Cận Chiến Bảo Tiêu
Triệu Hoa đi thang máy lên lầu ba của khách sạn Vạn Hào. Sau khi ra khỏi thangmáy thì có ngay lễ tân đến đón, hỏi han rõ ràng rồi dẫn đường đưa đến lô ghế3166.
Triệu Hoa đi tới lô ghế số 3166 thì gõ gõ rồi đẩy cửa vào. Đi vào trong, liếcmắt một cái anh đã thấy ngay Hà Trường Thanh. Có điều là bên cạnh Hà TrườngThanh còn có một người đàn ông khoảng hơn sáu mươi tuổi nhưng tinh thần sángláng. Anh nhận ra người đàn ông này chính là Lam Chính Quốc, chủ tịch của Tậpđoàn Lam Thị. Hóa ra vị khách mời thần bí mà Hà Trường Thanh nói lại chính làLam Chính Quốc.
- Giám đốc Triệu tới rồi. Ha ha, đến đây, mời ngồi, mời ngồi.
Hà Trường Thanh đứng dậy, rất niềm nở chào hỏi.
- Cảm ơn Hà tổng. Không cần khách sáo. Trên đường đông quá, đến chậm, áy náyquá.
Triệu Hoa cũng khách sáo đáp lại.
- À, không việc gì đâu. Tối nay giám đốc Triệu có thể đến gặp là đã nể mặttôi rồi.
Hà Trường Thanh ha hả cười nói, rồi chuyển hướng, giới thiệu Lam Chính Quốcđang ngồi bên cạnh với Triệu Hoa:
- Đúng rồi, giám đốc Triệu. Vị này chính là chủ tịch của Tập đoàn Lam Thị,Lam Chính Quốc tiên sinh. Lam tổng và ba cậu cũng từng có quen biết. Đêm naynói đúng ra là Lam tổng hẹn gặp cậu đấy.
- Vậy à. Hóa ra ngài chính là Lam Chính Quốc tiên sinh. Ngưỡng mộ đã lâu!Không sớm nhận ra Lam tổng thật là chẳng ra sao cả. Ngại quá.
Triệu Hoa vội vàng nói.
- Ha ha, không sao đâu. Có gì mà ngại. Tính ra thì tôi và ba cậu cũng đã quenbiết nhau mười mấy năm rồi. Ông ấy đột ngột qua đời làm tôi cũng rất bànghoàng. Nhưng tôi cảm thấy áy náy nhất là không thể đến dự đám tang của ba cậuđược.
Lam Chính Quốc dừng lại một chút rồi lại nói tiếp:
- Đêm nay tôi cố ý mời cậu lại đây, thứ nhất là để mọi người gặp mặt nhau,nói thế nào thì cậu cũng là con trai của bạn cũ. Thứ hai nữa là bàn với cậumột số nghiệp vụ kinh doanh, để sớm hoàn thành tâm nguyện của ba cậu khi cònsống.
- Tâm nguyện của ba tôi ư?
Triệu Hoa nao nao, giọng điệu kinh ngạc hỏi lại.
Trong lòng anh biết rõ rằng cái chết không bình thường của ba mình và LamChính Quốc có liên quan lằng nhằng, mờ ám. Nói không chừng Lam Chính Quốc cóthể chính là thủ phạm hại chết ba mình. Nhưng trong lòng anh vẫn ghi nhớ lờidặn dò của Sở Phàm, nhất định phải để sắc mặt tự nhiên, không thể xúc độngliều lĩnh được. Bởi vậy, trong lòng anh vẫn âm thầm đè nén sự oán hận đối vớiLam Chính Quốc, hết sức cố gắng để giọng nói của mình được bình thường. Nhưngmà khi nghe Lam Chính Quốc nói là nguyện vọng khi còn sống của ba mình gì gìđó thì anh không kìm nổi mà thốt lên đầy kinh ngạc.
Lam Chính Quốc thản nhiên liếc mắt nhìn Triệu Hoa, trầm ngâm nói:
- Nguyện vọng lớn nhất khi còn sống của ba cậu chính là làm cho Công ty Bấtđộng sản Kim Khoa phát triển thành một công ty bất động sản lớn nhất của cảnước. Chỉ tiếc là cho đến tận lúc lâm chung, tâm nguyện to lớn này của ông ấyvẫn không thể thực hiện được. Thật là đáng tiếc!
