Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Câu chuyện gia đình tôi

Chương 14 : Bố tôi, Toàn, đã đi công tác được hai ngày



Chương 12

Bố tôi, Toàn, đã đi công tác được hai ngày.

Ngôi nhà vắng hẳn tiếng nói cười của ông, tiếng gõ bàn phím lạch cạch và cả cái mùi chua chua quen thuộc của người đàn ông làm việc văn phòng. Sự vắng mặt của bố đáng lẽ phải mang lại một không khí nhẹ nhõm, nhưng không. Nó giống như khoảng lặng trong một bản nhạc trước khi đến đoạn cao trào, một sự im ắng khiến người ta phải nín thở chờ đợi.

Và tôi, ở cái tuổi mười lăm, đã không còn là thằng nhóc chỉ biết sợ hãi. Tôi chờ đợi. Tôi hào hứng. Trò chơi của những người lớn, một khi đã nếm thử, sẽ gây nghiện. Tôi đã bí mật lắp một chiếc camera giấu kín mới ở góc phòng khách, chất lượng tốt hơn, góc quay rộng hơn. Tôi đã sẵn sàng để làm một đạo diễn thực thụ cho bộ phim của riêng gia đình mình.

Tối đó, sau bữa cơm chỉ có hai mẹ con, mẹ tôi đi tắm. Khi bà bước ra, không khí trong căn phòng khách như đặc lại.

Mẹ mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng màu rượu vang, thứ màu sắc vừa sang trọng vừa mời gọi một cách đầy tội lỗi. Chiếc váy không quá ngắn, chỉ vừa qua nửa đùi, nhưng chất lụa mềm mại và trơn bóng lại phản chủ. Nó dính lấy cơ thể mẹ, ôm trọn từng đường cong chết người mà tạo hóa đã ban tặng. Từ góc nhìn của tôi trên gác, chiếc camera thu lại một hình ảnh hoàn hảo. Vòng eo con kiến thắt lại, làm nổi bật lên cặp hông nở nang và bộ ngực căng tròn đang phập phồng sau lớp vải mỏng. Ánh đèn vàng chiếu xuống, biến làn da trắng nõn của mẹ thành một màu mật ong ngọt ngào. Hai quai dây mỏng manh vắt hờ hững trên bờ vai trần mịn màng, để lộ phần xương quai xanh quyến rũ. Mẹ đẹp, một vẻ đẹp phồn thực, căng tràn nhựa sống, một bông hoa lạc giữa cái xóm Bụi tiêu điều.

Bà không ngồi xem TV, chỉ đi qua đi lại dọn dẹp mấy thứ lặt vặt. Nhưng tôi biết, đó chỉ là cái cớ. Bà cũng đang chờ đợi. Cơ thể bà, sau những ngày tháng bị dày vò và khai phá, đã quen với những cơn bão. Sự bình yên này đối với bà cũng ngột ngạt như đối với tôi vậy.

Và rồi, điều tôi mong chờ cũng đến.

Cộc, cộc, cộc.

Ba tiếng gõ cửa khô khốc, dứt khoát vang lên. Một ám hiệu quen thuộc.

Tôi thấy tấm lưng của mẹ khựng lại. Bà đứng bất động vài giây. Tôi biết bà sợ. Nỗi sợ bản năng của một con mồi khi nghe thấy tiếng chân của kẻ đi săn. Nhưng rồi bà cũng chậm rãi quay người, đi về phía cửa. Tay bà đặt lên chốt cửa, khẽ run.

Cánh cửa mở ra. Gã Dũng đứng đó, sừng sững như một con gấu. Gã vừa đi nhậu về, người nồng nặc mùi rượu nhưng đôi mắt thì sáng và tỉnh một cách lạ thường. Gã không nói gì, chỉ nhếch mép cười, một nụ cười của kẻ thống trị trở về lãnh địa của mình. Ánh mắt gã quét một lượt từ đầu đến chân mẹ tôi, dừng lại thật lâu ở nơi lớp lụa mỏng đang ôm lấy cặp vú căng tròn.

“Anh về đi. Nhà tôi không có ai cả.” – Mẹ tôi nói, giọng yếu ớt, cố lấy thân mình che cửa.

