Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 22 : Trưa Chủ Nhật



Chương 20

Trưa Chủ Nhật

Cái nóng nực của buổi trưa hè ở thị trấn ven biển này thật khác. Nó không ngột ngạt, không hôi hám mùi cống rãnh. Nó là cái nóng trong veo, gay gắt, mang theo vị mặn mòi của gió và tiếng sóng vỗ đều đều ngoài xa, một thứ âm thanh rì rào bất tận như hơi thở của biển cả.

Ngôi nhà cấp bốn rộng rãi, đặc trưng ở miền quê của chúng tôi chìm trong sự im lặng. Bữa tiệc hải sản đêm qua đã để lại một mùi tanh nồng còn vương trong không khí, lẫn với mùi rượu thoang thoảng. Bố tôi, sau một đêm làm “anh hùng”, biểu diễn cho dương Phúc và một bữa trưa no nê, đã gục trên chiếc sofa dài ngoài phòng khách. Ông chỉ mặc độc một chiếc quần đùi, cái bụng bia hơi phồng lên xẹp xuống theo từng nhịp thở, miệng khẽ ngáy, trông hoàn toàn vô hại. Ông đã rút khỏi sân khấu.

Sau khi quậy phá với tụi bạn, tôi về ăn trưa nhưng không tài nào ngủ được.

Tôi ngồi trên bậc thềm xi măng ở sân sau, mắt dán vào khoảng không vô định. Nhưng trong đầu tôi không phải là khoảng không. Nó là một cuốn phim quay chậm, chiếu đi chiếu lại những hình ảnh của đêm qua. Hình ảnh bố tôi và dượng Phúc quấn lấy dì Liễu ngay trên tấm thảm. Da thịt họ trần trụi dưới ánh đèn vàng, mồ hôi lấp lánh, tiếng cười tục tĩu và tiếng rên rỉ của dì Liễu hòa vào nhau. Tôi đã sốc, nhưng cái sốc đó qua nhanh, để lại một sự tò mò bệnh hoạn và một dòng điện kích thích chạy rần rần khắp người. Nó khiến tôi, một thằng con trai mới lớn, rơi vào một trạng thái bồn chồn khó tả. Hạ bộ căng tức, nhức nhối, như có một con thú nhỏ đang gào thét đòi thoát ra.

“Minh, sao ngồi đây? Nắng bể đầu bây giờ”

Giọng mẹ bất chợt vang lên làm tôi giật bắn mình. Tôi quay lại. Mẹ đang lúi húi bên mấy chậu cây cảnh ở góc sân, nơi có mái hiên che nên khá mát. Bà mặc một bộ đồ bộ bằng vải lanh màu xanh nhạt, thứ vải đã cũ, thấm mồ hôi và dính sát vào người. Tấm lưng ong của mẹ hiện lên rõ mồn một, cong theo đường xương sống rồi nở ra ở phần hông. Cặp mông tròn lẳn, căng mẩy của bà lượn theo từng cử động ngồi xuống, đứng lên khi bà nhổ cỏ. Mái tóc dài được búi lên cao, để lộ cái gáy trắng ngần lấm tấm mồ hôi. Dưới ánh nắng, vài sợi tóc mai óng lên, dính vào vành tai, trông quyến rũ một cách lạ lùng.

“Con… con không ngủ được” – Tôi đáp lí nhí, cố gắng khép chân lại để che đi sự xấu hổ.

Mẹ tôi cười. “Lớn rồi mà cứ như con nít. Ăn xong không ngủ trưa là chiều lại vật vờ cho bây giờ. Thôi, vào nhà lấy cho mẹ ly nước đi”

Đó là một cái cớ. Tôi biết vậy. Nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn đứng dậy đi vào bếp. Khi tôi bưng ly nước ra, mẹ đã đứng ở vòi nước trong sân, rửa tay. Bà đứng thẳng người, vươn vai một cái. Tấm áo mỏng bị kéo căng, ôm trọn lấy cặp vú săn chắc. Dù không đồ sộ như những người đàn bà khác, nhưng nó tròn trịa và có một sức sống căng tràn.

“Đây mẹ” – Tôi đưa ly nước cho bà.

Mẹ đón lấy, uống một hơi dài. Vài giọt nước mát lăn từ khóe môi, chảy dọc xuống cổ rồi biến mất sau khe ngực lấp ló. Uống xong, bà không vào nhà ngay. Bà đi chầm chậm qua chỗ tôi đang đứng, rồi “vô tình” liếc mắt xuống dưới. Một cái liếc rất nhanh, nhưng tôi bắt gặp được. Ánh mắt đó không có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ có một sự thấu hiểu và một nét tinh nghịch thoáng qua.

Tim tôi đập như trống trận. Tôi vội ngồi xuống bậc thềm, quay mặt đi chỗ khác. Nhưng mẹ không bỏ đi. Bà tiến lại gần, ngồi xổm xuống ngay trước mặt tôi, gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương cơ thể quen thuộc của bà, một mùi mồ hôi nhẹ nhàng hòa với mùi nắng và mùi đất ẩm.

Bà không nhìn vào mặt tôi. Ánh mắt bà nhìn thẳng vào cái quần đang phồng lên của tôi.

Bà khẽ cười, nụ cười của một người đã biết tỏng mọi chuyện. Rồi bà thì thầm, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng mỗi chữ lại như một nhát búa nện vào lồng ngực tôi.

“Khó chịu trong người hả con?”

Tôi không dám thở mạnh, chỉ cúi gằm mặt. Bà vẫn không tha. Bà đưa tay lên, vuốt nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa trên trán tôi, rồi lại hỏi, giọng lần này còn dịu dàng hơn, như đang dỗ dành một đứa trẻ.

“Có muốn… mẹ giúp không?”

Cái nóng ran trên má tôi cứ thế lan xuống tận cổ họng, khô khốc. Tôi cúi gằm mặt, không nói được lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật yếu ớt nhưng đầy khao khát.

