Câu chuyện gia đình tôi
Chương 8
Bố tôi có việc nên đi công tác xa một tháng. Mấy tuần đầu, ngôi nhà trở lại sự bình yên giả tạo. Nhưng con quỷ dục vọng đã được đánh thức bên trong mẹ tôi không ngủ yên. Nó chỉ đang chờ một cái cớ.
Bố đi rồi, ngôi nhà bỗng dưng rộng ra một cách kỳ lạ. Cái không khí tù túng, ngột ngạt của những màn kịch bệnh hoạn dường như đã được dọn dẹp sạch sẽ cùng với vali của bố. Mọi thứ trở lại với quỹ đạo bình thường của nó, một sự bình thường đến mức đáng sợ.
Mẹ lại trở thành người mẹ mà tôi vẫn biết. Bà dậy sớm, đi chợ, nấu những món ăn thơm phức. Bà mặc những bộ đồ bộ bằng vải tole mỏng, mát rượi, màu sắc trang nhã. Nhưng chính sự giản dị đó lại là một cái bẫy chết người cho bất kỳ ánh mắt nào vô tình lướt qua. Khi mẹ cúi xuống lau nhà, chiếc quần rộng không thể che giấu được cặp mông căng tròn, lượn thành một đường cong hoàn hảo. Khi mẹ với tay lên cao để phơi đồ, chiếc áo mỏng dính bị kéo căng, để lộ ra vòng eo con kiến và lờ mờ hình dáng của cặp vú no đủ, không cần bất cứ sự nâng đỡ nào. Vẻ đẹp của mẹ không phải là thứ để phô bày, nó là một sự thật hiển nhiên, một món quà của tạo hóa đi lạc vào chốn bùn lầy này.
– Mẹ nấu gì thơm thế? – Tôi từ trong phòng bước ra, giả vờ ngái ngủ.
Mẹ đang đứng bếp, tấm lưng ong thon thả quay về phía tôi. Bà mặc một chiếc váy hai dây ở nhà bằng lụa satin màu kem, thứ vải mềm mại và trơn tuột ôm lấy từng đường nét cơ thể. Ánh đèn bếp chiếu xuống, biến tấm lưng trần của bà thành một mặt hồ phẳng lặng, mịn màng. Hai sợi dây áo mỏng manh vắt hờ hững trên đôi vai tròn lẳn, trắng nõn, để lộ ra phần xương quai xanh quyến rũ chết người. Bà quay lại, mỉm cười với tôi.
– Canh chua cá lóc. Con học bài xong rồi à? Rửa tay rồi vào ăn cơm.
– Dạ. – Tôi đáp, mắt không tự chủ được mà liếc xuống khe ngực sâu hút đang lấp ló sau cổ váy của bà.
Bữa cơm diễn ra trong im lặng. Mẹ ăn rất ít, bà chỉ gắp thức ăn cho tôi, ánh mắt có một sự xa xăm khó tả. Sự bình yên này, sau tất cả những gì đã xảy ra, khiến tôi cảm thấy bất an hơn là nhẹ nhõm. Giống như mặt biển lặng ngắt trước khi một cơn cuồng phong ập đến.
Nhưng địa ngục thật sự chỉ bắt đầu khi màn đêm buông xuống.
Ngôi nhà chìm vào tĩnh lặng. Tôi nằm trong phòng, nhưng không tài nào ngủ được. Tôi nghe thấy tiếng mẹ trở mình trên chiếc giường ở phòng bên cạnh. Tiếng sột soạt của tấm ga giường, tiếng thở dài khe khẽ của bà vang lên trong đêm, rõ mồn một.
Mẹ cũng không ngủ được.
Chiếc giường cưới giờ đây trở nên rộng thênh thang. Bà nằm đó, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà tối đen. Một cơn bứt rứt kỳ lạ bắt đầu lan ra từ bụng dưới, một cơn ngứa ngáy không thể gãi, một nỗi trống rỗng không thể lấp đầy. Bà lăn qua bên phải, nơi bố vẫn thường nằm. Mùi hương của ông vẫn còn vương lại nhàn nhạt trên gối, nhưng nó không mang lại cảm giác an toàn, nó chỉ khiến sự trống trải càng thêm rõ rệt.
Bàn tay bà vô thức lướt trên cơ thể mình. Những đầu ngón tay mơn man trên lớp vải lụa mỏng, cảm nhận sự mềm mại của chính da thịt mình. Bà sờ lên cặp vú căng tức, hai núm vú đã se lại vì lạnh và vì một sự khao khát vô hình. Bà trượt tay xuống thấp hơn, qua vòng eo phẳng lì, rồi dừng lại ở vùng bụng dưới đang nóng ran.
Không đủ.
Tất cả những cái chạm của chính mình đều không đủ.
