Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 18 : Quy tắc “cuối tuần” mà bố đặt ra đã biến sự chờ đợi của tôi thành một thói quen. Cả tuần, tôi cố gắn



Chương 16

Quy tắc “cuối tuần” mà bố đặt ra đã biến sự chờ đợi của tôi thành một thói quen. Cả tuần, tôi cố gắng tỏ ra là một đứa con ngoan, chăm chỉ học hành. Nhưng trong thâm tâm, tôi luôn đếm ngược đến tối thứ Bảy. Nó giống như chờ đợi một tập phim hay, một phần thưởng sau một tuần dài mệt mỏi.

Tối thứ Bảy hôm đó, tôi đang ngồi ở bàn học, giả vờ cắm cúi làm bài tập toán. Nhưng đầu óc tôi thì trống rỗng, chẳng có chữ số nào chui vào đầu được. Tôi cứ lắng nghe tiếng đồng hồ tích tắc, và thỉnh thoảng lại liếc ra cánh cửa phòng đang khép hờ. Bố tôi đã ra ngoài từ sớm, nói là đi gặp mấy người bạn cũ, chắc khuya mới về. Cả căn nhà rộng lớn này, giờ chỉ có tôi và mẹ.

Khoảng hơn chín giờ, đúng như tôi dự đoán, mẹ bước vào.

Bà không hề báo trước, cứ thế đẩy cửa bước vào, trên tay là một đĩa ổi gọt sẵn, được cắt tỉa rất đẹp mắt. Hôm nay mẹ mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa satin màu hồng phấn, thứ vải mềm mại và bóng loáng, ôm lấy thân hình hoàn hảo của bà. Mái tóc đen dài được bà kẹp gọn gàng sau gáy, để lộ cái cổ trắng ngần và đôi hoa tai bằng ngọc trai nhỏ xinh. Trông bà vừa dịu dàng, thanh lịch, lại vừa khêu gợi một cách chết người.

“Học hành căng thẳng quá hả con trai của mẹ?” Bà đặt đĩa ổi lên bàn, giọng ngọt ngào.

Tôi giả vờ giật mình. “Dạ. Con ôn lại bài cũ một chút.”

Mẹ không về ngay. Bà đứng sau lưng tôi, vòng hai tay qua cổ, người rướn về phía trước để nhìn vào trang vở của tôi. Tôi có thể cảm nhận rõ bộ ngực căng tròn, mềm mại của bà đang ép vào gáy và bả vai mình. Mùi hương hoa nhài quen thuộc từ cơ thể bà lập tức xộc vào mũi, khiến đầu óc tôi quay cuồng.

“Toàn chữ là chữ, nhìn mà hoa cả mắt.” Bà thở dài, phả một luồng hơi ấm nóng vào tai tôi. “Hay là… nghỉ một lát đi. Để mẹ ‘thư giãn’ cho nhé? Cho đầu óc nó nhẹ nhõm rồi học mới vào.”

Tôi chưa kịp trả lời, mẹ đã vòng ra trước mặt. Bà không tắt đèn ngủ, chỉ với tay tắt phụt chiếc đèn bàn học, khiến căn phòng lập tức chìm vào một màu vàng dịu ấm áp. Ánh sáng vàng vọt từ hành lang hắt vào qua cánh cửa để ngỏ.

Rồi, mẹ quỳ xuống sàn, ngay trước mặt tôi. Bà ngước mắt lên nhìn tôi, trong bóng tối, đôi mắt bà long lanh một cách lạ thường, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.

“Ngồi im trên ghế nhé.” Bà thì thầm. “Hôm nay mẹ kiểm tra bài cũ xem con trai có ‘tiến bộ’ không nào.”

Nói rồi, bà cũng không vội vàng. Bà kéo khóa quần tôi xuống, để “cậu nhỏ” vẫn còn đang mềm oặt của tôi lộ ra. Bà không dùng tay, mà chỉ lè chiếc lưỡi đỏ hồng, mềm mại của mình ra, nhẹ nhàng liếm lên đỉnh đầu của nó.

