Câu chuyện gia đình tôi
Chương 13
Cánh cửa phòng đóng sập lại, cắt đứt hoàn toàn âm thanh của thế giới bên ngoài. Trong căn phòng trên gác, tôi ngồi bất động trong bóng tối, tai vẫn còn ù đi vì những âm thanh bệnh hoạn vừa rồi và cũng là một thứ gì đó khiến dương vật trong quần tôi thỉnh thoảng lại nhói lên một cách khó hiểu.
Ngôi nhà chìm vào một sự im lặng chết chóc. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả tiếng la hét. Tôi cố gắng nhắm mắt ngủ, nhưng hình ảnh mẹ tôi nằm đó, bất động, với dấu tay đỏ rực trên mông cứ ám ảnh lấy tôi. Một sự tò mò bệnh hoạn bắt đầu trỗi dậy. Liệu bà có ổn không? Viên thuốc đó mạnh đến mức nào? Gã Dũng đi rồi, nhưng “cơn bão” trong người mẹ liệu đã tan chưa?
Tôi không thể chống lại sự tò mò đó. Nó còn mạnh hơn cả sự sợ hãi hay ghê tởm. Tôi tự nhủ mình chỉ đi xuống nhà lấy một ly nước mát. Một cái cớ hoàn hảo và bình thường.
Tôi rón rén mở cửa phòng. Cầu thang gỗ kêu lên mấy tiếng cót két quen thuộc nhưng sao hôm nay nghe lại ghê rợn đến thế. Càng đến gần phòng ngủ của bố mẹ, cái mùi nồng nặc của mồ hôi, của rượu và của thứ tinh dịch tanh lòm đặc trưng càng xộc thẳng vào mũi tôi. Cánh cửa phòng không đóng hẳn mà chỉ khép hờ, để lọt ra một vệt sáng màu vàng nhạt.
Tôi ghé mắt nhìn vào. Một cảnh tượng còn trần trụi hơn cả những gì tôi thấy qua khe hở.
Mẹ tôi vẫn nằm đó, úp mặt xuống gối, tấm thân ngọc ngà phơi bày trong ánh đèn ngủ. Tấm ga giường trắng nhàu nát, có những vệt dịch thể loang lổ. Chiếc váy ngủ rách bươm của bà bị đẩy dồn lên tận thắt lưng. Dấu tay đỏ ửng của gã Dũng trên mông bà giờ đã sậm màu lại, trông như một vết bỏng. Bà không ngủ say như tôi tưởng. Tấm lưng trần của bà khẽ run lên theo từng nhịp thở khó nhọc, đứt quãng. Thỉnh thoảng, bà lại rên lên một tiếng “ư… ưm…” khe khẽ, một âm thanh của sự khó chịu, của một cơn khát chưa được giải tỏa.
Tôi nuốt nước bọt. Cảnh tượng vừa đáng thương vừa kích thích một cách kỳ lạ. Tôi biết mình nên quay về phòng, nhưng đôi chân lại không nghe lời. Tôi đẩy nhẹ cửa, bước vào.
“Mẹ…” – Tôi gọi, giọng lí nhí. “Mẹ… có sao không?”
Nghe thấy tiếng động, cơ thể mẹ tôi giật nảy. Bà từ từ, chậm chạp ngẩng đầu dậy, mái tóc dài rối bù che đi một nửa khuôn mặt. Khi bà quay lại nhìn tôi, tim tôi như ngừng đập.
Đó không phải là đôi mắt của mẹ tôi.
Đôi mắt trong veo, dịu dàng ngày nào giờ đây đỏ ngầu, long lên sòng sọc. Nó không có tiêu cự, không có sự nhận biết. Nó là đôi mắt của một con thú đang điên cuồng vì dục vọng. Tác dụng của viên thuốc vẫn chưa tan hết. Nó vẫn đang hành hạ bà, gặm nhấm bà từ bên trong.
