Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 17 : Cuộc sống ở thị trấn ven biển yên ả một cách lạ lùng. Ngôi nhà mới của chúng tôi có một khoảng sân t



Chương 15

Cuộc sống ở thị trấn ven biển yên ả một cách lạ lùng. Ngôi nhà mới của chúng tôi có một khoảng sân trước đủ để bố tôi trồng mấy chậu hoa giấy. Từ đây có thể nghe thấy tiếng sóng biển rì rào không dứt, và gió lúc nào cũng mang theo cái vị mặn mòi đặc trưng.

Mọi thứ có vẻ hoàn hảo.

Quá hoàn hảo đến mức khiến tôi thấy bất an.

Bố tôi, sau khi được điều chuyển làm quản lý nhà máy mới, dường như đã lột xác thành một con người khác. Ông ta vui vẻ, yêu đời, hay cười nói sang sảng. Ông không còn là gã đạo diễn bệnh hoạn với những vở kịch xác thịt ghê tởm, mà trở về với vai một người chồng mẫu mực, một người cha đáng kính.

Mẹ tôi cũng vậy. Bà dường như đã tìm lại được nụ cười. Bà chăm sóc nhà cửa, nấu những bữa ăn ngon. Thỉnh thoảng, tôi thấy bố mẹ cùng nhau đi dạo trên bờ biển lúc hoàng hôn, trông họ như một cặp vợ chồng son đang tận hưởng tuần trăng mật muộn.

Sự bất an của tôi lên đến đỉnh điểm vào một buổi tối cuối tuần. Bữa cơm hôm đó thịnh soạn một cách lạ thường. Mẹ tôi nấu món cá diêu hồng hấp xì dầu, mùi thơm phức lan tỏa khắp gian bếp ấm cúng. Dưới ánh đèn vàng, trông mẹ đẹp một cách rực rỡ. Bà mặc chiếc váy lanh hai dây màu xanh ngọc, làm nổi bật làn da trắng sứ. Mái tóc đen dài được búi cao một cách lười biếng, để lộ cái gáy thon thả và vài sợi tóc mai mềm mại vương trên vầng trán. Mỗi khi bà cười, đôi mắt bà lấp lánh, nhưng tôi, kẻ quan sát quen thuộc, vẫn thấy trong đó một sự trống rỗng xa xăm.

Bố tôi ngồi ở đầu bàn, vui vẻ ra mặt.

“Đúng là chỉ có vợ anh nấu ăn là nhất” Bố gắp một miếng cá trắng ngần, bỏ vào bát mẹ. “Em ăn nhiều vào, dạo này trông em có da có thịt ra, đẹp hơn hồi ở nhà cũ nhiều”

Mẹ tôi lườm yêu một cái, đôi má ửng hồng. “Anh cứ khéo nịnh. Chắc lại muốn gì đây?”

“Đâu có. Anh nói thật mà” Bố tôi cười ha hả, rồi quay sang tôi, gắp cho tôi một con tôm to. “Minh ăn đi con. Lo học hành nhiều quá mà gầy đi nha con”

Tôi chỉ “dạ” một tiếng rồi cắm cúi ăn. Vở kịch gia đình hạnh phúc này quá hoàn hảo, khiến tôi cảm thấy mình là một khán giả lạc lõng. Bữa ăn đang diễn ra trong không khí vui vẻ đó thì bố tôi đột nhiên dừng đũa. Ông ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt có gì đó rất lạ. Giọng ông ta vang lên, đầy vẻ tự hào.

“Thằng Minh dạo này lớn hẳn, chững chạc, biết suy nghĩ cho mẹ. Bố vẫn còn nhớ đấy” Ông ta dừng lại, như để tăng thêm sức nặng cho lời nói của mình. “Cái hôm ở nhà cũ… cái hôm mẹ con không khỏe… con đã rất dũng cảm. Bố mẹ tự hào về con”

“Xoảng!”

Chiếc đũa trên tay tôi rơi xuống nền gạch. Lời khen đó như một quả bom nổ ngay giữa bàn ăn. Toàn bộ không khí vui vẻ đông cứng lại.