Cả người tôi run lên.

“Ủa?” Mẹ ngẩng lên, nụ cười càng thêm tinh quái. “Sao hôm nay lười biếng thế này? Phải để mẹ ‘đánh thức’ à?”

Bà lại cúi xuống, bắt đầu “công việc” của mình một cách chậm rãi, kỹ thuật. Lần này không còn sự ngượng ngùng, chỉ có sự chuyên nghiệp và một chút đùa giỡn. Đôi môi mềm của bà ngậm lấy, rồi lại nhả ra. Chiếc lưỡi của bà tinh quái trêu chọc, khiến “cậu nhỏ” của tôi nhanh chóng tỉnh giấc, căng cứng lên để chào đón bà. Thỉnh thoảng, bà lại dừng lại, ngước lên nhìn tôi, giọng nũng nịu.

“Thích không?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào, chỉ biết gật đầu trong vô thức. Tôi hoàn toàn bị cuốn vào trò chơi của mẹ. Cơ thể tôi thả lỏng, đầu ngửa ra sau thành ghế, lim dim mắt tận hưởng. Không khí trong phòng trở nên đặc quánh, thân mật một cách bệnh hoạn.

Mẹ tôi, thấy tôi đã hoàn toàn đầu hàng, liền tập trung vào “công việc” một cách say sưa. Miệng bà ngậm sâu, hai tay bà ôm lấy cặp đùi của tôi, khẽ vuốt ve.

Bà không vồ vập, không thô bạo. Bà chậm rãi thưởng thức “cậu nhỏ” của tôi như một món ăn ngon. Đôi môi mềm mại, chiếc lưỡi tinh quái, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của khoái cảm khiến tôi chỉ biết nhắm mắt, ngửa đầu ra sau ghế mà tận hưởng. Căn phòng chỉ có tiếng thở dốc của tôi và những âm thanh “chùn chụt” ướt át của mẹ.

Khi thấy tôi đã hoàn toàn đắm chìm, bà đột nhiên dừng lại.

Bà ngẩng lên, đôi môi căng mọng và bóng loáng trong ánh sáng vàng vọt. Bà liếm nhẹ mép môi, rồi nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh một nụ cười tinh quái.

“Hôm nay có muốn mẹ ‘chiều’ hết nấc không, cậu trời con?” Bà thì thầm, giọng nũng nịu. “Có muốn mẹ làm giống như lần trước con đòi hỏi không?”

Cả người tôi nóng bừng lên. Tôi hiểu mẹ đang nói đến chuyện gì. Chuyện tôi đòi bà liếm cả hai hòn dái. Chuyện đó đã trở thành một “bí mật” ngọt ngào giữa hai mẹ con. Tôi gật đầu lia lịa, không nói nên lời.

“Đúng là đồ con trai hư.” Mẹ cười khúc khích, rồi lại cúi xuống.

Bà cười khúc khích, một nụ cười vừa trong sáng vừa dâm đãng. Rồi bà lại cúi xuống, tiếp tục công việc của mình. Cái lưỡi của bà thật điêu luyện, nó lướt dọc thân mình con cặc của tôi, thỉnh thoảng lại tinh nghịch đảo một vòng quanh đỉnh đầu, khiến toàn thân tôi khẽ run lên. Tiếng mút “chùn chụt” khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, một âm thanh đầy mê hoặc. Bà đang hoàn toàn tập trung, mái tóc đen dài xõa xuống, che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp, chỉ để lộ đôi môi căng mọng đang làm việc không ngừng nghỉ.

Tôi đang chìm đắm trong sự sung sướng thì bất chợt, qua khe giữa hai chân của mẹ, tôi thoáng thấy một cái bóng lướt qua ngoài hành lang. Cái bóng đó không đi luôn. Nó dừng lại ngay cửa phòng, nơi ánh sáng vàng vọt hắt vào.

