Cận Chiến Bảo Tiêu
Biệt thự Hương Giang.
Bên trong phòng khách biệt thự mang phong cách Châu Âu, khí thế huy hoàng, vừacổ điển lại rộng rãi của Lam Chính Quốc, một người thanh niên anh tuấn vẻ mặthoảng hốt, lo lắng bất an đang ngồi trên ghế sofa. Hai đầu lông mày của gãnhíu sát lại với nhau, trên khuôn mặt anh tuấn đã mất đi vẻ tươi sáng của ngàyxưa, lộ vẻ chán nản không thôi. Cặp mắt gã toát ra vẻ lo lắng, chăm chú nhìnvề phía cánh cửa lớn của biệt thự, dường như đang đợi một người nào đó.
Người thanh niên này chính là Tần Khải.
Bây giờ Tần Khải đã biết chuyện gã tiết lộ tư liệu nội bộ tư mật của Quốc Cảnhđã bị phát hiện. Ngày hôm nay gã lại chính mắt nhìn thấy Sở Phàm và đại tiểuthư đến tiểu khu tìm mình. Gã sợ đến nỗi chẳng dám đi về chỗ ở của mình nữa,điện thoại cũng tắt máy. Tối đến mới lén chạy đến chỗ ở của Lam Chính Quốc. Gãmuốn báo cho Lam Chính Quốc biết chuyện gã phản bội Quốc Cảnh đã bị phát hiện,cũng muốn hỏi Lam Chính Quốc xem tiếp theo phải làm gì, rồi an bài chỗ ở chogã như thế nào. Nhưng khi gã đến thì Lam Chính Quốc đã ra ngoài, gã đành phảiở lại trong biệt thự đợi lão trở về.
Gã nhìn đồng hồ, đã mười giờ rưỡi rồi mà Lam Chính Quốc còn chưa trở về. Gã đãđợi ở đây hai tiếng rưỡi rồi. Gã cũng nhiều lần gọi điện thoại cho Lam ChínhQuốc, nhưng đối phương vẫn ở trong tình trạng tắt máy. Đợi chờ trong nỗi lolắng bất an, nhiều lần gã cũng muốn đứng lên đi về, nhưng nghĩ lại thì ngàyhôm nay mình cũng chẳng còn chỗ nào mà đi về nữa. Nói không chừng Quốc Cảnh ởbên kia đã sớm báo cảnh sát rồi, ngoài kia đang có một đống cảnh sát truy tìmmình, nghĩ đến đây gã lại ngồi xuống.
Quản gia Vương ở trong phòng khách dường như cũng nhìn thấy tâm tình lo lắngbất an của Tần Khải. Ông ta vừa cười vừa nói:
- Tần tiên sinh, ông chủ chắc sẽ trở về nhanh thôi. Thường ngày thì đến bâygiờ ông chủ cũng đã trở về rồi. Có thể đêm nay trong công ty có chút chuyệnquan trọng cần ông chủ xử lý thôi.
- Không có gì, tôi sẽ đợi đến khi chủ tịch trở về.
Tần Khải vội vàng cười đáp.
- Như vậy Tần tiên sinh uống thêm một chén trà rồi đợi thêm một lát nữa. Tôiđi pha trà trước.
Quản gia Vương nói rồi vội vàng đi pha trà cho Tần Khải.
- Không sao! Cảm ơn! Cảm ơn!
Tần Khải vội vàng nói.
Tần Khải tiếp tục ngồi chờ đợi với thần sắc vô cùng lo lắng. Gã liên tục nhìnthời gian trên đồng hồ đeo tay, cảm thấy thời gian lúc này trôi qua quá chậm,quá chậm.
Cuối cùng, chờ đợi mãi đến mười một giờ thì đột nhiên nghe thấy ở bên ngoàibiệt thự có tiếng còi ô tô. Lòng gã trở nên vui vẻ, vội vàng chạy ra ngoài cửanhìn, thấy chiếc xe Cadillac hào hoa của Lam Chính Quốc đang dừng ở ngoài cửabiệt thự. Lòng gã trở nên kích động, bởi vì lúc này gã đã thấy Lam Chính Quốcđang xuống xe và đi vào phòng khách.
- Chủ, chủ tịch. Ngài cuối cùng cũng đã trở về.
Khi Tần Khải nhìn thấy Lam Chính Quốc thì giống như nhìn thấy một vị thần cứumạng vậy, chào hỏi lão bằng một giọng điệu vui vẻ và kích động.
- Tiểu Tần, cậu đặc biệt đến tìm tôi ư?
