Câu chuyện gia đình tôi
Chương 11
Tôi nằm trên giường mình, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, trong đầu tua đi tua lại những thước phim điên rồ vừa rồi. Tôi không ngủ được. Và tôi biết, mẹ tôi cũng vậy. Dù không nghe thấy tiếng động gì, tôi có một linh cảm rằng bà đang nằm đó, thao thức, chờ đợi.
Trời gần sáng, khi ánh trăng đã nhạt màu và những vệt sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu le lói ở chân trời, tôi nghe thấy tiếng thẻ từ “tít” một tiếng khô khốc, rồi cánh cửa phòng mẹ tôi nhẹ nhàng mở ra.
Là bố tôi về.
Tôi vội vàng nhỏm dậy, áp mắt vào khe hở quen thuộc.
Bố tôi, Toàn, lảo đảo bước vào phòng. Trông ông ta còn thảm hơn cả mấy gã trai trẻ kia sau một đêm mây mưa. Chiếc áo sơ mi trắng nhàu nát, bung cả hai cúc trên cùng. Tóc tai rối bù. Và quan trọng nhất, ngay cả từ khoảng cách này, tôi cũng có thể ngửi thấy một mùi hương lạ. Một mùi nước hoa rẻ tiền của đàn bà, trộn lẫn với mùi rượu và mồ hôi. Cuộc “đi đổi gió” của ông ta rõ ràng đã rất cuồng nhiệt.
Ông ta rón rén đóng cửa lại, nghĩ rằng mẹ tôi đã ngủ say. Ông ta đi thẳng vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào một lúc rồi cũng tắt. Vài phút sau, ông ta bước ra, trên người không một mảnh vải, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông. Ông ta nhẹ nhàng leo lên giường.
Mẹ tôi vẫn nằm đó, quay lưng ra phía cửa, tấm chăn mỏng đắp ngang hông, để lộ ra tấm lưng trần trắng ngần và mịn màng. Bà thở đều đều, giả vờ ngủ say.
Bố tôi trườn tới, ôm lấy mẹ từ phía sau. Cái ôm của gã siết chặt, đầy tính chiếm hữu. Gã vùi mặt vào mái tóc còn vương mùi dầu gội của mẹ, hít một hơi thật sâu.
“Em ngủ rồi à, vợ yêu?” – gã thì thầm, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
Mẹ tôi cựa mình, giọng ngái ngủ một cách giả tạo, có chút hờn dỗi.
“Ưm… Anh đi đâu giờ này mới về? Em chờ mãi…”
Bố tôi cười khẩy, tay bắt đầu không yên phận, luồn vào trong chăn, vuốt ve cặp vú vẫn còn căng cứng của mẹ tôi.
“Anh có việc đột xuất. Bận lắm.” – Gã cười khúc khích trong bóng tối, giọng đầy vẻ tự hào và mãn nguyện. – “Anh với thằng cha phó phòng bên kia ‘xử’ con vợ thằng Hùng. Phải nói là cũng không tệ đâu em.”
Gã dừng lại một chút, như để mẹ tôi tiêu hóa thông tin, rồi nói tiếp, giọng đầy vẻ bình phẩm của một chuyên gia.
“Da nó không trắng bằng em, vú cũng không to bằng, nhưng được cái mông nó cong, chắc nịch. Bọn anh quần cho nó tơi tả, la không ra hơi. Cũng biết chiều phết.”
Tôi nín thở. Lời thú tội của một kẻ ngoại tình được thốt ra một cách thản nhiên, như thể đang khoe một chiến tích săn bắn. Tôi chờ đợi phản ứng của mẹ. Một cơn thịnh nộ? Những giọt nước mắt? Một cái tát?
Nhưng không.
Mẹ tôi từ từ xoay người lại, đối mặt với gã. Trong ánh sáng mờ của buổi sớm, tôi thấy đôi mắt bà mở to, nhìn thẳng vào chồng mình. Rồi, bà bĩu đôi môi sưng mọng của mình ra, đưa tay đánh nhẹ vào lồng ngực trần của gã. Một cái đánh không có chút sức lực nào, chỉ đầy vẻ nũng nịu.
“Ghét!” – Giọng bà hờn dỗi. – “Các anh chỉ được thế là giỏi!”
Bà nói, rồi còn véo nhẹ vào hông gã một cái.
“Chắc lại ‘hành’ con người ta đến đi không nổi luôn chứ gì?”
Bố tôi, nghe thấy lời “trách móc” đó, phá lên cười sung sướng. Gã chộp lấy hai tay mẹ tôi, kéo bà vào lòng, ôm siết lấy.