Mẹ tôi mỉm cười. Nụ cười ấy không có chút gì là trách móc hay phán xét, chỉ có sự thấu hiểu lạ lùng. “Đi theo mẹ!” bà thì thầm, rồi đứng dậy. Bà quay lưng lại, bước về phía nhà tắm ở cuối sân. Tôi lẽo đẽo theo sau, mắt dán chặt vào tấm lưng ong, vào cặp mông tròn lẳn đang nhấp nhô dưới lớp vải lanh mỏng dính. Cái váy ướt mồ hôi của bà in hằn cả đường khe mông sâu hun hút.

Nhà tắm sau sân là một căn phòng nhỏ, lát gạch men trắng, luôn mát lạnh ngay cả giữa trưa hè. Có một ô cửa sổ nhỏ mở thông ra vườn, gió lùa vào khe khẽ mang theo mùi cây cỏ. Mẹ tôi đẩy cánh cửa gỗ khép hờ, bước vào. Bà không khóa chốt, chỉ khép hờ lại, như một lời mời gọi mà cũng là một sự thách thức. Mùi xà phòng thơm nhẹ nhàng hòa lẫn với hơi ẩm và mùi hương cơ thể đặc trưng của mẹ, thứ mùi khiến tôi say mê đến điên dại.

“Vào đây con!” bà nói, giọng vẫn thì thầm, gần như chỉ đủ tôi nghe. “Ngồi xuống đây” Bà chỉ tay vào bệ xí đã đậy nắp.

Tôi ngoan ngoãn làm theo, cảm thấy mình như một con robot được lập trình sẵn. Ngồi xuống, tôi ngước nhìn mẹ. Bà đứng ngay trước mặt tôi, ánh sáng từ ô cửa sổ nhỏ hắt vào, phác họa rõ đường cong thân thể tuyệt mỹ của bà. Bà cao hơn tôi một chút khi tôi ngồi. Cặp vú tròn đầy của bà phập phồng theo từng nhịp thở, núm vú ẩn hiện dưới lớp áo đã ướt đẫm.

Mẹ không nói gì thêm. Bà từ từ quỳ xuống sàn gạch mát lạnh. Hành động ấy khiến tim tôi nhảy bổ ra khỏi lồng ngực. Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt đen láy thăm thẳm như hồ thu. Rồi bà đưa tay, kéo nhẹ chiếc quần đùi của tôi xuống. con cặc của tôi ngay lập tức bật ra, cương cứng, đỏ au vì sung huyết. Bà đưa mắt lướt qua nó, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười kín đáo.

“Mẹ giúp con nhé” – Bà thì thầm lần cuối, trước khi cúi thấp đầu xuống.

Lần đầu tiên … . Đó là tất cả những gì tôi nghĩ được. Lần đầu tiên, mẹ tôi dùng miệng để “giúp” tôi vào giữa ban ngày.

Đầu tiên là một cái chạm nhẹ, ấm áp và ướt át. Rồi bà bao trọn lấy con cặc của tôi. Cảm giác ấm nóng, mềm mại ấy khiến tôi rùng mình, lưng uốn cong theo bản năng. Bà bắt đầu mút mát, những cái mút nhẹ nhàng ban đầu như thăm dò. Tôi nghe rõ tiếng chùn chụt khe khẽ, tiếng bà hít hà như đang thưởng thức một món ăn ngon. Bà dùng lưỡi liếm nhẹ quanh đầu khấc, rồi nuốt trọn vào sâu hơn, những cái mút dứt khoát và mạnh mẽ.

Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp. Tôi đặt hai tay lên vai mẹ, bấu chặt lấy lớp vải áo mỏng. Tôi nhìn xuống. Tóc mẹ đen nhánh, óng ả, phủ lên cặp vú trần trụi đang phập phồng dưới lớp vải ướt. Mỗi lần bà mút vào, cơ thể bà lại khẽ rung lên, cặp mông tròn trịa của bà nhấp nhô theo từng nhịp.

Tôi nhận ra, mẹ không chỉ đang “giúp” tôi. Bà đang tận hưởng.

Hơi thở của bà ngày càng dồn dập hơn. Tiếng mút mát trở nên mạnh bạo, dứt khoát hơn. Hai gò má bà ửng hồng. Trong đầu tôi, tự nhiên hiện lên hình ảnh đêm qua: cảnh bố và dượng Phúc cùng nhau “xâm chiếm” dì Liễu. Và rồi, tôi tưởng tượng mẹ tôi cũng đã chứng kiến. Cái nghĩ ấy khiến con cặc của tôi càng cương cứng hơn, mạnh mẽ hơn.

Tôi nhìn sâu vào mái tóc mẹ. Tôi thấy bà ngẩng mặt lên một chút, đôi mắt phủ một lớp sương mờ của dục vọng. Miệng bà vẫn đang ngậm chặt con cặc của tôi. Bà không nói gì, nhưng ánh mắt ấy, hơi thở ấy, và cái nhịp điệu cuồng nhiệt ấy đã nói lên tất cả. Bà đang bị kích thích tột độ. Có lẽ, những hình ảnh và âm thanh của đêm qua cũng đang quấy phá tâm trí bà, khiến bà khát khao được giải tỏa.

Cơ thể tôi không còn chịu đựng được nữa. Một cảm giác tê dại, nóng bỏng lan khắp người. Tôi gồng cứng người, rên lên một tiếng nghẹn trong cổ họng. Bà vẫn tiếp tục mút, tốc độ ngày càng nhanh hơn, mạnh hơn. Rồi tôi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, toàn thân co giật, và dòng tinh dịch nóng hổi tuôn trào vào miệng mẹ, vào sâu trong cổ họng bà.

Mẹ tôi ngẩng đầu lên. Miệng bà bóng nhẫy, ướt át. Một vài giọt tinh dịch còn vương trên khóe môi, trên cằm bà. Bà nhìn tôi, đôi mắt vẫn đục ngầu dục vọng, nhưng giờ đây có thêm một nụ cười mãn nguyện. Bà không phun ra, cũng không nuốt chửng ngay. Bà từ từ liếm sạch môi mình, nuốt trọn thứ của tôi xuống cổ họng.

Rồi bà đứng dậy, không nói một lời nào. Khuôn mặt bà ửng hồng, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Cặp vú của bà phập phồng, và tôi thề là tôi nhìn thấy núm vú bà đang cương cứng rõ hơn bao giờ hết. Bà đưa tay vén mấy sợi tóc mai dính bết trên trán.

