Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 23 : Mấy ngày sau , bố tôi lại rủ dượng Phúc đi câu. Ông ta cũng gọi tôi đi theo cho vui. Ba người chúng



Chương 21

Mấy ngày sau , bố tôi lại rủ dượng Phúc đi câu. Ông ta cũng gọi tôi đi theo cho vui. Ba người chúng tôi chèo một chiếc thuyền nhỏ đi ra mỏm đá gần cửa biển, nơi biển lặng và có nhiều cá.

Buổi chiều, nắng đã dịu, mặt biển lấp loáng như một tấm gương khổng lồ. Gió mang theo vị mặn chát đặc trưng. Bố tôi và dượng Phúc, mỗi người một cần câu, vừa câu vừa uống bia. Tôi ngồi ở một góc đã, giả vờ chăm chú nhìn vào cái phao câu của mình, nhưng tai thì vểnh lên không bỏ sót một lời nào.

Sau vài hơp bia, không khí trở nên cởi mở hơn. Dượng Phúc, mặt đã hơi ửng đỏ, ngập ngừng nói với bố tôi.

“Cái hôm đó… vui thật sự anh à!”

Bố tôi cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng trên mặt biển. Ông khoác vai dượng Phúc, lắc mạnh. “Ngại cái gì! Phải nói là hôm đó dượng mày cũng ‘cừ’ lắm, anh em mình làm em Liễu nó rên như sắp đẻ tới nơi, haha!”

Dượng Phúc cười ngượng nghịu, rồi cũng hùa theo.

Bố tôi nốc một ngụm bia, rồi bắt đầu màn “bình phẩm” của mình. “Phải công nhận dì út ‘điện nước’ đầy đủ thật. Trông người dong dỏng cao thế mà cặp vú săn chắc, bóp sướng cả tay. Cái mông thì cong vút, lúc nó chổng lên thì chỉ muốn thúc cho gãy cả lưng. Hàng ngon đấy!”

Nghe bố tôi khen vợ mình một cách thô thiển, dượng Phúc không hề tỏ ra khó chịu, trái lại còn có vẻ tự hào. “Dạ, em cũng thấy nó được mỗi cái dáng…”

Bố tôi ngắt lời, giọng đầy vẻ từng trải. “Nhưng mà… khoản ‘nước non’ thì vẫn không bằng chị Hạnh mày đâu nhé.”

Dượng Phúc nghe vậy thì mắt sáng lên, vẻ tò mò không che giấu. “Thật hả anh? Chị Hạnh… trông chị ấy hiền lành, đoan trang thế mà…”

Bố tôi lại cười lớn, tiếng cười đầy vẻ bí ẩn và tự mãn. Ông ta ghé sát tai dượng Phúc, giọng thì thầm nhưng đủ để tôi nghe rõ.

“Chú mày lầm to rồi! Chị Hạnh mày là hàng ‘tuyển’ đấy, thuộc dạng ‘âm thịnh’, nhìn vậy thôi chứ ‘chơi’ tới bến luôn. Mấy cái trò tập thể, trao đổi vợ chồng… anh cho ‘thử’ hết rồi. Mới đầu thì cũng giả vờ ngượng ngùng, e thẹn, nhưng vào trận rồi thì dâm không thua con nào đâu.”

Bố tôi dừng lại, nốc thêm một ngụm bia, rồi nói tiếp, giọng đầy vẻ khoe khoang. “Cái lỗ lồn của chị Hạnh ấy hả, vừa khít vừa nhiều nước, mút con cặc của thằng đàn ông nào là thằng đó chỉ có chết mê chết mệt thôi!”

Dượng Phúc thì mắt sáng rực, dượng nuốt nước bọt ừng ực, như thể đang được nghe kể về một món sơn hào hải vị.

Thấy dượng Phúc đã hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện, bố tôi vỗ đùi một cái “đét”. Ông nói gì đó tôi không nghe rõ nhưng tôi thấy dượng Phúc như bắt được vàng, gật đầu lia lịa, giọng đầy phấn khích.

Giao kèo mới đã được thiết lập ngay trên mặt biển lặng gió. Tôi ngồi đó, im lặng như một cái bóng.

*****

Trời mùa hè nắng đẹp một cách lười biếng. Gió từ biển thổi vào cũng không làm dịu đi cái oi nồng của buổi trưa hè. Tôi chẳng buồn ra ngoài, cứ nằm ườn trên nền gạch hoa mát lạnh của phòng khách, đọc cuốn truyện tranh cũ mèm đọc đi đọc lại đến nhàu cả gáy. Ngoài sân, tôi nghe tiếng bố huýt sáo khe khẽ theo một giai điệu chẳng rõ ràng, lẫn trong tiếng nước xối ào ào từ vòi nước tưới cây.