Lam Chính Quốc khi nhìn thấy Tần Khải thì cười cười, hỏi.
- Đúng vậy! Tôi đang chờ chủ tịch trở về.
- Vậy à! Có phải chờ quá lâu không?
Lam Chính Quốc thản nhiên hỏi.
- Không có, Không có! Không lâu! Chủ tịch thật là trăm công ngàn việc, muộnthế này mới trở về.
Tần Khải vẻ mặt cười xòa nói.
- Có chuyện gì thì nói đi.
Lam Chính Quốc đi đến ghế sofa trong đại sảnh rồi ngồi xuống, thản nhiên nói.
- Vậy, vậy nói luôn ở đây sao?
Tần Khải hơi sửng sốt, vốn gã tưởng Lam Chính Quốc sẽ bảo gã lên thư phòng nóichuyện chứ.
-Ở đây không có người ngoài mà.
- Vâng!
Tần Khải vội vàng đi đến trước mặt Lam Chính Quốc, dùng giọng điệu lo lắngnói:
- Chủ tịch, lần này ngài nhất định phải giúp tôi.
Lam Chính Quốc sau khi nghe vậy thì khẽ nhíu mày, thản nhiên nhìn Tần Khải mộtcái, hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
- Tôi, chuyện tôi phản bội lại Quốc Cảnh đã bị bại lộ, bây giờ tổ điều tracủa Quốc Cảnh đang kiểm tra tôi, nói không chừng bây giờ đã nắm được bằngchứng ta tiết lộ những tài liệu tư mật của Quốc Cảnh rồi. Cho nên ngài chủtịch nhất định phải giúp đỡ tôi.
Tần Khải lo lắng nói.
- Không cần lo sợ như vậy. Cậu làm sao biết được Quốc Cảnh bên kia đang đượcnhững bằng chứng của cậu chứ? Tôi thấy có lẽ do cậu sợ hãi mà nghĩ quá lên đóthôi.
Lam Chính Quốc không cho là đúng, nói.
- Tôi nói thật đấy. Ngày hôm nay có hai người của công ty Quốc Cảnh đến chỗ ởđể tìm tôi. Từ một vài người bạn bí mật trong công ty Quốc Cảnh tôi đã chứngthực được việc tổ điều tra của công ty đang kiểm tra những ghi chép hoạt độngvừa rồi của tôi mà. Tổ điều tra kia của Quốc Cảnh chắc chắn đang nắm giữ bằngchứng tôi tiết lộ tài liệu tư mật của công ty rồi. Nếu như bọn họ đem nhữngchứng cứ này đi báo công an thì có thể tôi sẽ bị cảnh sát truy nã.
Tần Khải gấp giọng nói.
- Vậy sao!
Lam Chính Quốc giọng điệu lạnh nhạt không mang theo bất kỳ chút tình cảm nào:
- Nếu đã là như vậy thì Tiểu Tần cậu nên nhanh chóng chạy trốn mới phải. Chạyđến chỗ tôi làm gì?
Tần Khải sau khi nghe vậy thì ngẩn người ra, quả thật là không dám tin LamChính Quốc lại có thể nói như vậy. Gã lấy lại bình tĩnh, nói:
- Tôi, tôi cần chủ tịch giúp đỡ. Trước đây tôi đã đồng ý giúp chủ tịch lấycắp những tài liệu nội bộ của Quốc Cảnh. Khi đó chủ tịch đã đồng ý bảo đảm chosự an toàn của tôi mà.
- Tiểu Tần à, nếu cậu thật sự bị cảnh sát truy nã thì bảo tôi làm sao có thểbảo vệ cho cậu được đây? Nếu như tôi bảo vệ cậu thì chẳng phải bị cảnh sátghép vào tội bao che tội phạm sao? Điều mình không muốn thì đừng làm cho ngườikhác. Tiểu Tần, cậu không thể liên lụy đến tôi được.
- Cái gì? Tôi, tôi bị công an truy nã cũng là vì phục vụ cho ông. Nói như thếnào thì tôi cũng là tổng giám đốc trong công ty của ông. Tôi xảy ra chuyện,ông sao có thể để mặc kệ tôi như vậy được chứ?
Vẻ mặt Tần Khải kinh hoàng, không thể tin nổi.
-Tiểu Tần, đầu óc cậu không được tỉnh táo à? Cậu trở thành tổng giám đốc trong công ty của tôi từ lúc nào chứ?
Lam Chính Quốc nhíu nhíu mày, vô cùng ngạc nhiên nói.