- Thế à.
Triệu Hoa nghe xong thầm nghĩ: “Hóa ra cái gọi là nguyện vọng lớn nhất khi cònsống của ba mình mà Lam Chính Quốc nói chỉ là như thế”. Nhưng mà anh cũng đãtừng nhiều lần nghe ba mình đề cập đến mong muốn Công ty Bất động sản Kim Khoaphát triển lớn mạnh, vượt hẳn lên trên Công ty Bất động sản Quốc Cảnh. Cho nêncâu nói của Lam Chính Quốc như vậy thì cũng không sai.
Giọng điệu Lam Chính Quốc chợt trở nên thân mật, hỏi han:
- Tiểu Triệu à, cậu làm con có phải là nên có nghĩa vụ hoàn thành tâm nguyệncủa ba mình hay không?
Triệu Hoa thản nhiên đáp:
- Tôi tin tưởng rằng công ty sẽ ngày càng phát triển dưới sự lãnh đạo của Hàtổng, sẽ có một ngày vượt trước Công ty Bất động sản Quốc Cảnh.
- Không cần ‘sẽ có một ngày’ đâu. Công ty Bất động sản Kim Khoa bây giờ hoàntoàn có năng lực đuổi kịp và vượt qua Công ty Bất động sản Quốc Cảnh để trởthành công ty bất động sản lớn nhất toàn quốc được rồi.
Lam Chính Quốc trầm giọng nói, ngón tay nhẹ gõ trên mặt bàn.
Triệu Hoa nhìn nhìn Hà Trường Thanh, lại nhìn nhìn Lam Chính Quốc, trong lòngkhông hiểu được hai người này định làm cái gì. Đối với sự phát triển của côngty thì bây giờ anh đã không còn quan tâm gì nữa rồi. Mà cho dù có quan tâm thìcũng vô dụng. Trong tay không có thực quyền, cho dù có quan tâm đi chăng nữathì cũng không có năng lực phát triển công ty.
Triệu Hoa thản nhiên nói:
- Thực lực của Công ty Bất động sản Quốc Cảnh rất hùng hậu, vẫn là công tybất động sản lớn nhất cả nước. Muốn Công ty Bất động sản Kim Khoa có thể lậptức trở nên siêu việt hơn chỉ sợ là không có khả năng đâu.
Lam Chính Quốc cười phá lên, nói:
- Ha ha, Tiểu Triệu, câu ấy của cậu sai rồi. Chẳng lẽ gần đây cậu không lưu ýđến tin tức về Công ty Bất động sản Quốc Cảnh hay sao? Không nằm ngoài dự đoáncủa tôi đâu, trong vòng một tháng thôi, tất cả các công trình trên toàn quốccủa Công ty Bất động sản Quốc Cảnh sẽ đóng băng hết, dẫn đến nguy cơ Quốc Cảnhphá sản hoàn toàn. Nếu sau đó, công ty Kim Khoa có thể nắm bắt được cơ hộihiếm có này, hăng hái đứng lên thì chẳng phải là Kim Khoa sẽ vượt xa, vượt xacả Quốc Cảnh hay sao?
Đối với tình hình sắp tới của Công ty Bất động sản Quốc Cảnh thì Triệu Hoađương nhiên cũng biết khá rõ. Điều anh thấy kỳ lạ là vì sao Lam Chính Quốc lạilớn tiếng đưa ra nhận định chắc chắn rằng Quốc Cảnh sẽ phá sản như vậy. Anhkhông kìm được, hỏi lại:
- Lam tổng dựa vào cái gì mà nói rằng Công ty Bất động sản Quốc Cảnh cuốicùng sẽ phá sản? Cứ như tôi thấy thì những vấn đề mà Quốc Cảnh gặp phải gầnđây không đủ để làm lung lay nền móng của công ty đó đâu.
- Nền móng căn cơ của Quốc Cảnh còn rất sâu xa. Nhưng mặc kệ sâu xa đến mứcnào, chỉ cần có người nắm bắt được chặt chẽ thì nền móng có vững chắc hơn nữacũng sẽ bị nhổ bật gốc rễ lên, siêu cường Quốc Cảnh rồi cũng ngã lăn ra đấtthôi, không phải sao?
Lam Chính Quốc nói với vẻ ý tứ sâu xa.