“Mẹ thưởng thêm cho con này! Còn đủ sức không người hùng của mẹ!” – Bà thì thầm, giọng khàn đặc, rồi khẽ nhếch mép cười đầy mời gọi.

Cái nóng trong nhà tắm đột ngột tăng lên ngùn ngụt. Tôi biết, màn khai vị đã xong.

Nói rồi, bà không đợi tôi phản ứng. Bà lùi lại một bước, đứng giữa căn phòng tắm nhỏ, biến khoảng không gian chật hẹp này thành sân khấu của riêng bà. Ánh sáng dịu nhẹ từ ô cửa sổ duy nhất chiếu vào, phủ lên thân thể bà một lớp ánh sáng mờ ảo, huyền diệu.

Màn trình diễn bắt đầu.

Bà không cởi đồ một cách vội vã. Bà làm nó một cách chậm rãi, có chủ đích. Bà đưa hai tay ra sau lưng, những ngón tay thon dài khẽ mân mê chiếc cúc áo duy nhất của bộ đồ ngủ. Một tiếng “tách” nhỏ vang lên. Bà từ từ kéo hai vạt áo ra, để lộ một khoảng ngực trắng ngần và chiếc áo lót ren màu đen bên trong. Rồi bà nhẹ nhàng kéo chiếc áo qua đầu. Lớp vải lanh mỏng trượt trên làn da ướt mồ hôi của bà, để lại những vệt ẩm ướt.

Tấm lưng trần của mẹ hiện ra trước mắt tôi. Một tấm lưng hoàn hảo, thon thả, với một đường cong mềm mại chạy dọc sống lưng, kết thúc ở phần hông nở nang. Tôi nuốt nước bọt. Bà xoay người lại. Giờ thì tôi đã được chiêm ngưỡng trọn vẹn. Cặp vú của mẹ, không quá đồ sộ, nhưng căng tròn và săn chắc, được nâng đỡ bởi chiếc áo lót ren. Phần ren đen mỏng manh chỉ càng làm nổi bật thêm làn da trắng sứ và hai núm vú hồng hào đang cương cứng, đội lớp ren lên thành hai đỉnh nhọn.

Bà nhìn tôi, thấy ánh mắt hau háu của tôi đang dán chặt vào ngực bà, bà lại cười. Nụ cười tự mãn của một người đàn bà biết rõ sức quyến rũ của mình. Bà đưa tay ra sau, một động tác duyên dáng, rồi “tách”, chiếc khóa áo lót được mở ra. Bà tháo nó ra, quăng nhẹ sang một bên. Lần đầu tiên, tôi được thấy cặp vú của mẹ một cách trần trụi nhất. Chúng tự do, rung rinh theo từng nhịp thở, đẹp hơn bất kỳ thứ gì tôi từng thấy trong những cuốn tạp chí lén lút của mình.

Nhưng bà vẫn chưa dừng lại. Bà đặt hai ngón tay cái vào cạp chiếc quần lanh, từ từ kéo nó xuống. Lớp vải trượt qua chiếc bụng phẳng lì, để lộ những vết rạn mờ màu bạc, dấu tích của việc mang thai tôi. Những vết rạn ấy không hề xấu xí, chúng như những đường vân quý giá trên một tác phẩm điêu khắc, minh chứng cho thiên chức làm mẹ của bà. Chiếc quần tiếp tục trôi qua cặp mông tròn lẳn, qua đôi chân thon dài, và cuối cùng nằm yên dưới sàn nhà.

Mẹ tôi đứng đó, hoàn toàn trần trụi.

Cơ thể của một người đàn bà ba mươi lăm tuổi, căng tràn sức sống. Làn da trắng mịn màng, cặp vú to dày và tròn đầy, vòng eo vẫn còn gọn và cặp hông nở nang. Phía dưới là khu rừng rậm đen nhánh được cắt tỉa gọn gàng, bí ẩn và mời gọi.

Tôi bước tới, như một kẻ mộng du. Bà dang tay ôm chầm lấy tôi. Cả cơ thể trần truồng, nóng hổi của bà áp sát vào người tôi. Tôi cảm nhận được sự mềm mại của cặp vú bà ép chặt vào lồng ngực mình, cảm nhận được hơi thở nóng rực của bà phả vào cổ.

Bà cầm lấy bàn tay đang run bần bật của tôi, đặt lên một bên vú của bà. “Thấy không? Tim mẹ đập nhanh quá” – bà thì thầm. Tôi cảm nhận được từng nhịp tim của bà qua lòng bàn tay. Lớp da bà mịn màng, ấm nóng. Cặp vú mềm mại nhưng đầy đặn. Tôi khẽ bóp nhẹ.

“Ưm…” – mẹ khẽ rên lên, ngửa đầu ra sau. “Sờ đi con. Có thích không?”

Tôi không trả lời, chỉ gật đầu lia lịa. Tôi bắt đầu bạo dạn hơn. Tôi dùng cả hai tay, xoa nắn, bóp nhẹ cặp vú của bà. Ngón tay tôi vụng về vê lấy hai núm vú đang cương cứng. Mẹ rên to hơn, hai tay ôm lấy đầu tôi, những ngón tay luồn vào tóc tôi mà xoa nhẹ.

Rồi bà lại cầm tay tôi, dẫn lối. Bà đặt tay tôi lên chiếc eo thon của bà, rồi từ từ di chuyển xuống cặp mông tròn căng. “Bóp đi con… Bóp mạnh vào… Mẹ thích cảm giác tay của con”

Tôi làm theo. Tôi dùng hết sức bóp mạnh vào hai bên mông bà. Da thịt đàn hồi, săn chắc. Bà rên lên một tiếng dài, hông khẽ đẩy về phía trước, cọ xát “cái đó” của bà vào bụng dưới của tôi.

Sau khi để tôi thỏa thích khám phá một lúc, mẹ khẽ đẩy tôi ra. Hơi thở bà dồn dập, đôi mắt đã hoàn toàn mờ đi vì dục vọng.