- Không phải sao? Lúc trước chính ông đã giật dây để tôi gia nhập vào LamThị. Còn đáp ứng cho tôi giữ chức vụ tổng giám đốc trụ sở ở thủ đô của Tậpđoàn Lam Thị. Tôi tiếp tục tiềm phục ở trong công ty Quốc Cảnh để đưa tài liệutình báo cho ông. Những việc này ông, ông đã quên hết rồi sao?
Tần Khải ngạc nhiên lớn tiếng hỏi.
- Tôi không quên. Những gì tôi đã nói thì tôi sẽ không quên. Nhưng vấn đề lànhững câu nói vừa rồi của Tiểu Tần cậu thì tôi không có chút ấn tượng nào cả.Tôi nhớ rõ là chưa bao giờ nói ra những lời như vậy cả.
Lam Chính Quốc ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào Tần Khải, nói.
Sắc mặt Tần Khải lập tức trở nên trắng nhợt, thân thể gã nhịn không được phảirun lên cầm cập. Gã sửng sốt trừng mắt nhìn Lam Chính Quốc, rất lâu sau mớitức giận nói:
- Ông, ông là tên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ. Lúc đó chính ông muốn tôi phản bộiQuốc Cảnh. Hôm nay tôi đến bước cùng đường không còn chút giá trị lợi dụng nàothì ông lại một mực phủ nhận những lời nói trước kia. Ông, ông quá mức độc ácrồi.
- Tần tiên sinh, cậu nói chuyện phải có chút tôn trọng. Tôi nghĩ, nếu nhưkhông phải cậu tự nguyện thì trên đời này không ai có thể bắt buộc cậu làm bấtcứ chuyện gì được.
Ánh mắt Lam Chính Quốc trầm xuống, thản nhiên nói.
- Ha ha, đúng vậy. Nếu như không phải tôi tự nguyện thì làm gì có ai bức tôilàm chuyện gì được chứ? Ha ha, thật là nực cười, Lam Chính Quốc ơi là LamChính Quốc, ông đúng là rất độc ác. Ông lợi dụng tôi xong thì ném bỏ, tôi cũngkhông để yên đâu. Cho dù tôi bị cảnh sát bắt được thì sẽ khai hết ra. Tôi sẽkhai hết chuyện đánh cắp tài liệu tư mật cung cấp cho ông và chuyện ông nhiềulần hãm hại công ty Quốc Cảnh.
Tần Khải hét lên.
- Tần tiên sinh, cậu đang nói lung tung gì vậy hả? Cậu nói mình đã cung cấpnhững tài liệu tư mật của Quốc Cảnh gì đó cho tôi, nhưng có chứng cứ đâu? Cậucó bằng chứng không? Hay là nói bậy bạ? Hơn nữa, cậu nghĩ cảnh sát sẽ nghe lờimột kẻ tình nghi phạm tội hay là nghe lời của chủ tịch Tập đoàn Lam Thị là tôichứ?
Lam Chính Quốc lạnh lùng cười, nói.
Tần Khải sau khi nghe vậy thì cả người vì suy sụp tinh thần mà đổ sụp ngồixuống ghế sofa, vẻ mặt cực kỳ. Trong lòng gã hiểu rõ mình đấu không lại LamChính Quốc, chỉ hận chính mình trước kia ma xui quỷ khiến thế nào lại nghetheo những lời mê hoặc của tên tiểu nhân gian ác Lam Chính Quốc này. Cuối cùngthì tất cả những ảo tưởng phồn hoa đều tan thành mây khói. Chuyện quan trọngngày hôm nay là bảo vệ tính mạng của mình, tuyệt đối không thể để cảnh sát bắtđược, chỉ cần chạy ra nước ngoài là có thể an toàn rồi.
Khi gã nghĩ đến đây thì thở sâu một hơi, vẻ mặt có chút bình hòa trở lại, nhỏgiọng nói với Lam Chính Quốc:
- Chủ tịch, tôi bây giờ cái gì cũng không xin ông nữa. Tôi chỉ mong ông giúptôi, đưa tôi ra nước ngoài. Chỉ cần lần này ông giúp tôi bay ra nước ngoài thìtừ nay về sau tất cả mọi chuyện tôi sẽ không bao giờ xin ông giúp nữa. Xin chủtịch giúp đỡ tôi một lần này thôi!
-Ôi, tôi cũng là có lòng mà không có lực thôi. Tôi không có năng lực lớn mà đưa cậu ra nước ngoài được. Được rồi, tôi phải nghỉ ngơi, mời Tần tiên sinh trở về đi.