Dũng cười khẩy. “Anh về phép mấy ngày. Nhớ em quá nên qua thăm. Chồng em đi công tác rồi, anh biết mà.”

Gã không đợi mẹ trả lời, lách người qua, bước thẳng vào nhà. Tiếng cánh cửa gỗ đóng sập lại phía sau lưng gã nghe như tiếng nắp quan tài. Mùi rượu và mùi đàn ông đặc trưng của gã ngay lập tức tràn ngập không gian.

“Tôi la lên đấy!” – Mẹ tôi lùi lại, giọng đã có chút hoảng loạn.

“Cứ la đi.” – Dũng bình thản đến đáng sợ. Gã rút chiếc điện thoại ra, màn hình sáng lên. Gã không cần mở video, chỉ cần giơ nó lên thôi là đủ. “Hay em muốn anh cho cả cái xóm này xem em ‘chiều’ anh em tao thế nào? Muốn thằng Minh con em nó thấy mẹ nó là một con điếm ra sao không?”

Hai chữ “thằng Minh” như một nhát dao đâm trúng tim đen của mẹ. Bà đứng sững lại, mặt tái mét. Sự phản kháng cuối cùng trong mắt bà đã vụt tắt. Bà biết, đêm nay bà không thể thoát.

Thấy mẹ đã hoàn toàn khuất phục, Dũng tiến tới, vòng tay ôm lấy vòng eo con kiến của bà. Gã hít một hơi thật sâu mùi hương trên tóc mẹ. “Ngoan thế có phải tốt không.”

Mẹ tôi đứng im, bất động. Bà hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm cuối cùng. Khi bà lên tiếng, giọng nói tuy run rẩy nhưng có một sự dứt khoát lạ lùng.

“Được. Nhưng… anh phải dùng bao.”

Dũng ngạc nhiên. Gã nhìn mẹ tôi, rồi phá lên cười. Một tiếng cười khoái trá, như thể vừa nghe được một câu chuyện hài hước nhất thế gian.

“Ok cưng! Chiều em Hạnh luôn!” Gã buông mẹ ra, thọc tay vào túi quần, rút ra cái ví da. Gã mở ví, không phải lấy tiền, mà là lấy ra ba chiếc vỏ bao cao su, quăng lên bàn. “Thấy chưa? Anh chuẩn bị sẵn cả rồi.”

Nhưng ánh mắt láu cá của gã cho tôi biết có điều gì đó không ổn. Dũng chỉ vào một trong ba chiếc vỏ bao, cái có màu sắc sặc sỡ nhất.

“Nhưng anh chiều em thì em cũng phải chiều anh chứ.” – Gã lấy trong túi áo ra một viên thuốc con nhộng màu xanh trắng. “Uống cái này đi. Đảm bảo cả hai chúng ta đều lên tiên.”

Mẹ tôi nhìn viên thuốc, rồi nhìn nụ cười của Dũng. Bà biết đó là gì. So với việc bị những tấm ảnh kia phát tán, sự nhục nhã này có vẻ dễ chấp nhận hơn. Nó là một lối thoát, một cách để bà không phải chịu trách nhiệm cho những gì cơ thể mình sắp làm.

Bà không nói gì. Bàn tay run rẩy cầm lấy ly nước lọc trên bàn. Đôi mắt nhắm nghiền lại. Bà đưa viên thuốc vào miệng, rồi ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.

Dũng nhìn hành động đó, nụ cười trên môi càng rộng hơn. Gã biết, đêm nay, con mồi không chỉ bị khuất phục. Nó sẽ tự nguyện dâng hiến.

Trên gác, tôi cũng mỉm cười. Tôi chỉnh lại góc máy quay một chút. Tôi biết, mình sắp quay được một thước phim kinh điển. Một thước phim về sự hủy diệt trong khoái lạc.

Sau khi nuốt viên thuốc vào bụng, mẹ tôi ngồi chết trân trên giường. Gã Dũng không làm gì, gã chỉ lùi lại, ngồi xuống chiếc ghế bành ở góc phòng, châm một điếu thuốc rồi lặng lẽ quan sát. Gã là một tay thợ săn kiên nhẫn, gã biết con mồi của gã sẽ sớm tự lột bỏ lớp da của mình.

Và gã đã đúng.