Mẹ tôi quay người, tựa tấm lưng trần trắng mịn vào bức tường gạch men mát lạnh. Hơi lạnh từ gạch men có lẽ làm bà rùng mình, hoặc cũng có thể là sự run rẩy của chính cơn hưng phấn đang dâng trào. Hai tay bà chống vào tường, cặp mông căng tròn, cong vút kiêu hãnh chĩa thẳng về phía tôi. Bà hơi khuỵu gối, hai chân dạng ra một chút, một tư thế vừa phô bày, vừa mời gọi.

Tôi đứng đó, sững sờ. Toàn bộ phần hạ bộ của mẹ, thứ bí ẩn và thiêng liêng nhất, giờ đây phơi bày trọn vẹn trước mắt tôi.

Thấy tôi còn chần chừ, bà quay đầu lại một chút, liếc tôi một cái, đôi mắt long lanh ướt át. “Đừng sợ… lại đây với mẹ!”

Cái liếc mắt đó như một sợi dây vô hình kéo tôi tới. Tôi bước lại gần. Mùi hương đàn bà nồng nàn, ngai ngái đặc trưng của mẹ khi bị kích thích xộc thẳng vào mũi tôi, làm đầu óc tôi quay cuồng.

Mẹ tôi không nhìn tôi nữa. Bà quay mặt vào tường, giọng nói dội lại nghe có chút mơ hồ: “Cái này…con nếm thử nước của mẹ đi. Xem nó có ngon không!”

Rồi bà ra lệnh, dứt khoát.

“Quỳ xuống. Dùng lưỡi của con đi!”

Tôi run rẩy làm theo. Tôi từ từ quỳ xuống sàn gạch mát lạnh, ngay phía sau mẹ. Giờ đây, “khu vườn bí mật” của mẹ chỉ cách mặt tôi vài centimet. Lần đầu tiên trong đời, tôi được nhìn nó gần đến thế. Nó không giống như trong những bức ảnh mờ nhòe hay những lúc trong ánh đèn mờ tôi từng thấy. Nó sống động và đầy sức sống. Hai mép thịt bên ngoài căng mọng, hồng hào, khép hờ như một nụ hoa chớm nở. Phía trên là cái hột le nhỏ, sưng lên, đỏ ửng vì kích thích. Xung quanh nó, một lớp dịch nhờn trong suốt, lấp lánh như sương sớm, chảy ra từ khe thịt, làm cả khu vực trở nên ẩm ướt, mời gọi.

Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, rồi rụt rè đưa lưỡi ra.

Tôi liếm nhẹ vào cái hột le.

“Á!”

Mẹ tôi hét lên một tiếng nhỏ, cả người giật nảy. Hai đùi bà run lên, hai tay bám chặt vào tường hơn. Bà quay lại, nhìn tôi với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khuyến khích.

“Đúng rồi… con trai…” Bà thở dốc, giọng nũng nịu. “Liếm nó đi con… dùng lưỡi mút nó đi… A…”

Lời cổ vũ của mẹ như một liều thuốc kích thích. Tôi không còn rụt rè nữa. Tôi vùi cả mặt mình vào giữa hai bờ mông căng tròn của bà. Tôi dùng lưỡi, táo bạo mút lấy cái hột le. Nó cứng và nhạy cảm. Tôi vừa mút vừa đảo lưỡi xung quanh nó. Mẹ tôi rên lên từng chập, hông bắt đầu lắc lư nhẹ, tự đẩy “khu vườn” của mình vào miệng tôi.

“Trời ơi… Minh… con làm mẹ sướng quá…”

Tôi bạo dạn hơn. Tôi dùng đầu lưỡi, nhẹ nhàng tách hai mép thịt hồng hào ra, để lộ cái lỗ lồn nhỏ xinh đang co bóp. dịch nhờn của mẹ tuôn ra nhiều hơn, có vị mằn mặn, ngai ngái, một hương vị lạ lùng nhưng khiến tôi nghiện. Tôi liếm sâu vào bên trong, cảm nhận những nếp gấp mềm mại, ấm nóng. Tiếng liếm mút “lép nhép, lép nhép” vang lên trong không gian tĩnh lặng của nhà tắm, hòa cùng tiếng rên rỉ ngày càng lớn của mẹ.

“A… a… sướng… sâu nữa đi con… liếm mạnh vào… Trời ơi…”

Hông của mẹ không còn chỉ lắc lư nhẹ. Bà bắt đầu thúc mạnh, dồn dập, đẩy cả cơ thể mình vào mặt tôi. Hai tay bà không còn vịn tường nữa, mà vòng ra sau, bấu chặt lấy vai tôi, những ngón tay bấm sâu vào da thịt tôi. Bà đang mất kiểm soát. Cơ thể bà run lên bần bật, tiếng rên không còn là lời nói nữa, chỉ là những âm thanh nguyên thủy của khoái lạc.

Tôi cảm nhận được cơn cực khoái của mẹ đang đến rất gần. Da thịt bà nóng hổi, lỗ lồn co thắt liên tục quanh lưỡi tôi. Tôi biết mình cần phải làm gì đó hơn nữa, phải đẩy mẹ lên tận cùng của sự sung sướng. Một ý nghĩ điên rồ, một hình ảnh từ những thước phim quay lén, chợt lóe lên trong đầu tôi.

Ngón tay tôi, đã đến lúc chúng phải nhập cuộc.

Lưỡi tôi vẫn đang miệt mài làm việc, và mẹ tôi thì đang chìm trong cơn mê của khoái lạc. Hông bà thúc mạnh vào mặt tôi, tiếng rên rỉ không còn giấu giếm. Bà sắp tới. Tôi cảm nhận được điều đó qua từng thớ thịt đang co giật của bà, qua cái cách lỗ lồn của bà co bóp quanh lưỡi tôi.

Nhưng tôi không muốn nó kết thúc như vậy.

Một hình ảnh loé lên trong đầu tôi, những gì bố tôi và những gã đàn ông khác từng làm với mẹ. Một sự táo bạo chưa từng có trỗi dậy, mạnh mẽ hơn cả sự rụt rè. Miệng vẫn không ngừng mút mát cái hột le đang sưng tấy của mẹ, tôi từ từ đưa bàn tay phải xuống, lần theo khe thịt ướt đẫm. dịch nhờn của mẹ trơn tuột, nóng hổi. Tôi không chút khó khăn, đẩy một ngón tay trỏ vào sâu bên trong.

