Cận Chiến Bảo Tiêu
Đêm khuya dằng dặc lặng lẽ trôi qua, ánh sáng mặt trời lại một lần nữa bao phủcả thế giới.
Sở Phàm tỉnh lại với một cái đầu đau đớn như búa bổ. Đau quá khiến hắn kìmkhông được phải dùng hai tay day vào huyệt Thái Dương của mình. Hắn biết đâylà hậu quả của trận say rượu tối hôm qua.
Hai mắt hắn nhìn về tứ phía, trong đầu thầm hỏi: “Mình đang ở đâu đây?”
Sự đau đớn khiến cho hắn không nhớ nổi chuyện tối hôm qua. Hắn chỉ nhớ rằnghôm qua Lâm Mộng Kỳ dìu hắn lên xe. Chuyện sau đó hắn chẳng còn cảm giác gìnữa. “Chẳng lẽ đây là biệt thự của tiểu yêu tinh? Hôm qua cô ấy dẫn mình vềđây sao?” Sở Phàm thầm nghĩ, hắn định vén chăn đi xuống giường, nhưng lại nhậnra rằng toàn thân mình không mặc quần áo.
Nhìn vào thân thể lõa lồ của mình bỗng hắn chợt nhớ ra mọi chuyện. Những hìnhảnh tối hôm qua hắn cùng Lâm Mộng Kỳ triền miên cuồng nhiệt với nhau từ từhiện lên trong đầu. Mọi thứ cứ mờ mờ ảo ảo, ảo mà như thật, hắn không biếtchuyện này rốt cuộc là giả hay thật.
Nếu là giả thì tại sao những hình ảnh này lại vô cùng rõ nét. Bỗng như có mộtthanh âm Lâm Mộng Kỳ đau khổ cầu xin ở truyền tới vào tai. Hắn còn có một cảmgiác mình đè lên người của Lâm Mộng Kỳ. “Toàn thân mình bây giờ lõa lồ. LâmMộng Kỳ dìu mình vào phòng chắc chắn cô ấy sẽ không cởi sạch quần áo của mìnhra như vậy, mà đây lại không phải do mình cởi ra, vậy chỉ có thể giải thíchlà....” Sở Phàm càng nghĩ càng kinh hoàng, càng thấy hổ thẹn, trong lòng hắncàng chắc chắn tối hôm qua mình say rượu đã... cưỡng hiếp Lâm Mộng Kỳ!
Đầu hắn ngày càng đau đớn, cảm thấy vô cùng ân hận. Hắn chợt nhớ ra mộtchuyện: “Tiểu yêu tinh đâu? Cô ấy liệu có vì mình vô lễ mà, mà làm chuyện dạidột không?” Nghĩ vậy hắn lập tức bước ra khỏi giường, mặc quần áo đang để trênđầu giường, sau đó hốt hoảng đẩy cửa đi ra ngoài.
Hắn vừa mới ra khỏi phòng thì đã nhìn thấy Lâm Mộng Kỳ. Cô đang ngồi trên ghếsofa, ôm một cái gối vào trong lòng, ánh mắt đờ ra, không biết đang suy nghĩcái gì trong đầu.
Khi nghe thấy tiếng động thì cô liền quay đầu lại. Nhìn thấy Sở Phàm, cô miễncưỡng nở ra một nụ cười, hờ hững nói:
- Anh tỉnh lại rồi!
Sở Phàm hơi lo lắng khi nhìn thấy Lâm Mộng Kỳ. Sắc mặt của cô tái nhợt, trongmắt dường như có mấy đương tơ máu, hai mắt hơi sưng lên, dường như tối hôm quacô khóc rất nhiều. Trái tim Sở Phàm chợt cảm thấy đau buốt, vô cùng hổ thẹn,bộ dạng của Lâm Mộng Kỳ càng chứng thực cho ý nghĩ của hắn. Áy náy đến gần LâmMộng Kỳ, Sở Phàm từ từ mở miệng:
- Mộng, Mộng Kỳ, xin lỗi cô!
