Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 21 : Nhà thằng Hiếu bạn tôi nằm lọt thỏm giữa một vùng quê yên ả, cách nhà tôi chỉ chừng mười lăm phút đi



Chương 19

Nhà thằng Hiếu bạn tôi nằm lọt thỏm giữa một vùng quê yên ả, cách nhà tôi chỉ chừng mười lăm phút đi bộ. Bố mẹ nó hiền khô, thấy tôi đến chơi thì mừng quýnh, dọn cho tôi với nó ngủ ở căn phòng áp mái mát rượi. Đêm đó, hai thằng con trai nằm gác chân lên nhau, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất về mấy đứa con gái trong lớp rồi lăn ra ngủ lúc nào không hay.

Tôi đang say giấc thì một tiếng sét đùng đoàng vang lên ngay trên đỉnh đầu, giật bắn cả mình. Cái quạt trần đang quay lờ đờ bỗng kêu “kạch” một tiếng rồi im bặt. Bóng tối đặc quánh lập tức bao trùm lấy căn phòng.

“Chết tiệt, cúp điện rồi!” Thằng Hiếu càu nhàu, giọng nó ngái ngủ. “Hầm thế này thì làm sao mà ngủ được bây giờ?”

Nó vừa dứt lời, tôi đã nghe thấy tiếng muỗi kêu vo ve ngay bên tai. Cái nóng hầm hập bắt đầu ập đến, mồ hôi rịn ra làm lưng áo tôi dính bết vào da.

“Muỗi nữa kìa, nó bay rần rần khó chịu quá!” tôi làu bàu, lấy tay đập đen đét vào người.

“Hay mày với tao ra ngoài hiên nằm hóng gió cho mát?” Thằng Hiếu gợi ý.

Tôi nằm im một lúc, cố gắng làm quen với bóng tối và cái nóng, nhưng không tài nào chịu nổi. Bữa tiệc ở nhà, tiếng cười nói ồn ào lúc nãy còn văng vẳng trong đầu. Tôi bỗng nảy ra một ý định.

“Thôi, chắc tao về nhà đây! Về tắm cái cho mát rồi ngủ cho sướng” Tôi nói dối. Tôi chỉ đơn giản là không ngủ được và muốn về cái giường quen thuộc của mình.

“Ừ, vậy mày về đi. Cẩn thận trời mưa đó. Mai nhớ qua sớm rồi mình đi câu”

Tôi gật đầu, mò mẫm trong bóng tối tìm quần áo rồi chào bố mẹ nó. Ông bà cũng bị đánh thức, đang ngồi quạt giấy ngoài phòng khách. Tôi chào hỏi qua loa rồi vội vã xỏ đôi dép lê, đội cái nón lá cũ kỹ rồi bước ra ngoài.

Trời đã bắt đầu lấm tấm mưa. Con đường đất về nhà vắng tanh, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ cái đèn pin điện thoại của tôi soi đường. Hai bên là cánh đồng lúa rộng mênh mông, tiếng ếch nhái kêu ộp oạp sau cơn mưa nghe đến não nề. Gió thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mát rượi và mùi đất ẩm ngai ngái. Tôi rảo bước thật nhanh, chỉ mong mau về đến nhà.

Từ xa, tôi đã thấy ngôi nhà của mình hiện ra trong màn mưa. Lạ một điều, chỉ có phòng khách là còn hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, còn lại tất cả các phòng khác, kể cả phòng ngủ của bố mẹ, đều tối om. “Chắc bố với dượng Phúc vẫn còn ngồi nhậu!” tôi thầm nghĩ. Tôi không muốn phá vỡ cuộc vui của người lớn, cũng chẳng muốn bị họ bắt ngồi vào tâm sự nên quyết định đi vòng ra cửa sau.

