Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cận Chiến Bảo Tiêu

Chương 81



Lâm Hiểu Tình mặc một chiếc váy màu bạc, bên trên mặc một chiếc áo sơmi khágợi cảm, cắt rất vừa vặn với người. Tay đeo một cái túi xách tinh xảo, dướichân đi một đôi giày cao gót màu bạc, gõ phát ra tiếng kêu lộp cộp trên nền ximăng theo mỗi bước đi.

Lâm Hiểu Tình vẫn xinh đẹp gợi cảm như vậy, khuôn mặt trái xoan trang điểmkhéo léo vẫn như cũ mang theo một chút lạnh lùng. Tuy nhiên trên mặt nàng hiệnđang mang vẻ bực mình, dường như đang bốc hỏa. Trong lòng Sở Phàm thừa hiểu,nữ nhân vào lúc này tuyệt đối không thể động đến được. Một khi nàng lấy anh ralàm đối tượng để phát tiết, thường thì nàng luôn luôn đúng, cho dù anh nói gìcũng là vô lý hết. Hơn nữa anh nói một câu thì nàng liền dùng mười câu thậmchí là hàng trăm câu đè bẹp dí điều phản bác của anh. Cho nên, nam nhân thôngminh đều hiểu lúc này tốt nhất là nên tránh đi, không thể chính diện giaophong. (Ta quá đồng ý với tác giả, tên nào có người yêu hẳn thấy đúng – DG)

Sở Phàm cũng không ngốc, nên ánh mắt hắn thuận theo tự nhiên từ trên khuôn mặtLâm Hiểu Tình dời xuống dáng người cao gầy, thon thả khêu gợi, tiếp theo lạidời xuống dưới, dừng lại ở cặp đùi đang đi tất dài màu da gợi cảm của Lâm HiểuTình. Ý đồ của Sở Phàm đương nhiên là nhìn toàn thân Lâm Hiểu Tình. Tuy nhiêntrong quá trình nhìn, hắn lựa chọn theo hướng từ trên xuống dưới, như vậy cóthể thưởng thức hết dáng người ngạo nhân của Lâm Hiểu Tình.

Hắn khẳng định là Lâm Hiểu Tình có chú ý tới hắn, nhưng hắn không thể xác địnhLâm Hiểu Tình có còn nhớ rõ hắn hay không. Mặc kệ như thế nào, Sở Phàm quyếtđịnh làm như không thấy. Hắn nghĩ thầm rằng: “Chỉ cần mình không chủ động đitìm phiền toái thì hẳn là phiền toái cũng sẽ không tìm đến cửa nhà mình”

Nhưng lúc này hắn sai lầm rồi, mặc kệ hắn cúi đầu như thế nào, lại giả bộ nhưlà không thấy gì nhưng Lâm Hiểu Tình vẫn đang thẳng tiến về phía hắn!

Trên thế giới này, thời điểm diễm phúc tới anh có không muốn nhận cũng khôngđược. Nhưng khi phiền toái tới thì anh có muốn trốn cũng không xong. Chỉ làlúc này đây Sở Phàm không biết được là Lâm Hiểu Tình tìm đến tận cửa là diễmphúc hay là phiền toái. Đó là một vấn đề nghiêm trọng, liên quan đến việc hắnsẽ được lên thiên đường hay phải xuống địa ngục.

Lâm Hiểu Tình vẫn nhịp nhàng trên đôi giày cao gót, bước về phía Sở Phàm. Lúcnày đột nhiên Sở Phàm nhìn thấy phía sau Lâm Hiểu Tình còn có một người đànông. Hắn nhìn Lâm Hiểu Tình lần nữa, cô nàng cũng đang nhìn hắn. Hả, trong mắtLâm Hiểu Tình dường như có tín hiệu cần sự giúp đỡ. Trong lòng Sở Phàm cảmthấy khó hiểu, chẳng lẽ giữa ban ngày mà Lâm Hiểu Tình lại gặp cái gì gọi làphi lễ hay là cướp giật?

Lúc này Lâm Hiểu Tình đã tới gần Sở Phàm, nàng đột nhiên mở miệng nói:

- A Hào, anh tới rồi à?