Mẹ tôi thì vừa mới tắm xong. Mẹ đang ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp, ngay cửa ra vào để đón chút gió. Mùi dầu gội hoa bưởi thoang thoảng khắp phòng. Mái tóc đen dài của bà còn hơi ẩm, được búi cao một cách lỏng lẻo, để lộ ra cái gáy trắng ngần và mấy sợi tóc con tơ mềm mại. Hôm nay mẹ mặc một chiếc váy hoa hai dây, thứ trang phục mát mẻ quen thuộc của bà khi ở nhà. Làn da trắng của bà như phát sáng dưới ánh nắng, tương phản hoàn toàn với màu gạch đỏ cũ kỹ của sân nhà. Mẹ đang tỉ mẩn sơn móng chân, từng ngón chân nhỏ nhắn, trắng muốt được tô lên một màu đỏ tươi quyến rũ.

Bố tôi tưới cây xong, bước vào nhà, mình trần mặc mỗi chiếc quần đùi. Người ông đẫm mồ hôi. Ông đi thẳng tới bình nước lọc, rót một ly đầy rồi nốc cạn một hơi, nhưng mắt thì vẫn dán chặt vào tấm lưng ong của mẹ. Uống xong, ông đặt mạnh cái ly xuống bàn rồi đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt mẹ.

“Chà, bà xã nay đẹp ra nha” bố tôi cười, giọng khàn khàn. “Sơn móng đỏ chót thế kia, định đi quyến rũ thằng nào à?”

Mẹ tôi không ngẩng lên, bà chu môi thổi phù phù vào mấy ngón chân vừa sơn xong cho mau khô.

“Ở nhà cho ông ngắm chứ đi đâu” giọng mẹ có chút hờn dỗi giả vờ. “Có ai rủ rê đi đâu mà đi!”

Bố tôi cười khà khà. Ông đứng dậy, đi vòng ra sau lưng mẹ, rồi rất tự nhiên đặt hai tay lên vai bà mà xoa bóp. “Thế thì mình đi chơi. Hay là… trưa nay cả nhà mình đi bộ qua nhà dượng Phúc, em Liễu ăn cơm đi. Lâu rồi chưa qua, anh cũng có chuyện cần bàn với nó!”

Lúc này mẹ tôi mới ngừng lại, ngước đôi mắt trong veo lên nhìn bố. “Bàn chuyện gì? Lại rủ rê nó nhậu nhẹt chứ gì? Anh xem, người nó đã gầy rồi còn rủ nó nhậu miết!”

“Bậy nào” bố tôi xua tay. “Bàn chuyện công việc ấy chứ, có thiếu thốn gì không để anh em còn giúp. Đi nhé? Qua đó ăn bữa cơm trưa, nói chuyện cho rôm rả, chiều mình về!”

Mẹ tôi có vẻ xuôi xuôi. Mẹ suy nghĩ một lát rồi khẽ gật đầu. “Thì đi. Để em thay bộ đồ đã. Anh cũng mặc cái áo vào đi, trông luộm thuộm quá!”

Nói rồi bà đứng dậy, đi vào phòng ngủ. Bố tôi nhìn theo cái dáng váy lụa lướt nhẹ của bà, ánh mắt sáng lên một cách lạ lùng. Ông quay sang tôi, lúc này đã ngồi dậy từ bao giờ.

“Minh, con ở nhà trông nhà nhé. Bố mẹ qua nhà dì Út có chút việc, chiều bố mẹ về. Tủ lạnh có đồ ăn mẹ con để sẵn đó, con tự lấy ăn nhé!”

Tôi gật đầu. Một lát sau, mẹ tôi bước ra. Mẹ đã thay chiếc váy hoa bằng một chiếc váy hai dây kín đáo hơn màu xanh biển, nhưng trông còn nổi bật hơn. Bố tôi cũng đã mặc chiếc áo phông. Ông bước tới, khoác vai mẹ tôi một cách đầy tình tứ.

“Thôi, vợ chồng mình đi nhé” ông nói rồi quay lại nhìn tôi, nháy mắt một cái đầy ẩn ý mà lúc đó tôi chẳng tài nào hiểu nổi.

Tôi đứng ở cửa, nhìn bóng hai người họ đi bên nhau dưới nắng chiều. Trông họ thật giống một cặp vợ chồng hạnh phúc đang đi dạo cuối tuần. Tiếng cười nói của họ nhỏ dần rồi mất hút ở cuối con ngõ nhỏ. Tôi đóng cửa lại, cảm thấy ngôi nhà bỗng trở nên rộng thênh thang và im ắng lạ thường.