Là bố tôi.

Tim tôi đập thót một cái. Bố tôi đứng đó, trong bóng tối, lặng lẽ như một con báo đang rình mồi. Mẹ tôi vẫn hoàn toàn không hay biết, bà vẫn đang say sưa “chăm sóc” cho tôi.

Bố thấy tôi đã nhìn thấy ông ta. Ông ta không trốn. Trái lại, ông ta còn đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu cho tôi im lặng. Rồi ông ta nhếch mép cười, một nụ cười của sự đắc thắng, của sự thích thú tột độ khi bắt quả tang được một màn kịch hay.

Rồi ông ta rón rén bước vào phòng, không một tiếng động. Ông ta quỳ xuống ngay sau lưng mẹ, cúi người, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc từ mái tóc của bà.

Và rồi, bàn tay thô ráp của bố từ từ vươn ra, đặt nhẹ lên một bên mông căng tròn của mẹ tôi.

“Bốp.”

Đó không phải là một cái vỗ, chỉ là một cái áp tay, nhưng cơ thể mẹ tôi giật nảy lên như bị điện giật. Mọi chuyển động của bà sững lại. Cái miệng đang bao bọc lấy con cặc của tôi cũng cứng đờ. Bà từ từ, thật từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hoang mang nhìn tôi. Khuôn mặt sững sờ của tôi chính là câu trả lời mà bà không muốn nghe nhất. Khuôn mặt xinh đẹp của bà tái đi, sự xấu hổ và sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt trong veo.

Bà định rút lui, nhưng đã quá muộn. Bố tôi đã ghé sát vào tai bà, giọng thì thầm đầy khoái trá và quyền lực, đủ để chỉ hai mẹ con tôi nghe thấy.

“Suỵt! Cứ tiếp tục công việc của em đi vợ yêu. Đang hay mà. Anh chỉ ‘phụ’ một tay thôi, cho nó thêm phần kịch tính.”

Ông ta cười khẽ, bàn tay vẫn không rời khỏi cặp mông của bà, bắt đầu xoa nhẹ, cảm nhận sự mềm mại qua lớp vải lụa. Mẹ tôi cứng người, không dám cử động, miệng vẫn ngậm lấy “cậu nhỏ” của tôi. Bà bị kẹt lại, giữa mệnh lệnh của người chồng đạo diễn và sự hiện diện của đứa con trai đang làm khán giả.

Hai bàn tay của bố tôi đã đặt lên cặp mông tròn lẳn, mềm mại của bà. Bố tôi thì thầm, giọng khoái trá và đầy vẻ kịch tính của một kẻ nắm trọn màn kịch trong tay:

“Suỵt! Cứ tiếp tục công việc của em đi vợ yêu. Anh chỉ ‘phụ’ một tay thôi, cho nó thêm phần kịch tính.”

Ông không chỉ nói. Bàn tay ông bắt đầu xoa nắn, bóp nhẹ cặp mông của mẹ, cảm nhận sự đàn hồi của da thịt. Mẹ tôi run lên. Bà muốn quay lại, muốn phản đối, nhưng miệng vẫn đang “bận”, và phía sau là một áp lực vô hình khiến bà không dám cựa quậy.

Bố tôi mỉm cười, một nụ cười mà chỉ mình tôi thấy rõ. Ông quỳ sát hơn, một tay vẫn giữ chặt hông mẹ, tay kia vén chiếc váy ngủ và chiếc quần lót ren mỏng manh của bà sang một bên. Cả một vùng thiên đường trắng nõn, mời gọi của bà phơi bày trọn vẹn trước mắt ông. Ông không vội vàng, dùng ngón tay cái miết nhẹ theo khe mông, rồi chậm rãi trượt xuống cái lỗ lồn đã ẩm ướt, lấp lánh dưới ánh sáng vàng vọt từ hành lang.