“A Hào à? Hóa ra không phải là tới tìm mình”. Sở Phàm thầm nghĩ

Nhưng mà không chỉ có vậy, Lâm Hiểu Tình vừa đến gần hắn, trong lúc hắn cònchưa kịp phản ứng gì đã ôm chầm lấy hắn. Một hương thơm tràn ngập mùi vị nữtính thành thục xông vào mũi Sở Phàm. Hai ngọn nhũ phong đầy đặn có phần cònhơn cả Tô Phỉ đang dán vào ngực hắn. Sở Phàm không biết làm thế nào nữa cả.“Sức hấp dẫn của mình chẳng lẽ lớn đến mức làm cho Lâm Hiểu Tình nhung nhớ ư?”

- Giúp tôi giải quyết cái gã đàn ông đang bám theo đằng sau. Cảm ơn!

Lâm Hiểu Tình nhẹ giọng nói bên tai hắn.

Lúc này, người đàn ông đi theo sau Lâm Hiểu Tình cũng đã đến gần. Anh ta nhìnLâm Hiểu Tình cùng Sở Phàm ôm nhau đứng một chỗ, khuôn mặt vốn anh tuấn trởnên tái mét.

Lâm Hiểu Tình buông tay ra, nhưng thân thể vẫn dựa vào người Sở Phàm. Nàngnhìn anh chàng kia, lạnh như băng nói:

- Anh ấy là bạn trai mới của tôi mà tôi đã kể với anh, A Hào. Lâm Phong,chuyện của chúng ta đã kết thúc rồi, từ nay về sau mong anh đừng quấy rầy cuộcsống riêng tư của tôi nữa.

Gã đàn ông tên là Lâm Phong kia liếc mắt nhìn Sở Phàm một cái, không khỏi nhíumày. Trong mắt gã, Sở Phàm quá đỗi bình thường, bất kể là cách ăn mặc hay vẻbề ngoài nhìn qua không có điểm nào hấp dẫn nữ nhân. Gã không tin là Lâm HiểuTình mắt để trên đỉnh đầu lại có thể nhìn đến một người như Sở Phàm. Bởi vậygã lạnh lùng nói:

- Hiểu Tình, em cho anh thêm một cơ hội nữa. Em nghe anh giải thích đượckhông? Anh không thể sống thiếu em được. Trở lại bên cạnh anh đi, anh thủychung chỉ yêu có một mình em thôi.

- Lâm Phong, tôi đã nói rồi. Chuyện giữa chúng ta đã kết thúc. Tôi đã cho anhrất nhiều cơ hội nhưng cuối cùng tôi nhận thấy chúng ta thật sự không hợp vớinhau. Anh hãy thôi đi, sau này đừng đến tìm tôi nữa vì tôi đã có bạn trai rồi.

Lâm Hiểu Tình kiên quyết nói.

Sở Phàm nghe xong nghĩ thầm, “Hóa ra Lâm Hiểu Tình và bạn trai cũ giằng comãi, tuy nhiên đúng là tên Lâm Phong này cứ theo đuổi Lâm Hiểu Tình mãi khôngchịu bỏ cuộc. Nếu mình đã đóng giả làm bạn trai Lâm Hiểu Tình thì có lẽ nênchuyên nghiệp một chút, phối hợp với cô ấy để sau này đỡ phải tiếc nuối”.

Sở Phàm nghĩ xong liền vươn tay trái ôm lấy vòng eo tinh tế khêu gợi của LâmHiểu Tình, dùng sức kéo về phía ngực. Lúc này hắn đã mơ hồ cảm thấy từng đợtcảm giác mềm mại thoải mái.

Lâm Hiểu Tình tâm hồn chấn động. Hiển nhiên nàng không nghĩ Sở Phàm sẽ có hànhđộng như vậy. Tuy nàng đã nói Sở Phàm là bạn trai của nàng, nhưng chỉ là đểthoát khỏi Lâm Phong. Nàng không thể ngăn cản Sở Phàm ôm mình, nếu không chẳngphải là tự vạch trần chính mình sao? Lâm Hiểu Tình cố chịu hành vi phi lễ củaSở Phàm, may mà hành động của Sở Phàm vẫn nằm trong phạm vi nàng có thể chịuđựng được.