Bố mẹ đi rồi, căn nhà bỗng trở nên im ắng đến lạ. Tôi quay vào phòng khách, bật đại một kênh hoạt hình trên TV nhưng xem chẳng vào. Tiếng nhân vật ríu rít trên màn hình càng làm cho sự tĩnh lặng của ngôi nhà thêm phần rõ rệt. Tôi với lấy cuốn truyện tranh đọc dở, nhưng cũng chỉ lật qua lật lại được vài trang.

Ngoài sân, nắng vẫn còn gay gắt. Ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ, vẽ một vệt sáng dài trên nền gạch hoa, dịch chuyển một cách chậm chạp, lười biếng theo thời gian. Tôi nghe tiếng ve kêu râm ran ngoài vườn, tiếng mấy đứa con nít nhà hàng xóm í ới gọi nhau chơi bi. Một buổi chiều cuối tuần bình thường như bao buổi chiều khác.

Tôi vào bếp, mở tủ lạnh lấy một lon nước ngọt rồi lại ra sofa nằm. Cái nóng hầm hập cùng sự buồn chán dần dần kéo mí mắt tôi trĩu xuống. Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, trong tiếng vo ve đều đều của chiếc quạt máy cũ và tiếng TV vẫn đang oang oang.

***

Tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng lạch cạch rất khẽ của then cài cửa. Ánh nắng ngoài sân đã ngả sang màu vàng cam của buổi xế chiều. Chắc cũng phải gần năm giờ rồi.

Bố tôi lảo đảo bước vào trước. Trông ông không giống người vừa đi ăn trưa về. Mái tóc lúc nào cũng chải chuốt gọn gàng giờ rối bù, mấy sợi tóc con bết vào vầng trán đẫm mồ hôi. Khuôn mặt ông đỏ gay, nhưng không phải cái đỏ của người say bia, mà là cái đỏ của người vừa vận động cật lực. Ông không nói một lời nào, cứ thế đi tới chiếc ghế bành rồi ngồi phịch xuống, cả người như không còn chút sức lực. Ông thở ra một hơi dài, nặng nhọc, mắt nhắm nghiền.

Ngay sau đó, mẹ tôi bước vào. Dáng vẻ của bà còn tệ hơn. Chiếc váy màu xanh biển buổi trưa giờ đã nhàu nát, xộc xệch. Tóc bà rối tung, vài sợi còn dính bết vào hai bên thái dương. Và bà đi cà nhắc. Rất rõ ràng. Mẹ cố bước đi bình thường nhưng không được, mỗi bước chân đều có vẻ khó khăn, như thể hai đùi bà đang rã rời.

Khi bà đi ngang qua chỗ tôi đang ngồi, một mùi hương lạ xộc vào mũi tôi. Đó không phải là mùi dầu gội hoa bưởi quen thuộc. Nó là một hỗn hợp của mùi mồ hôi, mùi rượu, và một mùi nước hoa đàn ông nồng nồng, xa lạ, chắc chắn không phải của bố tôi.

Thường ngày, đi đâu về bố mẹ cũng hỏi tôi dăm ba câu, “Ở nhà có ai tới không con?”, “Ăn gì chưa con?”. Nhưng hôm nay, cả hai đều im lặng một cách đáng sợ. Mẹ tôi đi thẳng về phía phòng ngủ, không thèm liếc nhìn tôi một cái.

“Em… mệt quá. Em vào phòng nghỉ một lát…” giọng bà khản đặc, yếu ớt.

Bố tôi đang nhắm mắt trên ghế cũng không trả lời, chỉ khẽ gật đầu một cái. Mẹ tôi đi vào phòng, rồi cánh cửa gỗ đóng sập lại. Bố tôi ngồi thêm một lát, rồi cũng đứng dậy, lặng lẽ đi theo vào phòng. Lại một tiếng “cạch” nữa khi chốt cửa trong được cài.

Căn nhà lại chìm vào im lặng. Nhưng sự im lặng lần này không còn bình yên nữa. Nó nặng trĩu, ngột ngạt. Tôi ngồi thẳng dậy trên sofa, mắt dán chặt vào cánh cửa phòng ngủ đã đóng kín. Vệt son trên cổ áo bố, mùi nước hoa lạ trên người mẹ, và nhất là dáng đi cà nhắc của bà… Những hình ảnh đó cứ quay cuồng trong đầu tôi. Tôi biết, một bữa cơm trưa “tâm sự” không thể nào tạo ra những dấu vết đó được. Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra bên nhà dì Liễu. Một chuyện mà tôi không biết.