Cơ thể bà, một cách trơ trẽn, đang “nhớ”. Nó không nhớ sự dịu dàng của bố. Nó nhớ sự thô bạo của gã Dũng, cái cách gã chiếm đoạt và lấp đầy bà một cách mạnh mẽ. Nó nhớ sự non nớt nhưng đầy ham muốn của hai cậu sinh viên, cái cách chúng cuống quýt khám phá bà. Nó thậm chí còn nhớ cả cái cảm giác đau đớn đến tột cùng khi bị người chồng đeo mặt nạ xâm phạm vào cánh cửa cấm. Nỗi đau và khoái lạc đã hòa vào làm một, trở thành một thứ ma túy mà cơ thể bà giờ đây đang gào khóc đòi hỏi.
Mẹ bật dậy, không chịu nổi nữa. Bà bước xuống giường, chân trần đi trên nền gạch hoa lạnh toát. Bà vào phòng tắm, không bật đèn, chỉ để ánh trăng mờ ảo từ ô cửa sổ nhỏ chiếu vào.
Bà đứng trước gương. Trong ánh sáng bạc, cơ thể bà hiện ra như một pho tượng cẩm thạch. Làn da trắng sứ phát sáng, cặp vú tròn trịa kiêu hãnh, cặp mông cong vút một cách hoàn hảo. Một tuyệt tác. Nhưng khuôn mặt của tuyệt tác đó lại đang đẫm nước mắt. Đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một ngọn lửa của sự đói khát.
Bà đưa tay xuống, bắt đầu tự mình giải tỏa cơn bức bối. Những ngón tay run rẩy, vụng về cố gắng tái tạo lại những cảm giác đã qua. Nhưng càng cố, sự trống rỗng lại càng lớn. Bà cần một sự va chạm, một sự xâm nhập, một sự lấp đầy từ bên ngoài.
Bất lực, mẹ ngồi sụp xuống sàn phòng tắm lạnh lẽo, tựa lưng vào tường. Bà co người lại, hai tay ôm lấy đầu gối và bật khóc. Không phải tiếng khóc nức nở vì tủi nhục. Mà là tiếng rấm rứt, tiếng thút thít của một con nghiện đang lên cơn. Bà khóc vì sự bất lực của chính mình, khóc vì nhận ra rằng, phần “người” trong bà đã chết rồi. Chỉ còn lại một con thú cái đang bị điều khiển bởi bản năng nguyên thủy nhất.
Một lúc lâu sau, tiếng khóc ngưng lại. Mẹ ngẩng đầu lên, khuôn mặt ướt đẫm nhưng ánh mắt đã trở nên bình thản một cách đáng sợ. Bà đứng dậy, xả nước, vốc từng vốc nước lạnh tát mạnh vào mặt mình. Bà nhìn lại vào gương. Người đàn bà trong gương không còn khóc nữa. Ánh mắt trống rỗng.
Bà quay trở lại giường, nằm xuống. Lần này, bà không còn trằn trọc. Bà nằm im, thẳng đơ. Cơn bứt rứt đã qua, thay vào đó là một sự chấp nhận lạnh lùng. Bà biết mình cần gì. Và bà biết, sớm hay muộn, bà cũng sẽ có được nó.
****
Mấy ngày sau đêm bà tự thú với chính mình trong phòng tắm, mẹ tôi dường như đã biến thành một người khác. Sự bứt rứt, dằn vặt biến mất, thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trong sự bình thản đó có một ngọn lửa đang chờ được thổi bùng. Bà bắt đầu chăm chút cho bản thân hơn. Không phải kiểu trang điểm lộng lẫy, mà là một sự chăm chút tinh vi, chết người. Bà dùng thứ sữa tắm có mùi hoa nhài nồng nàn, thứ mùi hương có thể len lỏi vào tâm trí kẻ khác và gieo vào đó những ý nghĩ tội lỗi.
Và bà bắt đầu mặc những chiếc váy ngủ bằng lụa.
Tối đó, sau bữa cơm, tôi đang ngồi học bài trong phòng thì nghe tiếng mẹ nói vọng ra:
– Minh, con học gần xong chưa? Nhớ đi ngủ sớm nhé.
– Dạ, con biết rồi mẹ.
Tôi hé cửa nhìn ra. Mẹ đang ngồi trên sofa xem TV, nhưng ánh mắt bà không hề tập trung vào màn hình. Bà đang chờ đợi. Đêm nay, bà mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa Chiếc váy mỏng, ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát của bà. Dưới ánh đèn vàng, lớp lụa bóng lên, lúc ẩn lúc hiện cặp vú căng tròn đang không ngừng cọ xát vào lớp vải theo từng nhịp thở. Quai váy mỏng manh như sắp đứt vắt hờ hững trên bờ vai trắng ngần, mịn màng. Bà ngồi đó, một chân co lên ghế, để lộ ra gần hết bắp đùi thon thả, trắng nõn.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. “Reng… reng…”
Tôi thấy vai mẹ khẽ giật lên một cách đầy kịch tính. Bà vờ vịt tỏ ra ngạc nhiên, rồi chậm rãi đứng dậy. Lớp lụa đỏ chảy theo từng chuyển động của bà như một dòng dung nham nóng bỏng, phô bày trọn vẹn đường cong của cặp mông và vòng eo. Bà bước tới cửa, dáng đi uyển chuyển như một con mèo.