Chưa đầy năm phút sau, mẹ tôi bắt đầu cựa quậy. Ban đầu chỉ là những cái lắc đầu nhẹ, rồi bà đưa tay lên gãi cổ, gãi tay, mặt nhăn lại. Làn da trắng nõn của bà ửng lên một màu hồng kỳ lạ dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt. Hơi thở bà trở nên gấp gáp, hai gò má nóng bừng. Chiếc váy ngủ bằng lụa màu rượu vang bắt đầu trở nên phiền phức, nó dính bết vào làn da đang rịn mồ hôi của bà.

“Nóng… nóng quá…” – Bà lẩm bẩm, giọng khản đi.

Dũng rít một hơi thuốc dài, nhả khói thành một vòng tròn lơ lửng rồi mới lên tiếng, giọng cợt nhả.

“Sao thế em? Thuốc tốt đấy chứ? Thấy trong người rạo rực chưa?”

Mẹ tôi không trả lời, bà bắt đầu vặn vẹo trên giường. Lớp lụa mỏng manh cọ xát vào da thịt, kích thích những đầu dây thần kinh đang trở nên nhạy cảm một cách bất thường. Bà rên lên một tiếng khe khẽ, một âm thanh nửa khó chịu, nửa như mời gọi. Đôi mắt bà, vốn trong veo, giờ đây long lên, phủ một lớp sương mờ của dục vọng. Bà nhìn gã Dũng, không còn là ánh mắt sợ hãi, mà là ánh mắt của một con thú đang tìm kiếm sự giải thoát.

“Anh Dũng…” – Bà gọi, giọng lí nhí, nghe vừa đáng thương vừa có chút nũng nịu. “Khó chịu quá… trong người em như có kiến bò vậy… Anh… giúp em với…”

Gã Dũng cười khà khà, một tiếng cười trầm, đắc thắng. Gã đứng dậy, dụi mẩu thuốc lá vào chiếc gạt tàn, rồi từ từ tiến lại phía giường. Gã không vội vàng, gã muốn thưởng thức trọn vẹn cảnh tượng này.

Dưới ánh đèn, mẹ tôi lúc này trông như một tuyệt tác bị vấy bẩn. Chiếc váy lụa đã xộc xệch, một bên quai dây tuột xuống, để lộ ra bờ vai tròn lẳn, trắng mịn và một phần của bầu vú căng đầy đang mời gọi. Bà nằm nghiêng, người uốn éo, một chân co, một chân duỗi, làm chiếc váy tốc lên đến tận bắp đùi non, để lộ ra một khoảng da thịt mịn màng, hấp dẫn. Những giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương xuống chiếc cổ cao, đọng lại ở hõm xương quai xanh, lấp lánh như những viên kim cương.

“Giúp thế nào đây?” – Dũng quỳ một chân lên giường, cúi xuống sát mặt mẹ tôi, giọng thì thầm. “Nói anh nghe xem, em muốn anh giúp thế nào?”

“Em… em không biết nữa…” – Mẹ tôi lắc đầu, đôi môi sưng mọng khẽ mấp máy. Bà đưa tay, níu lấy vạt áo của Dũng. “Làm gì cũng được… nhanh lên… em sắp chết mất…”

Hành động và lời nói đó như một sự cho phép tuyệt đối. Dũng cười lớn, một tay gã giữ lấy cằm mẹ, tay kia luồn vào trong chiếc váy lụa, bóp mạnh lấy một bên mông căng tròn của bà. “Biết ngay mà. Đàn bà các cô đứa nào cũng dâm như nhau, chỉ giỏi giả vờ đoan trang.”

Gã rút ví da ra, quăng lên giường ba chiếc vỏ bao cao su. Ánh mắt tôi qua camera lập tức tập trung vào chúng. Hai cái có vẻ bình thường, nhưng cái còn lại thì có bao bì sặc sỡ, in hình một tia chớp đỏ rực. Gã Dũng cố tình chọn cái đó, giơ nó lên trước mặt mẹ tôi.

“Anh chiều em, dùng bao cho em khỏi sợ,” Gã cười láu cá, nụ cười của một con cáo già. “Nhưng hôm nay cho em thử ‘đặc sản’. Bao cao su có gai. Đảm bảo cảm giác mạnh, ‘phê’ tới nóc luôn.”

