Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cận Chiến Bảo Tiêu

Chương 333



Lúc Sở Phàm rời khỏi biệt thự của Lâm Mộng Kỳ thì đã là giữa trưa. Tâm trạngcủa cô đã tốt hơn nhiều so với lúc trước nhưng trong lòng vẫn còn rất rốiloạn. Cô cần yên tĩnh một thời gian, đồng ý với Sở Phàm khi nào cô nghĩ thôngsuốt mọi việc thì sẽ đi tìm hắn. Sở Phàm nhìn thấy sự kiên quyết của Lâm MộngKỳ thì cũng chỉ còn cách rời khỏi biệt thự. Trước khi đi hắn dặn dò cô là nếucó chuyện gì thì dù sao cũng nên nói với hắn một tiếng. Cô gật đầu, nói với SởPhàm là hắn không cần lo lắng, bây giờ cô đã tốt hơn lúc trước rât nhiều, côbảo hắn cứ yên tâm mà đi đi.

Sở Phàm đầu tiên đi lấy xe của mình sau đó chạy về biệt thự Lam Hải.

Hôm qua chỉ vì Lam Tuyết mà hắn đau lòng đến nỗi uống rượu say khướt, rồi lạitrút bỏ tất cả lên người Lâm Mộng Kỳ. Điều này thật là không công bằng với LâmMộng Kỳ. Thật là có lỗi với cô ấy!

Nghĩ đến cảnh tượng tối hôm qua mình quan hệ với Lâm Mộng Kỳ thì hắn cảm thấycô thật đáng thương. Hắn thầm nghĩ, “Tối hôm qua Lâm Mộng Kỳ chắc hẳn rất đaulòng và phẫn uất. Cho dù thế nào thì nhất quyết từ nay về sau cũng không đượcđể cho cô ấy đau lòng thêm một lần nào nữa, mình sẽ che chở thật tốt cho côấy”.

Thế nhưng thái độ của Lâm Mộng Kỳ khiến cho hắn không thể nào hiểu nổi. Chỉ cóđiều, điều này cũng khó mà trách được, một cô gái mà gặp chuyện như vậy thì aichẳng đau khổ. Cô ấy cần có thời gian để vượt qua chuyện này.

“Mình sẽ dành một khoảng thời gian để cho cô ấy yên tĩnh” Sở Phàm thầm nghĩ,nghĩ thêm một chút nữa trong đầu hắn bỗng hiện lên hình ảnh của Lam Tuyết. Chỉcó điều bây giờ hắn không cảm thấy tức giận hay đau lòng nữa mà đã bình tĩnhtrở lại. Liệu có phải vì đã trải qua đêm phóng túng tối hôm qua mà tất cả đãphai nhạt? Hay là sự đau lòng đã chết?

Lam Tuyết chính là con gái của Lam Chính Quốc. Điều nãy mãi mãi không thể thayđổi. Nhưng cho dù Lam Tuyết có là con gái của Lam Chính Quốc cũng vậy, hắn sẽmãi mãi không thay đổi quyết định của mình, không thể dễ dàng mà buông tha choLam Chính Quốc, trong lòng hắn thầm thề nhất định phải bắt Lam Chính Quốc phảitrả giá.

Bây giờ hắn mới biết tại sao những ngày gần đây mình và Lam Tuyết bỗng tồn tạimột khoảng cách vô hình nào đó. Hoá ra nguyên nhân rất đơn giản. Bởi vì nhữnglúc đó suy nghĩ của hai người càng lúc càng rời xa nhau, vì vậy không khỏixuất hiện một bức tường ngăn cách. Sự thật này không thể nào trốn tránh được,tuy rằng Sở Phàm không muốn như vậy.

Hắn không thể tìm được cách nào vẹn cả đôi đường. Hắn chắc chắn không thể bắttay giảng hoà với Lam Chính Quốc. Khi đó Lam Tuyết sẽ rất đau khổ, nếu đã nhưvậy tại sao không một đao cắt đứt mối quan hệ giữa hai người? Như vậy cả haisẽ không phải chịu những gánh nặng và những băn khoăn trong lòng.