Lâm Mộng Kỳ hơi giật mình, sau đó cười nói:
- Anh tối hôm qua uống rượu say, vừa khéo gặp nên tôi đưa anh về nhà nghỉngơi. Nếu chỉ vì tối hôm qua anh say nôn khắp phòng vệ sinh nhà tôi thì khôngcần xin lỗi.
- Không phải. Tôi muốn nói tối hôm qua, tôi đã làm điều không phải với cô.
Sở Phàm nhìn vào ánh mắt của Lâm Mộng Kỳ, nhún nhường nói.
Lâm Mộng Kỳ biến sắc, trái tim cô nhói đau. Cô đã cố gắng tỏ ra bình thườngnãy giờ nhưng tất cả trong nháy mắt đã sụp đổ. Tuy nhiên cô vẫn kìm được,ngoài miệng vẫn lạnh nhạt nói:
- Tối hôm qua anh uống say nên bây giờ trở nên hồ đồ phải không? Tại sao phảixin lỗi tôi? Tôi với anh hôm qua không có chuyện gì cả. Cho dù anh vì ngườinào đó mà uống say. Cho dù anh ra ngoài tìm đàn bà cũng thế, không có quan hệtới tôi. Tại sao lại nói lời xin lỗi?
Dừng một chút, cô nói tiếp:
- Được rồi, hôm nay trong công ty còn có việc nên bây giờ tôi phải đi rangoài. Anh không muốn tiếp tục ở nhà tôi đấy chứ?
Lâm Mộng Kỳ đã ra lệnh đuổi khách, người thông minh một chút chắc chắn sẽ hiểuđược ý tứ của chủ nhà.
Nhưng Sở Phàm không thèm hiểu, trái lại hắn kiên quyết nói:
- Không, Mộng Kỳ, cô không thể đi. Khi nào chưa nói rõ ràng mọi thứ thì côchưa thể đi được.
- Tôi nghĩ chuyện lúc đó giữa tôi với anh chẳng còn gì để nói cả.
Lâm Mộng Kỳ cố nén đau đớn, lạnh lùng nói.
- Mộng Kỳ, tôi tỉnh lại đã phát hiện ra tối hôm qua tôi không nên, không nênlàm chuyện đó với cô. Tôi đã cưỡng ép cô quan hệ với tôi, Mộng Kỳ, tôi....
Trái tim Sở Phàm nhói đau lên từng cơn… Hắn rất sợ vì hành động không kìm chếcủa mình tối hôm qua mà từ nay về sau hắn và Lâm Mộng Kỳ sẽ trở thành haingười xa lạ với nhau. Hắn không muốn như thế.
- Không có. Tối hôm qua chẳng có phát sinh chuyện gì cả. Anh không cần nóinhiều nữa. Mau đi, mau đi đi!
Lâm Mộng Kỳ đột nhiên không kìm chế được hét to lên. Đôi mắt của cô bây giờdường như đã có ánh lệ.
- Mộng Kỳ, tôi đã nhìn thấy, nhìn thấy trên tấm khăn trải giường còn lưu lạivết máu.
Sở Phàm từ từ nói.
- Anh gạt người, tấm khăn trải giường có màu đỏ, không thể lưu lại cái gìđược...
Lâm Mộng Kỳ nói được nửa chừng thì bỗng nhận ra rằng mình đã lỡ miệng, quayđầu nhìn về phía Sở Phàm thì thấy hắn cũng đang nhìn cô bằng một ánh mắt vôcùng áy náy. Cô ngẩn người ra sau đó quay người lại, bờ vai khẽ run nhè nhẹ.
- Anh đi, anh đi đi. Từ nay tôi không muốn nhìn thấy anh nữa. Từ nay về sauanh cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa...