Mẹ tôi, trong cơn mê loạn, chỉ nhìn chằm chằm vào cái vỏ bao đầy màu sắc đó. Bà không hiểu “gai” là gì, nhưng bà không quan tâm. Bà chỉ cần một thứ gì đó lấp đầy sự trống rỗng, dập tắt cơn ngứa ngáy đang hành hạ bà.

Dũng không đợi thêm. Gã xé toạc lớp vỏ bao một cách dứt khoát. Tiếng “xoẹt” khô khốc vang lên trong phòng. Gã lôi ra một chiếc bao cao su, và dưới ánh đèn, tôi có thể thấy rõ bề mặt của nó không trơn láng, mà lấm tấm những hạt li ti. Gã thuần thục đeo nó vào dương vật đã cương cứng đến tím bầm của mình. “Chuẩn bị lên tiên nhé, vợ yêu của thằng Toàn.” – Gã thì thầm, rồi không một chút dạo đầu, gã tách hai chân mẹ tôi ra và thúc mạnh vào.

“Áaaaaa!”

Mẹ tôi hét lên một tiếng chói tai, toàn thân giật nảy. Cú thúc bất ngờ và sự cọ xát của những cái gai lạ lẫm khiến bà đau điếng. Lối vào của bà dù đã ướt át vì thuốc nhưng vẫn chưa sẵn sàng để đón nhận một vật thể thô ráp như vậy.

“Đau… đau quá… anh ơi…” – Bà khóc nấc lên, hai tay bấu chặt lấy tấm ga giường.

Dũng không hề thương tiếc. Gã cười khẩy, giữ chặt lấy hông mẹ tôi để bà không thể lùi lại. Gã bắt đầu di chuyển, một cách chậm rãi, tàn nhẫn.

“‘Gai’ đấy em yêu.” – Gã vừa thúc, vừa thì thầm vào tai bà. “Nó đang cào cấu bên trong em đấy. Cảm nhận đi. Sướng không?”

Ban đầu, mỗi cú thúc của gã là một lần mẹ tôi nhăn mặt vì đau rát. Những cái gai li ti ma sát vào thành âm đạo non mềm của bà, tạo ra một cảm giác vừa đau, vừa nhói, vừa bỏng rát. Nhưng tác dụng của thuốc quá mạnh. Cơn đau nhanh chóng bị một luồng khoái cảm bệnh hoạn, sắc lẻm át đi. Cơ thể bà bắt đầu phản bội lại sự đau đớn. Thay vì gồng cứng để chống cự, các cơ thịt bên trong của bà lại bắt đầu co thắt, run rẩy, như đang cố gắng ôm siết lấy cái thứ đang hành hạ mình.

Tiếng rên đau đớn của mẹ dần biến thành những âm thanh đứt quãng, nửa đau nửa sướng.

“A… đau… nhưng mà… ôi… lạ quá… ah…”

Nhận ra sự thay đổi đó, nụ cười của Dũng càng thêm man rợ. Gã đã tìm thấy công tắc. Gã bắt đầu một nhịp điệu mới, không nhanh, nhưng sâu và xoáy mạnh. Mỗi cú thúc của gã giờ đây không chỉ đi thẳng, mà còn khẽ xoay, để những cái gai cày nát mọi ngóc ngách bên trong mẹ tôi.

Mẹ tôi không còn biết trời đất gì nữa. Bà bị nhấn chìm trong một đại dương của cảm giác. Đau đớn và khoái lạc hòa vào làm một, tra tấn và vỗ về bà cùng một lúc. Bà không còn la hét vì đau nữa, mà là rên rỉ một cách dâm đãng. Hai chân bà, lúc đầu duỗi thẳng, giờ đã vô thức co lại, quàng lấy hông gã Dũng, như muốn kéo gã vào sâu hơn nữa.

“Kêu to lên đi con đĩ!” – Dũng gầm gừ, nhịp thúc của gã nhanh dần, mạnh dần. “Nói cho anh nghe em sướng thế nào! Chồng mày có bao giờ cho mày được nếm mùi này chưa?”

