Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cận Chiến Bảo Tiêu

Chương 326



Không biết khóc đã bao lâu, Lam Tuyết cảm thấy nước mắt của mình như đều đãrơi xuống hết rồi. Nhưng nỗi bi thương trong tâm khảm vẫn không ngừng nghỉ màmãnh liệt bồi hồi như thủy triều dâng. Cô không thể khống chế nổi bản thânmình. Cô đột nhiên cảm thấy rất lạnh, rất lạnh lẽo. Tay chân cũng lạnh nhưbăng, thân thể co rút dụi vào vòng ôm ấm áp của Sở Phàm, như muốn tìm kiếmthêm một chút gì ấm áp. Thế nhưng, vẫn không thể nào ngăn cản nổi sự lạnh lẽotrong người.

Sở Phàm cảm giác thân thể mềm mại của Lam Tuyết đang run lên nhè nhẹ tronglòng mình. Hắn sửng sốt, hỏi:

- Lam Tuyết, cô làm sao vậy?

- Lạnh, tôi cảm thấy rất lạnh!

Âm thanh của Lam Tuyết có chút hư vô và mờ mịt, mang theo chút run rẩy.

Sở Phàm vội vàng đỡ Lam Tuyết dậy nhìn.Ssắc mặt cô cực kỳ tái nhợt. Nước mắtvốn đã cạn, nhưng trên mặt ngọc mơ hồ nhìn thấy vết nước mắt ẩm ướt. Hắn tronglòng căng thẳng, hỏi:

- Thấy lạnh sao? Có phải là máy lạnh mở quá lớn không? Nếu vậy thì chúng tađi ra khỏi đây thôi, được không?

Lam Tuyết tuy là không muốn rời khỏi bộ ngực ấm áp của Sở Phàm, nhưng khi thấyánh mắt dứt khoát của hắn thì cô cũng không tự chủ được mà cũng phải gật đầu.

Sở Phàm đỡ Lam Tuyết đứng dậy, sau đó dìu cô ra hàng ghế bên ngoài.

Hai người đi ra quán cà phê Starbucks, nhìn Lam Tuyết đang dựa sát vào ngựcmình, tim Sở Phàm khẽ động, nói:

- Lam Tuyết, tôi đưa cô về nghỉ ngơi nhé?

Lời nói của Sở Phàm giống như một tiếng sấm sét, mạnh mẽ thức tỉnh Lam Tuyết.Cô giật mình, thấy mình đang dựa sát vào lòng Sở Phàm. Cô vội vàng giãy dụathoát ra khỏi cái ôm của hắn, khẽ cười nói:

- Không cần đâu. Tôi đã có người đến đón rồi.

- Có người đến đón cô rồi sao?

Sở Phàm nhíu mày:

- Ai vậy?

- Vâng, anh ấy đến đây rồi.

Lam Tuyết giơ tay chỉ, nhìn thấy trước mặt một chiếc xe Cadillac cao cấp vàsang trọng từ trên đường quay đầu lại. Có lẽ chiếc xe này chờ ở đây từ lâurồi.

“Lại là chiếc xe này. Cuối cùng thì thân phận của Lam Tuyết là gì? Chắc chắncũng không đơn giản. Không ngờ là một chiếc Cadillac.” Sở Phàm nghĩ thầm.

Cửa xe Cadillac mở ra, một người thanh niên đẹp trai và uy vũ đi xuống xe.Người này chính là Tiểu Võ.

Nhưng mà ánh mắt của Sở Phàm lại trở nên thâm trầm và sắc bén, lạnh như dao.Hắn đương nhiên nhận ra Tiểu Võ. Hắn còn nhớ kỹ đêm đó ở trong quán bar ThiênThủy, người thanh niên đưa Lam Tuyết đi ra chính là Tiểu Võ. Hắn liền nhớ tớidáng vẻ khóc lóc rất bi thương của Lam Tuyết trước đó. Trong đầu hắn đột nhiênhiện lên một ý nghĩ, “Chẳng lẽ tên đàn ông làm tổn thương Lam Tuyết, làm chocô dường như trở nên thay đổi chính là gã này sao?” Sở Phàm vừa nghĩ như vậythì trong mắt hàn quang càng đậm, trong lòng lại xuất hiện một chút ghentuông, tay phải nắm chặt lại, lý trí đã sớm bị sự tức giận mạnh mẽ làm mai mộtđi.