– Ai đó ạ? – Giọng bà cất lên, có một sự e dè giả tạo.
Bà mở cửa. Đúng như tôi dự đoán, là hai cậu sinh viên. Chúng có vẻ bảnh bao hơn lần trước, và trên tay là một chai rượu vang đỏ.
– A, hai em… – Mẹ tôi khẽ kêu lên, tay che miệng, đôi mắt mở to, một sự ngạc nhiên hoàn hảo. – Sao các em lại đến giờ này?
Cậu trai dạn dĩ hơn, có lẽ tên là Khang, bước lên trước, chìa chai rượu ra, cười ngượng nghịu:
– Dạ, chào cô. Bọn em… bọn em có đi ngang qua. Anh Toàn có gọi điện cho bọn em. Anh ấy bảo cô ở nhà một mình chắc buồn, nên kêu tụi em qua xem cô có cần… giúp gì không ạ.
Lời nói dối trắng trợn nhưng lại là cái cớ không thể hoàn hảo hơn. Mẹ tôi bật cười, một tiếng cười trong trẻo, khanh khách. Bà ngả đầu về phía sau, để lộ ra chiếc cổ cao trắng ngần.
– Các em cứ khách sáo. Anh Toàn nhà cô cứ hay lo xa. Nhà có gì đâu mà giúp. Thôi, hai em vào nhà chơi đã. Đứng ngoài này làm gì.
Bà nói rồi né người, mở rộng cánh cửa. Hai cậu trai nhìn nhau, ánh mắt không giấu được vẻ sung sướng, vội vã lách vào. Cánh cửa vừa đóng lại, mùi rượu và mùi nước hoa rẻ tiền của chúng hòa với mùi hoa nhài trên cơ thể mẹ, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt.
– Các em ngồi đi, để cô đi lấy ly. – Mẹ tôi nói, giọng có chút nũng nịu.
Bà quay người đi vào bếp. Cặp mông tròn lẳn trong lớp lụa đỏ đung đưa theo từng bước chân, như một lời mời gọi không thể chối từ. Hai cậu sinh viên ngồi xuống sofa, mắt dán chặt vào bóng lưng của bà, cổ họng cả hai đều nghe thấy tiếng ực một cái rõ to.
Mẹ tôi mang ra ba chiếc ly thủy tinh. Bà không ngồi ghế đối diện. Bà ngồi xuống khoảng trống giữa hai cậu sinh viên, thân mật một cách có chủ đích. Chiếc váy lụa bị co lên cao hơn, để lộ hoàn toàn cặp đùi trắng như sữa.
– Rượu này chắc đắt tiền lắm nhỉ? – Bà vừa rót rượu vừa hỏi, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên thân chai.
– Dạ, không đáng gì đâu cô. Bọn em mua biếu cô thôi ạ.
Mẹ tôi mỉm cười, bà nâng ly của mình lên.
– Vậy cô cảm ơn nhé. Nào, mình uống một ly làm quen lại từ đầu.
Họ cụng ly. Mẹ chỉ nhấp một ngụm nhỏ, đôi môi đỏ mọng dính một chút rượu vang trông càng thêm quyến rũ. Bà khẽ liếm môi, một hành động vô tình nhưng lại khiến hai con sói non phải nuốt nước bọt.
– Các em dạo này học hành thế nào? Có bạn gái chưa mà cứ lo cho cô thế này? – Bà hỏi, giọng vừa như một người chị cả quan tâm, vừa như một lời trêu chọc đầy ẩn ý.
– Dạ, bọn em chưa có ai… Bọn em… lo cho cô thật mà.
Mẹ tôi bật cười, rồi bà vờ cúi mặt xuống, hai má ửng hồng một cách tài tình.
– Các em cứ trêu cô. Cô già rồi, có gì đâu mà phải lo. – Bà nói, giọng lí nhí, đầy vẻ xấu hổ. Nhưng chính cái vẻ “xấu hổ” đó lại là một liều thuốc kích thích cực mạnh.
Cuộc nói chuyện cứ thế tiếp diễn, toàn những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Nhưng không ai quan tâm đến nội dung. Tất cả chỉ là một cái cớ. Cái cớ để ánh mắt chúng được tự do khám phá cơ thể bà. Cái cớ để bà được phô bày vẻ đẹp của mình một cách “vô tình”.