“Khụ… khụ…”

Mẹ tôi đang và một miếng cơm thì sững người. Bà ho sặc sụa, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên. Bà vội vã với lấy ly nước, uống một hơi dài. Đôi vai bà run lên nhè nhẹ.

Chỉ có bố tôi. Ông ta vẫn ngồi đó, vô cùng bình thản, như thể vừa nói một chuyện thời tiết vu vơ. Ông ta nhìn phản ứng của hai mẹ con tôi với một nụ cười kín đáo. Sau khi mẹ tôi đã hết ho, bố tôi mới từ tốn đặt đũa xuống bàn.

“Ăn xong cả nhà ra phòng khách nhé” Giọng ông ta không còn vui vẻ, mà trở nên nghiêm túc một cách đáng sợ. “Bố muốn nói chuyện thẳng thắn”

Không ai trả lời. Bữa cơm đột ngột kết thúc trong im lặng. Mùi thức ăn vẫn còn thơm, nhưng không ai nuốt nổi nữa. Chúng tôi lẳng lặng dọn dẹp, không ai nhìn ai. Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi biết, một điều gì đó còn khủng khiếp hơn cả những trận thác loạn trước đây sắp sửa được nói ra.

Và lần này, tôi không còn là khán giả nữa. Tôi đã trở thành một nhân vật chính.

Phòng khách tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng đồng hồ quả lắc trên tường tích tắc, tích tắc, từng nhịp gõ đều đều như đang đếm ngược thời gian trước khi một bản án được tuyên.

Bố tôi ngồi trên chiếc ghế bành lớn, dáng vẻ khoan thai, tự tại. Ông ta châm một điếu thuốc, rít một hơi dài rồi phả khói lên trần nhà. Mẹ tôi thì ngồi trên chiếc sofa đơn ở góc phòng, quay mặt ra cửa sổ, giả vờ ngắm nhìn màn đêm đen kịt bên ngoài. Bóng lưng bà thẳng đơ, căng như một sợi dây đàn. Tôi ngồi trên một chiếc ghế đẩu khác, lọt thỏm giữa hai người. Cả ba chúng tôi tạo thành một hình tam giác căng thẳng. Tim tôi đập thình thịch vào lồng ngực.

“Gia đình mình đã trải qua nhiều chuyện” Bố tôi bắt đầu, giọng trầm và chậm, như một nhà tâm lý học đang phân tích một ca bệnh. “Những chuyện không hay ở nhà cũ, chúng ta sẽ quên nó đi. Coi như đó là một tai nạn”

Ông ta dừng lại, gạt tàn thuốc. Ánh mắt ông ta quét qua tôi, rồi dừng lại trên bóng lưng của mẹ.

“Nhưng có một điều chúng ta phải thừa nhận. Nhu cầu của em, Hạnh à, bây giờ rất lớn” Giọng ông ta không hề có chút mỉa mai, mà lại đầy vẻ “thấu hiểu”. “Một mình anh… không đủ để chăm sóc cho em. Điều đó không có gì xấu cả, đó là bản năng”

Mẹ tôi vẫn im lặng, nhưng tôi thấy bờ vai bà khẽ run lên.

Bố tôi tiếp tục, và lần này, ông ta nhìn thẳng vào tôi. “Và thằng Minh… nó cũng đã giúp em trong lúc khó khăn nhất. Nó là một đứa con có hiếu. Nó thương mẹ”

Cổ họng tôi khô khốc. Tôi biết ông ta đang nhắm đến điều gì.

“Anh đã suy nghĩ rất nhiều,” bố tôi nói tiếp, giọng đều đều. “Làm sao để gia đình mình có thể ‘hạnh phúc’ một cách trọn vẹn nhất!”

Ông ta rít thêm một hơi thuốc, rồi chậm rãi nói ra lời đề nghị cuối cùng, một lời đề nghị điên rồ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

“Hay là… từ nay, cứ để thằng Minh nó ‘chăm sóc’ em luôn đi”

Im lặng.

“Coi như con trai chăm sóc mẹ. Chuyện sinh lý cũng là một dạng chăm sóc sức khỏe thôi. Người một nhà cả, không mất đi đâu mà thiệt. Như vậy, em vừa được giải tỏa, mà thằng nhỏ cũng không phải ra ngoài tìm mấy đứa con gái hư hỏng. Vẹn cả đôi đường”

“BỐP!”