“A!”

Mẹ tôi giật bắn người, tiếng hét bị chặn lại trong cổ họng thành một tiếng “ực” khô khốc. Lỗ lồn của bà siết chặt lấy ngón tay tôi.

“Minh… con… con làm gì vậy… hư quá…” – Bà thở hổn hển, giọng nói vừa trách móc vừa có vẻ gì đó như đang cầu xin nhiều hơn.

Tôi không dừng lại. Nụ cười nửa miệng của bà khiêu khích tôi. Tôi cho thêm ngón giữa vào. Lỗ lồn của mẹ chật chội nhưng mềm mại, nó co bóp, ôm lấy hai ngón tay tôi như muốn nuốt chửng. Tôi bắt đầu bắt chước những gì đã thấy. Tôi uốn cong hai đầu ngón tay lại, nhẹ nhàng “móc ngoáy”, tìm kiếm bên trong.

Và rồi tôi chạm phải nó.

Một điểm sần sùi, thô ráp hơn những chỗ khác, nằm ở thành trên của âm đạo.

Ngay khi những đầu ngón tay tôi nhấn vào đó, cả cơ thể mẹ như bị một luồng điện cực mạnh giật tung.

“Á! Á! Á! ĐÚNG RỒI! CHỖ ĐÓ!”

Bà gào lên, không còn là tiếng rên nữa. Đó là một tiếng hét thất thanh, hoang dại. Hai chân bà run lên bần bật, đầu gối gần như muốn khuỵu xuống. Bà túm lấy tóc tôi, kéo đầu tôi vào sâu hơn nữa, ép khuôn mặt tôi vào giữa hai chân bà, như thể muốn tôi và những ngón tay của tôi hòa làm một với cơ thể bà.

“Trời ơi… Minh ơi… con trai… móc nó đi con… Móc mạnh vào… Aaaaa… sướng… sướng chết mẹ rồi con ơi…”

Cái nhà tắm nhỏ bé của chúng tôi giờ đây chỉ còn lại tiếng gào thét của mẹ và tiếng da thịt “bì bõm” khi hông bà thúc vào mặt tôi một cách điên cuồng. Tôi vừa dùng lưỡi mút cật lực cái hột le, vừa dùng hai ngón tay liên tục nhấn, móc, xoáy vào cái điểm sung sướng đó. Mẹ tôi hoàn toàn mất kiểm soát. Bà không còn là mẹ tôi nữa. Bà là một người đàn bà đang bị tra tấn bởi khoái lạc.

Cơ thể bà căng cứng như một sợi dây đàn. Lưng bà ưỡn cong, cặp mông nảy lên nảy xuống theo từng cú móc của ngón tay tôi. Tôi cảm nhận được những cơn co thắt ngày càng dồn dập, mạnh mẽ từ sâu bên trong.

“Mẹ ra… mẹ sắp ra đây… MINH ƠI! AAAAAA…”

Một tiếng hét cuối cùng, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi trưa hè.

Và rồi, một dòng nước nóng hổi, nhiều vô kể, phun ra từ lỗ lồn của mẹ. Nó xối xả, bắn ướt đẫm cả bàn tay và khuôn mặt tôi. Cùng lúc đó, cơ thể bà co giật dữ dội từng cơn, từng cơn. Những cơ vòng bên trong siết lấy ngón tay tôi chặt đến mức đau điếng. Bà co giật liên hồi trong gần chục giây, rồi cả người mềm nhũn ra.

Hai chân bà không còn đứng vững được nữa. Bà từ từ trượt người xuống dọc theo bức tường gạch men, rồi ngồi bệt xuống sàn nhà, hoàn toàn kiệt sức.

Bà ngồi đó, hai chân dang rộng, đầu gục xuống giữa hai đầu gối, mái tóc đen dài xõa ra che gần hết khuôn mặt. Cả người bà run rẩy, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở hổn hển. dịch nhờn của bà vẫn đang chảy ra, hòa với nước trên sàn nhà tắm.

Tôi vẫn quỳ đó, ngay trước mặt bà. Tay và mặt tôi dính đầy “thành quả” của cuộc vui. Tôi nhìn mẹ, nhìn người đàn bà vừa quằn quại, gào thét dưới sự “chăm sóc” của mình. Một cảm giác thỏa mãn và quyền lực đến bệnh hoạn len lỏi khắp cơ thể tôi.

***

Cơn co giật cuối cùng của mẹ qua đi. Bà mềm nhũn, từ từ trượt người xuống bức tường gạch men, rồi ngồi bệt xuống sàn nhà ướt sũng. Bà ngồi đó, hai chân vẫn còn hơi dang ra, đầu gục xuống giữa hai gối, mái tóc đen dài ướt mồ hôi xõa xuống, che đi khuôn mặt. Cả người bà run lên, không phải vì lạnh, mà là dư chấn của một trận động đất khoái lạc vừa quét qua. Lồng ngực căng tròn của bà phập phồng theo từng nhịp thở hổn hển, gấp gáp.

Tôi vẫn quỳ ở đó, ngay trước mặt bà. Mặt và tay tôi dính đầy thứ dịch thể nóng hổi, mằn mặn của mẹ. Căn phòng tắm nhỏ giờ đây đặc quánh mùi của đàn bà, của dục vọng và của sự giải thoát. Tôi nhìn mẹ, người đàn bà vừa gào thét điên dại dưới lưỡi và những ngón tay của tôi. Một cảm giác vừa xa lạ vừa quyền lực dâng lên trong lòng.

Chừng một phút sau, mẹ từ từ ngẩng đầu lên. Bà đưa tay vén những sợi tóc bết dính trên mặt. Đôi mắt bà, vốn nhắm nghiền, giờ đây từ từ mở ra. Nó không còn vẻ ngượng ngùng hay sợ hãi nữa. Nó trong veo, sắc lẻm, nhìn thẳng vào tôi. Một ánh nhìn vừa có sự thỏa mãn của người đàn bà, vừa có sự đánh giá của một bề trên.