Uống hết nửa chai rượu, mẹ tôi đứng dậy. Bà vươn vai một cái, toàn bộ đường cong cơ thể hiện lên dưới lớp lụa mỏng.
– Haizzz… Ở ngoài này muỗi quá….
Bà dừng lại một chút, rồi quay sang nhìn hai cậu sinh viên, ánh mắt chợt trở nên mơ màng, giọng thì thầm như gió thoảng:
– Hay là… mình vào phòng ngủ của cô nói chuyện nhé? Cho nó… riêng tư.
Từ “riêng tư” được bà nói ra, vừa như một lời đề nghị, vừa như một tiếng thở dài. Nói xong, bà lập tức cúi mặt xuống, hai tay mân mê vạt áo, đôi môi cắn nhẹ, như thể bà vừa nói ra một điều gì đó vô cùng xấu hổ và táo bạo.
Đó là một màn kịch hoàn hảo.
Hai cậu sinh viên sững người mất vài giây. Rồi như bừng tỉnh, chúng nhìn nhau, trong mắt ánh lên một niềm vui điên cuồng. Mẹ tôi không chờ câu trả lời. Bà quay lưng, lẳng lặng bước về phía phòng ngủ của mình.
Tôi, từ căn phòng đối diện, đã nhanh chóng vào vị trí. Camera đã sẵn sàng. Tôi thấy mẹ tôi đi trước, dáng điệu yểu điệu, cặp mông tròn lẳn như hai trái đào chín mọng lúc lắc dưới lớp lụa đỏ. Hai cậu sinh viên vội vã đứng dậy, gần như là chạy theo sau bà, như hai con chó con chạy theo chủ.
Cánh cửa phòng ngủ khép lại, cắt đứt hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong phòng chỉ có ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn ngủ đặt trên chiếc tủ đầu giường, đủ để vẽ nên những cái bóng méo mó trên tường. Mùi rượu vang, mùi hoa nhài từ cơ thể mẹ và mùi mồ hôi trai trẻ của hai cậu sinh viên quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt và đầy kích thích.
Mẹ tôi không vội vã. Bà bước tới bên cửa sổ, vờ vịt vén tấm rèm nhìn ra ngoài khoảng sân tối đen. Dưới ánh đèn ngủ, chiếc váy lụa đỏ rượu mỏng manh dán chặt vào tấm lưng ong và cặp mông tròn lẳn. Bà đứng đó, im lặng, để sự chờ đợi làm cho hai con sói non phía sau trở nên sốt ruột. Tiếng nuốt nước bọt của chúng vang lên trong sự tĩnh lặng.
Rồi bà quay lại, một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa mời gọi nở trên môi.
– Các em… cởi đồ ra đi.
Giọng bà thì thầm, nhưng nó là một mệnh lệnh không thể chối từ. Hai cậu sinh viên, Khang và Tùng, lúng túng nhìn nhau rồi vội vã cởi bỏ quần áo. Cơ thể tuổi mười chín của chúng hiện ra, rắn chắc, có phần non nớt nhưng căng tràn nhựa sống. Chúng đứng đó, trần truồng và có chút ngượng ngập.
Bây giờ đến lượt mẹ. Bà không tự cởi. Bà bước lại gần, đứng trước mặt Khang, ngước đôi mắt ướt át lên nhìn nó.
– Em… giúp chị được không?
Giọng bà nũng nịu, khiến lồng ngực Khang phập phồng. Nó run rẩy đưa tay lên, những ngón tay thô ráp của một gã trai trẻ lần đầu chạm vào bờ vai mềm mại, mát lạnh của mẹ. Sự tương phản đó khiến cả hai cùng khẽ rùng mình. Nó nhẹ nhàng kéo hai sợi dây lụa xuống.
Chiếc váy tuột khỏi cơ thể mẹ, rơi xuống sàn nhà.
Toàn bộ tuyệt tác của tạo hóa hiện ra. Dưới ánh đèn vàng, làn da trắng sứ của mẹ như phát sáng. Cặp vú no tròn, kiêu hãnh với hai núm vú hồng hào đang se lại vì lạnh. Vòng eo thon gọn và cặp hông nở nang tạo thành một đường cong chết người. Phía dưới là vùng tam giác bí ẩn với đám lông đen nhánh được cắt tỉa gọn gàng. Bà đứng đó, trần trụi, nhưng không có vẻ gì là phòng thủ.
– Lại đây. – Bà ra lệnh, nhưng giọng vẫn mềm mại.
Bà ngồi xuống giường, dựa lưng vào thành giường, hai chân hơi khép lại một cách e ấp giả tạo. Khang và Tùng như hai kẻ mất hồn, leo lên giường, quỳ ở hai bên bà.
– Khang, – mẹ tôi nhìn vào mắt nó – em trước đi.