Một âm thanh khô khốc vang lên. Mẹ tôi đã quay phắt lại từ lúc nào. Bà đứng sừng sững trước mặt bố tôi, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, đôi mắt long lên, ngấn nước. Cái tát bà vừa tặng cho ông ta không quá mạnh, nhưng đủ để làm cái đầu ông ta hơi nghiêng đi. Nó không giống cái tát của sự phẫn nộ. Nó giống một cái tát của sự hờn dỗi.

“Anh điên rồi!” Mẹ tôi thét lên, nhưng giọng bà lại run rẩy và có chút gì đó nũng nịu. “Anh coi em là hạng đàn bà gì thế? Hả? Nó là con trai em đấy! Là con trai em đấy, anh có hiểu không!”

Bố tôi không hề nổi giận. Ông ta đưa tay xoa nhẹ bên má vừa bị tát, trong mắt còn ánh lên một tia thích thú.

“Em không làm được đâu…” Mẹ tôi bật khóc, hai tay ôm mặt. “Xấu hổ chết đi được… Người ta biết thì em còn mặt mũi nào mà sống nữa…”

Bà không nói “không muốn”. Bà nói “không làm được” và “xấu hổ”.

Bố tôi đứng dậy, bắt được ngay tín hiệu. Ông ta bước tới, ôm chầm lấy mẹ tôi vào lòng, vỗ về tấm lưng đang run rẩy của bà.

“Thôi được rồi, anh xin lỗi. Anh sai rồi” Ông ta thì thầm, giọng ngọt ngào. “Anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà. Vậy không ‘làm’ chuyện đó nữa, được không?”

Mẹ tôi vẫn nức nở trong lòng ông ta.

“Vậy thì thế này nhé,” bố tôi tiếp tục màn thương lượng. “Không ‘làm’ chuyện vợ chồng. Chỉ ‘giúp’ nó như em vẫn hay ‘giúp’ anh thôi. Chỉ dùng miệng, dùng tay thôi. Được không? Coi như em thương con, giúp con trai mình ‘khỏe mạnh’. Nhé? Vợ yêu của anh là hiểu chuyện nhất mà”

Mẹ tôi ngừng khóc. Bà vùi mặt vào ngực chồng, im lặng một lúc lâu. Cả căn phòng chỉ còn nghe thấy tiếng nấc nhẹ của bà và tiếng đồng hồ tích tắc.

Rồi, trong sự hồi hộp đến nghẹt thở của tôi, bà khẽ gật đầu. Một cái gật rất nhẹ.

“Nhưng…” Bà ngẩng lên, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, giọng lí nhí. “Nhưng… phải tắt đèn… Em xấu hổ lắm…”

“Được! Được hết!” Bố tôi reo lên, giọng đầy đắc thắng. “Tắt đèn, không ai thấy gì hết. Chỉ có hai mẹ con biết với nhau thôi”

Thỏa thuận đã được ký kết, ngay trước mặt tôi. Một giao kèo kỳ lạ, mẹ tôi, bằng sự “xấu hổ” của mình, đã giành được một sự nhượng bộ, nhưng thực chất lại là sự đồng thuận hoàn toàn. Bà đã chính thức chấp nhận vai diễn mới của mình trong gia đình quái đản này.

Và tôi, từ một khán giả, đã trở thành một đạo cụ quan trọng trong vở kịch của bố. Một đạo cụ biết thở, biết cảm nhận, và biết chờ đợi.

****

Mấy đêm nay, kể từ sau cái gật đầu định mệnh trong phòng khách, một thói quen mới đã được hình thành. Cứ sau nửa đêm, khi cả căn nhà đã chìm vào tĩnh lặng, tôi lại nằm thao thức, hai tai vểnh lên như tai thỏ, lắng nghe. Và đêm nào cũng vậy, tôi đều không phải thất vọng.

Đêm nay cũng thế.

Trời không có trăng, tối đen như một cái thùng sơn bị đổ. Tôi nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, giả vờ ngủ say, hơi thở đều đều và nặng nhọc. Khoảng hơn mười hai giờ, tôi nghe một tiếng “cạch” rất nhẹ.