Bà không nhận ra tôi. Trong đôi mắt bà lúc này, tôi chỉ đơn giản là một “giống đực”, một cơ thể nam giới vừa xuất hiện đúng lúc bà cần nhất.
“Lại đây…” – Bà thì thầm, giọng khàn đặc, một thứ âm thanh tôi chưa bao giờ nghe thấy. “Giúp mẹ…”
Bà chống tay, cố gắng ngồi dậy. Chiếc váy rách tuột hẳn xuống, để lộ ra toàn bộ phần thân trên. Bộ ngực căng tròn, trắng nõn của bà, với hai đầu ti sưng đỏ vì bị hành hạ, phơi bày trọn vẹn trước mắt tôi. Bà không có một chút xấu hổ nào, trong đầu bà lúc này không còn tồn tại khái niệm đó.
Tôi đứng chết trân. Tôi nên bỏ chạy. Nhưng tôi không thể. Ánh mắt của mẹ như một vòng xoáy, hút tôi vào.
“Lại đây anh ơi…” – Bà lại rên rỉ, lần này bà đã nhầm tôi với một kẻ nào đó. “Làm ơn… giúp em với… Em chịu không nổi nữa rồi…”
Và rồi, bà bất ngờ lao về phía tôi như một con thú đói. Sức mạnh của một người đàn bà đang trong cơn điên loạn vì dục vọng thật kinh khủng. Bà ôm chầm lấy tôi, bộ ngực trần mềm mại, nóng hổi ép chặt vào ngực tôi. Mùi cơ thể của bà, một hỗn hợp của mồ hôi, sữa và mùi đàn bà đặc trưng, sộc thẳng vào mũi tôi, khiến đầu óc tôi quay cuồng.
“Mẹ! Là con đây! Minh đây!” – Tôi hoảng hốt kêu lên, cố gắng đẩy bà ra.
Nhưng bà không nghe. Bà không quan tâm. Bà chỉ biết bám lấy tôi như người chết đuối vớ được cọc. Móng tay bà cào vào lưng tôi. Miệng bà tìm kiếm môi tôi một cách vụng về.
“Giúp mẹ đi con…” – Bà khóc, nước mắt giàn dụa, giọng nói đầy tuyệt vọng. “Mẹ sắp chết rồi… Làm mẹ đi… cầu xin con…”
Câu nói cuối cùng đó như một nhát búa tạ nện vào đầu tôi. Bà gọi tôi là “con”, nhưng lại cầu xin tôi “làm” bà. Sự mâu thuẫn kinh hoàng đó, sự loạn trí của người mẹ tôi yêu thương, đã phá vỡ bức tường lý trí cuối cùng trong tôi. Tôi không còn sợ hãi nữa, chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất, lạnh lẽo và quyết đoán một cách bệnh hoạn:
Phải làm cho mẹ yên lại.
Những lời cầu xin loạn trí của mẹ như một mồi lửa, đốt cháy sợi dây lý trí cuối cùng trong tôi. Nỗi sợ hãi ban đầu biến mất, thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lẽo đến đáng sợ. Tôi không còn là một thằng nhóc hoảng loạn. Tôi là người duy nhất ở đây có thể giải quyết được vấn đề này.
“Mẹ! Im đi!” – Tôi gầm lên, giọng nói của chính tôi vang lên sao mà xa lạ.
Sức mạnh của một thằng con trai đang tuổi lớn, cộng với sự bất ngờ, khiến tôi lật ngược được tình thế. Tôi dùng hết sức, đè nghiến mẹ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bà yếu hơn tôi, nhưng cơn điên vì thuốc khiến bà vùng vẫy một cách dữ dội như một con thú bị dồn vào đường cùng. Móng tay bà cào vào lưng tôi rát bỏng. Miệng bà tìm cách cắn vào vai tôi. Hai chân bà như hai con trăn, quấn chặt lấy hông tôi, cố gắng cọ xát cơ thể bà vào người tôi một cách bản năng.