Lâm Mộng Kỳ nghẹn ngào run rẩy nói. Mỗi câu nói của cô giống như một cây kimđâm vào trái tim của Sở Phàm. Trong lòng hắn bây giờ rất đau đớn nhưng cũng đãdứt khoát một chuyện.
Hắn chậm rãi đi đến gần Lâm Mộng Kỳ, nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ của cô tronglòng hắn vô cùng đau đớn:
- Mộng Kỳ, tôi thật có lỗi.
- Đủ rồi.
Lâm Mộng Kỳ nói xong lại khóc như mưa.
- Đã làm rồi thì nói lời xin lỗi làm gì.
Cô nói xong lấy mu bàn tay lau nước mắt trên mặt của mình, rồi tiếp tục:
- Anh đi đi. Tôi không trách anh. Cũng không đòi hỏi anh cái gì cả. Hôm quaanh chỉ uống rượu, vậy thôi. Cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh đi đi.
- Nhưng tôi không thể. Tôi không thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra được.Không thể nào.
Sở Phàm đau đớn nói.
- Vậy anh muốn thế nào? Chẳng lẽ anh còn muốn làm chuyện đó với tôi một lầnnữa? Có phải là tại vì tối hôm qua vì anh mê man nên lúc đó không có cảm giácgì. Bây giờ tỉnh lại, anh muốn làm thêm một lần nữa mới thỏa mãn phải không?
Từng chữ từng chữ của cô như từng con dao nhọn, đâm nát trái tim của Sở Phàm.
Lời nói của Lâm Mộng Kỳ như một cây roi da, tàn nhẫn đánh vào mặt Sở Phàm.Khuôn mặt của hắn lúc đỏ lúc trắng, buồn bã cúi đầu, không dám nhìn vào ánhmắt oán hận của Lâm Mộng Kỳ.
Lâm Mộng Kỳ khóc như mưa, ánh mắt ngơ ngẩn sững sờ nhìn Sở Phàm. Cô cũng cảmthấy lời nói của mình vừa rồi dường như quá nặng nề, trong lòng cảm thấy hơiáy náy. Nhìn thấy vẻ bối rối của Sở Phàm, cô không khỏi nghĩ: “Hắn cũng khôngphải là người quá xấu xa, không phải là người ăn ở bạc bẽo. Hắn nếu là loạingười như thế thì sau khi quan hệ với mình có thể hoàn toàn chối bỏ tráchnhiệm. Mình cũng không cần hắn phải chịu. Nhưng hắn lại không như vậy. Chuyệntối hôm qua cũng là do hắn không kìm chế được. Chuyện này rốt cuộc phải tráchai đây?”
Trong lòng Sở Phàm đau như cắt, từng giọt nước mắt của Lâm Mộng Kỳ giống nhưtừng giọt axít sunphuric đốt cháy trái tim của hắn. Nhìn thấy dáng vẻ khổ sởcủa Lâm Mộng Kỳ, hắn muốn ôm cô vào trong lòng. Nhưng hắn không dám. Hắn khôngdám hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ sợ hành động đó sẽ bị cô hiểu lầm là hànhđộng khinh bạc hạ lưu, muốn chiếm thân thể của cô lần nữa. Nhưng nhìn thấydáng vẻ thương tâm của cô thì hắn lại càng cảm thấy khó chịu. Hắn tìm không ramột lời nói an ủi nào. Muốn ôm lấy cô thì lại sợ hiểu lầm, trong lòng hắn vôcùng mâu thuẫn. Trái tim đau khổ giãy dụa, người đờ ra giống như một khúc gỗ.
Dáng vẻ của Sở Phàm khiến cho Lâm Mộng Kỳ vừa tức giận vừa cảm thấy buồn cười.Cô nắm chặt đôi bàn tay đánh thật mạnh vào ngực của Sở Phàm, vừa đánh vừakhóc:
- Tại sao, tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Hu hu, anh là đồ khốn nạn!Tại sao anh lại làm như vậy? Tối hôm qua anh rõ ràng vì người phụ nữ khác màuống say. Sau đó lại lấy tôi ra làm người để phát tiết, tại sao anh lại làmnhư vậy? Chẳng lẽ tôi chỉ là một công cụ để anh phát tiết hay sao? Hu hu, anhlà thằng khốn, là thằng khốn....