“Những thứ tốt đẹp này không thể duy trì được nữa. Những kỷ niệm tươi đẹp vớiLam Tuyết không thể giữ mãi ở trong lòng thêm, được làm bạn với cô ấy một thờigian như thế đã quá đủ rồi, sau này quan hệ giữa mình và cô ấy từ nay về sauthế nào sẽ do trời định.” Sở Phàm nghĩ đến đây liền đạp mạnh ga, tăng tốc độxe.

Sở Phàm về biệt thự Lam Hải đúng lúc đại tiểu thư đang chuẩn bị đi ra ngoài.Thấy Sở Phàm trở về thì nàng vui mừng nói:

- A Sở, anh đã về rồi. Em có việc đang muốn tìm anh, anh có bận không? Nếukhông bận thì đến công ty với em đi.

- Không bận, công ty xảy ra chuyện gì vậy?

Sở Phàm quan tâm hỏi.

- Anh cứ lên xe trước đi, lên xe rồi nói chuyện sau.

- Ừ.

Sở Phàm nói xong liền lên xe với đại tiểu thư.

- Công ty đã xảy ra chuyện.

Đại tiểu thư nặng nề nói.

- Ba ngày nay những vấn đề mà công ty gặp phải cho thấy công ty có rất nhiềutài liệu mật bị tiết lộ ra ngoài, bị các đối thủ cạnh tranh biết được. Bây giờcông ty giống như đang nằm trên chảo lửa, tất cả mọi rủi ro bỗng chốc kéo đến.Vốn dĩ giá trị cố phiếu đã dần dần khôi phục lại thế mà hôm nay lại rớt giáthảm hại, giảm xuống hơn ba mươi phần trăm, công ty không thể không mở mộtcuộc họp.

- Cái gì? Giá trị cổ phiếu hôm nay giảm đến hơn ba mươi phần trăm?

Sở Phàm hít vào một hơi. Hắn biết đối với Quốc Cảnh việc giá trị cổ phiếu giảmtới hơn ba mươi phần trăm là có ý nghĩa gì. Hắn trầm giọng hỏi:

- Em nói tài liệu mật của công ty bị tiết lộ ra ngoài. Em có chứng cứ không?

- Hừ, nếu có chứng cớ thì đã tốt. E không có chứng cớ nhưng em đoán chắc rằngchỉ có việc tài liệu mật của công ty bị tiết lộ ra ngoài thì mới xảy ra chuyệnnhư vậy thôi.

Đại tiểu thư chắc chắn nói.

- Em có nghi ngờ người nào tiết lộ không?

Sở Phàm nhíu mày hỏi.

- Không thể loại trừ bất cứ người nào. Cũng có thể các công ty khác dùng thủđoạn trộm cắp. Nhưng tại sao công ty không thể phát giác ra?

Đại tiểu thư nhíu mày nói.

- Tài liệu bị tiết lộ ra nhiều không? Hay là chỉ bị tiết lộ ra một phần?

Sở Phàm hỏi.

- Bây giờ cũng chỉ mới phỏng đoán không thể chắc chắn được. Nhưng dựa vào sựsuy đoán của em thì tài liệu bị tiết lộ lần này không hề ít. Không chỉ vậy đócòn là những văn kiện cực kỳ cơ mật.

Đại tiểu thư trầm ngâm nói.

- Bây giờ công ty định áp dụng biện pháp gì đây?

Sở Phàm hỏi.

- Công ty đã bố trí người sửa chữa tất cả các tài liệu. Khẩn cấp thông báotới các công ty phân phối lớn trên khắp cả nước. Tình hình đã được khống chế.Chỉ là vết thương này trong một thời gian ngắn khó mà liền lại được.

Đại tiểu thư khẽ than, trên khuôn mặt hiện ra vẻ sầu lo.

- Sao? Ý của em là gì? Quốc Cảnh sẽ gặp nguy hiểm à?

Sở Phàm sửng sốt hỏi.

- Cổ phiếu của công ty bị sụt giảm trên diện rộng, cổ đông đã bị thiệt hạinghiêm trọng. Có thể nói khắp nơi trên cả nước không người nào dám mua cổphiếu của công ty nữa. Tài chính của công ty hiện đang thiếu hụt nghiêm trọngmà không có tài chính thì không thể làm được chuyện gì cả. Cổ phiếu hạ giácũng khiến cho các ngân hàng thay đổi thái độ so với trước kia, không chịu chochúng ta vay. Tình thế trước mắt thật là vô cùng khẩn cấp.