Tiểu Võ dường như cũng cảm nhận được ý chí mãnh liệt trên người Sở Phàm truyềnđến. Một cỗ áp lực vô hình mạnh mẽ áp bức làm cho anh ta cảm thấy bầu khôngkhí trở nên nặng nề. Anh ta vừa quay đầu thì nhìn thấy ánh mắt băng lãnh vàphẫn nộ kia của Sở Phàm. Trong phút chốc, anh ta cảm thấy lòng mình run lên,sau đó còn có chút hoảng loạn.

Bầu không khí giương cung bạt kiếm, vừa tiếp xúc, Tiểu Võ đã có thể cảm thấyđược Sở Phàm trước mặt sắp xuất ra một đòn công kích cường đại không gì có thểtưởng tượng. Anh ta không thể đánh giá được đòn công kích này. Vào lúc này,anh ta mới đột nhiên tỉnh ngộ, người thanh niên ở trước mặt đang nhìn chằmchằm mình đây, nhìn qua thì có vẻ trẻ tuổi, bình thường thôi nhưng lại gây racho mình cảm giác mạnh mẽ đến như vậy.

- Tiểu Võ, anh đến rồi. Lại đây đỡ em một chút.

Trên đỉnh điểm ngàn cân treo sợi tóc, giọng nói của Lam Tuyết đột nhiên vanglên. Tiếng nói của Lam Tuyết cũng phá tan cái khí thế khẩn trương kia.

Tiểu Võ còn chưa phục hồi tinh thần lại, đã thấy Lam Tuyết đi đến bên cạnhmình, dường như cố ý khoác lấy cánh tay mình, đi đến xe.

Sở Phàm sau khi nhìn thấy tình hình này trong mắt hiện lên thần sắc phức tạp.Sau đó nhịn không được mà cười khổ một tiếng, bàn tay đang nắm chặt chậm rãibuông ra. Nếu không phải âm thanh của Lam Tuyết đột nhiên vang lên thì nắm đấmcủa hắn chắc chắn sẽ tung ra. Hắn mười phần tin tưởng có thể đánh ngã gã thanhniên anh tuấn ở trước mặt kia, tuy là hắn đã sớm biết tên này rất mạnh.

Đi đi tới, Lam Tuyết đột nhiên quay đầu lại, đứng từ xa nhìn Sở Phàm, mỉm cườihô:

- Sở Phàm, cảm ơn anh tối nay đã đi cùng tôi! Bye bye!

Tiếng nói của Lam Tuyết kéo Sở Phàm từ trong tình trạng ngơ ngẩn trở về hiệnthực. Hắn ngây người và gượng gạo giơ tay lên vẫy vẫy với Lam Tuyết. Nhưng côsớm đã cùng Tiểu Võ ngồi vào trong chiếc xe Cadillac kia rồi.

Khi chiếc xe Cadillac kia khởi động chạy đi như bay thì trong lòng Sở Phàm độtnhiên trở nên căng thẳng. Đúng là có chút cảm giác đau lòng. Hắn hít một hơithật sâu, nắm tay vốn đã buông ra bây giờ lại một lần nữa nắm chặt lại.

“Tiểu Võ chính là gã đàn ông đã làm cho Lam Tuyết đau lòng sao? Đáng giận, LamTuyết là một cô gái xinh đẹp và tốt bụng mà lại bị gã ức hiếp. Đáng giận, đánghận! Lam Tuyết gặp mình thì thỏa sức phát tiết sự đau khổ trong lòng, khóc nứcnở không ngớt. Nhưng khi ở trước mặt gã thì thần sắc lại phải tỏ ra thân thiếtvà không có chuyện gì. Lam Tuyết, cô đã sống mệt mỏi quá. Vì một người như gãthì có đáng không?” Sở Phàm trong lòng tràn đầy phẫn nộ mà nghĩ. Đột nhiên,lòng hắn hiện lên một ý niệm, “Gã đàn ông này nhìn thấy chính mình và LamTuyết ở cùng một chỗ thì sau khi trở về liệu có trách móc hay thậm chí là đánhđập cô ấy không?” Nghĩ vậy thì mắt Sở Phàm tinh quang chớp động, thầm nghĩmình cần phải bám theo chiếc xe Cadillac kia. Hắn muốn tận mắt nhìn thấy LamTuyết bình an vô sự. Nếu như tên kia dám cả gan bất kính với cô thì nắm đấmcủa hắn nhất định sẽ đánh tới không lưu tình chút nào.