“Buông ra! Mẹ điên rồi!” – Tôi vừa giữ chặt hai cổ tay bà, vừa la hét trong tuyệt vọng.
Nhưng bà không nghe. Đôi mắt bà vẫn dại đi, chỉ còn tròng trắng và ngọn lửa dục vọng màu đỏ ngầu. Bà vẫn rên rỉ, những lời nói vô nghĩa, đứt quãng.
“Làm ơn… cho mẹ… chỉ một chút thôi… nóng quá… giết mẹ đi…”
Chính lúc đó, trong đầu tôi chợt lóe lên những hình ảnh từ các đoạn phim tôi đã quay. Hình ảnh gã Dũng, gã Thắng, rồi cả bố tôi trong chiếc mặt nạ. Họ đã “làm dịu” mẹ như thế nào? Họ đã dập tắt cơn điên của bà ra sao? Một suy nghĩ điên rồ, bệnh hoạn nhưng lại hợp lý một cách kỳ lạ nảy sinh. Muốn dập lửa, phải dùng một cơn lũ. Muốn mẹ yên lại, phải cho bà thứ bà đang gào khóc đòi hỏi.
Tôi không muốn làm chuyện đó. Tôi ghê tởm ý nghĩ đó. Nhưng nhìn mẹ quằn quại dưới thân mình, tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác. Đây không phải là ham muốn. Đây là một sự hy sinh. Một sự hy sinh trong câm lặng để cứu lấy mẹ.
“Được rồi! Nằm im!” – Tôi nghiến răng, giọng nói trở nên sắc lạnh. “Để con giúp mẹ!”
Lời nói của tôi dường như có tác dụng. Mẹ tôi khựng lại một giây, sự vùng vẫy yếu đi. Có lẽ trong cơn mê, bà đã nghe thấy một lời hứa hẹn. Tận dụng khoảnh khắc đó, tôi giữ chặt hai tay bà bằng một tay, tay còn lại kéo phăng chiếc váy ngủ rách nát của bà lên cao, để lộ ra toàn bộ phần thân dưới.
Dưới ánh đèn ngủ, nơi đó của mẹ hiện ra trước mắt tôi. Nó không còn vẻ e ấp, khép nép. Sau những trận cuồng phong của lũ quỷ, nó hơi sưng lên, ửng đỏ, và đang ướt sũng một thứ dịch thể trong suốt. Mùi đàn bà nồng nặc đặc trưng xộc thẳng vào mũi tôi, một mùi hương vừa quen thuộc của người mẹ, vừa xa lạ của một người đàn bà đang trong cơn động đực.
Tôi hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi sự ghê tởm và tội lỗi ra khỏi đầu. Tôi chỉ là đang “chữa bệnh” cho mẹ.
Tôi cúi xuống.
Khi lưỡi tôi chạm vào nơi đó, cả cơ thể mẹ giật nảy lên. Bà rên lên một tiếng “Á!” sắc nhọn, một tiếng rên của sự bất ngờ và của một luồng điện khoái cảm vừa được đánh thức. Sự kháng cự của bà hoàn toàn biến mất. Hai chân đang quấn chặt lấy tôi từ từ buông lỏng, rồi dạng hẳn ra hai bên, một tư thế của sự dâng hiến tuyệt đối.
Tôi bắt đầu công việc của mình một cách máy móc. Tôi không nghĩ gì cả, chỉ làm theo những gì bản năng mách bảo, những gì tôi đã thấy qua ống kính camera. Tôi dùng miệng lưỡi của mình để vỗ về, xoa dịu con thú hoang đang gào thét bên trong mẹ. Vị mằn mặn, tanh nồng đặc trưng xộc lên, khiến tôi suýt nôn ọe, nhưng tôi cố nuốt xuống.