Bà nhìn tôi, rồi bà nhìn xuống con cặc của tôi. Nó vẫn đang cương cứng, ngạo nghễ chỉa thẳng về phía bà sau khi chứng kiến màn cực khoái vừa rồi.

Một nụ cười chậm rãi nở trên môi bà.

Đó không phải là nụ cười hiền dịu của mẹ tôi nữa. Đó là nụ cười của một nữ hoàng vừa tìm thấy một món đồ chơi ưng ý.

Bà cất giọng, giọng nói đã khàn đi vì gào thét, nhưng lại có một sự tự tin và quyền lực đến lạ.

“Con trai của mẹ… giỏi thật đấy, hay quá ha… học mấy trò của bố con là nhanh!!!”

Lời khen của bà khiến sống lưng tôi râm ran.

“Nhưng như vậy…” – bà ngừng lại, liếm nhẹ đôi môi vẫn còn bóng lưỡng – “…chưa đủ đâu!”

Nói rồi, bà chống tay xuống sàn gạch, từ từ đứng dậy. Cơ thể bà trần trụi, ướt át, lấp lánh dưới ánh sáng. Bà không hề có ý định che đậy. Bà đứng đó, lừng lững như một pho tượng nữ thần, rồi nhìn xuống tôi, người vẫn đang quỳ dưới chân bà.

“Bây giờ đến lượt mẹ. Nằm xuống sàn đi con!”

Đó là một mệnh lệnh. Tôi không một chút do dự, ngoan ngoãn nằm ngửa ra sàn gạch men. Cái lạnh từ sàn gạch làm tôi rùng mình, nhưng ngay lập tức, cái nóng từ cơ thể mẹ tỏa ra đã lấn át tất cả. Bà bước tới, đứng dạng chân ngay phía trên người tôi. Bóng của bà trùm lên tôi. Từ góc nhìn này, tôi thấy cặp vú căng tròn của bà, chiếc bụng phẳng lì, và “cái đó” của bà, vẫn còn sưng mọng và ướt át sau cơn cực khoái, ngay phía trên mặt tôi.

Bà từ từ ngồi xổm xuống, hai đầu gối mềm mại đặt hai bên hông tôi, khóa chặt tôi lại. Bà cúi xuống, cầm lấy con cặc của tôi. Nó nóng hổi và run rẩy trong tay bà. Bà mỉm cười, tự mình điều chỉnh cho đầu khấc của tôi ngay cửa lỗ lồn của bà.

Bà ghé sát mặt vào mặt tôi, phả một hơi thở nóng rực, nồng nàn mùi đàn bà.

“Mẹ tự vào nhé…” – bà thì thầm. “Con cứ nằm im hưởng thụ thôi”

Rồi, không đợi tôi trả lời, bà từ từ hạ người xuống.

Tôi cảm nhận được đầu con cặc của mình chạm vào lớp thịt mềm mại, trơn tuột. Bà khẽ rên lên một tiếng khi tôi bắt đầu tiến vào. Chật chội. Nóng bỏng. Ướt át. Bà hạ người xuống một cách chậm rãi, khoan thai, như thể đang thưởng thức từng milimet một. lỗ lồn của bà co bóp, mút chặt lấy tôi. Cuối cùng, khi bà đã ngồi hẳn xuống, con cặc của tôi đã ngập sâu trong lồn của bà.

Mẹ tôi ngồi im trên người tôi chừng vài giây, để cả hai cùng cảm nhận sự lấp đầy trọn vẹn. Lỗ lồn của bà nóng hổi, co bóp nhẹ nhàng, ôm siết lấy con cặc của tôi. Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt rực lên một ngọn lửa hoang dại. Rồi, vũ điệu bắt đầu.

Bà chống hai tay xuống sàn, ngay cạnh đầu tôi, lấy đó làm điểm tựa. Bà bắt đầu chuyển động.

Lúc đầu, bà làm rất chậm, rất khoan thai. Bà nhún người lên, rồi lại từ từ hạ xuống, mỗi lần hạ xuống lại sâu hơn một chút. Cặp mông căng tròn của bà ma sát với bụng dưới của tôi, tạo ra một cảm giác nhột nhạt đầy kích thích. Tôi có thể thấy từng thớ cơ trên đùi, trên bụng bà gồng lên theo mỗi nhịp chuyển động. Cặp vú no tròn của bà lắc lư ngay trước mặt tôi, hai núm vú hồng hào cương cứng gần như chạm vào cằm tôi. Mái tóc đen dài của bà xõa tung, vài sợi vương trên ngực tôi, mang theo mùi hương của riêng bà.

“Ưm… con trai…” Bà khẽ rên, mắt nhắm nghiền, hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác. “Có sướng không con?”

“Dạ… sướng lắm mẹ…” Tôi thở hổn hển, hai tay ôm lấy cặp mông của bà, bóp nhẹ.

Tiếng da thịt va vào nhau “lép nhép, lép nhép” ngày càng nhanh hơn, dồn dập hơn. Bà không còn chỉ nhún lên xuống, bà bắt đầu xoay hông, một vũ điệu đầy mê hoặc và dâm đãng. Lỗ lồn của bà như một cái cối xay, nghiền nát lý trí của tôi. Căn phòng tắm nhỏ bé giờ đây chỉ còn lại tiếng rên của bà, tiếng thở của tôi và thứ âm thanh trần trụi của nhục dục.

Bà ngửa cổ ra sau, mồ hôi chảy thành dòng từ trán xuống cổ, xuống khe ngực. Cả cơ thể bà là một tác phẩm điêu khắc của khoái lạc.

Và rồi…

“RẦM!”

Một cơn gió mạnh bất ngờ lùa qua khu vườn, thổi tung cánh cửa nhà tắm vốn chỉ khép hờ. Cánh cửa gỗ đập mạnh vào tường, tạo ra một tiếng động chói tai. Cánh cửa mở toang.

Một luồng ánh nắng chói chang của buổi chiều tà ngay lập tức tràn vào, xua tan không khí mờ ảo, riêng tư. Ánh nắng rọi thẳng vào người chúng tôi, phơi bày tất cả.

Tôi giật bắn mình. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự sợ hãi đột ngột ập đến.

“Mẹ ơi! Cửa…” Tôi lắp bắp, theo phản xạ định ngồi dậy.