Câu nói của gã như một cái tát, nhưng mẹ tôi không còn tâm trí để thấy nhục nhã. Bà chỉ biết ưỡn người lên, lắc hông một cách điên cuồng để đáp lại gã. Cơn bão đã đến đỉnh điểm. Dưới sự tấn công dồn dập và tàn nhẫn đó, cơ thể mẹ tôi không thể chịu đựng nổi. Bà gào lên một tiếng dài, man dại, lưng cong lên như một cây cung bị kéo căng. Toàn bộ cơ thể bà co giật dữ dội, các cơ thịt bên trong siết lại một cách điên cuồng.

Dũng cũng gầm lên một tiếng cuối, thúc mạnh thêm vài cú như trời giáng rồi đổ ập xuống người bà, kết thúc hiệp đầu tiên trong sự hủy diệt của khoái lạc.

Gã Dũng đổ ập xuống người mẹ tôi như một thân cây mục. Tấm lưng trần của gã ươn ướt mồ hôi, dính chặt lấy bộ ngực mềm mại của bà. Cả hai cùng thở dốc, một điệu thở hổn hển của hai con thú vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Mẹ tôi nằm đó, cơ thể mềm nhũn, đôi mắt dại đi, nhìn trân trân lên trần nhà. Cơn cực khoái bạo liệt do những chiếc gai cao su mang lại đã vắt kiệt sức lực của bà, nhưng dư âm của nó vẫn còn âm ỉ, chạy rần rần dưới từng thớ thịt.

Bà khẽ cựa mình, muốn đẩy gã đàn ông nặng trịch ra khỏi người. Giọng bà yếu ớt, nghe như tiếng mèo con bị bỏ rơi.

“Thôi… tha cho em… Em mệt lắm rồi…”

Gã Dũng, người vẫn đang vùi mặt vào hõm cổ mẹ tôi để hít hà, nghe vậy thì bật cười. Tiếng cười của gã khàn đục và đầy thỏa mãn. Gã ngẩng đầu dậy, đôi mắt vẫn còn đỏ ngầu vì dục vọng, nhìn thẳng vào mắt mẹ tôi.

“Mệt à? Anh còn chưa mệt. Nằm im. Đã xong đâu.”

Nói rồi, không một chút thương tiếc, gã dùng sức lật người mẹ tôi lại một cách thô bạo. Bà ú ớ phản đối, nhưng trong tay gã, bà mềm oặt như một con búp bê vải. Gã ép bà quỳ xuống, hai tay chống lên thành giường, đẩy cặp mông của bà chổng cao lên trời.

Từ góc quay của tôi, đây là một cảnh tượng trần trụi đến tàn nhẫn. Toàn bộ phần thân dưới của mẹ tôi, từ tấm lưng ong trắng mịn đến cặp mông căng tròn và khe mông thầm kín, tất cả đều phơi bày trọn vẹn trước ống kính của tôi và ánh mắt của gã. Cặp mông bà run rẩy, trên làn da trắng vẫn còn hằn vài vệt đỏ do bị gã bóp mạnh lúc nãy. Trông bà bây giờ không còn là người mẹ đoan trang tôi từng biết, mà thực sự là một con mồi đang chờ bị làm thịt.

Dũng đứng dậy, tháo chiếc bao cao su đã qua sử dụng, vứt xuống sàn nhà một cách khinh bỉ. Gã không đeo cái mới.

“Hiệp hai không cần bao nhé,” Gã cười nham nhở. “Cho nó thật.”

Mẹ tôi nghe vậy thì kinh hãi, bà định quay đầu lại van xin, nhưng đã quá muộn. Dũng đã quỳ lên giường ngay phía sau bà. Lần này, gã không cần thăm dò. Lối vào của mẹ tôi, sau hiệp đầu tiên, đã ướt sũng và mở rộng. Gã chỉ cần nhắm đúng vị trí, dùng hông đẩy mạnh một cái “phụt”. Dương vật to lớn, không còn lớp ngăn cách của gã trơn tuột đi vào sâu bên trong.

Mẹ tôi rên lên một tiếng, không còn là tiếng hét vì đau, mà là một tiếng rên của sự xâm nhập bất ngờ. Cảm giác da thịt trần trụi cọ xát vào nhau một cách trực tiếp, nóng hổi và ẩm ướt, khiến toàn thân bà run lên.