Cơ thể mẹ tôi bắt đầu có những phản ứng rõ rệt. Bà không còn la hét, chỉ còn những tiếng rên rỉ ngày càng to, ngày càng dâm đãng. Hai bàn tay đang bị tôi giữ chặt cũng buông lỏng, rồi vô thức tìm đến, bấu chặt vào mái tóc tôi. Lưng bà ưỡn lên, cặp mông căng tròn đẩy về phía tôi như muốn nhiều hơn nữa.
“Ah… ah… đúng rồi… con trai… giỏi lắm…”
Bà lại gọi tôi là “con trai”. Nhưng lần này, nó không còn khiến tôi kinh hoàng nữa. Trong không gian đặc quánh dục vọng này, tiếng gọi đó nghe như một lời khen ngợi, một sự khích lệ. Nó khiến tôi làm việc hăng say hơn, kỹ thuật hơn. Tôi biết mình đang đi đúng hướng. Tôi đang “cứu” được mẹ.
Cơn bão sắp đến đỉnh điểm. Hơi thở của mẹ ngày càng gấp gáp. Cả cơ thể bà run lên bần bật. Bà rên rỉ không thành tiếng, chỉ còn những âm thanh “ực… ực…” trong cổ họng.
Và rồi, với một tiếng rên dài, man dại cuối cùng, toàn bộ cơ thể bà co giật dữ dội. Các cơ thịt ở đùi và bụng dưới của bà siết lại. Một dòng nước ấm nóng, trong suốt phun ra, tràn ngập trong miệng tôi.
Cơn co giật kéo dài vài giây rồi dừng hẳn. Cơ thể mẹ tôi mềm oặt ra, lịm đi. Bà đã hoàn toàn kiệt sức và chìm vào giấc ngủ sâu.
Tôi ngồi bệt xuống sàn, thở hổn hển. Miệng tôi vẫn còn vương vị của mẹ. Quần áo tôi xộc xệch, lưng bỏng rát vì những vết cào. Tôi nhìn cơ thể trần truồng của người đàn bà đang nằm ngủ say sưa trên sàn.
Tôi đã làm một việc kinh khủng không thể tưởng tượng nổi. Một việc mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên.
Nhưng tôi đã thành công. Tôi đã làm cho mẹ yên lại.
Tôi đã “cứu” được mẹ.
Sau khi mẹ lịm đi, tôi ngồi chết trân trên sàn nhà lạnh lẽo một lúc lâu. Căn phòng vẫn còn nồng nặc mùi của cuộc vật lộn, một thứ mùi của mồ hôi, của dục vọng và của một sự thật kinh hoàng vừa diễn ra. Miệng tôi vẫn còn đăng đắng vị mặn của bà.
Tôi run rẩy đứng dậy. Tôi không thể để mẹ nằm đây. Tôi nhìn tấm thân trần truồng của bà, một vẻ đẹp tan nát và vô phòng bị. Lòng tôi dấy lên một cảm giác trách nhiệm kỳ lạ. Tôi đã bắt đầu, và tôi phải kết thúc nó. Tôi là “người chăm sóc” của bà đêm nay.
Tôi cố gắng hết sức, nửa kéo nửa dìu cơ thể mềm nhũn của mẹ trở lại giường. Bà nặng hơn tôi tưởng. Tôi kéo tấm chăn mỏng đắp lên người bà, che đi sự trần trụi tội lỗi. Xong xuôi, tôi lẳng lặng rời khỏi phòng, không dám nhìn lại. Tôi trở về phòng mình, khóa trái cửa, và nằm thao thức cho đến gần sáng, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất từ phòng bên cạnh.
——–
Mặt trời lên, những tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu qua khe cửa, không ấm áp mà như đang phơi bày, soi mói. Tôi không ngủ được phút nào. Cả đêm, những hình ảnh về hành động của mình cứ quay cuồng trong đầu. Tôi không thấy tội lỗi, chỉ thấy một sự bứt rứt, một sự tò mò đến điên dại: Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Mẹ sẽ đối mặt với tôi như thế nào?