Tôi ngồi chết trân trên sofa thêm khoảng nửa tiếng. Căn nhà im phăng phắc. Sự im lặng này, thay vì mang lại cảm giác bình yên, lại khiến cho những nghi ngờ trong tôi càng lúc càng lớn dần. Cái dáng đi cà nhắc của mẹ, vệt son trên áo bố, mùi nước hoa lạ… tất cả xoáy vào nhau, tạo thành một câu hỏi khổng lồ không có lời giải.

Không chịu nổi, tôi quyết định phải tìm hiểu. Tôi đứng dậy, cố tạo ra tiếng động tự nhiên nhất có thể, rồi đi về phía bếp, giả vờ như đi uống nước. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Bước chân tôi nhẹ hết mức có thể trên nền gạch hoa cũ, cố không gây ra một tiếng động nào.

Khi đi ngang qua cửa phòng ngủ của bố mẹ, tôi dừng lại. Cánh cửa gỗ chỉ khép hờ, không đóng hẳn. Tôi nín thở, ghé sát tai vào khe cửa. Ban đầu, bên trong chỉ có sự im lặng. Rồi tôi nghe tiếng sột soạt của chăn đệm, có lẽ là ai đó vừa cựa mình. Sau đó, giọng mẹ tôi vang lên, giọng nói khàn khàn, mệt mỏi và có cả sự hờn dỗi như làm nũng.

“Mệt chết đi được… Hai ông đúng là trâu bò. Cứ thay nhau ‘cày’ hai chị em. Dượng Phúc thì cứ hùng hục như trâu húc mả, chả biết nhẹ nhàng là gì. Còn anh thì rõ lắm trò, cứ lấy tay banh lồn em ra cho dượng ấy thúc, hành em lên bờ xuống ruộng!”

Tôi chết lặng. “Cày hai chị em”? Có phải mẹ đang nói đến dì Liễu không?

Một tiếng cười khẽ, đầy mãn nguyện của bố tôi vang lên. “Thế nó mới đã chứ, vợ yêu. Lâu lâu phải ‘đổi món’ cho có hứng. Mà phải công nhận, em Liễu ngon thật. Mông nó cong, chơi từ đằng sau sướng thật. Có điều hơi khô, chắc do nó ít kinh nghiệm!”

Bố tôi dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng đầy tự hào. “So với vợ anh thì vẫn còn kém xa. Vợ anh vừa khít mà nước nôi lênh láng, thằng Phúc nó vào được một lúc đã khen rối rít. Nó cứ tấm tắc bảo sướng hơn cả làm dì Út cơ mà. Nó còn xin anh lần sau cho nó ‘chơi’ em hơn nữa đấy!”

Tôi nghe rõ tiếng mẹ cười khúc khích, một âm thanh trong trẻo nhưng sao giờ đây lại trở nên gai người.

“Ghê! Chỉ được cái miệng dẻo….” mẹ tôi nói, giọng vẫn còn ngái ngủ. “Thôi em mệt lắm, ngủ đây. Đừng có mà mò mẫm nữa đấy!”

Sau câu nói đó là tiếng chăn sột soạt và rồi lại im bặt.

Tôi từ từ lùi lại, người lạnh toát. Tôi không vào bếp nữa. Tôi quay người, rón rén đi về phòng của mình như một tên trộm. Tôi đóng cửa lại, bấm khóa “cạch” một tiếng khô khốc.

Tôi ngồi phịch xuống giường, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Những lời nói của bố mẹ cứ vang vọng trong tai tôi. “Cày hai chị em”. “Mông nó cong”. “Nước nôi lênh láng”. Từng câu chữ biến thành những hình ảnh trần trụi, bệnh hoạn trong đầu tôi. Bố tôi với dì Liễu. Dượng Phúc với mẹ tôi. Cả bốn người họ…

Tôi cũng không thấy ghê tởm. Kỳ lạ thay, tôi chỉ thấy một sự kích thích và một sự tò mò đến điên rồ. Thế giới của người lớn, cái gọi là “tình anh em”, “tình chị em”, hóa ra là như thế này sao? Nó vận hành theo những quy luật mà tôi không thể nào hiểu nổi. Và tôi, một lần nữa, lại chỉ là một khán giả vô tình của màn kịch bệnh hoạn này. Một câu hỏi khác lại nảy ra trong đầu tôi: “Lần sau”, cái “lần sau” mà bố tôi nói, nó sẽ như thế nào?

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...