Khi hắn muốn leo lên xe để đi theo thì lại sợ Lam Tuyết nhận ra, có lẽ nên đổimột chiếc xe khác. Vì vậy hắn nghĩ tới Ngân Hồ. Hắn lập tức lấy điện thoại gọicho cô:

- Ngân Hồ, cô đang ở đâu thế? Đi đến quán cà phê Starbucks trên đường Nam Phủđi. Tôi đợi cô.

Hắn vừa nói dứt lời, chợt nghe thấy “Kít” một tiếng. Ở trên mặt đường phía taytrái của hắn, một chiếc xe thể thao Porche cao cấp màu trắng dừng lại. Hắnnhận ra chiếc xe này đúng là của Ngân Hồ.

“Hành tung của Ngân Hồ vẫn khó lường như vậy, kêu đến là đến liền.” Lòng hắnvừa nghĩ vừa chui vào xe.

- Đi theo chiếc xe Cadillac có biển số 65788 ở đằng trước, nhanh!

Sở Phàm sau khi lên xe thì vội vàng phân phó nói.

- Vâng, chủ nhân!

Ngân Hồ đáp lại một tiếng, chiếc Porche thể thao màu trắng chạy đi giống nhưtia chớp.

Từ trước đến giờ Sở Phàm tự cho rằng mình đôi khi chạy xe rất điên cuồng,nhưng mà bây giờ ngồi trên xe của Ngân Hồ hắn mới hiểu được cái gọi là chạy xeđiên cuồng của mình trước đó là ý nghĩ non nớt như thế nào.

Sở Phàm vừa liếc mắt một cái thì tốc độ đã một trăm kilomet/h rồi. Hơn nữa tốcđộ lại càng lúc càng nhanh. Đây không phải là đang chạy trên đường cao tốc đâunhé. Tuy là ở trên đường rất thông thoáng nhưng Ngân Hồ chạy xe vẫn làm cho SởPhàm lo lắng. Nhưng mà hắn rất nhanh đã yên tâm trở lại, vì thấy kỹ thuật chạyxe của Ngân Hồ thì hắn còn lâu mới theo kịp.

Năm sáu phút sau, chiếc Cadillac dài màu đen đã ở vào trong tầm mắt. ChiếcCadillac chạy cũng không nhanh. Sau khi thấy nó hai mắt của Sở Phàm đột nhiênco rút lại:

- Là chiếc xe đó. Theo sát, nhưng đừng để bọn bọ phát hiện. Người chạy xecũng không phải là đơn giản đâu.

Khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng của Ngân Hồ ngoại trừ hơi lạnh thì không cóchút biểu cảm thừa thãi nào. Hai mắt cô nhìn chằm chằm vào chiếc xe Cadillacđang chầm chậm chạy ở phía trước giống như nhìn con mồi của mình vậy. Đối vớicô thì cho dù bây giờ trời có sập cô cũng vẫn cứ chăm chú vào chiếc xe đangchạy ở phía trước mà thôi. Bởi vì đây chính là mệnh lệnh của Sở Phàm.

Lam Tuyết ngồi ở sau xe một câu cũng không nói. Trước khi lên xe, cô cố tìnhtỏ ra thân mật mà khoác tay Tiểu Võ tất cả đều để cho Sở Phàm nhìn. Cô và SởPhàm lúc này đã không có khả năng nữa rồi. Cô cho rằng đã không thể, đã nhưvậy thì phải thẳng thừng…đoạn tuyệt thôi!