Cửa phòng hé mở.

Trong ánh trăng mờ ảo lọt qua khung cửa sổ, bóng mẹ hiện ra, cao, mảnh và đầy những đường cong quen thuộc. Mẹ mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng màu trắng, thứ ánh sáng bạc của trăng đêm như một lớp phấn kỳ ảo, phủ lên làn da và đường nét cơ thể của mẹ, khiến chúng vừa thực vừa hư. Mẹ không bước vào ngay. Mẹ chỉ đứng đó, ở ngưỡng cửa, như một linh hồn đang do dự. Tôi nhắm mắt, giả vờ ngủ say, tim đập thình thịch trong lồng ngực như một cái trống trận.

Sau một lúc lâu dường như vô tận, mẹ mới nhẹ nhàng khép cửa lại, không gây ra một tiếng động. Mẹ bước đến bên giường, tấm thân mềm mại đổ bóng xuống người tôi. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương sữa tắm hoa lài quen thuộc, một mùi hương của sự an toàn, của tuổi thơ, nhưng đêm nay, nó lại nhuốm một màu sắc khác, một màu của tội lỗi sắp diễn ra.

Mẹ đứng đó, nhìn tôi. Tôi cảm nhận được ánh mắt của mẹ đang quét trên khuôn mặt, trên cơ thể mình. Rồi, tôi nghe tiếng sột soạt nhẹ. Mẹ đang quỳ xuống. Sàn nhà gỗ lạnh lẽo.

Một bàn tay mát lạnh nhẹ nhàng luồn vào trong chăn, chạm vào bụng tôi khiến tôi khẽ rùng mình. Bàn tay ấy không dừng lại, nó từ từ kéo chiếc quần đùi của tôi xuống. Con cặc của tôi, vốn đã ngóc đầu dậy từ lúc mẹ bước vào, giờ đây trần trụi và run rẩy trong không khí đêm.

Trước khi hành động, mẹ ghé sát vào tai tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của mẹ. Giọng mẹ thì thầm, run run vì xấu hổ, nhưng cũng đanh lại trong một mệnh lệnh không thể chối từ.

“Mẹ… giúp con,” mẹ nói, giọng lí nhí. “Nhớ lời bố dặn nhé. Chỉ được như vậy thôi đấy.”

Dứt lời, mẹ không do dự nữa. Bà cúi xuống.

Cảm giác đầu tiên là sự ấm nóng và mềm mại bao bọc lấy đầu khấc. Mẹ tôi ngập ngừng một chút, như một học sinh đang làm một bài toán khó. Nhưng rồi, như một bản năng được đánh thức, bà bắt đầu chuyển động. Cái lưỡi ướt át của bà lướt một vòng quanh quy đầu, khiến toàn thân tôi giật bắn lên, hai tay nắm chặt lấy ga giường.

Mẹ bắt đầu bú mút, lúc nhanh lúc chậm, lúc nông lúc sâu. Đôi môi mềm mại của mẹ mơn trớn, trong khi cái lưỡi điêu luyện thì liên tục xoáy sâu vào lỗ sáo, tạo ra những âm thanh “chùn chụt” dâm đãng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Tôi hé mắt nhìn xuống. Dưới ánh trăng, tôi thấy mái tóc đen dài của mẹ xõa xuống, che đi một phần khuôn mặt. Thỉnh thoảng, bà lại ngẩng lên một chút để thở, đôi môi căng mọng ướt đẫm nước bọt của chính tôi, lấp lánh. Một tay mẹ vịn vào đùi tôi, tay còn lại thì nắm lấy gốc dương vật, vuốt ve theo từng nhịp lên xuống của cái đầu.

Từ góc nhìn này, tôi thấy rõ tấm lưng ong và cặp mông tròn trịa của mẹ cong lên một cách hoàn hảo khi bà cúi người. Chiếc váy ngủ mỏng manh trễ xuống, để lộ một phần bờ vai trắng ngần và khe ngực sâu hút. Mẹ tôi đẹp, một vẻ đẹp của người đàn bà đang ở độ chín muồi, một vẻ đẹp mà giờ đây đang quỳ gối phục vụ cho chính đứa con trai của mình.