Đại tiểu thư nói.

Sở Phàm nhíu mày, theo như lời đại tiểu thư nói thì chuyện xảy ra lần này củaTập đoàn Quốc Cảnh chắc chắn phải có một tổ chức nào đó đứng đằng sau giở trò.Nhưng rốt cuộc đó là tổ chức quỷ quái nào đây?

Sau khi lái xe đến toà bulding Quốc Cảnh, Đại tiểu thư dừng xe lại rồi cùng SởPhàm đi vào bên trong công ty.

Đúng lúc họ đi vào thì chạm mặt Tần Khải cũng đang định đi ra ngoài. Tần Khảikhông hề bối rối mà đưa ánh mắt bình thản nhìn hai người bọn họ, thậm chí gãcòn mỉm cười lễ phép nói:

- Kỷ tổng, cô đến rồi à? Chủ tịch đang chờ cô trên đó! Chà, còn có Sở tiênsinh nữa à? Lâu ngày rồi không gặp anh, anh vẫn khỏe chứ?

Thái độ của Tần Khải khiến cho Sở Phàm cảm thấy hơi kinh ngạc, dường như TầnKhải có vẻ gì đó hơi giả dối. Chỉ có điều Sở Phàm vẫn không biểu lộ ra ngoàimặt mà nói:

- Cảm ơn giám đốc Tần đã hỏi thăm. Tôi rất khoẻ. Giám đốc Tần có việc cần đira ngoài à?

- Ừ, công ty có việc nên tôi phải đi ra ngoài.

Tần Khải nói xong đưa ánh mắt nhìn về phía đại tiểu thư rồi nói:

- Tôi còn có việc, xin phép đi trước.

Sở Phàm nhìn Tần Khải đi ra khỏi công ty, trong lòng thầm cảm thấy có gì đó lạlùng nhưng lạ lùng như thế nào thì hắn không thể nói ra miệng được.

- Anh đang suy nghĩ gì đấy?

Đại tiểu thư hỏi.

- Không nghĩ gì cả, chỉ có điều thái độ của Tần Khải khiến cho anh hơi cảmthấy lạ lùng thôi.

- Em cũng có cảm giác này, nói chung hắn dường như đã thay đổi, trở nên ônhoà hơn, đối với em cũng cung kính thêm vài phần. Trước kia hắn không như vậy.

Đại tiểu thư nói xong liền cùng Sở Phàm đi vào trong thang máy.

- Chứ không phải bởi vì lần trước bị đại tiểu thư em cự tuyệt trước mặt nhiềungười như vậy nên hắn đã sáng mắt ra à? Ha ha!

Sở Phàm đùa một câu mong muốn có thể làm bớt sự lo âu đang hiện ra trên mặtcủa đại tiểu thư.

Đại tiểu thư nghe vậy cũng khẽ cười.

Sau khi thang máy dừng ở lầu tám, hai người ghé vào phòng của Kỷ Thiên Vũ khẽgõ cửa. Khi cánh cửa được mở ra hai người nhìn thấy Kỷ Thiên Vũ đang làm việcở một cái bàn đặt một đống lớn tài liệu trên đó.

Kỷ Thiên Vũ nhìn thấy hai người đi vào thì gật đầu, khẽ cười cười nói:

- Hai đứa mau đến đây. Có hai đứa đến thì ta có thể nhàn hạ được một lát rồi.Ha ha, đống văn kiện kinh khủng này khiến cho ta thật đau đầu.

Kỷ Thiên Vũ vẫn trò chuyện rất vui vẻ, trước tình thế nguy hiểm của Quốc Cảnh,ông vẫn không hề tỏ ra lo lắng chán nản mà vẫn rất bình tĩnh tự tin.

Làm một người lãnh đạo, khi công ty gặp chuyện không được tỏ ra bối rối. Nếunhư lãnh đạo mà bối rối thì sẽ ảnh hưởng đến những người trong công ty, khiếncho bọn họ mất tự tin để vượt qua khó khăn. Ngược lại, nếu người lãnh đạokhông tỏ ra mình đang bối rối, bình tĩnh tự tin thì chắc chắn sẽ khiến nhữngngười xung quanh cũng bình tĩnh tự tin theo. Trên dưới một lòng thì bất kể khókhăn gì cũng có thể vượt qua một cách dễ dàng.