Nhịp nhún của mẹ cũng khựng lại. Bà mở to mắt, quay phắt ra nhìn cánh cửa đang mở toang. Tôi thấy một thoáng hoảng hốt lướt qua trên mặt bà. Chúng tôi đang làm tình, trần truồng, và cánh cửa thì mở ra sân sau.

Nhưng sự hoảng hốt đó chỉ kéo dài đúng một giây.

Bà quay lại nhìn tôi. Và tôi thấy điều đó. Một nụ cười hoang dại, bất cần, một nụ cười thách thức hiện trên đôi môi sưng mọng của bà. Bà không hề có ý định đứng dậy hay đóng cửa lại.

Bà cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, thở dốc.

“Kệ nó đi con. Có ai vào đây được đâu mà sợ”

Nói rồi, bà lại tiếp tục vũ điệu của mình. Nhưng lần này, nó không còn là sự duyên dáng nữa. Nó là sự cuồng loạn.

Như thể việc bị phơi bày dưới ánh nắng khiến bà càng thêm hưng phấn, bà nhún mạnh hơn, nhanh hơn, bạo liệt hơn. Tiếng da thịt va vào nhau chan chát. Bà không còn rên rỉ, bà gầm gừ trong cổ họng như một con thú cái. Ánh nắng chiếu rọi, làm lấp lánh những giọt mồ hôi trên tấm lưng ong của bà, trên cặp mông đang nảy lên nảy xuống một cách điên cuồng. Nó chiếu rõ cả nơi hai chúng tôi đang kết hợp, rõ cả dòng dịch thể trơn bóng chảy ra theo mỗi cú nhấp của bà.

Tôi không còn biết sợ là gì nữa. Sự bất chấp của mẹ đã lôi tôi vào cơn điên của bà. Tôi đưa hai tay lên, bóp mạnh lấy cặp vú đang lắc lư dữ dội của mẹ, cùng bà lao vào cơn bão.

“A… a… nhanh nữa lên con… Mẹ sắp chịu không nổi rồi…”

Bà hét lên. Tôi cũng cảm thấy mình sắp không kìm được nữa. Dòng điện nóng rực đang chạy khắp cơ thể. Tôi sắp ra. Ngay lúc này, ngay dưới ánh mặt trời.

Dưới ánh nắng gay gắt của buổi chiều, vũ điệu của mẹ tôi càng trở nên điên cuồng. Bà không còn là mẹ tôi nữa, cũng không phải một người đàn bà đang làm tình. Bà là một cơn bão. Bà nhún, bà lắc, bà xoay hông một cách hoang dại, như thể muốn nghiền nát tôi, muốn hòa tan cả hai chúng tôi vào làm một. Mồ hôi chảy thành dòng trên lưng bà, lấp lánh dưới nắng. Cặp vú no tròn của bà nảy lên theo từng nhịp, đập vào ngực tôi chan chát.

“A… a… a… Minh ơi… cặc con làm lồn của mẹ sướng quá con ơi… a . a. .a ”

Bà rên la, không còn là những tiếng rên trong cổ họng nữa, mà là những tiếng hét không chút che đậy, vang vọng khắp khoảng sân sau vắng lặng. Tiếng da thịt “bì bõm, bì bõm” dồn dập như tiếng trống trận. Tôi cảm nhận được lỗ lồn của bà co thắt liên tục, siết chặt lấy con cặc của tôi. Hơi nóng từ bên trong cơ thể bà, cộng với cái nóng của buổi chiều, làm tôi như muốn ngất đi.

Tôi không thể chịu đựng được nữa. Một luồng điện nóng rực chạy dọc sống lưng. Áp lực dồn nén ở hạ bộ sắp vỡ tung. Tôi biết mình sắp ra.

Giữa những nhịp nhún điên cuồng của mẹ, giữa tiếng gào thét của bà, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Một câu hỏi mà tôi phải hỏi.

Tôi dùng hết sức bình sinh, bám chặt lấy cặp mông đang nảy lên của mẹ, thở hổn hển.

“Mẹ ơi… con… con sắp ra rồi…” Tôi nói, giọng lạc đi. “Con cho vào.. trong nhé.. mẹ? Được.. không… mẹ?”

Câu hỏi của tôi như một gáo nước lạnh dội vào cơn điên của bà.

Nhịp nhún của mẹ khựng lại trong một khoảnh khắc. Giữa tiếng thở dốc, bà cúi xuống nhìn tôi. Đôi mắt hoang dại của bà chợt lóe lên một tia lý trí, một sự ngượng ngùng của người mẹ bị đứa con trai hỏi một câu không tưởng. Khuôn mặt bà đỏ bừng lên, một màu đỏ của sự xấu hổ tột cùng.

Nhưng cơn sóng khoái cảm đang ập đến quá mạnh mẽ. Nó cuốn phăng đi chút lý trí và sự xấu hổ cuối cùng ấy. Bà gục đầu xuống vai tôi, cắn nhẹ vào đó, giọng nói gần như là tiếng khóc, một sự van xin trong cơn mê loạn tột độ.

“Ừ…”

Bà rên lên.

“Cho vào trong đi con… băn hết vào trong cho mẹ… Bắn hết vào trong lồn của mẹ đi con …”

Lời cho phép của mẹ như một phát súng lệnh.

Tôi không còn kìm nén được nữa. Tôi gầm lên một tiếng như con thú hoang, dùng hết sức bình sinh, hông thúc ngược lên trên một cách mạnh mẽ, đón lấy cú nhún cuối cùng của bà.

“AAAAAAA…”

Mẹ tôi hét lên một tiếng thất thanh, xé toạc cả không gian.

Và rồi, tôi cảm nhận được dòng tinh dịch nóng hổi của mình phun ra, từng đợt, từng đợt, bắn sâu vào nơi ấm nóng và sâu thẳm nhất trong cơ thể mẹ. Cùng lúc đó, lỗ lồn của bà co giật một cách điên cuồng, siết chặt lấy con cặc của tôi như muốn rút cạn đến giọt cuối cùng. Cả cơ thể bà run lên bần bật, uốn cong như một cánh cung, rồi mềm nhũn ra.