Cánh cửa bếp bằng gỗ không bao giờ khóa. Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa, lách người vào trong không một tiếng động. Vừa bước vào, một mớ mùi hỗn độn đã xộc thẳng vào mũi tôi. Mùi rượu bia nồng nặc, mùi hải sản tanh tanh và mùi mồ hôi người quyện vào nhau, đặc quánh. Trên bàn ăn, vỏ lon bia, vỏ ghẹ, vỏ tôm vứt bừa bãi. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy căn nhà, nó khác hẳn với cái không khí ồn ào, rộn rã chỉ vài tiếng trước. Chính sự im lặng bất thường này đã khiến một cảm giác bất an len lỏi vào trong tôi.

Tôi rón rén bước qua nhà bếp, không dám gây ra một tiếng động nhỏ. Mùi rượu, mùi hải sản và cái mùi hăng hăng của “chuyện ấy” còn vương vấn trong không khí, đặc quánh như sương. Lòng tôi đập thình thịch trong lồng ngực, cái cảm giác bất an từ lúc bước chân vào nhà vẫn không tan biến. Tôi quyết định làm điều mà tôi vẫn hay làm khi trở về nhà vào ban đêm – kiểm tra phòng ngủ của bố mẹ.

Cánh cửa phòng khép hờ. Tôi nín thở, ghé mắt nhìn qua khe cửa. Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, tôi thấy mẹ đang nằm trên giường, chăn đắp ngang ngực, thân hình mềm mại phập phồng theo từng nhịp thở đều đều. Khuôn mặt mẹ vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng trông rất bình yên. Lòng tôi nhẹ nhõm hẳn. “Chắc mẹ say lắm rồi!” tôi thầm nghĩ. Tôi khép lại cánh cửa một cách nhẹ nhàng nhất, lùi lại, định quay về phòng mình.

Nhưng đúng lúc đó, một âm thanh lạ khiến tôi khựng lại. Không phải tiếng ngáy của bố, không phải tiếng nói chuyện ồn ào như lúc nhậu. Mà là tiếng cười khúc khích, hơi the thé của dì Liễu, lẫn vào đó là một tiếng rên khe khẽ, rất khẽ, và một thứ âm thanh nhịp nhàng, ẩm ướt của da thịt vỗ vào nhau. Tôi giật bắn mình, tim đập loạn xạ như trống trận. Âm thanh đó đến từ phòng khách.

Tò mò và một cảm giác lạnh sống lưng bao trùm lấy tôi. Tôi bước từng bước rón rén về phía phòng khách, như một kẻ trộm. Càng đến gần, những âm thanh ấy càng rõ ràng hơn, nó như một bản giao hưởng bệnh hoạn của đêm mưa. Tiếng “chụt chụt” của môi lưỡi, tiếng “bành bạch” của da thịt va vào nhau, và tiếng rên ư ử như mèo hen của dì Liễu.

Tôi nấp sau bức tường cạnh cửa phòng khách, hé mắt nhìn vào. Cảnh tượng đập vào mắt tôi khiến tôi chết lặng. Toàn bộ cơ thể tôi như bị đóng băng tại chỗ, hơi thở nghẹn ứ trong cổ họng.

Giữa phòng khách, trên tấm thảm lớn mà mẹ tôi vẫn hay dùng để tập thể dục, là một mớ hỗn độn của ba cơ thể trần truồng. Dưới ánh đèn vàng vọt từ cây đèn đứng, mọi thứ trở nên trần trụi và méo mó một cách kỳ quái.

Dì Liễu nằm ngửa, tấm lưng cong vút, hai chân dạng rộng. Cặp vú săn chắc của dì, không to tròn đầy đặn như mẹ tôi nhưng lại có vẻ đẹp khỏe khoắn, đang lắc lư theo từng nhịp thúc. Làn da trắng nõn của dì nổi bật dưới ánh đèn, lấm tấm mồ hôi. Khuôn mặt dì đỏ bừng, mắt lim dim, miệng há hốc rên rỉ, mái tóc ướt dính bết vào hai bên thái dương.