- Hiểu Tình, anh ta là ai vậy? Sao lại đi theo em?

Sở Phàm liếc nhìn Lâm Phong một cái, ra vẻ hỏi.

- Anh ta là bạn trai cũ mà em đã nói với anh, tên là Lâm Phong.

Lâm Hiểu Tình đáp

- Không phải em nói đã chia tay với anh ta rồi sao? Làm sao mà anh ta lại cứnhư con cún theo đuôi em thế này?

Sở Phàm cau mày nói.

Lâm Phong nghe vậy sắc mặt trầm xuống, âm trầm nói:

- Thằng ôn con, mày nói cái gì thế hả? Mau cút đi cho khuất mắt tao.

- Lâm Phong, anh ấy là bạn trai của tôi. Người phải lăn đi cho khuất mắt phảilà anh mới đúng

Lâm Hiểu Tình lớn tiếng nói.

- Hiểu Tình, em đi theo anh đi, anh muốn chứng minh cho em thấy anh thật tâmvới em.

Lâm Phong nói xong liền tiến lên nắm lấy tay phải Lâm Hiểu Tình, mạnh mẽ kéonàng đi.

- Buông tay ra Lâm Phong, đồ tồi, buông ra!

Lâm Hiểu Tình vừa mắng vừa dùng túi xách đánh vào lưng Lâm Phong, đồng thờinàng quay đầu nhìn về phía Sở Phàm, trong cặp mắt quyến rũ không phải là vẻngạo mạn như thường ngày mà là ánh nhìn động lòng cầu xin giúp đỡ.

Sở Phàm nhìn ánh mắt van xin của Lâm Hiểu Tình, lại nhìn đến hành vi dã man vôlý của Lâm Phong, không khỏi thở dài bước nhanh đuổi theo.

Đang mạnh mẽ kéo Lâm Hiểu Tình đi, Lâm Phong đột nhiên vai phải mình bị mộtbàn tay mạnh mẽ đè lại, các đốt ngón tay gắt gao kiềm trụ vai phải của mình.Nỗi đau đớn lan truyền khắp toàn thân, khiến anh chàng đột nhiên không thểđộng đậy được. Tiếp theo anh chàng nghe một thanh âm trầm thấp:

- Lâm tiên sinh, buông bạn gái tôi ra.

Lâm Phong trong lòng giận dữ, quay đầu lại liền thấy vẻ mặt lạnh như băng củaSở Phàm.

- Buông tay, mẹ mày có biết tao là ai không?

Lâm Phong tức giận nói.

- Tôi nói lại lần nữa, buông bạn gái của tôi ra.

Sở Phàm liền tăng thêm lực tay, đối với thủ kình mạnh mẽ “kim cương thủ” thìhắn vẫn rất tự tin.

Lâm Phong cảm thấy nỗi đau đớn truyền lên từ tâm can đi ra khắp toàn thân. Cảmgiác được vai phải của mình như bị bóp nát, đau đớn kịch liệt, hai chân gãphát run, cuối cùng đành buông cánh tay Lâm Hiểu Tình ra, trong mắt tràn đầylửa giận nhìn về phía Sở Phàm.

- Lâm tiên sinh quả là thức thời. Nhớ kĩ, về sau còn quấy rầy bạn gái của tôinữa thì anh sẽ không được may mắn như hôm nay đâu. Còn không mau cút đi.

Sở Phàm đẩy một cái, Lâm Phong liền lảo đảo nhao cả người về phía trước, suýtnữa thì ngã đập mặt xuống đất.

Sau khi đứng vững, Lâm Phong xoa xoa vai phải của mình, lạnh lùng nhìn về phíaSở Phàm, âm trầm nói:

- Mày cứ chờ đấy!

Nói xong lại nhìn về phía Lâm Hiểu Tình, nói từng chữ một:

- Hiểu Tình, em vĩnh viễn là người của anh. Em chạy không thoát đâu

Nói xong liền quay đầu rời đi.

Lâm Hiểu Tình trong mắt hiện lên một tia sầu lo, tiếp theo nàng quay đầu nhìnvề phía Sở Phàm thì phát giác Sở Phàm cũng đang nhìn nàng chằm chằm!

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...