Cận Chiến Bảo Tiêu
Khi Sở Phàm đi ra khỏi nhà thì bầu không khí trong đó bắt đầu trở nên u ám.Khuôn mặt của Trương Bằng lúc này đã trở nên xanh mét doạ người. Bây giờ đây,ông ta cảm thấy mình giống như đã già đi đến mười tuổi, toàn thân cảm thấyvô cùng mệt mỏi.
Trương Bằng trở lại phòng khách, im lặng không nói một tiếng nào, chán chườngngồi trên chiếc ghế sofa. Bình thường ông ta rất ít khi hút thuốc nhưng độtnhiên hôm nay ông ta lại rút ra một điếu, thầm thở dài, nhắm mắt dựa vào ghế.
Trương Chính và mẹ gã nhìn thấy thần thái của Trương Bằng đều cảm thấy khóhiểu. Đã nhiều năm trôi qua, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Trương Bằng sasút tinh thần như vậy, giống như là gặp phải chuyện gì vô cùng khó khăn. NhưngTrương Bằng là một Bí thư Thị uỷ, có gì còn có thể làm khó được ông ta chứ?
Trương Chính nhớ lại từ lúc nãy sau khi ba gã và Sở Phàm nói chuyện xong ở thưphòng, ba gã giống như đã biến thành một con người khác. Bộ dạng lúc đó tỏ racung kính, nể trọng khác thường đối với Sở Phàm. Tại sao lại như vậy?
- Ba, ba không sao chứ? Không phải chúng ta còn đi đến Cục Tư pháp hay sao?
Trương Chính cẩn thận hỏi.
Trương Bằng đang phiền lòng, đột nhiên nghe thấy câu nói của Trương Chính thìlại càng buồn bã. Nếu không phải trước kia Trương Chính không chịu nghe lờicảnh cáo của ông ta, lợi dụng quyền lực của ông ta để làm chuyện bậy bạ thìbây giờ đâu phải gánh chịu lấy hậu quả như hôm nay? Lại càng không cóchuyện Sở Phàm nắm được điểm yếu của ông ta. Đáng giận hơn chính là bây giờông ta đã bị Sở Phàm khống chế hoàn toàn, phải nghe sự sắp đặt của tên họ Sởnày, bời vì Sở Phàm đang nắm lấy điểm trí mạng của ông ta rồi. Cho nên, khinghe thấy thanh âm của Trương Chính thì Trương Bằng lập tức mở mắt ra, giậndữ hướng về phía gã quát lớn:
- Hôm nay không đi đâu cả. Ở yên trong nhà. Tất cả những chuyện này đều domày cái gì cũng cho mình là đúng, chuyện gì cũng không ra hồn, làm ra nhữngchuyện hư hỏng này.
Trương Chính sửng sốt, kinh ngạc hỏi:
- Ba, chuyện này là sao vậy?
- Là sao à? Cái mạng nhỏ của mày bây giờ đang nằm trong tay của Sở Phàm. Mạngcủa mày đang nằm trong tay của hắn thì mày lấy gì để đua tranh với hắn? Màyđó, tự cho mình là thông minh hơn người, nhưng lần này thì sao? Cả tao cũngbất lực, chỉ có thể cầu trời cho tên Sở Phàm kia giữ lời, nếu không thì hậuquả sẽ khó mà tưởng tượng nổi. Còn nữa, từ hôm nay trở đi mày ở yên trong nhàcho tao, không được đi đâu, tránh xa cái tên Sở Phàm kia một chút, xa thật xahắn ra.
Trương Bằng nói xong đột nhiên đứng lên nói:
- Tiểu Vĩ, đi ra ngoài với tôi.
Trương Chính nhất thời đờ cả người ra. Lời nói của ba gã giống như là mộttiếng sét vang lên trong đầu gã. Bây giờ gã đã biết là có chuyện đã xảy rarồi. “Sáng nay tên Sở Phàm kia đến tìm ba mình là để uy hiếp. Nghe giọng nóicủa ba thì dường như Sở Phàm đã nắm được chỗ trí mạng gì đó của mình rồi.”Nghĩ vậy gã nghiến chặt răng lại, trong mắt bắn ra từng tia lửa tức giận, trênkhuôn mặt tràn đầy vẻ bất phục, khiến cho đôi má vốn bị sưng húp của gã lạicàng thêm dữ tợn khác thường.
Sở Phàm đi ra khỏi nhà của Trương Bằng thì nhận được điện thoại của Trần ThiênMinh. Trần Thiên Minh gọi hắn tới nhà một chuyến có việc quan trọng cần traođổi.