Trên người dì Liễu, là bố tôi. Bố tôi đang “hành sự”, thân hình vạm vỡ của ông ta, những thớ cơ cuồn cuộn dưới lớp da rám nắng, mồ hôi đổ ra như tắm. Bố tôi thúc mạnh, dứt khoát, từng cú như muốn đóng đinh dì xuống tấm thảm. Bố vừa làm, vừa ghé sát tai dì Liễu, thì thầm những lời gì đó mà tôi không nghe rõ, nhưng dì Liễu lại cười khúc khích, rồi rên lên những tiếng cao vút.

Và dượng Phúc… dượng Phúc đang quỳ bên cạnh, hai tay mân mê cặp vú của dì Liễu. Dượng thì thầm điều gì đó vào tai dì, rồi cúi xuống liếm mút cái núm vú đang cương cứng. Mặt dượng đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, hai mắt trợn trừng, vẻ mặt nửa say nửa tỉnh, nhưng ánh mắt thì lại đầy vẻ thèm khát, mê muội.

“Sướng quá anh ơi… mạnh nữa đi… sướng quá…” Tiếng rên của dì Liễu đứt quãng, hòa với tiếng da thịt vỗ vào nhau bành bạch, và tiếng thở dốc nặng nề của hai người đàn ông. Dì Liễu ưỡn người lên, hai tay bấu chặt vào vai bố tôi, như đang cố gắng trụ vững trước những cú thúc điên cuồng.

Tôi đứng đó, như một bức tượng, không thể nhúc nhích. Cảnh tượng này quá sức tưởng tượng của một thằng nhóc mười lăm tuổi. Mùi vị của dục vọng, tiếng động của da thịt va chạm, và hình ảnh ba cơ thể trần truồng đang quấn lấy nhau dưới ánh đèn vàng vọt… tất cả như một cú đấm thẳng vào tôi. Tôi thấy ghê tởm, nhưng đồng thời, một cảm giác tò mò, một sự kích thích bệnh hoạn cũng bắt đầu len lỏi, bám chặt lấy tôi. Đây không còn là bữa tiệc nữa, đây là một màn kịch điên loạn, và tôi là khán giả bất đắc dĩ.

Cảnh tượng trước mắt tôi không dừng lại. Nó biến thành một buổi “dạy và học” bệnh hoạn mà bố tôi là “thầy giáo” còn dượng Phúc là cậu “học trò” chăm chỉ.

Bố tôi, sau khi thúc vài chục cú dồn dập vào cái lỗ lồn ướt sũng của dì Liễu, bỗng dừng lại. Ông ta không rút con cặc của mình ra, mà chỉ chống hai tay lên, người nhấp nhô nhè nhẹ, nhìn dượng Phúc đang hì hục bóp nắn cặp vú của vợ mình.

“Chú em!” Bố tôi cất giọng, to và rõ, át cả tiếng mưa ngoài trời. “Chú em thấy chưa? Phụ nữ phải thúc mạnh bạo như vầy nó mới sướng! Nhìn cặp vú của vợ chú mày này, phải bóp mạnh tay vào, nó mới đã!”

Nói rồi, bố tôi cúi xuống, cắn nhẹ vào đầu vú của dì Liễu khiến dì ưỡn người lên, rên lên một tiếng “Á” đầy khoái cảm. Dượng Phúc như được khai sáng, cũng bắt chước, dùng cả hai bàn tay thô ráp của mình mà xoa nắn, bóp mạnh cặp vú săn chắc của vợ.

“Đúng rồi! Phải thế chứ!” Bố tôi cười khoái trá. “Mạnh nữa lên! Vê cái núm vú cho nó cứng lên coi!”