Cổ họng Sở Phàm nghẹn đắng. Từ trong hốc mắt ứa ra vài giọt nước. Người khôngphải là cỏ cây thì làm sao có thể vô tình được?
Từng lời nói của Lâm Mộng Kỳ như từng nhát dao đâm vào tim của Sở Phàm. Hắnkhông kìm được nước mắt chảy dài, trong lòng cảm thấy mình thật có lỗi với côấy. Hắn do dự một lúc nhưng cuối cùng cũng vươn cánh tay ra, khẽ ôm lấy đôivai gầy yếu của Lâm Mộng Kỳ.
Trong khoảnh khắc, Lâm Mộng Kỳ thấy mình giống như một cánh bèo trôi bỗngnhiên tìm được bến bờ, như con thuyền nhỏ trong làn mưa gió tìm được nơi neođậu. Đó chính là cảm giác có nơi để nương tựa. Cô dựa vào vai của Sở Phàm,thân hình mềm mại vẫn còn run rẩy. Cô vẫn còn khóc hu hu. Sở Phàm muốn vỗ nhẹtấm lưng của cô, nhưng đó chỉ là ý muốn mà thôi. Hắn không dám, hắn nghĩ thầm“Bây giờ mà được ôm lấy bờ vai của Lâm Mộng Kỳ đã là một ước nguyện quá là xaxỉ rồi.”
Đột nhiên, Lâm Mộng Kỳ đang khóc nức nở bỗng cắn mạnh vào vai của Sở Phàm.Hành động này giống như là để phát tiết hết sự ức chế ở trong lòng nãy giờ.Trong khoảnh khắc, hàm răng của Sở Phàm cũng cắn chặt lại, cố gắng kìm chế đauđớn, không kêu lên một tiếng nào.
Một lúc sau, Lâm Mộng Kỳ mới buông ra. Sau đó cô ngẩng mặt lên nhìn Sở Phàm,khẽ thở hổn hển, dường như vừa rồi cô đã dùng hết sức lực toàn thân để cắn. Vìvậy sự tức giận trong lòng đã giảm khá nhiều.
Khuôn mặt Sở Phàm đã khôi phục lại được vẻ bình thường, không hề có một chútnào tỏ ra đau đớn, ánh mắt dịu dàng đang nhìn Lâm Mộng Kỳ.
- Vừa rồi... Anh có đau không?
Một lúc sau, Lâm Mộng Kỳ ngập ngừng hỏi.
- Không đau, cô không nỡ dùng sức.
Sở Phàm nói ngược lại cảm giác trong lòng mình.
- Tôi...
Lâm Mộng Kỳ biết vừa rồi cô đã dùng hết sức cắn vào vai của Sở Phàm. Cô đưamắt nhìn về chỗ trên vai mà mình đã cắn Sở Phàm. Bỗng cô biến sắc. Trên chiếcáo sơ mi của Sở Phàm, nơi bờ vai chỗ cô cắn có in lại một vòng răng máu, côkinh hoàng kêu lên:
- Chảy, chảy máu rồi!
Sở Phàm cúi đầu xuống, nhìn thấy trên vai của mình quả thực có một vòng máu.Nhưng hắn vẫn mỉm cười:
- Không sao đâu, chuyện này thì đáng gì.
Nhưng Lâm Mộng Kỳ cứ khăng khăng cởi áo sơ mi của hắn ra. Cô nhìn thấy trênvai trái của Sở Phàm có in một cái dấu răng khiến người ta phải phát hoảng.Trên cái dấu răng đó hơi ứa ra chút máu tươi, thậm chí còn hơi có màu xanh.
Lâm Mộng Kỳ thấy thế thì giật mình.