Tiếng mở cửa phòng bên cạnh vang lên. Tôi nghe tiếng chân mẹ đi xuống cầu thang. Tiếng nước chảy trong bếp. Tiếng xoong chảo lạch cạch. Mọi thứ… bình thường đến mức bất thường. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả một trận cuồng phong.
Lấy hết can đảm, tôi mở cửa phòng mình. Tôi cũng đi xuống bếp.
Mẹ đang đứng quay lưng về phía tôi, cặm cụi chiên trứng. Mùi thơm của hành lá và bơ béo ngậy lan tỏa, một mùi hương của gia đình, của sự bình yên, nhưng hôm nay nó làm tôi thấy buồn nôn. Mẹ không còn mặc chiếc váy ngủ rách nát đêm qua. Bà đã thay một bộ đồ bộ bằng thun dài tay, kín cổng cao tường. Mái tóc dài được búi lên gọn gàng, để lộ ra chiếc gáy trắng ngần. Trông bà lại trở về đúng với hình ảnh người mẹ tảo tần, đoan trang thường ngày. Một sự trở lại vội vã và đầy giả tạo.
Tôi im lặng ngồi xuống bàn ăn. Tiếng ghế gỗ ma sát trên sàn gạch vang lên một tiếng “kétttt” chói tai trong không gian tĩnh mịch. Tôi thấy vai mẹ khẽ giật nhẹ, nhưng bà không quay lại.
Một lát sau, bà bưng đĩa trứng ốp la ra, đặt xuống trước mặt tôi. Bà làm mọi thứ một cách máy móc, mắt nhìn xuống đĩa trứng, tuyệt đối không nhìn vào mặt tôi. Khoảnh khắc bà đặt đĩa trứng xuống, những đầu ngón tay của chúng tôi suýt chạm vào nhau. Cả hai đều vội rụt tay lại như bị bỏng.
Bà không nói gì, lẳng lặng quay lại bếp, tiếp tục công việc của mình. Tôi cũng im lặng, cúi đầu nhìn đĩa trứng. Hai lòng đỏ trứng tròn xoe, vàng óng, trông như hai con mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi, chất vấn. Tôi cầm nĩa lên, chọc vỡ một lòng đỏ. Dòng trứng đào sền sệt chảy ra, loang lổ trên đĩa.
Không khí trong bếp đặc quánh lại. Chỉ có tiếng trứng xèo xèo trên chảo, tiếng tôi dùng nĩa cắt miếng trứng, tiếng kim đồng hồ trên tường tích tắc, tích tắc… từng giây trôi qua nặng nề như đeo đá. Cả tôi và mẹ đều đang diễn một vở kịch câm, vở kịch về sự bình thường. Chúng tôi đều là những diễn viên tồi.
Ăn xong miếng trứng một cách khó nhọc, tôi định đứng dậy rời đi. Nhưng rồi, khi đã dọn dẹp xong xuôi, mẹ tôi không đi vào phòng hay ra sân. Bà cứ đứng đó, giữa bếp, lưng vẫn quay về phía tôi.
Bà đứng bất động như một bức tượng. Ánh nắng buổi sớm chiếu vào, viền lên dáng người bà một vầng sáng mờ ảo. Tôi không thể thấy được mặt bà, chỉ thấy tấm lưng đang căng cứng và đôi vai khẽ run lên.
Tôi cũng ngồi im, không dám thở mạnh. Tôi biết, đây là khoảnh khắc của sự thật. Sự im lặng sắp bị phá vỡ. Bà sẽ quay lại, sẽ gào thét, sẽ chửi rủa, hay sẽ khóc lóc? Sự hào hứng của một kẻ tò mò trò chơi của người lớn trong tôi lại trỗi dậy. Tôi nín thở, chờ đợi màn kịch tiếp theo. Phán quyết của bà sẽ quyết định tất cả.