Bà ngả người ra sau một chút, dùng tay kéo đầu Khang lại gần. Nó hiểu ý, cúi xuống và bắt đầu dùng miệng lưỡi của mình để khám phá cặp vú của mẹ. Nó bú mút một cách vụng về nhưng đầy khao khát. Mẹ tôi khẽ rên lên một tiếng “ưm…” khe khẽ, tay vuốt ve mái tóc của nó.
Nhưng bà không để trò chơi diễn ra đơn giản như vậy. Trong khi Khang đang mải mê với bầu ngực căng tròn, mẹ tôi quay sang Tùng, kẻ đang ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm với ánh mắt thèm thuồng.
– Tùng, – bà thì thầm – em không muốn à?
Nói rồi, bà trượt người xuống một chút, nằm ngửa ra giường. Bà tách hai chân mình ra, một hành động mời gọi trơ trẽn nhưng lại được thực hiện với một vẻ mặt ngượng ngùng, xấu hổ. “Lại đây với chị,” bà nói, giọng lí nhí.
Tùng không thể cầm lòng hơn được nữa. Nó bò lại, úp mặt vào giữa hai chân mẹ. Lần đầu tiên cảm nhận được mùi hương đàn bà nồng nàn và chân thật đến vậy, đầu óc nó quay cuồng. Nó bắt đầu dùng chiếc lưỡi non nớt của mình để “làm việc”.Mắt bà nhắm nghiền, đôi môi hé mở, khẽ run lên theo từng nhịp lưỡi của Tùng. Một vài sợi tóc mai dính bết vào vầng trán lấm tấm mồ hôi.
Mẹ tôi nhắm mắt lại, tận hưởng. Một bên ngực được bú mút, phía dưới được liếm láp. Nhưng dường như vẫn chưa đủ. Bà mở mắt ra, nhìn Khang vẫn đang say sưa.
– Khang, – bà gọi. Nó ngẩng lên, miệng vẫn còn ướt sữa. – Hôn chị đi.
Bà kéo đầu nó xuống, trao cho nó một nụ hôn sâu, ướt át, đầy mùi vị của chính bà. Và trong khi đang hôn Khang, bà với tay xuống, nắm lấy con cặc đã cương cứng của Tùng, bắt đầu tuốt nhẹ.
Căn phòng giờ đây không còn tiếng nói, chỉ có những âm thanh trần trụi nhất của dục vọng. Tiếng “chùn chụt” của những nụ hôn, tiếng “nhóp nhép” ướt át khi lưỡi Tùng đang làm việc, tiếng thở dốc ngày càng gấp gáp của cả ba. Thỉnh thoảng lại vang lên những câu nói đứt quãng:
– Chị… sướng không chị? – Tùng ngẩng lên hỏi, mặt đỏ bừng.
– Ngoan lắm… cứ như vậy đi… – Mẹ tôi thì thầm, mắt lim dim.
Bà đột ngột đẩy Khang ra, rồi kéo Tùng lên. “Đổi vai,” bà ra lệnh.
Giờ đến lượt Khang xuống phía dưới, còn Tùng thì được đặc ân chiếm lấy đôi môi và bầu ngực của mẹ. Cảnh tượng ba cơ thể trần truồng quấn lấy nhau trên giường là một bản giao hưởng của da thịt. Làn da trắng của mẹ nổi bật giữa hai thân hình rám nắng của tuổi trẻ. Tóc bà xõa tung trên gối, vài sợi dính bết vào khuôn mặt đỏ bừng vì khoái lạc.
Cả hai cậu trai đều đã ở trên bờ vực của sự bùng nổ. Dương vật của chúng cứng như đá, rỉ ra thứ dịch trong suốt. Mẹ tôi cảm nhận được điều đó. Bà mỉm cười một cách bí hiểm. Bà đột ngột ngồi dậy, đẩy cả hai ra.
– Khoan đã…
Cả hai ngơ ngác nhìn bà.
– Để dành cho hiệp sau chứ. – Bà nói, giọng vừa ra lệnh vừa như đang làm nũng. – Nóng vội như vậy, sao chiều chị được cả đêm?
Nói rồi, bà bò đến tủ đầu giường, lấy ra hai chiếc bao cao su, tay cầm lấy con cặc của từng đứa, chậm rãi đeo vào cho chúng. Hành động đó, vừa thuần thục, vừa đầy tính chăm sóc, lại vừa là một lời hứa hẹn về một trận chiến cuồng nhiệt sắp tới.
“Dùng cái này ” bà nói, giọng vẫn dịu dàng. “Cho an toàn.”
Sau màn “dạo đầu” đầy ướt át, không khí trong phòng không còn sự ngượng ngùng nữa, chỉ còn lại một sự im lặng đặc quánh dục vọng. Cả hai cậu trai, Khang và Tùng, đều đã được “sạc đầy pin”, con cặc bọc trong lớp bao cao su mỏng manh, căng cứng chĩa thẳng về phía mẹ tôi như hai họng súng sẵn sàng nhả đạn.