“Ghen à? Vợ anh ghen à?” – Gã cười ha hả. – “Làm sao mà bằng vợ yêu của anh được. Em vẫn là nhất. Hàng của anh là hàng tuyển, không ai sánh bằng.”
Gã cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi của mẹ. Mẹ tôi, sau một thoáng giả vờ chống cự, cũng nhiệt tình đáp lại. Hai cơ thể trần truồng quấn lấy nhau.
Họ hôn nhau một lúc lâu rồi mới buông ra. Cả hai đều đã mệt lử.
“Ngủ thôi em,” – bố tôi nói.
“Ưm.”
Mẹ tôi rúc đầu vào ngực chồng. Bố tôi vòng tay qua, ôm chặt lấy bà. Cả hai ôm nhau ngủ, như chưa hề có tội lỗi nào được diễn ra trong đêm, như một cặp vợ chồng son hạnh phúc sau một chuyến du lịch lãng mạn.
—
Sáng hôm sau, mặt trời lên cao. Tiếng chim hót líu lo và tiếng sóng biển rì rào ngoài xa không thể nào xóa đi được cái không khí nặng nề, quái dị trong căn phòng của gia đình tôi. Bố tôi dậy sớm, vẻ mặt phởn phơ, huýt sáo khi cạo râu. Mẹ tôi thì khác. Bà mất một lúc lâu mới có thể ngồi dậy được. Tôi thấy bà khẽ nhăn mặt khi bước xuống giường, mỗi cử động đều có vẻ chậm chạp và đau nhức.
Nhưng khi bước ra khỏi phòng để đi ăn sáng, mẹ tôi đã trở thành một con người khác. Bà trang điểm kỹ hơn mọi ngày, lớp phấn nền che đi quầng thâm dưới mắt và vẻ mệt mỏi. Một chút son môi màu đỏ đất làm khuôn mặt bà trông tươi tắn và có sức sống hơn. Bà chọn một chiếc váy maxi màu trắng ngà, chất vải voan mềm mại rủ xuống, che đi mọi dấu vết trên cơ thể. Chiếc váy có thiết kế kín đáo, nhưng với thân hình của mẹ, nó lại không giấu được những đường cong chết người. Mỗi khi bà đi, lớp vải voan lại dập dờn, lúc thì ôm lấy cặp mông căng tròn, lúc thì để lộ ra bắp chân thon thả. Bà búi tóc cao, để lộ ra chiếc cổ trắng ngần. Trông bà thật thanh lịch, sang trọng, một quý bà thực thụ đang đi nghỉ dưỡng.
“Vợ anh hôm nay đẹp quá,” – bố tôi nói, rồi ân cần khoác tay mẹ. Cả hai trông như một cặp vợ chồng trung niên hạnh phúc, viên mãn.
Tôi lẳng lặng đi theo sau.
Nhà hàng buffet của khu du lịch ồn ào và náo nhiệt. Tiếng nói cười rộn rã, tiếng dao nĩa lanh canh, tiếng trẻ con khóc hờn. Mùi cà phê mới pha, mùi bánh mì nướng thơm lừng. Một không khí bình thường đến trớ trêu.
Khi chúng tôi đang đi lấy thức ăn, tôi thấy Lâm và Khoa, hai gã “tân binh” đêm qua, cũng ở đó. Vừa nhìn thấy mẹ tôi, cả hai giật mình, mặt đỏ bừng rồi vội vàng cúi gằm mặt xuống đĩa thức ăn của mình, không dám nhìn thẳng. Mẹ tôi thì lướt qua họ như không hề quen biết, vẻ mặt không một chút biểu cảm.
Rồi chúng tôi gặp gia đình gã Hùng.
Gã Hùng cũng đang đứng ở quầy đồ ăn, trông phởn phơ và đầy năng lượng. Nhưng vợ gã thì không. Người đàn bà đó trông phờ phạc, tiều tụy. Đôi mắt sưng húp, khuôn mặt tái nhợt không chút son phấn. Và tôi để ý thấy, bà đi hơi khập khiễng, mỗi bước đi đều có vẻ khó khăn, thỉnh thoảng lại phải vịn vào tay chồng. Tôi liếc xuống cổ bà, qua lớp áo trễ vai, tôi thấy mờ mờ vài vết bầm tím. Những dấu vết quen thuộc.
“Chào chú!” – Bố tôi vui vẻ vỗ vai Hùng. – “Tối qua ngủ ngon không? Trông mặt chú phờ thế kia chắc là ‘vui’ lắm nhỉ?”
Gã Hùng cười nham nhở, liếc nhanh về phía vợ mình.
“Haha, dạ, cũng nhờ phúc của sếp cả. Vui quá nên hơi mất sức.”
Mẹ tôi cũng mỉm cười, một nụ cười xã giao hoàn hảo, quay sang chào vợ Hùng.