- Ba, con đã phân tích cẩn thận. Tài liệu trong công ty của chúng ta chắcchắn là đã bị tiết lộ ra ngoài. Con nghi ngờ trong công ty chúng ta có giantế!

Đại tiểu thư chắc chắn nói.

- Chuyện này nếu như không có bằng chứng rõ ràng thì không được ăn nói lungtung. Lời này của con không được truyền ra ngoài. Nếu không sẽ làm cho sự đoànkết của công ty bị rạn nứt, lòng người sẽ loạn. Chuyện cần thiết nhất trướcmắt chính là phải kiếm được tài chính, ổn định thị trường chứng khoán.

Kỷ Thiên Vũ trầm giọng nói.

- Nhưng nếu quả thực tài liệu bị tiết lộ thì sao? Nếu như không tìm ra đượcnguyên nhân tài liệu bị tiết lộ thì chúng ta không thể nào thay đổi được tìnhtrạng của công ty hiện nay. Công ty sẽ càng ngày càng suy sụp.

Đại tiểu thư nôn nóng nói.

- Công ty đã sai người đi điều tra việc này, nguyên nhân sẽ nhanh chóng đượctìm ra. Mấy ngày gần đây tổng cộng công ty đã thua lỗ tới gần trăm tỷ bạc. Đâymới là tổn thất trí mạng. Việc cần thiết trước mắt là phải huy động được nguồntài chính. Trước mắt không thể trông cậy vào ngân hàng, chỉ còn...

Kỷ Thiên Vũ nói tới đây liền đưa ánh mắt nhìn về phía Sở Phàm rồi nói tiếp:

- Chỉ còn trông cậy vào việc buôn bán cho được biệt thự thôi.

- Cho nên chú Kỷ hôm nay gọi cháu tới đây là muốn cháu phụ trách việc tiêuthụ biệt thự phải không?

Sở Phàm hỏi.

- Đúng thế.

Kỷ Thiên Vũ không ngờ Sở Phàm lại đoán được ý nghĩ trong lòng của mình. Ôngnói tiếp:

- Lần trước Tiểu Sở cháu phụ trách việc tiêu thụ biệt thự Lam Cảnh đã khiếncho chú rất tin phục. Cho nên lần này chú muốn cháu làm tổng giám đốc của bộphận tiêu thụ, phụ trách tất cả việc tiêu thụ biệt thự của Tập đoàn Quốc Cảnh.Hy vọng lần này cháu có thể đứng ra giúp chú!

- Chú Kỷ, lần này Quốc Cảnh gặp nạn cháu nhất định sẽ không đứng ngoài cuộc.Nếu chú cần giúp gì cháu sẽ tận lực làm cho chú. Nhưng cháu vẫn thấy đại tiểuthư nói có lý, ở đời có người này người nọ. Cháu nghĩ phải tìm ra nguyên nhâncủa những chuyện gần đây, sau đó chúng ta mới tuỳ bệnh mà hốt thuốc, hành độngít mà thu được hiệu quả lớn. Nếu không lần này chúng ta vượt qua thì lần sausẽ xuất hiện vẫn đề khác, cứ như thế tiếp diễn thì liệu Quốc Cảnh có thể chốngchịu được bao nhiêu lần chứ?

Sở Phàm từ từ nói.

- Nhưng điều quan trọng nhất trước mắt chính là tài chính. Chú cần gấp mộtkhoản để ổn định thị trường chứng khoán. Nếu như không ổn định được, cổ phiếutiếp tục rớt giá thì Quốc Cảnh không thể còn cách nào xoay chuyển được tìnhthế nữa.

Kỷ Thiên Vũ không kìm được khẽ than nhẹ.

- Chú Kỷ, tài chính không thành vấn đề. Cháu có thể giúp cho Quốc Cảnh về mặtnày. Cháu cũng sẽ giúp chú điều tra ra nguyên nhân của vấn đề mà Quốc Cảnh gặpphải hôm nay.

Sở Phàm âm trầm nói từng chữ từng chữ một.

Sở Phàm vừa dứt lời, cả Kỷ Thiên Vũ và đại tiểu thư đều cảm thấy sửng sốt.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...