Mẹ tôi, sau khi tự tay chuẩn bị vũ khí cho hai kẻ xâm lược, không nằm xuống ngay. Bà quỳ trên giường, tấm lưng ong hơi cúi xuống, phô bày trọn vẹn cặp mông trắng ngần, tròn lẳn và căng mẩy. Bà liếc nhìn hai cậu trai, đôi môi đỏ mọng khẽ cắn nhẹ, giọng nũng nịu như một cô gái mới lớn đang hờn dỗi.
– Giờ… đến lượt ai đây?
Câu hỏi đó, vừa ngây thơ vừa dâm đãng, khiến cả hai con sói non như phát điên. Khang, kẻ dạn dĩ hơn, không chờ đợi.
– Đến lượt em!
Nó bò tới phía sau mẹ. Bà khẽ rùng mình khi cảm nhận được hơi thở nóng hổi của nó phả vào gáy. Bà từ từ hạ người xuống, nằm sấp trên giường, hai tay đặt dưới cằm, mắt nhìn thẳng vào bức tường trước mặt, nhưng cặp mông thì lại vô thức nhô cao hơn một chút, như một lời mời gọi không thể chối từ.
Khang quỳ gối, tách hai cánh mông của mẹ ra. Lỗ lồn xinh xắn, ướt sũng sau màn dạo đầu, hiện ra mời gọi. Nó không còn vồ vập như những lần trước. Nó đã có kinh nghiệm. Nó đặt đầu con cặc vào, từ từ ấn vào trong.
– A…
Mẹ tôi rên lên một tiếng nhỏ, hai tay bấu chặt lấy ga giường. Bà dúi mặt vào gối, như thể đang xấu hổ tột cùng. “Nhẹ thôi… chị sợ…” – bà thì thầm, nhưng cặp mông lại càng lúc càng đẩy về phía sau, đón nhận sự xâm nhập sâu hơn. Tôi thấy rõ từng thớ thịt hồng hào của mẹ đang từ từ nuốt trọn lấy con cặc to lớn của Khang. Chất dịch bôi trơn bóng loáng dưới ánh đèn, khiến cảnh tượng vừa trần trụi vừa nghệ thuật một cách kỳ lạ
Khang bắt đầu di chuyển. Nó không còn là những cú thúc điên cuồng, vô nghĩa. Nó chậm rãi, nhịp nhàng, mỗi cú thúc đều sâu và dứt khoát. Nó đang thưởng thức, đang khám phá. Tiếng da thịt va vào nhau “bành bạch” vang lên đều đặn trong phòng, hòa với tiếng rên rỉ bị kìm nén trong gối của mẹ tôi.
Nhưng Tùng không để yên. Nó bò lên phía trên, nằm xuống bên cạnh đầu của mẹ. Nó bắt đầu hôn lên vai, lên gáy, lên vành tai của bà. Nó thì thầm những lời khen tục tĩu:
– Vú chị đẹp quá… thơm quá chị Hạnh ơi…
Rồi nó úp mặt vào một bên vú của mẹ, bắt đầu bú mút một cách say sưa. Núm vú hồng hào nhanh chóng cương cứng lên trong miệng nó. Mẹ tôi bị tấn công từ cả hai phía. Dưới thân là một con cặc to lớn đang ra vào lỗ lồn, trên ngực là một cái miệng khác đang ngấu nghiến bầu vú. Hai luồng khoái cảm trái ngược nhau cùng lúc đánh thẳng vào não bà.
Bà không còn kìm nén được nữa. Những tiếng “ư…ư…” trong gối biến thành những tiếng rên rỉ rõ ràng hơn, dâm đãng hơn. “Ah… ah… Khang… sướng quá…”
Nghe thấy tiếng rên của bà, Khang như được tiếp thêm sức mạnh. Nó tăng tốc. Những cú thúc trở nên mạnh bạo hơn, sâu hơn. Cơ thể mẹ tôi bắt đầu run lên, hai chân co giật. Cơn cực khoái đầu tiên đang ập tới. “Sắp… sắp ra… ahhh!” – bà rên lên. Khang cũng không thể cầm cự được nữa. Nó gầm lên một tiếng, thúc mạnh vài cú cuối cùng rồi đổ sụp xuống lưng mẹ, thở hổn hển.
Không một giây nghỉ ngơi.
Tùng, kẻ đã chờ đợi từ nãy, lập tức vào vị trí. Nó kéo Khang đang mềm nhũn ra, rồi thay thế vào đó bằng con cặc của chính mình. Sự thay đổi đột ngột về kích thước và nhịp điệu khiến mẹ tôi khẽ giật nảy người. Tùng cũng đã học được bài học. Nó bắt đầu bằng những cú thúc chậm rãi, nhưng đầy uy lực. Khang, sau khi nghỉ một chút, lại tiếp tục vai trò của mình, mơn trớn cặp vú và đôi môi của mẹ.