Cảm giác khoái lạc dâng lên dồn dập. Tôi không thể kìm nén được nữa. Tôi ưỡn người lên, hơi thở trở nên hổn hển.

Bà làm một cách điêu luyện, không còn chút ngượng ngùng nào. Chiếc lưỡi tinh quái của bà lướt đi, khi thì mạnh mẽ, lúc lại dịu dàng, khiến tôi gần như phát điên. Tôi ngửa đầu ra sau, hai tay bấu chặt vào ga giường, cố gắng kiềm chế tiếng rên đang chực bật ra khỏi cổ họng.

Khi tôi đang ở đỉnh điểm của sự sung sướng, một ý nghĩ táo bạo đột nhiên lóe lên trong đầu. Không khí thoải mái, vui đùa mà mẹ tạo ra đã cho tôi dũng khí. Tôi muốn nhiều hơn nữa. Tôi muốn thử xem giới hạn của trò chơi này đến đâu.

Tôi từ từ đưa tay lên, luồn vào mái tóc mềm mại của mẹ, khẽ vuốt ve.

Cảm nhận được hành động của tôi, mẹ khựng lại. Bà ngẩng lên nhìn tôi, miệng vẫn chưa rời khỏi “cậu nhỏ”. Đôi mắt bà trong bóng tối long lanh một câu hỏi không lời: “Sao thế, con trai?”.

Lồng ngực tôi đập dồn dập. Tôi lấy hết can đảm, giọng khàn đi vì ham muốn.

“Mẹ ơi…”

“Hửm?”

“Hay là…” Tôi nuốt nước bọt. “…Mẹ… mẹ liếm cả hòn bi cho con luôn được không?”

Mẹ sững người lại một giây. Đôi mắt bà mở to, nhìn tôi đầy kinh ngạc. Tôi đã nghĩ mình đi quá xa, rằng bà sẽ nổi giận.

Nhưng không.

Trong bóng tối, tôi thấy khóe miệng bà từ từ nhếch lên thành một nụ cười. Bà bật ra một tiếng cười khúc khích, tiếng cười bị nén lại để không gây ra động tĩnh lớn. Bà rút miệng ra khỏi “cậu nhỏ” của tôi, rồi vươn người, dùng tay tát yêu vào má tôi một cái nhẹ bẫng.

“Trời ơi là trời! Cái thằng ranh con này!”

Giọng mẹ vừa trách móc, vừa nũng nịu.

“Hư quá đi mất! Ai dạy con mấy cái trò đòi hỏi này thế, hả? Mới nứt mắt ra đã bày đặt”

Bà lườm tôi, nhưng trong ánh mắt lấp lánh sự thích thú.

“Chỉ giỏi hành mẹ là nhanh thôi”

Lời mắng của mẹ không hề có chút giận dữ nào. Nó ngọt ngào và khêu gợi, giống như một lời đồng ý được che đậy một cách hoàn hảo. Tôi mỉm cười đắc thắng trong bóng tối. Tôi biết, tôi đã thắng cược. Mẹ tôi, sau khi “làm giá” một chút, đã sẵn sàng để ban cho cậu con trai hư của mình một đặc ân mới.

Sau khi “mắng yêu” tôi một trận, mẹ không hề có ý định dừng lại. Bà thở dài một cách kịch tính, như thể đang phải đối mặt với một yêu cầu quá sức lắm.

“Được rồi, được rồi. Khổ lắm, nói mãi” Bà thì thầm, giọng nũng nịu. “Chiều nốt ông tướng lần này thôi đấy nhé. Đúng là không có con trai thì buồn, có con trai rồi thì khổ đủ đường mà”

Nói rồi, bà lại cúi xuống, mái tóc đen mượt một lần nữa cọ vào da thịt tôi. Nhưng lần này, mục tiêu của bà đã thay đổi. Chiếc lưỡi tinh quái của bà không còn tập trung vào “cậu nhỏ” của tôi nữa, mà bắt đầu một cuộc thám hiểm xuống vùng đất mới lạ phía dưới.