“Ủa lạ nhỉ,” bố tôi cất giọng trêu chọc, cố tình nói đủ to để tôi nghe thấy. “Vợ bú cho thằng con mà sao ở dưới này lại ướt thế này? Hư thật đấy. Chảy hết cả ra đây rồi này.”

Mẹ tôi xấu hổ đến mức hai tai đỏ bừng. Bà muốn nói gì đó để phản đối, nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng “ưm… ưm…” tắc nghẹn trong cổ họng, vô tình khiến cơ hàm co thắt lại, siết chặt lấy dương vật của tôi.

Bố tôi không đùa nữa. Ông ghé người tới, đặt đầu con cặc đã cương cứng của mình vào cửa mình mẹ. Không một lời báo trước, ông thúc mạnh một cú. Cái lỗ lồn đã trơn tru, ướt át của mẹ như một cái miệng tham lam nuốt chửng lấy ông một cách dễ dàng.

“Phập!”

Cú thúc bất ngờ từ phía sau khiến cả người mẹ tôi chúi về phía trước. Theo phản xạ, đầu bà cũng lao tới, làm cho dương vật của tôi trượt sâu vào cổ họng bà.

“Ực!”

Mẹ tôi ho khan một tiếng, mắt trợn tròn nhìn tôi, nhưng cơ thể lại phản bội bà một cách tàn nhẫn. Cú thúc sâu của bố tôi dường như đã đánh thức một con thú hoang bên trong bà. Bà không còn đẩy tôi ra nữa, mà theo bản năng, bắt đầu bú mút mạnh hơn, sâu hơn, như thể đang cố tìm kiếm một điểm tựa trong cơn bão.

Bố tôi bắt đầu một nhịp điệu nhanh, mạnh và đều đặn. Từ góc nhìn của tôi, cảnh tượng hiện ra trần trụi và sống động đến từng chi tiết. Tôi thấy rõ mồn một. Cặp mông trắng to của mẹ nhấp nhô theo từng cú thúc của bố. Tôi thấy rõ con cặc của bố đang ra vào, cày nát cái lỗ lồn ẩm ướt của mẹ, kéo theo những sợi dịch trắng trong suốt. Tiếng da thịt va vào nhau bì bõm, nhóp nhép, hòa cùng tiếng thở dốc của mẹ.

Bố tôi vừa làm, vừa bắt đầu “bài giảng” của mình.

“Đấy! Thấy chưa Minh?” Ông thở hổn hển, nhưng giọng vẫn đầy vẻ tự mãn. “Phải mạnh bạo, dứt khoát như bố này. Mẹ mày chỉ giả vờ thôi, chứ bên trong mẹ con thích lắm. Nhìn này, mẹ cắn chặt lấy của bố chưa này. Con phải học hỏi nhiều vào.”

Tấm lưng ong của mẹ cong lên, mồ hôi chảy ròng ròng. Mái tóc đen dài của bà dính bết vào hai bên má, ướt đẫm. Bà không còn xấu hổ nữa. Thay vào đó, bà bắt đầu rên rỉ, những tiếng rên không còn bị đè nén mà thoát ra một cách tự nhiên, hòa quyện với nhịp thúc của bố tôi.

“A… anh Toàn… chậm… chậm thôi… ah…”

Lời phản đối yếu ớt của bà chỉ càng làm bố tôi thêm hưng phấn. Ông tăng tốc, mỗi cú thúc lại sâu hơn, mạnh hơn.

“Thấy chưa con trai,” bố tôi tiếp tục bài học.

Cơ thể mẹ tôi không còn là của bà nữa. Nó quằn quại, nó ưỡn lên để đón nhận từng cú thúc của bố, trong khi cái miệng vẫn đang làm việc một cách vô thức. Bà hoàn toàn mất kiểm soát, bị tra tấn bởi hai nguồn khoái cảm cùng lúc, một từ phía sau, và một từ ngay trước mặt, từ chính đứa con trai của mình. Bà chỉ có thể rên rỉ theo bản năng, trở thành giáo cụ trực quan sống động nhất cho bài học bệnh hoạn của chồng.