Bà đổ gục xuống người tôi. Hoàn toàn kiệt sức.

Sự im lặng đột ngột bao trùm. Tiếng rên la, tiếng da thịt, tiếng thở dốc đều biến mất. Chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của cả hai và tiếng gió thổi vi vu ngoài sân.

Mẹ nằm đó, mềm oặt trên người tôi. Tôi nằm dưới, cũng không còn một chút sức lực. Cả hai chúng tôi trần truồng, dính bết vào nhau bởi mồ hôi và dịch thể, nằm im lìm dưới vệt nắng chiều đang rọi qua cánh cửa mở toang.

Giao kèo trong cao trào đã được ký kết.

Từ giờ phút này, không còn bất kỳ giới hạn nào giữa hai mẹ con nữa.

Sự im lặng ập đến đột ngột như chính cơn bão vừa đi qua.

Tiếng gào thét của mẹ, tiếng thở dốc của tôi, tiếng da thịt chan chát… tất cả đều biến mất. Trả lại cho không gian là sự tĩnh lặng đến ù tai. Chỉ còn lại tiếng tim của hai chúng tôi đang đập loạn xạ, và tiếng gió vi vu thổi qua cánh cửa mở toang.

Mẹ đổ gục xuống người tôi, mềm nhũn như một con búp bê vải. Cả người bà run rẩy, mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi dính bết vào hai bên má và trên ngực tôi. Sức nặng của bà đè lên người tôi, một sức nặng dễ chịu. Tôi cảm nhận được dòng tinh dịch của mình và dịch thể của bà vẫn đang từ từ chảy ra, hòa quyện vào nhau, dính nhớp và ấm nóng.

Chúng tôi nằm đó, chồng lên nhau, trần truồng giữa vũng nắng chiều trên sàn nhà tắm. Tôi không còn sức để nhúc nhích, chỉ có thể mở mắt nhìn lên trần nhà. Mọi thứ thật phi thực tế.

Một lúc lâu sau, mẹ là người cựa mình trước. Bà từ từ chống tay, nhổm người dậy. Bà không vội vã che đậy cơ thể. Bà ngồi đó, ngay trên bụng tôi, hai chân vẫn dạng ra hai bên. Bà đưa tay lên, vén những sợi tóc ướt át ra khỏi khuôn mặt đỏ bừng. Hơi thở bà vẫn còn gấp gáp.

Bà nhìn xuống tôi, ánh mắt không còn hoang dại, mà trở nên dịu dàng một cách kỳ lạ. Bà khẽ cười, một nụ cười có chút mệt mỏi nhưng vô cùng mãn nguyện.

“Mệt không con?” – Bà thì thầm, giọng nói trong veo trở lại sau những tiếng gào khàn đặc.

Tôi chỉ có thể gật đầu. Cổ họng tôi khô rát, không nói được lời nào.

“Dậy đi!” – bà nói tiếp – “mẹ tắm cho. Người ngợm dính hết cả rồi”

Bà từ từ đứng dậy, bước đến vòi sen. Dáng đi của bà có chút xiêu vẹo vì kiệt sức. Bà mở vòi nước, làn nước ấm áp và nhẹ nhàng tuôn chảy. Bà không tắm cho mình trước. Bà quay lại, cúi xuống, nắm lấy tay tôi và kéo tôi dậy.

Tôi lảo đảo đứng trước mặt bà. Bà cầm lấy vòi sen, bắt đầu xối nước lên người tôi. Làn nước ấm gột đi lớp mồ hôi và dịch thể dính nhớp. Bà làm một cách từ tốn, cẩn thận, như một người mẹ đang tắm cho đứa con trai bé bỏng của mình. Bà lấy xà phòng, xoa nhẹ lên ngực tôi, lên lưng tôi.

Rồi bà quỳ xuống.

Bà cẩn thận rửa sạch con cặc của tôi, nơi vẫn còn vương lại dịch thể của cả hai. Những ngón tay bà mềm mại, dịu dàng. Bà làm việc đó một cách tự nhiên, không một chút ngượng ngùng, như thể đây là một việc hết sức bình thường. Sau khi rửa cho tôi sạch sẽ, bà mới bắt đầu tắm cho mình.

Tôi đứng đó, ngây người nhìn mẹ. Dưới làn nước, cơ thể bà hiện ra còn đẹp hơn. Làn da trắng hồng, cặp vú tròn trịa rung rinh theo từng cử động. Dòng nước chảy từ vai xuống eo, qua cặp mông cong, rồi xuống đôi chân thon dài. Bà đứng đó, hoàn toàn thanh thản, gột rửa đi những dấu vết của cuộc truy hoan cuồng nhiệt.

Tắm xong, bà với lấy chiếc khăn lông lớn, lau khô người mình trước, rồi quàng nó qua cho tôi. Khi tôi đang vụng về lau người, bà nhẹ nhàng tiến tới, đặt một nụ hôn mềm mại và ấm áp lên trán tôi. Một nụ hôn của một người mẹ.

Bà ghé sát vào tai tôi, thì thầm.

“Nhớ nhé, chuyện hôm nay…” – bà ngừng lại một chút – “…là bí mật của riêng hai mẹ con mình thôi đấy”

Lời nói của bà như một sợi dây vô hình, trói buộc tôi vào một thế giới mới, một thế giới chỉ có tôi và mẹ.

Bà vỗ nhẹ vào má tôi. “Mặc đồ vào đi, rồi vào nhà. Coi chừng bố con dậy… ổng lại chọc mẹ…”

Nói rồi, bà quay người, bình thản mặc lại bộ đồ bộ đã khô đi phần nào, rồi bước ra khỏi nhà tắm trước. Tôi vội vã mặc quần áo, nhìn lại “bãi chiến trường” một lần cuối trước khi khép cánh cửa lại, trả lại sự yên tĩnh cho nó.

Khi tôi bước vào nhà, mẹ đã ở trong bếp, tay cầm ly nước lọc, uống một cách chậm rãi. Bố tôi vẫn ngủ say trên sofa, không hề hay biết cơn bão vừa quét qua ngay sân sau nhà mình.

Mẹ nhìn tôi, rồi mỉm cười. Nụ cười của riêng hai chúng tôi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...