Sau một hồi “giảng bài”, bố tôi rút con cặc đỏ lựng, bóng nhẫy tinh dịch của mình ra khỏi người dì Liễu. Ông ta vỗ vào mông dượng Phúc. “Tới lượt chú mày đấy. Lên đi. Anh nghỉ một chút, ‘chăm sóc’ nó bằng miệng”

Dượng Phúc hăm hở đổi chỗ cho bố. Dượng quỳ giữa hai chân vợ, tay run run giữ lấy con cặc đã cương cứng của mình, tìm kiếm lối vào. Trong khi đó, bố tôi đã không một chút ngần ngại, quỳ xuống, vùi mặt vào giữa cặp vú của dì Liễu. Tiếng mút chùn chụt vang lên một cách trơ trẽn. Bố tôi như một con thú đói, say sưa thưởng thức “món ngon” trước mặt.

Dượng Phúc cuối cùng cũng đưa được con cặc của mình vào trong cái lỗ lồn nhớp nháp của vợ. Dượng rên lên một tiếng đầy thỏa mãn.

“Sướng quá anh ơi! Lỗ lồn của vợ em ngon hơn thật! Nó bóp cặc em chặt quá!” dượng Phúc thở hổn hển.

Bố tôi ngẩng mặt lên, liếm môi một cái đầy khoái trá.

Dì Liễu lúc này như một con búp bê bị hai người đàn ông điều khiển. Dì bị kích thích từ cả hai phía, người co giật liên tục, miệng rên rỉ không thành lời.

Nhưng màn “dạy học” chưa dừng lại. Bố tôi ra hiệu cho dượng Phúc rút ra. Rồi ông ta vỗ vào cặp mông tròn lẳn của dì Liễu.

“Nào, chổng mông lên em Liễu. Cho hai anh em tụi tôi xem cái lồn dâm đãng nào”

Dì Liễu ngoan ngoãn làm theo, quỳ chống tay và đầu gối xuống thảm, chổng cặp mông cong vút về phía chúng tôi. Dưới ánh đèn, cái lỗ lồn của dì hơi sưng lên, ửng hồng và lấp loáng nước, mời gọi một cách trơ trẽn.

“Dượng út, vào đi!” Bố tôi ra lệnh, rồi ông ta đi vòng ra phía trước, quỳ xuống trước mặt dì Liễu. “Anh cho em Liễu mút con cặc của anh!”

Nói là làm. Dượng Phúc lại một lần nữa thúc mạnh con cặc của mình vào cái lỗ lồn của vợ từ phía sau. Cùng lúc đó, bố tôi cầm lấy con cặc của mình, đưa thẳng vào miệng dì Liễu. Dì không phản đối, chỉ hé miệng ra đón nhận.

Cảnh tượng giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm của sự điên rồ. Hai người đàn ông, một người thúc từ phía sau, một người thúc vào miệng. Dì Liễu bị kẹp ở giữa, đầu lắc lư theo nhịp vào ra của con cặc trong miệng, tấm lưng cong oằn theo từng cú thúc từ phía sau. Cả căn phòng chỉ còn lại tiếng da thịt va chạm bành bạch, tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt trong cổ họng của dì, và tiếng cười khoái trá, man rợ của bố tôi. Toàn bộ sự việc diễn ra ngay trước mắt tôi, trần trụi và sống động đến từng chi tiết.

Nhịp điệu của màn “dạy học” trở nên điên cuồng, gấp gáp. Không còn là “thầy” và “trò”, giờ đây chỉ còn là ba con thú đang say mồi, quấn lấy nhau trong một vũ điệu của xác thịt. Tiếng da thịt vỗ vào nhau chan chát, tiếng rên rỉ không còn kiềm chế của dì Liễu hòa cùng tiếng cười khà khà tục tĩu của hai người đàn ông, tạo nên một bản giao hưởng của men say và dục vọng.

Sau khi đã “thưởng thức” chán chê tư thế quỳ chổng mông, bố tôi ra hiệu. Cả hai người đàn ông cùng rút con cặc của mình ra. Dì Liễu mềm nhũn, thở không ra hơi.