“A…”

Tôi rên lên một tiếng không thể kìm nén, vội vàng đưa tay lên bịt miệng mình lại. Cả người tôi giật bắn lên như bị một luồng điện cao thế chạy qua. Cảm giác này… nó lạ lẫm, mãnh liệt và kích thích hơn gấp bội lần. Nó mềm mại, ướt át, và ấm nóng. Làn da nhạy cảm ở nơi đó của tôi như được đánh thức sau một giấc ngủ dài.

Mẹ dường như rất thích thú trước phản ứng của tôi. Bà ngẩng lên, nhìn tôi cười, đôi mắt lấp lánh một vẻ tự hào của một người nghệ sĩ vừa tạo ra một kiệt tác.

“Sao nào? Đã hài lòng chưa, cậu trời con?” Bà hỏi, giọng đầy ẩn ý.

Tôi không trả lời được, chỉ biết gật đầu lia lịa, hai tay bấu chặt vào ga giường, lưng ưỡn cong lên một cách vô thức.

Thấy tôi như vậy, mẹ không trêu chọc nữa. Bà trở lại với công việc của mình, và lần này, bà tỏ ra là một nghệ sĩ đại tài. Bà kết hợp cả hai hành động một cách nhịp nhàng đến đáng sợ. Một tay bà nắm lấy “cậu nhỏ” của tôi, khẽ vuốt ve, trong khi miệng lưỡi lại tập trung “chăm sóc” cho hai “viên bi” phía dưới. Sự phối hợp nhịp nhàng đó tạo ra một cơn lốc khoái cảm, một cơn bão tố của các giác quan, đánh thẳng vào đại não tôi, khiến tôi hoàn toàn mất kiểm soát.

Tôi không còn biết mình là ai, đang ở đâu nữa. Mọi thứ xung quanh mờ đi, tâm trí tôi trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác đê mê đến tột cùng đang lan tỏa khắp cơ thể.

“Mẹ… con… con sắp…” Tôi lắp bắp.

Mẹ dường như đã chờ đợi câu nói đó. Bà lập tức thay đổi chiến thuật, ngậm trọn lấy “cậu nhỏ” của tôi và tăng tốc.

Tôi gầm lên một tiếng cuối cùng trong cổ họng, cảm nhận một dòng dung nham nóng hổi phun trào từ bên trong cơ thể. Cả người tôi co giật, mềm nhũn ra, hoàn toàn kiệt sức.

Mẹ bình tĩnh đón nhận tất cả, nuốt một cách gọn gàng không sót một giọt. Sau đó, bà còn cẩn thận dùng miệng lưỡi “lau dọn” sạch sẽ chiến trường, như một người vợ đảm đang nhất.

Xong xuôi, tôi nghĩ mẹ sẽ rời đi như mọi lần. Nhưng không.

Bà trườn người lên, kéo chăn đắp cho cả hai, rồi nằm xuống bên cạnh tôi. Bà vòng tay qua, ôm tôi vào lòng. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể mẹ, cảm nhận được bộ ngực mềm mại của bà đang ép vào lưng mình, và ngửi thấy mùi hương hoa nhài quen thuộc từ mái tóc bà.

Bà khẽ vuốt ve mái tóc còn đẫm mồ hôi của tôi, thì thầm.

“Mệt chưa, con trai hư của mẹ?”

Giọng bà dịu dàng và ấm áp, không hề có chút trách móc nào. Tôi nằm trong vòng tay mẹ, cảm thấy bình yên một cách lạ lùng. Cảm giác tội lỗi đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại một sự thân mật quái đản.

Mẹ ôm tôi một lúc lâu. Khi thấy hơi thở của tôi đã đều trở lại, bà mới nhẹ nhàng gỡ tay ra. Bà hôn nhẹ lên trán tôi một cái.

“Ngủ đi”

Rồi bà ghé sát vào tai tôi, nói nốt câu cuối cùng, giọng vừa như một lời dặn dò, vừa như một lời hứa hẹn ngọt ngào.