Bố tôi không “dạy” nữa. Dường như bài giảng của ông đã đến hồi kết và giờ là lúc thu hoạch thành quả. Ông gầm nhẹ trong cổ họng, hai tay siết chặt lấy cặp mông của mẹ, đẩy hông của bà ép chặt vào người mình. Nhịp thúc của ông trở nên điên cuồng, gấp gáp, không còn mang tính phô diễn mà hoàn toàn là bản năng.

“A… a… anh… Toàn…” Mẹ tôi rên lên, những từ ngữ rời rạc lạc đi trong cơn khoái cảm. Cơ thể bà cong lên như một cánh cung, đón nhận từng cú thúc trời giáng của bố tôi.

Chưa đầy một phút, khi mẹ tôi vẫn còn đang co giật trong cơn cực khoái này đến cơn cực khoái khác, bố tôi đột nhiên gầm lên một tiếng cuối cùng. Lưng ông cong lên, toàn thân giật lên từng hồi. Tôi cảm nhận con cặc của mình cũng được siết chặt một cách điên cuồng trong cổ họng mẹ. Bố đã xuất tinh. Ông thúc mạnh cú cuối cùng, phun ra dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cái lỗ lồn của mẹ.

Bố rút ra ngay lập tức, không một chút lưu luyến. Một dòng dịch trắng đục, đặc sệt theo đó trào ra, chảy dọc xuống khe mông của mẹ rồi nhỏ giọt xuống tấm nệm.

Mẹ tôi vẫn còn đang thở hổn hển, chưa kịp định thần. Bà vẫn đang quỳ đó, cặp mông căng tròn, bóng lưỡng vì mồ hôi và dịch bẩn còn chổng về phía bố tôi.

“BỐP!”

Một tiếng kêu khô khốc, giòn tan vang vọng khắp căn phòng. Bố tôi, bằng một chuyển động nhanh gọn, đã vung tay vỗ mạnh vào một bên mông của mẹ. Cả cặp mông to tròn, trắng nõn của mẹ rung lên bần bật, hằn lên một vệt tay đỏ ửng.

Mẹ tôi kêu lên một tiếng “Ôi!” đầy bất ngờ nhưng không có vẻ gì là đau đớn. Bà loạng choạng rồi ngồi phịch xuống sàn, quay ngoắt đầu lại nhìn bố tôi.

Bố tôi cười khẩy. Ông ta thậm chí còn chẳng thèm kéo hẳn cái quần lót của mình lên. Ông bật ra một tràng cười khùng khục, một tiếng cười đầy thỏa mãn và đắc thắng. Gã quay người, chạy nhanh ra khỏi phòng như một đứa trẻ vừa thực hiện thành công một trò nghịch dại. Tiếng cười của bố tôi nhỏ dần rồi mất hẳn ở cuối hành lang, bỏ lại một sự im lặng đến đáng sợ.

Trong căn phòng, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển và tiếng ho sặc sụa của mẹ tôi. Bà đưa tay lên quẹt ngang mép, rồi ngẩng mặt lên, lườm về hướng bố tôi một cái sắc lẹm, nhưng trong cái lườm đó không phải sự căm ghét, mà chỉ là một sự hờn dỗi đến lạ.

***

Khoảng hơn mười một giờ, tôi nghe tiếng tivi khe khẽ ở phòng khách. Tò mò, tôi rón rén ra khỏi phòng, đi chân không trên sàn gỗ lạnh, và nấp ở trên đầu cầu thang, nơi có thể nhìn xuống và nghe rõ mọi chuyện.

Dưới nhà, mẹ tôi đang ngồi trên sofa, nhưng không phải ngồi xem tivi. Bà ngồi quay lưng lại với bố tôi, hai tay khoanh trước ngực, ra vẻ giận dỗi. Bố tôi thì ngồi ở ghế bành đối diện, tay cầm lon bia, mắt không nhìn vào màn hình mà nhìn chằm chằm vào tấm lưng ong của mẹ, miệng tủm tỉm cười một cách thích thú.