“Ngửa ra em! Ngoan nào …” Bố tôi ra lệnh, giọng khàn đặc.

Dì Liễu ngoan ngoãn lật người lại. Dì nằm đó, hai chân dang rộng, hoàn toàn phơi bày thân thể của mình dưới ánh đèn. Cặp vú săn chắc giờ đây đỏ ửng vì bị nhào nặn, hai núm vú sưng lên, cương cứng. Bụng dưới của dì lấp loáng mồ hôi. Và ở giữa hai chân, cái hang động bí mật của dì, với mớ lông mu ướt đẫm, cái lỗ lồn sưng đỏ, đang co bóp nhẹ nhàng, mời gọi một cách trơ trẽn.

Bố tôi không để dì nghỉ ngơi. Ông ta quay sang nhìn dượng Phúc, mắt long lên sòng sọc. “Anh em mình làm một cú “kết thúc” cho nó hoành tránh nhé! Anh vào lỗ lồn, chú lên trên miệng nhé! Cho Liễu biết tay hai anh em mình!”

Dượng Phúc, mặt đỏ gay, gật đầu lia lịa. “Dạ! Nghe anh hết!”

Nói rồi, bố tôi dạng chân dì Liễu ra rộng hơn nữa, cầm lấy con cặc nhớp nháp của mình, nhắm thẳng cái lỗ lồn của dì mà thúc mạnh vào. Cùng lúc đó, dượng Phúc cũng quỳ xuống, rồi cũng từ từ đưa con cặc của mình vào miệng của vợ.

Nhịp điệu giờ đây không còn là sự điên cuồng, mà là một sự chậm rãi, nghiền ngẫm đầy tra tấn. Bố tôi và dượng Phúc như hai người thợ mộc, cùng nhau đóng những chiếc cọc vào một thân cây. Tiếng “phập phập” đều đặn vang lên. Dì Liễu chuyển sang rên rỉ, rồi tiếng rên lại biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào vì khoái cảm. Dì quằn quại, hai tay cào cấu xuống tấm thảm, hông cong lên đón nhận từng cú thúc. Và rồi cả bố tôi và dượng Phúc cùng tăng tốc. Căn phòng bây giờ chỉ còn lại tiếng thở hổn hển, tiếng da thịt va chạm, tiếng rên la bị nghẹn của dì Liễu. Mọi thứ như sắp vỡ tung.

Và rồi nó vỡ thật.

Dì Liễu hét lên một tiếng cuối cùng, một tiếng hét cao vút, thất thanh. Cả người dì co giật dữ dội, hai chân quắp chặt lấy hông của bố tôi, dòng nước dâm của dì phun ra, bắn cả lên bụng của bố tôi.

Gần như cùng lúc, tôi thấy cả bố tôi và dượng Phúc gầm lên như hai con thú, lưng cong lại. Những dòng tinh dịch trắng đục, đặc sệt bắn tung tóe. Bố tôi bắn hết vào sâu trong tử cung của dì, còn dượng Phúc thì rút ra, bắn lên mặt của vợ. Một vài tia bắn ra ngoài lên ngực dì, tạo thành những vệt trắng nhớp nháp trên làn da đỏ ửng.

Sau cú bùng nổ cuối cùng, cả ba cơ thể đổ vật xuống thảm, thở không ra hơi. Căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển và mùi mồ hôi, mùi rượu, mùi tinh dịch nồng nặc.

Một lúc lâu sau, tiếng cười khà khà của bố tôi lại vang lên. Ông ta vỗ vào cái mông trần của dượng Phúc.

“Thấy chưa! Anh đã bảo mà. Phải thế mới là anh em chí cốt chứ!”

Dượng Phúc thở không ra hơi, giọng lắp bắp: “Đã… đã quá anh ơi! Cái trò tập thể này phê quá, hai anh em mình giữ sức cho nhau… mấy bà chỉ có chêt!!”