Lần này, sự xấu hổ của mẹ tôi đã bị khoái lạc đánh tan. Bà không còn úp mặt vào gối nữa. Bà quay đầu lại, tìm kiếm môi của Khang, hôn nó một cách ngấu nghiến. Đôi mắt bà nhắm nghiền, nhưng miệng thì lại bắt đầu phát ra những mệnh lệnh trần trụi.
– Tùng… mạnh lên… mạnh nữa lên cho chị!
– Aaaa… đúng rồi… chỗ đó… đâm mạnh vào chỗ đó đi em!
Giọng bà không còn là tiếng thì thầm, nó gần như là một tiếng hét. Sự biến đổi đột ngột này khiến cả hai cậu trai choáng váng, rồi ngay lập tức trở nên điên cuồng. Tùng thúc vào như một cái máy, mỗi cú thúc như muốn đóng sâu vào tận tử cung của mẹ. Khang thì không chỉ hôn nữa, nó cắn nhẹ vào đầu vú của bà, khiến bà giật bắn người lên vì khoái cảm.
– Sướng… sướng chết mất… Đụ chết con đĩ này đi… Aaaaaa!
Mẹ tôi gào lên, những từ ngữ tục tĩu mà có lẽ cả đời bà chưa bao giờ nói ra, giờ đây tuôn ra một cách tự nhiên. Cả cơ thể bà cong lên như một con tôm, rồi co giật dữ dội.Tôi thấy rõ từng thớ cơ trên đùi và mông mẹ siết lại. Lỗ lồn của bà co bóp điên cuồng quanh dương vật của Tùng. Một dòng nước trắng trong từ lỗ lồn của bà phun ra, làm ướt đẫm cả ga giường và bụng của Tùng. Cơn cực khoái mãnh liệt nhất, trần trụi nhất đã đến.
Cơn co giật của bà như một hiệu lệnh. Tùng cũng gầm lên, bám chặt lấy cặp mông của mẹ mà xuất tinh. Khang, bị kích thích bởi cảnh tượng đó, cũng tự tuốt và bắn ra trên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của bà.
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của ba cơ thể trần truồng, dính bết vào nhau. Chiếc giường trắng giờ đây là một bãi chiến trường của mồ hôi và tinh dịch. Mẹ tôi nằm đó, mềm nhũn, bất động, khuôn mặt vẫn còn vương nét sung sướng tột độ.
******
Căn phòng nồng nặc mùi của mồ hôi và tinh dịch, một mùi hương nguyên thủy, trần trụi của sự sống. Ba cơ thể trần truồng nằm quấn lấy nhau trên chiếc giường đã trở thành một bãi chiến trường ướt át. Mẹ tôi nằm giữa, mềm nhũn, kiệt sức nhưng lại vô cùng thỏa mãn. Làn da trắng của bà ửng hồng, lấm tấm mồ hôi, mái tóc dài đen nhánh dính bết vào gò má và cần cổ cao. Đôi mắt bà nhắm nghiền, nhưng đôi môi thì lại khẽ mỉm cười, một nụ cười của sự no đủ.
Khang và Tùng nằm hai bên, cũng thở không ra hơi. Chúng không còn là những con sói non háu đói, mà là những con thú đã được ăn no, giờ đây chỉ còn lại sự ngoan ngoãn và quyến luyến. Tùng khẽ hôn lên vai mẹ tôi. Khang thì đưa tay, nhẹ nhàng gạt những sợi tóc bết trên má bà.
– Mệt không chị? – Khang thì thầm.
Mẹ tôi không mở mắt, chỉ khẽ lắc đầu, rồi cựa mình, rúc sâu hơn vào vòng tay của hai gã trai trẻ. Sự im lặng này còn thân mật hơn vạn lời nói. Không còn sự sợ hãi, không còn sự ép buộc, chỉ có sự gắn kết bệnh hoạn của những kẻ đồng lõa trong một bí mật chung.
Một lúc lâu sau, mẹ tôi mới từ từ ngồi dậy. Bà không hề che đậy cơ thể mình. Tấm thân tuyệt mỹ của bà, với những vệt tinh dịch còn chưa khô và vài vết ửng đỏ do va chạm, hiện ra đầy kiêu hãnh dưới ánh đèn ngủ.
– Để chị đi lấy khăn.
Bà nói, giọng hơi khàn đi vì la hét. Bà bước xuống giường, dáng đi có chút xiêu vẹo vì mệt mỏi, nhưng mỗi chuyển động của cặp mông tròn lẳn và tấm lưng ong vẫn toát ra một sức quyến rũ chết người. Bà vào phòng tắm rồi quay ra với một thau nước ấm và mấy chiếc khăn bông sạch.