“Lần sau mà còn đòi hỏi linh tinh nữa là mẹ ‘phạt’ nặng đấy nhé”

Nói rồi, bà lẳng lặng ngồi dậy, bước xuống giường và rời khỏi phòng, để lại tôi một mình với dư âm của cơn khoái lạc và một lời hứa hẹn cho những đêm sau. Tôi biết, từ đêm nay, trò chơi của chúng tôi đã có thêm nhiều luật lệ mới, thú vị hơn rất nhiều.

****

Sáng hôm sau, tôi thức dậy khi nắng đã chiếu xiên qua cửa sổ. Cả cơ thể tôi rã rời nhưng đầu óc lại tỉnh táo một cách lạ thường. Dư âm của đêm qua vẫn còn quẩn quanh, từ mùi hương của mẹ còn vương trên gối cho đến cảm giác đê mê vẫn còn âm ỉ nơi hạ bộ.

Tôi bước xuống nhà, thấy bố đang ngồi uống trà ở bộ bàn ghế đá ngoài sân. Ông ta mặc bộ đồ ở nhà, dáng vẻ hoàn toàn thư thái, tay cầm tờ báo đọc. Thấy tôi, ông ta mỉm cười.

“Dậy rồi đấy à, con trai? Lại đây ngồi với bố”

Tôi hơi ngần ngại, nhưng vẫn bước tới và ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Mẹ đang lúi húi dưới bếp, tiếng xào nấu lách cách vọng ra, mùi trứng chiên thơm phức. Một buổi sáng bình yên như bao buổi sáng khác.

Bố tôi gấp tờ báo lại, đặt lên bàn. Ông ta nhìn tôi, một cái nhìn rất khác mọi khi. Nó không còn là cái nhìn của một đạo diễn bệnh hoạn, mà là của một người cha đang chuẩn bị nói chuyện với con trai mình về một vấn đề nghiêm túc.

“Tối qua… ngủ ngon không con?” Ông ta hỏi, giọng rất đỗi tự nhiên.

Tôi khẽ “dạ”, không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta.

“Trông con có vẻ hơi phờ phạc đấy” Bố tôi nói tiếp, rồi ông ta nhấp một ngụm trà. ” Minh này, con lớn rồi, bố nói chuyện thẳng thắn nhé”

Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.

“Con trai mới lớn, có nhu cầu sinh lý là chuyện hết sức bình thường. Bố hiểu” Ông ta nói, giọng đầy thấu hiểu.

Ông ta nói về chuyện này một cách thản nhiên như đang bàn về chuyện học hành của tôi vậy.

“Tuy nhiên,” bố tôi hạ giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. “Cái gì cũng phải có chừng mực, có liều lượng. Con đang tuổi ăn tuổi lớn, quan trọng nhất là sức khỏe và học tập”

Tôi im lặng, cúi gằm mặt xuống. Tôi biết mình sắp phải nghe một “luật lệ” mới.

“Bố với mẹ đã bàn bạc với nhau rồi” Ông ta chốt hạ. “Vì sức khỏe của con, mẹ sẽ chỉ ‘giúp’ con vào cuối tuần thôi. Tối thứ Bảy hoặc tối Chủ nhật, con muốn lúc nào cũng được. Còn những ngày trong tuần, tuyệt đối không được ‘làm phiền’ mẹ, con phải tập trung vào việc học. Nghe rõ chưa?”

Ông ta nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời. Tôi cảm thấy một sự thất vọng len lỏi trong lòng. “Đặc ân” của tôi đã bị giới hạn. Nhưng nhìn vào ánh mắt của bố, tôi biết mình không có quyền lựa chọn. Ông ta mới là người điều khiển trò chơi này.

Tôi khẽ gật đầu. “Dạ… con hiểu rồi”

“Tốt” Bố tôi mỉm cười hài lòng. Ông ta đứng dậy, vỗ vỗ vào vai tôi, một cái vỗ vai đầy quyền lực của người cha. “Ngoan lắm. Bố mẹ làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi. Thôi, vào ăn sáng đi, kẻo đồ ăn nguội hết”

Ông ta thong thả bước vào nhà. Tôi ngồi lại một mình, trong lòng là một mớ cảm xúc hỗn độn. Tôi vừa được trao cho một đặc quyền, lại vừa bị trói buộc bởi những quy tắc chặt chẽ hơn. Gia đình này, ngày càng trở nên khó hiểu.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...