Triệu Hoa vừa động tâm, mơ hồ nghĩ tới cái gì, nhưng bề ngoài anh vẫn không lộra vẻ gì khác lạ cả, tiếp tục đóng vai cậu ấm đần độn, nói:
- Quốc Cảnh có phá sản hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Còn vềchuyện phát triển công ty thế nào thì đã có Hà tổng nắm giữ đại cục trong tay.Tôi cũng chẳng giúp được cái gì cả, hữu tâm nhưng vô lực rồi.
Hà Trường Thanh nghe thế thì trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo. Ông ta đươngnhiên nghe ra ý tứ oán hận trong câu nói của Triệu Hoa là trực tiếp ám chỉrằng ông ta một tay chiếm giữ cả Kim Khoa, không để lại chút gì cho anh cả. Bềngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, Hà Trường Thanh nói:
- Giám đốc Triệu sao lại nói thế? Rất nhiều khía cạnh và quyết sách của côngty đều cần có ý kiến của giám đốc Triệu mà. Mà trước kia, giám đốc Triệu đưara rất nhiều ý kiến quan tâm lo lắng đến tình hình công ty. Giám đốc Triệu saolại nói là không giúp được gì cả.
Lam Chính Quốc cũng nghe ra giọng điệu oán hận của Triệu Hoa. Lão hơi cườicười, nói:
- Tiểu Triệu à, tôi có thể hiểu được tâm trạng của cậu. Công ty Bất động sảnKim Khoa là do một tay ba cậu sáng lập ra. Sau khi ông ấy qua đời, cậu khôngđược lên làm chủ tịch công ty thì có phải là trong lòng cũng có bất mãn phảikhông? Kỳ thật tôi là một cổ đông của công ty. Trong hội nghị cổ đông chúngtôi cũng đã từng nghĩ đến việc để cậu đảm nhiệm chức vụ chủ tịch của công ty,nhưng đồng thời chúng tôi cũng lo lắng là cậu còn trẻ quá, cần phải được rènluyện tu dưỡng thêm một thời gian nữa. Cho nên chúng tôi mới để Hà TrườngThanh đảm nhiệm vị trí này. Cậu còn cần rèn luyện thêm vài năm nữa, khi nănglực ở các phương diện đều thành thục thì đảm nhận vị trí này cũng không muộnmà.
Triệu Hoa nghe thế thì cũng có động tâm, nhưng ngay lập tức, anh cũng âm thầmcười lạnh. Lam Chính Quốc giả mù ra mưa làm anh cảm thấy thật ghê tởm.
Hà Trường Thanh cười cười, bồi tiếp:
- Giám đốc Triệu, cậu xem, Lam tổng cũng nói thế đấy. Cậu tuổi trẻ đầy hứahẹn, cho đến giờ vẫn là trọng điểm bồi dưỡng của công ty mà.
- Như vậy thì đúng là tôi phải cảm ơn Lam tổng nhiều rồi.
Triệu Hoa nói rồi lại đổi giọng hỏi:
- Đúng rồi, Lam tổng và ba tôi có quen biết nhiều năm, Lam tổng có biết khiba tôi còn sống thì có kẻ thù nào không?
Khóe mắt Lam Chính Quốc hơi giật giật, thản nhiên hỏi lại:
- Tiểu Triệu sao lại hỏi thế?
- Tôi hoài nghi cái chết của ba tôi có vẻ kỳ lạ, dường như có người cố ý mưuhại.
Triệu Hoa nói rồi hai mắt nhìn thẳng Lam Chính Quốc.
Trong mắt Lam Chính Quốc hiện lên một vẻ không muốn ai biết, nhưng giọng điệuthì vẫn thản nhiên, nói:
- Vậy ư? Vì sao cậu lại cảm thấy như vậy? Cậu có suy nghĩ thế nào về cái chếtcủa ba cậu?
Sở Phàm vẫn ngồi trong xe theo dõi cuộc nói chuyện của Triệu Hoa. Khi nghethấy Hà Trường Thanh giới thiệu Lam Chính Quốc với Triệu Hoa thì khóe mắt hắnnhíu lại. Quả nhiên như hắn đã dự đoán, khách quý thần bí mà Hà Trường Thanhnói kia chính là Lam Chính Quốc.