Dì Liễu nằm giữa hai người đàn ông, không còn sức để nói, chỉ nở một nụ cười yếu ớt, vẻ mặt vừa tàn tạ, vừa vô cùng thỏa mãn. Màn kịch đã đến hồi kết thúc trong sự kiệt quệ của cả ba diễn viên.

Tôi đứng chết trân sau bức tường, hai chân như mọc rễ xuống nền gạch hoa lạnh ngắt. Toàn bộ màn kịch điên loạn, từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc, đã thu trọn vào tầm mắt tôi. Mùi tinh dịch nồng nặc, mùi mồ hôi chua loét và mùi rượu quẩn quanh trong không khí, xộc thẳng vào mũi tôi, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

Nhưng kỳ lạ thay, bên dưới sự ghê tởm đó, một luồng điện kích thích lại chạy dọc sống lưng. Con cặc của tôi đã cương cứng tự lúc nào, kẹp chặt trong chiếc quần đùi. Cảnh tượng ba cơ thể trần truồng quấn lấy nhau, tiếng rên la dâm đãng, tiếng da thịt va chạm… chúng không chỉ khiến tôi sốc, mà còn đánh thức con quỷ nhỏ tò mò bên trong tôi. Đây là một bữa tiệc. Một bữa tiệc thác loạn mà tôi là khán giả duy nhất.

Sợ bị phát hiện, tôi không dám ở lại thêm một giây nào nữa. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ, rồi nhẹ nhàng lùi lại, từng bước, từng bước một. Không một tiếng động. Tôi lẻn về phòng mình, tay run run khóa trái cánh cửa lại. Tiếng “cạch” nhỏ của cái chốt cửa vang lên như một sự giải thoát.

Tôi nằm vật ra giường, nhưng không tài nào ngủ được. Bóng tối trong phòng không che được những hình ảnh đang cháy rực trong đầu tôi. Tôi nhắm mắt lại và lại thấy dì Liễu nằm ngửa, hai chân dạng rộng, cái lỗ lồn sưng đỏ mời gọi. Tôi lại thấy bố tôi và dượng Phúc, như hai con thú hoang, cùng nhau xâm nhập vào thân thể của dì. Tiếng “phập phập” khi hai con cặc cùng lúc đi vào hai hướng, tiếng hét thất thanh của dì. Và hình ảnh những dòng tinh dịch trắng đục bắn tung tóe.

Tôi trằn trọc, bức bối. Cuối cùng, không chịu nổi, tôi luồn tay vào trong quần, tự mình giải quyết cơn kích thích bệnh hoạn mà tôi vừa chứng kiến. Trong cơn mê man, tôi tưởng tượng mình là dượng Phúc, đang được bố tôi “dạy dỗ”, đang được cùng ông ta chia sẻ một người đàn bà.

Tôi thiếp đi trong mệt mỏi và tỉnh dậy khi trời đã gần sáng. Tôi lắng tai nghe. Từ phòng khách vọng lại tiếng người lục đục mặc quần áo, và tiếng nói chuyện thì thầm.

Giọng dì Liễu có vẻ mệt mỏi nhưng lại đầy vẻ nũng nịu, hờn dỗi.

Bố tôi cười khà khà, tiếng cười quen thuộc đầy vẻ tự mãn.

Giọng dượng Phúc có vẻ biết ơn và vẫn còn chút ngượng ngùng.

Tiếng cửa chính mở ra rồi đóng lại. Trong nhà lại chìm vào im lặng. Một lúc sau, tôi nghe tiếng mẹ tôi uể oải bước ra, rồi tiếng nước chảy và tiếng bố tôi nói với mẹ: “Em dậy rồi à, lại đây anh ôm cái nào”

****

Tiếng động nhẹ ở dưới nhà, tiếng dao thớt lạch cạch, tiếng nước chảy. Tôi biết mẹ đã dậy.