“Chào chị.”
Người đàn bà kia giật mình, ngẩng lên nhìn mẹ tôi, rồi vội vàng gượng cười đáp lại. Một nụ cười méo mó, còn khổ sở hơn cả khóc. Ánh mắt hai người đàn bà chạm nhau trong một giây. Tôi không biết họ nhìn thấy gì trong mắt nhau, là sự đồng cảm của những kẻ cùng cảnh ngộ, hay sự ngượng ngùng của hai đối tác trong một cuộc trao đổi. Nhưng vợ Hùng nhanh chóng lảng đi.
Tôi bắt gặp khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc bố tôi và gã Hùng nhìn nhau, rồi bố tôi khẽ nháy mắt. Gã Hùng cười thầm, một nụ cười đầy thỏa mãn của những kẻ cùng chung một bí mật bẩn thỉu.
Gia đình tôi tìm một bàn trống và ngồi xuống. Bố tôi vẫn ân cần gắp đồ ăn cho mẹ. Mẹ tôi vẫn dịu dàng đón nhận. Họ nói cười, hỏi han tôi về chuyện học hành. Bữa sáng vẫn tiếp tục, trong tiếng ồn ào của nhà hàng. Vở kịch của những gia đình hạnh phúc vẫn đang được diễn một cách hoàn hảo.
Bữa sáng kết thúc. Mọi người lục tục về phòng thu dọn hành lý để chuẩn bị lên xe trở về. Vở kịch của những gia đình hạnh phúc đã hạ màn.
Trên chiếc xe 45 chỗ ồn ào, tôi không ngồi cùng bố mẹ. Tôi lẳng lặng chọn một ghế đơn ở hàng phía sau, ngay sau lưng họ, cạnh cửa sổ. Từ đây, tôi có thể quan sát họ một cách hoàn hảo.
Bố tôi, sau một đêm hoan lạc và một giấc ngủ ngắn, trông vẫn còn chút mệt mỏi nhưng tinh thần thì phơi phới. Ông ta ngồi thẳng lưng, thỉnh thoảng lại quay sang nói vài câu gì đó với người ngồi cạnh. Mẹ tôi thì khác. Bà trông thật sự kiệt sức.
Chẳng bao lâu sau, khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh êm ru trên đường cao tốc, mẹ tôi đã ngủ thiếp đi. Bà gục đầu lên vai bố tôi, trông thật nhỏ bé và hiền lành. Dưới ánh nắng chiếu qua cửa kính, khuôn mặt bà khi ngủ trông như một thiên thần. Đôi môi sưng mọng hé mở, hơi thở đều đều phả ra. Hàng mi dài cong vút không còn rung động. Ai có thể ngờ rằng người đàn bà có vẻ mặt thiên thần này, chỉ vài tiếng trước, đã gào thét trong cơn khoái lạc điên dại dưới thân bốn gã đàn ông.
Bố tôi cũng không ngủ. Ông ta để yên cho mẹ tựa vào, một tay vòng qua ôm lấy vai bà, tay kia thì cầm điện thoại lướt lướt cái gì đó. Ánh mắt ông ta không nhìn vào màn hình, mà nhìn ra ngoài cửa sổ, một ánh mắt xa xăm, đầy tính toán.
Tôi cũng quay mặt ra ngoài, nhìn những hàng cây, những cánh đồng lướt qua. Tôi nhìn họ, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm lấy mình. Không còn là sự ghê tởm, không còn là sự sợ hãi. Mà là một sự hào hứng. Một sự hào hứng bệnh hoạn khi được làm khán giả của một vở kịch độc nhất vô nhị.
Đang chìm trong dòng suy nghĩ, tôi thấy bố tôi có tin nhắn. Chiếc điện thoại rung nhẹ. Ông ta cúi xuống xem, rồi một nụ cười thoáng hiện trên môi. Ông ta bắt đầu gõ gõ trả lời.
Chiếc xe đi qua một khúc cua, ánh nắng buổi chiều bất ngờ rọi vào, làm màn hình điện thoại của bố phản chiếu lên tấm kính cửa sổ ngay tầm mắt tôi.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đọc được cái tên người gửi: “Hùng”.
Và dòng tin nhắn bố tôi đang viết dở:
“OK chú. Vợ chú ngon lắm. Tuần sau tới lượt… vợ thằng Nam”
Tôi quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, một nụ cười lém lĩnh nở trên môi.
Chuyến đi chơi đã kết thúc. Nhưng trò chơi thì chỉ mới thực sự bắt đầu.
Chiếc xe vẫn lăn bánh, đưa chúng tôi về lại căn nhà, về lại cái thiên đường nhục dục mà chúng tôi tự gọi là gia đình.
