. Mấy hôm nay em chỉ dám nhìn trộm thôi đấy. Lúc chị ấy cúi xuống dọn bàn, cái cổ áo nó trễ xuống… trắng nõn. Em ngồi bên này mà nuốt nước bọt mấy lần đó anh Toàn.”

Một sự im lặng ngắn. Tôi nghe tiếng “chát” nhẹ, có lẽ là một cái vỗ tay, rồi tiếng cười khoái trá của bố.

“Khá lắm chú em! Dám ‘tăm tia’ cả chị vợ cơ à?” bố tôi nói, giọng đầy vẻ tán thưởng.

“Thôi đi ông! Con nó còn ngoài sân đấy. Toàn bày trò.” Giọng mẹ tôi có vẻ trách móc, nhưng yếu ớt và cũng xen lẫn tiếng cười.

Cuộc trêu chọc bằng lời nói ngày càng trở nên trơ trẽn.

Tôi ngồi ngoài sân, trong bóng tối. Cơn gió biển vẫn mát rượi, nhưng người tôi thì nóng ran. Cơn bão thực sự chưa đến, nhưng những đám mây đen chứa đầy lời lẽ dâm dục và ham muốn bệnh hoạn đã vần vũ kéo đến, báo hiệu một đêm giông tố sắp sửa nhấn chìm ngôi nhà này một lần nữa.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...