Dũng bắt đầu thúc. Nhịp điệu của hiệp hai hoàn toàn khác. Nó không còn chậm rãi, thử nghiệm như trước, mà nhanh, mạnh và đầy thú tính. Tiếng da thịt va vào nhau vang lên “bành bạch, bành bạch”, hòa cùng tiếng “lép nhép” của dịch thể. Tiếng giường bắt đầu kêu cót két theo từng cú dập của gã.

Gã vừa thúc, vừa cúi xuống, phả hơi thở nóng rực vào gáy mẹ tôi, giọng thì thầm độc địa.

“Đấy, thế này mới là làm tình chứ. Trơn tuột, nóng hổi. Sướng hơn lúc nãy nhiều phải không em?”

Mẹ tôi không trả lời, chỉ úp mặt xuống gối, hai vai run lên bần bật. Bà đang khóc. Nhưng tiếng khóc nấc của bà chỉ làm gã thêm hưng phấn.

“Trông em bây giờ không khác gì một con chó cái đang chờ chủ.” Gã tiếp tục, một tay vẫn giữ chặt hông bà, tay kia luồn ra phía trước, vươn tới cặp vú đang rung lắc dữ dội của bà mà bóp nắn. “Mông thì chổng lên, vú thì đưa ra cho anh bóp. Có thích bị đối xử như vậy không hả? Nói đi!”

Sự sỉ nhục tột cùng khiến mẹ tôi khóc to hơn. Nhưng oái oăm thay, cơ thể bà lại một lần nữa phản bội bà. Dưới sự tấn công kép, từ cú thúc mạnh mẽ ở phía sau và sự mân mê ở phía trước, một luồng điện khoái cảm khác lại bắt đầu dâng lên. Bà bắt đầu vô thức lắc mông theo từng nhịp thúc của Dũng, một nỗ lực vô vọng để làm dịu đi sự kích thích đang ngày một lớn.

Nhận thấy sự hưởng ứng đó, Dũng cười lên ha hả. Gã như được tiếp thêm sức mạnh. Gã thúc vào như một cái máy, nhanh đến mức tôi chỉ thấy hình ảnh của hai cơ thể dính vào nhau mờ đi. Tiếng rên của mẹ tôi giờ đây đã hoàn toàn biến thành tiếng la hét của dục vọng không thể kìm nén.

“Ah… ah… ah… chậm… chậm lại… em… ra… mất…”

“Ra đi! Ra cho anh xem!” – Dũng gầm lên.

Và rồi, như một con đê bị vỡ, cơ thể mẹ tôi co giật dữ dội. Bà lại lên đỉnh, một cơn cực khoái đến trong sự nhục nhã ê chề. Ngay khi cơ thể bà còn đang co giật, gã Dũng cũng gầm lên một tiếng cuối cùng. Gã siết chặt lấy eo mẹ tôi, thúc vào sâu nhất có thể rồi xuất tinh. Toàn bộ tinh dịch nóng hổi của gã bắn thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể bà.

Gã đổ sập xuống lưng mẹ tôi, thở hổn hển. Cả hai nằm im như vậy chừng một phút. Rồi gã lồm cồm bò dậy. Gã không nói thêm một lời nào. Gã rút ra, để lại một dòng tinh dịch trắng đục chảy dài xuống khe mông mẹ tôi. Gã bình thản mặc lại quần áo.

Trước khi rời đi, gã nhìn tấm thân trần truồng, kiệt quệ của mẹ tôi đang nằm úp sấp trên giường, rồi nhếch mép cười. Gã vung tay, vỗ mạnh vào cặp mông trắng nõn của bà một cái “bốp” thật kêu.

“Ở đó mà hưởng nhé cưng. Lúc nào ngứa ngáy thì gọi anh. Anh về.”

Nói rồi, gã mở cửa và biến mất vào bóng đêm, đóng sập cánh cửa lại.

Căn phòng trở về với sự im lặng chết chóc. Chỉ còn lại mẹ tôi, nằm bất động trên giường, và tôi, ở trên gác, với một đoạn phim vừa được ghi lại, trần trụi và tàn nhẫn đến từng chi tiết.