Thời gian như đông cứng lại.
Mẹ tôi vẫn đứng đó, giữa căn bếp, lưng quay về phía tôi. Một khoảng cách chỉ vài bước chân mà ngỡ như xa cả một thế giới. Tôi ngồi bất động trên ghế, miếng trứng trong miệng bỗng trở nên vô vị, đắng ngắt. Tôi không dám nuốt, cũng không dám thở mạnh. Cả cơ thể tôi căng lên như một sợi dây đàn, chờ đợi một sự phán xét.
Trong cái không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt này, mọi âm thanh đều trở nên quá lớn. Tiếng ruồi vo ve đâu đó. Tiếng nước rỉ ra từng giọt, từng giọt một từ cái vòi chưa được vặn chặt. Và trên hết, là tiếng tim đập của chính tôi, thình thịch, thình thịch trong lồng ngực, như một cái trống báo hiệu một cơn bão sắp đến.
Bà sẽ làm gì?
Bà sẽ quay lại, gào lên, chửi tôi là một thằng súc sinh, một kẻ loạn luân bệnh hoạn? Bà sẽ cầm lấy con dao trên thớt, lao vào tôi? Hay bà sẽ khóc, sẽ sụp đổ, sẽ gọi điện cho bố tôi, cho ông bà ngoại, cho tất cả mọi người để nói về tội ác tày trời mà đứa con trai duy nhất của bà đã gây ra?
Tôi chờ đợi. Một phần trong tôi sợ hãi, nhưng một phần khác, một phần đen tối và bệnh hoạn, lại đang “hào hứng”. Tôi muốn biết kết cục của trò chơi. Tôi đã bước vào sân khấu của người lớn, và tôi muốn biết vai diễn của mình sẽ kết thúc ra sao.
Tấm lưng trong bộ đồ bộ kín đáo của mẹ khẽ run lên. Tôi thấy bàn tay phải của bà buông thõng bên hông từ từ nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Bà đang đấu tranh, một cuộc đấu tranh câm lặng nhưng còn dữ dội hơn cả cuộc vật lộn trên sàn nhà đêm qua.
Và rồi, bà hít một hơi thật sâu. Lồng ngực bà phập phồng dưới lớp áo. Bà không quay lại.
Bà nói, giọng lí nhí, nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió ngoài cửa sổ át đi, nhưng trong sự im lặng tuyệt đối này, từng chữ một khoan thẳng vào màng nhĩ tôi, sắc như một mũi dao.
“…Cảm ơn con…”
Cả người tôi đông cứng lại. Cái nĩa trên tay tôi rơi xuống đĩa, tạo ra một tiếng “loảng xoảng” chói tai, phá tan sự im lặng.
Nhưng mẹ không dừng lại. Bà vẫn nói, giọng vẫn đều đều, vô cảm, như đang đọc một văn bản được soạn sẵn.
“…Tối qua… nếu không có con… chắc mẹ chết mất.”
Nói dứt lời, không chờ tôi phản ứng, không cho tôi một cơ hội để đáp lại, bà vội vã bước nhanh vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại như thể đang chạy trốn khỏi một con quỷ.
Chỉ còn lại một mình tôi trong căn bếp.
Tôi ngồi đó, chết trân. Lời của mẹ không phải là một sự tha thứ. Nó còn tệ hơn thế. Nó là một sự thừa nhận. Một sự đồng lõa. Nó biến hành động tội lỗi, ghê tởm của tôi thành một sự “giúp đỡ”, một hành động “hy sinh”. Tôi không phải là kẻ xâm phạm. Tôi đã trở thành một “ân nhân”.
Bữa sáng trước mặt tôi bốc hơi nghi ngút, nhưng tôi không còn thấy đói nữa. Vị mặn tanh của đêm qua dường như lại trào lên trong cổ họng.