Cô biết được càng cùng Sở Phàm ở cùng một chỗ thì tim mình lại càng đauthương. Đêm nay, từ miệng Sở Phàm mà biết được những ân oán của ba mình và chahắn thì cô lại cảm thấy đau lòng một lần nữa. Một chút hảo cảm về ba ở tronglòng đã dần dần sụp đổ hoàn toàn. Trong lòng cô một trăm lần một ngàn lần liêntục hỏi chính mình, “Ba là hạng người như vậy sao?”

Cô lặng lẽ ngồi, để mặc cho nước mắt một lần nữa tuôn trào. Trong khoảng thờigian này, côkhông biết đã chảy bao nhiêu nước mắt, đã khóc không biết baonhiêu lần. Cô từ trước đến nay chưa từng đau lòng rơi lệ như thế này bao giờ,thậm chí côcòn cho rằng nước mắt của mình đã chảy khô rồi. Nhưng khi đối mặtvới Sở Phàm thì nước mắt không thể nào kiểm soát được mà chảy ra, lòng côlạiđau nhói lên từng cơn.

Tiểu Võ nhìn qua kính xe thấy được Lam Tuyết nước mắt đầy mặt thì trong timkhông khỏi cảm thấy đau xót. Trong mắt anh ta hiện lên ngọn lửa phẫn nộ, lòngâm thầm nghĩ: “Tên khốn nào lại để cho tiểu thư đau lòng rơi lệ thế này. Mịanó , hắn rốt cuộc đã làm gì với tiểu thư? Vì sao mỗi lần tiểu thư gặp mặt hắnđều trở nên đau lòng như vậy chứ? Vì sao? Thằng khốn, tao sẽ không tha thứ chomày đâu.”

Sở Phàm cảm thấy có chút kỳ quái. Lam Tuyết ở khu nhà Blue Sky cơ mà. Nhưng màchiếc Cadillac phía trước lại không chạy về phía tòa nhà ấy, mà chạy về phíatây núi Sơn Đông. Sở Phàm biết phía này là khu biệt thự Hương Giang. Chẳng lẽLam Tuyết là người nhà của gã đàn ông kia sao?

Sau đó, Ngân Hồ lái xe theo chiếc Cadillac ở phía trước đang chạy vào biệt thựHương Giang. Chiếc xe kia tiến vào một tòa nhà mang phong cách Châu Âu, khíthế huy hoàng, trong một biệt thự cổ điển và rộng rãi. Khi xe dừng lại thì LamTuyết bước xuống xe. Sở Phàm từ xa nhìn lại vẫn thấy trên người Lam Tuyết sự ubuồn và cô đơn như cũ.

Đột nhiên, từ bên trong biệt thự đi ra một lão già trên dưới sáu mươi tuổi.Hắn thấy Lam Tuyết nở nụ cười thoải mái đi lên nghênh đón, toát ra dáng vẻ yêuthương.

Sở Phàm nhìn thấy hình dáng của lão già này có chút quen thuộc, dưới bóng tốivà cách một khoảng khá xa nên hắn cũng không thấy rõ ràng diện mạo của lãokia. Nhưng mà trong lòng hắn lại có một loại cảm giác quen thuộc, hắn hỏi:

- Có ống nhòm không?

- Có! Chủ nhân!

Ngân Hồ nói xong thì đem một cái ống nhòm mini đưa cho Sở Phàm.

Sở Phàm nhận lấy ông nhòm nhìn, thấy rõ ràng diện mạo của lão già kia. Hắntrăm phần trăm xác định, lão già kia rõ ràng lại chính là Lam Chính Quốc.

Từ khi biết được Lam Chính Quốc chính là kẻ đầu sỏ bức tử ba mình, cướp lấycông ty do chính một tay ba mình sáng lập thì Sở Phàm đã khắc sâu nhớ kỹ cáitên Lam Chính Quốc này trong đầu. Hắn trăm phần trăm xác định lão già hắn đangnhìn thấy qua ống nhòm chính là tên tiểu nhân gian ác Lam Chính Quốc. Đồng tửcủa Sở Phàm mạnh mẽ co rút lại. Hắn nhìn thấy Lam Tuyết đang ngã vào lòng vàôm lấy Lam Chính Quốc.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...