Ông uống cạn lon bia, đặt nó xuống bàn rồi đứng dậy, tắt phụt tivi. Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Bố tôi bước tới, ngồi xuống phía sau lưng mẹ trên sofa, rồi vòng tay ôm lấy bà từ phía sau.

“Còn giận anh à?” Ông thì thầm, hơi thở nồng mùi bia phả vào gáy mẹ. “Anh xin lỗi mà. Ai bảo lúc đó trông vợ yêu của anh hấp dẫn quá làm gì.”

Mẹ tôi khẽ giãy nhẹ, như để tỏ ra mình vẫn còn giận. “Buông em ra! Anh quá đáng lắm! Tự nhiên làm người ta hết cả hồn. Thằng Minh nó thấy hết thì sao!”

Bố tôi bật cười, một tiếng cười khoái trá, không hề có chút hối lỗi. Ông siết chặt vòng tay hơn, một tay bắt đầu luồn vào trong vạt áo ngủ của mẹ, xoa nắn bầu vú mềm mại.

“Thấy thì đã sao?” Ông nói, giọng đầy vẻ lý sự của một kẻ nắm đằng chuôi. “Nó lớn rồi, phải cho nó biết đàn ông là thế nào chứ. Phải cho nó thấy mẹ nó quyến rũ ra sao, để sau này nó còn biết đường mà chọn vợ chứ, phải không?”

Ông xoay người mẹ tôi lại, đối mặt với mình. “Với cả… lúc đó nhìn em đang hăng say bú mút cho nó, anh không kìm được. Trông em dâm đãng kinh khủng. Anh muốn xem phản ứng của hai mẹ con em. Thú vị mà, đúng không?”

Mẹ tôi ngước lên, đôi mắt vẫn còn vẻ “hờn dỗi”. “Thú vị cái đầu anh ấy! Chỉ giỏi bày trò bắt nạt mẹ con em thôi.”

“Thôi nào,” bố tôi dỗ dành, tay đã lần xuống dưới, luồn vào trong chiếc quần lót của mẹ, bắt đầu mân mê cái hạt le đã sưng cứng. “Anh muốn gia đình mình phải ‘thật’ với nhau. Từ giờ, luật chơi sẽ thay đổi một chút.”

Ông ghé sát vào tai mẹ tôi, giọng trở nên nghiêm túc nhưng đầy dục vọng. “Từ giờ, gia đình mình sẽ ‘vui vẻ’ như thế. Bất cứ lúc nào anh muốn, anh sẽ tham gia. Em phải quen dần đi nhé, vợ yêu.”

Mẹ tôi im lặng, để mặc cho những ngón tay của bố đang làm loạn ở phía dưới. Bà thở gấp, cơ thể bắt đầu mềm nhũn ra. Sau một hồi, bà mới ngẩng lên, không nhìn thẳng vào mắt bố mà nhìn vào ngực ông, rồi đưa tay đánh yêu vào đó một cái.

“Ghét! Chỉ giỏi bắt nạt em thôi.”

Câu nói đó chính là một lời đồng ý không thể rõ ràng hơn.

Bố tôi cười lớn, sung sướng. “Đúng là vợ yêu của anh.”

Ông không nói thêm lời nào, cúi xuống hôn ngấu nghiến lấy đôi môi của mẹ. Bàn tay ông càng lúc càng trở nên bạo dạn. Mẹ tôi cũng không còn chống cự, bà vòng tay qua cổ chồng, đáp lại nụ hôn một cách cuồng nhiệt. Bố tôi bế thốc bà lên, đặt bà nằm ngửa ra ghế sofa, bắt đầu một trận mây mưa khác, một trận chiến chỉ có hai người, như một sự “bồi thường” cho trò đùa ban nãy.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...