Cơn co giật vì khoái lạc của mẹ tôi qua đi, để lại một cơ thể mềm nhũn, vô lực. Bà đổ sụp xuống giường, tấm thân trần truồng giờ đây là một bãi chiến trường tan nát. Mái tóc đen dài dính bết vào gò má đẫm nước mắt và mồ hôi. Chiếc váy ngủ bằng lụa bị xé rách, nhàu nát, chỉ còn vướng víu một cách đáng thương trên cơ thể bà. Trên làn da trắng sứ, ở những nơi như eo, hông và bắp đùi, hằn lên những vệt đỏ ửng, dấu vết từ bàn tay thô bạo của gã Dũng. Đó là một vẻ đẹp của sự kiệt quệ, của sự tan nát, một bông hoa bị dập nát sau cơn bão.

Gã Dũng, sau khi gầm lên tiếng cuối cùng, cũng đổ ập xuống lưng bà. Gã thở hổn hển như một con trâu mộng, tấm lưng trần bóng loáng mồ hôi. Gã nằm đó chừng một phút, tận hưởng sự mềm mại và ấm áp của cơ thể bên dưới, cảm nhận dư âm của chiến thắng.

Nhưng gã không phải là một người tình. Gã là một kẻ đi săn. Và khi cuộc đi săn đã kết thúc, gã không nán lại bên con mồi.

Gã lồm cồm bò dậy, cơ thể cường tráng không một chút mệt mỏi. Gã rút phắt dương vật vẫn còn hơi cương cứng của mình ra khỏi cơ thể mẹ tôi. Một dòng tinh dịch trắng đục, nóng hổi của gã theo đó trào ra, chảy dọc xuống khe mông, vương vãi trên tấm ga giường trắng, tạo thành một vũng nhỏ nhớp nháp, một bằng chứng trơ trẽn cho tội ác vừa diễn ra.

Mẹ tôi không có phản ứng gì. Bà đã ngất đi, hay đơn giản là đã từ bỏ việc cảm nhận. Cơ thể bà mềm oặt, mặc cho gã Dũng vừa rời đi.

Gã Dũng không thèm nhìn lại. Gã bước xuống giường, bắt đầu bình thản mặc lại quần áo. Gã còn khẽ huýt sáo một điệu nhạc vu vơ nào đó, như thể vừa xong một buổi tập thể dục buổi sáng. Sự thản nhiên của gã khiến tôi, qua ống kính camera, cũng phải cảm thấy một sự ghê tởm lạnh lẽo. Đối với gã, mẹ tôi không phải là một con người, bà chỉ là một cái lỗ để gã giải tỏa thú tính, một chiến tích để gã khoe khoang.

Mặc xong quần áo, gã quay lại nhìn “thành quả” của mình. Mẹ tôi vẫn nằm úp sấp, cặp mông trắng ngần, căng tròn giờ đây trông thật mời gọi trong sự vô phòng bị. Gã nhếch mép cười, một nụ cười đầy vẻ khinh bỉ và thỏa mãn. Gã tiến lại gần, không phải để đắp lại chăn cho bà, không phải để nói một lời từ biệt.

Gã cúi xuống, giọng thì thầm nhưng đủ để chiếc camera giấu kín của tôi có thể thu lại được.

“Ở đó mà hưởng nhé cưng.”

Giọng gã đầy vẻ mỉa mai. Gã biết bà chẳng còn sức mà hưởng cái gì nữa.

“Lúc nào ngứa ngáy thì gọi anh. Anh về.”

Nói rồi, gã làm một hành động cuối cùng, một hành động của sự sỉ nhục tột cùng, của sự chiếm hữu tuyệt đối. Bàn tay to lớn của gã vung lên, giáng một cái “BỐP” thật kêu vào một bên mông trần của bà. Âm thanh chát chúa vang lên trong căn phòng im ắng. Trên làn da trắng, một dấu tay năm ngón đỏ ửng từ từ hiện ra.

Mẹ tôi khẽ giật nảy mình trong cơn mê nhưng rồi lại lịm đi.

Gã Dũng cười ha hả, hoàn toàn hài lòng với hành động của mình. Gã quay người, mở cửa và biến mất vào bóng đêm, đóng sập cánh cửa lại sau lưng.

Căn phòng trở về với sự im lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng thở yếu ớt của mẹ tôi và mùi tanh nồng của tinh dịch, mồ hôi hòa quyện vào nhau. Màn kịch đã hạ màn. Con thú đã no nê và bỏ đi, để lại con mồi tan nát.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...