Một cảnh tượng kỳ quái diễn ra. Mẹ tôi, trong trạng thái hoàn toàn khỏa thân, bình thản lau dọn cơ thể cho hai “cậu em” của mình. Bà lau những vệt tinh dịch trên bụng Tùng, trên lưng Khang. Bà lau mồ hôi trên ngực chúng. Bà làm việc đó một cách dịu dàng, cẩn thận, như một người mẹ đang tắm cho hai đứa con trai lớn của mình. Hai cậu trai cũng ngượng ngùng dùng khăn khác lau cho bà. Chúng lau những giọt mồ hôi trên lưng, trên cổ bà. Sự đụng chạm giờ đây không còn là dục vọng, nó là một sự chăm sóc, một nghi thức tẩy rửa tội lỗi.
Khi cả ba đã sạch sẽ, họ quay lại giường. Lần này, họ không làm tình nữa. Mẹ tôi nằm giữa, Tùng và Khang nằm hai bên, ôm chặt lấy bà.
– Chị Hạnh… – Khang ngập ngừng lên tiếng trong bóng tối – Chị… có sướng không ạ?
Mẹ tôi bật cười khe khẽ. Bà quay mặt đi, vùi vào gối, giọng nũng nịu đầy vẻ xấu hổ:
– Hỏi thừa. Các em… giỏi lắm. Hơn cả…
Bà bỏ lửng câu nói, nhưng ai cũng hiểu bà đang so sánh với ai. Câu nói đó như một lời khen thưởng cao nhất, khiến hai cậu trai phổng mũi. Chúng siết chặt vòng tay hơn.
Im lặng một lúc, Tùng lại lên tiếng, giọng có phần do dự hơn:
– Chị ơi…
– Hửm? – Mẹ tôi đáp, giọng lười biếng.
– Bọn em… bọn em có thằng bạn nữa. Nó tên Huy. Nhà nó nghèo, nhưng nó học giỏi lắm, lại hiền khô à. Nó… nó cũng thần tượng chị lắm. Suốt ngày nghe bọn em kể chuyện về chị.
Mẹ tôi im lặng. Bà cảm nhận được có điều gì đó sắp đến. Khang nói tiếp, giọng đầy khẩn khoản:
– Lần sau… bọn em cho nó đi cùng được không chị? Bọn em hứa nó ngoan lắm. Bọn em sẽ “dạy” nó cẩn thận trước. Chỉ để nó… chỉ để nó được nhìn chị thôi cũng được ạ. Nó ao ước được gặp chị một lần.
Lời đề nghị được đưa ra. Căn phòng lại chìm vào im lặng, nhưng lần này là một sự im lặng căng như dây đàn. Tôi, qua khe cửa, cũng nín thở chờ đợi.
Mẹ tôi đột ngột ngồi bật dậy, kéo tấm chăn mỏng lên che ngang ngực. Dưới ánh trăng lọt qua cửa sổ, tôi thấy khuôn mặt bà đỏ bừng.
– Các em… các em nói gì vậy? Kì cục quá! – Giọng bà đầy vẻ hốt hoảng và xấu hổ – Hai người đã đủ… đủ mệt rồi, còn thêm một người nữa… Lỡ người ta biết thì chết… Chị không muốn…
Bà nói, giọng lí nhí dần, rồi quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào hai cậu trai. Đó là một màn kịch của sự đức hạnh, một sự từ chối yếu ớt được tính toán một cách hoàn hảo.
– Bọn em bảo đảm mà chị. Nó kín miệng lắm. – Khang vội vàng thuyết phục. – Chị đẹp như vậy, như tiên nữ vậy, ai mà chẳng muốn được… chiêm ngưỡng một lần trong đời. Bọn em chỉ muốn khoe với nó là bọn em có một người chị tuyệt vời như thế nào thôi. Làm ơn đi chị…
Chúng nài nỉ, giọng đầy tha thiết. Mẹ tôi vẫn im lặng, tấm lưng trần của bà quay về phía chúng, đôi vai khẽ run lên. Bà im lặng một lúc lâu, lâu đến mức hai cậu trai tưởng đã bị từ chối. Rồi, một giọng nói lí nhí, gần như không nghe thấy, phát ra từ trong gối:
– …Tùy các em thôi.
Chỉ ba từ. Không phải một lời đồng ý. Nó là một sự đầu hàng, một sự cho phép được ban ra qua tấm màn của sự ngượng ngùng.
Bà tiễn chúng ra cửa. Cuộc chia tay diễn ra trong im lặng.
Cánh cửa đóng lại. Mẹ tôi tựa lưng vào cửa, mắt nhắm nghiền. Rồi bà mỉm cười. Một nụ cười mãn nguyện, không một chút tội lỗi.