Khi hắn nghe Hà Trường Thanh nói rằng buổi hẹn đêm nay là Lam Chính Quốc chủđộng mời thì trong lòng hắn càng thêm khẳng định kẻ chủ mưu hại chết TriệuThanh chính là Lam Chính Quốc. Và bây giờ, lão ta đang muốn diễn lại trò cũvới Triệu Hoa.
Hắn vẫn nghi ngờ là chỉ bằng vào một mình Hà Trường Thanh thì tuyệt không dámtiến hành hành động mưu sát Triệu Hoa như thế. Chỉ có thể là sau lưng HàTrường Thanh còn có người ủng hộ ông ta. Người này, đúng là Lam Chính Quốc.Nhưng sau lưng Lam Chính Quốc có thể còn có ai khác nữa không? Trương Bằng cóliên quan đến chuyện này hay không? Dù sao, Trương Bằng, Lam Chính Quốc vàTriệu Thanh cũng là ba góc của một tam giác vô cùng lằng nhằng và mờ ám.
Hắn lại nghe đến cách đánh giá của Lam Chính Quốc về tình hình Công ty Bấtđộng sản Quốc Cảnh, khẩu khí khẳng định chắc chắn là Quốc Cảnh sẽ phá sản củalão lại khiến cho Sở Phàm càng thêm chắc chắn, người mua chuộc Tần Khải chínhlà lão ta. Chính là Lam Chính Quốc lợi dụng Tần Khải tiết lộ các thông tin bímật của Quốc Cảnh rồi chống phá ác liệt mới khiến cho Quốc Cảnh lâm vào nguycơ bị khủng hoảng niềm tin như hiện nay.
Sở Phàm hừ lạnh:
- Hừ, cuối cùng thì Quốc Cảnh cũng phá sản. Lam Chính Quốc, từ ngày mai trởđi thì mày cứ chờ đó mà xem.
Lam Chính Quốc vội vàng diệt trừ Triệu Hoa như thế, chắc chắn là Triệu Hoa đãphạm tới một khía cạnh lợi ích thiết thân nào đó của lão ta rồi. Rốt cuộc làkhía cạnh nào? Nếu chỉ là bởi vì Triệu Hoa phong phanh lộ ra rằng anh ta đãbiết một số tin tức có liên quan đến cái chết của ba mình thì sao? Liệu cóthêm nhân tố nào khác thúc đẩy sát cơ của Lam Chính Quốc đối với Triệu Hoa haykhông?
Trong lòng Sở Phàm âm thầm nghĩ ngợi. Lúc này lại nghe thấy Triệu Hoa thẳngthắn nói rằng anh ta có nghi ngờ là cái chết của ba anh ta là do người mưuhại, tiếp đó là câu hỏi của Lam Chính Quốc, hỏi Triệu Hoa có ý kiến gì về cáichết của ba mình không.
Sở Phàm tập trung lắng nghe, nghe thấy Triệu Hoa trả lời:
- Trừ kết quả giám định pháp y ra thì tôi cũng không có thêm bằng chứng gìcả. Tôi chỉ hoài nghi trong lòng thôi. Đúng rồi, Lam tổng thấy cái chết của batôi thế nào?
- Lúc ba cậu qua đời thì tôi còn đang ở Thượng Hải. Cho nên những gì tôi biếtvề cái chết của ba cậu cũng chỉ nằm trong giới hạn tin tức của báo chí màthôi.
Lam Chính Quốc đáp, dừng lại một chút rồi lại nói tiếp:
- Tiểu Triệu, có lẽ là cậu đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Ba cậu có thái độ làmngười chính trực, cũng không thấy có oán thù gì, làm sao lại có người mưu hạiông ấy được? Cậu nghĩ ngợi nhiều quá rồi.
- Có lẽ là vậy!
Triệu Hoa đáp cho xong.
... ..... ..... ....
Bên này, Sở Phàm đang nghe Triệu Hoa và Lam Chính Quốc nói chuyện thì độtnhiên di động đổ chuông, là Trần Thiên Minh gọi. Hắn vội nghe máy:
- Alo, Cục trưởng Trần ạ? Ông đã đến chưa?
- Ừ, tôi sắp đến khách sạn Vạn Hào rồi, tìm cậu ở đâu đây?
- Ông đỗ xe ở trên cái phố đối diện phía trước khách sạn Vạn Hào đi. Giờ tôiđi qua đó gặp ông luôn.