Tôi cố tình nằm nán lại một lúc lâu, rồi mới uể oải ngồi dậy, vò mái tóc rối bù, làm ra vẻ ngái ngủ của một thằng con trai mới lớn. Tôi mở cửa phòng, ngáp một cái thật to rồi chậm rãi bước xuống cầu thang.

Khi đến gần phòng khách, tôi nghe thấy tiếng bố mẹ đang nói chuyện. Giọng mẹ có vẻ nũng nịu, còn bố thì đang cười khà khà. Một phản xạ tự nhiên, tôi dừng bước, nép mình vào sau bức tường ngăn giữa cầu thang và phòng khách, lắng nghe.

“Anh quá đáng thật!” Giọng mẹ tôi vang lên, có chút mệt mỏi nhưng lại đầy vẻ trêu chọc, hờn dỗi. “Tối qua dám ‘tập thể’ em gái của em, lại còn bày mấy trò đó cho dượng Phúc nữa chứ. Giờ nó nhắn tin than trời với em này, bảo bị ‘hành’ cho đi không nổi, còn đau ê ẩm cả … cái chỗ đó nữa!”

Mẹ tôi ngập ngừng ở mấy chữ cuối, nhưng ý nghĩa thì không thể nào rõ ràng hơn.

Bố tôi cười lớn, tiếng cười khoái trá và tự mãn. “Thì …. cũng phải ‘huấn luyện’ cho thằng em rể biết cách ‘chiều’ dì út chứ. Anh em cả mà, giấu làm gì!”

Tôi nghe tiếng một cái “bốp” nhẹ, chắc là mẹ đánh yêu vào ngực bố.

“Ghét! Chỉ giỏi cái tật bày trò. Mà anh coi, làm toáng lên thế lỡ thằng Minh nó biết thì sao?”

Câu nói của mẹ làm tim tôi giật thót một cái. Bố tôi lại cười.

“Kệ nó! Thằng con mình trước sau gì cũng biết cả thôi. Lo xa làm gì. Mẹ nó cứ lo mà ‘chiều’ cho tốt hai bố con tụi tôi là được rồi!”

Đến nước này, tôi biết mình không thể nấp nghe thêm được nữa. Tôi hắng giọng một tiếng cho thật tự nhiên, rồi bước ra khỏi góc tường, tay vẫn đang dụi mắt.

“Chào bố mẹ. Con về từ rạng sáng rồi ạ!” Tôi nói, giọng cố làm ra vẻ ngái ngủ. “Nhà thằng Khoa cúp điện, muỗi quá con không ngủ được nên mò về!”

Bố mẹ tôi giật bắn mình. Mẹ đang ngồi trong lòng bố, vội vàng đứng bật dậy, vẻ mặt có chút bối rối. Bố tôi thì phản ứng nhanh hơn, ông ta nhìn tôi, rồi nhìn mẹ tôi, rồi lại cười lớn như không có chuyện gì.

“Ừ, về rồi thì tốt. Cứ tưởng con ngủ luôn bên nhà bạn. Mau lại ăn sáng đi con, mẹ con làm món mì xào trứng con thích đấy!”

Mẹ tôi cũng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, bà mỉm cười, một nụ cười có chút gượng gạo. “Mì còn nóng đó con, lại ăn đi cho nóng!”

Bữa sáng Chủ Nhật diễn ra trong một không khí kỳ lạ. Bố mẹ tôi tỏ ra bình thường, nói những câu chuyện phiếm về công việc, về hàng xóm. Nhưng tôi có thể thấy sự mất tự nhiên trong ánh mắt của họ mỗi khi nhìn tôi. Tôi thì ngược lại, tỏ ra hoàn toàn vô tư. Tôi ăn một cách ngon lành, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn mẹ rồi cười.

Ăn xong, tôi vội chuồn đi để qua chơi với thằng Hiếu. Để lại không gian cho ba mẹ thư giãn sau 1 đêm ‘kich tính’

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...