Lam Chính Quốc nói xong thì đứng lên, cũng chẳng thèm nhìn Tần Khải lấy mộtcái nào. Trong mắt lão, Tần Khải đã không còn một chút giá trị lợi dụng thìcũng chẳng bằng một con chó. Đối với những loại người như vậy lão cũng chẳngthèm nhìn.
Tần Khải sau khi nhìn thấy Lam Chính Quốc nhẫn tâm tuyệt tình như vậy thì giậnrun cả người, trong mắt chớp động một ngọn lửa phẫn nộ. Gã rống lên:
- Lam Chính Quốc, lão già sẽ chết không được yên thân đâu. Tôi có chết cũngkhông bỏ qua cho ông đâu.
Gã nói xong thì nhào vào Lam Chính Quốc, nắm đấm rất nhanh đã đánh về phía LamChính Quốc.
Nhưng lúc này gã lại cảm thấy hoa mắt, trước mặt đột nhiên xuất hiện mộtngười. Chỉ thấy người này vừa chìa tay ra đã bắt được nắm đấm của gã, sau đóvung lên, trực tiếp ném gã té lăn quay trên mặt đất.
Tần Khải vẻ mặt đầy đau đớn đứng lên, bất ngờ nhìn thấy người đứng trước mặtmình chính là Tiểu Võ. Gã thở phì phò từng hơi lớn, gã biết cho dù có mườingười như mình xông lên cũng không đánh lại một mình Tiểu Võ. Vì vậy gã chỉ cóthể dùng ánh mắt căm phẫn và oán hận nhìn chằm chằm vào Lam Chính Quốc đangđứng ở sau lưng Tiểu Võ.
- Tiểu Võ, tiễn khách!
Lam Chính Quốc lạnh lùng nói, sau đó liền xoay người đi lên trên lầu.
Tiểu Võ sau khi nghe vậy thì lôi áo của Tần Khải, cứ túm lấy gã như vậy chođến khi đẩy gã ra khỏi cổng lớn của biệt thự.
- Tần tiên sinh, mời trở về đi. Ông chủ nói, nếu Tần tiên sinh không đi sẽbáo cảnh sát.
Tần Khải căm phẫn mà thở hổn hển, cố gắng kìm nén sự phẫn nộ và hối hận tronglòng. Gã lạnh lùng nói:
- Mày đi nói với lão già họ Lam kia, lão ta sẽ có một ngày chết không yênthân.
Tần Khải nói xong thì ngồi lên xe của mình, chạy xe rời khỏi biệt thự của LamChính Quốc.
Tần Khải ngồi trong xe dùng sức đập xuống vô lăng, giống như đang phát tiếtlửa giận trong lòng. Gã biết mình bị Lam Chính Quốc đùa bỡn, trước kia LamChính Quốc hứa hẹn nào là là tổng giám đốc Tập đoàn Lam Thị, nào là sau nàygiữ chức chủ tịch Tập đoàn Quốc Cảnh...đều là những lời nói bịa đặt để mê hoặcgã mà thôi. Mà buồn cười là chính gã lại tin tưởng những lời này của Lam ChínhQuốc, còn một lòng trung thành và tận tâm không màng nguy hiểm đánh cắp tàiliệu tư mật trong nội bộ công ty Quốc Cảnh đưa cho Lam Chính Quốc. Nghĩ đếnđây gã nhịn không được mà nở nụ cười, cay đắng và thê lương.
Gã đột nhiên cảm thấy chính mình quá ngốc, quá mức ngu ngốc, bị người ta mộttay đùa bỡn lại còn không biết. Đến khi xảy ra chuyện thì mới phát hiện ra,người ban đầu vui vẻ đối với mình lại lập tức trở mặt trở thành người dưng.
Lam Chính Quốc lòng lang dạ sói, nham hiểm xảo trá, khẩu phật tâm xà cuối cùngcũng để cho Tần Khải được một bài học rồi. Nhưng gã không cam lòng, không camlòng bị Lam Chính Quốc từ bỏ mà không có một chút hành động nào như vậy. Tâmtình phẫn nộ làm gã sinh ra ý niệm trả thù. Trong lòng gã thầm nghĩ mình nhấtđịnh phải báo thù, mình tuyệt đối không thể để tên Lam Chính Quốc được sốngyên ổn. Gã phải cho Lam Chính Quốc biết, Tần Khải tuyệt đối không phải một kẻđáng thương tùy ý Lam Chính Quốc muốn làm gì thì làm.
Nhưng cuối cùng lấy cái gì để báo thù đây? Gã từ từ đi đến chỗ phải vắt óc suynghĩ.