Sở Phàm nhận điện thoại rồi thì kêu Ngân Hồ trở về biệt thự Bạch Cảnh Sơn nghỉngơi cho tốt. Dù sao thì ba ngày ba đêm nay Ngân Hồ đã liên tục theo dõiTrương Bằng, không được chợp mắt một lúc nào. Cho dù là tinh thần hay thể xácđều đã rất mệt mỏi. Sau khi Ngân Hồ đi Sở Phàm mới lái xe đến nhà Trần ThiênMinh. Hắn mơ hồ có một dự cảm, Trần Thiên Minh tìm gặp hắn chắc chắn là vìchuyện Hứa Nhạc đã cung cấp những chứng cứ chứng minh mối quan hệ giữa gã vàTrương thiếu.
Sau khi đi tới nhà của Trần Thiên Minh, Sở Phàm gõ cửa, Trần Thiên Minh đi rakhỏi phòng, nhìn thấy Sở Phàm liền vội vàng mời hắn vào bên trong.
- Cục trưởng Trần vội vàng tìm tôi như thế chắc là có chuyện gì phải không?
Sở Phàm hỏi.
- Những lời Hứa Nhạc khai ra quả nhiên không phải là giả, những thứ đó đúnglà rất có ích. Gã đã ghi chép ra tất cả những sự kiện mà chính gã cùng vớiTrương thiếu cấu kết với nhau. Đặc biệt kể lại tường tận là gã và Trương thiếuđã phân chia lợi nhuận như thế nào, Trương thiếu nhận tiền hối lộ ra sao tấtcả đều từng thứ từng thứ một ghi lại hết. Đáng mừng hơn chính là những cuộcgiao dịch đó đều được Hứa Nhạc cố ý dùng cameras ghi hình lại toàn bộ. Bây giờtất cả những chứng cứ đều nằm trong tay tôi. Không chỉ vậy trong những cuộcgiao dịch này không chỉ có Trương thiếu mà còn rất nhiều những quan viên tonhỏ trong thủ đô này. Ngay cả Phó Cục trưởng Cục công an Vương cũng tham dự.Rồi người của Cục Tư pháp, Cục Giám sát cũng đều có mặt. Những thứ này mộtkhi được công bố thì sẽ gây ra hậu quả khó mà tưởng tượng được, sẽ tạo nên cơnchấn động rất lớn đến xã hội này.
Giọng nói của Trần Thiên Minh trở nên trầm trọng.
Sở Phàm nghe vậy thì im lặng, trầm ngâm một hồi rồi mới lên tiếng:
- Những chuyện này đều nằm trong dự tính của tôi. Những cuộc giao dịch thuốcphiện, sòng bạc ngầm và cả những thứ khác không thể chỉ có Trương thiếu và HứaNhạc tham dự vào. Chắc chắn là phải liên quan đến rất nhiều người. Nhưng nhữngthứ này tuyệt đối không thể công khai ra ngay được. Cho nên tôi mới bảo ônglàm hai bản khẩu cung của Hứa Nhạc, làm thêm một bản không đề cập đến Trươngthiếu trong đó nữa.
- Nói như vậy chẳng phải đã buông tha cho cho Trương thiếu một lần hay sao?
Trần Thiên Minh tức giận, căm phẫn nói.
- Buông tha cho hắn ư? Làm sao mà có thể buông tha cho hắn được chứ? Sáng naytôi đã đến gặp Trương Bằng. Lão ta vốn dĩ muốn ngầm ra mặt tiếp nhận vụ án củaHứa Nhạc. Bởi vì lão cũng biết chuyện thằng con lão cấu kết với tên họ Hứa đó.Nếu như Trương Bằng mà tiếp nhận được vụ án này thì tình thế sẽ bất lợi vớichúng ta. Chỉ có điều may mắn thay là Trương Bằng đã bị tôi khống chế. Về phíaTrương Bằng thì trước mắt lão ta sẽ không dám có hành động gì đâu, lại càngkhông dám nhúng tay vào, bởi vì tôi đã nắm được vị trí yếu hại của hắn rồi.
Sở Phàm lạnh lùng nói.
- Vậy Trương thiếu thì sao? Tôi tuyệt đối không thể để cho hắn có thể tiêudao tự tại. Cơ hội tốt như vậy mà không đánh gục hắn thì sau này sợ rằng khôngcó dịp nào nữa.
Trần Thiên Minh oán hận nói.
- Trương thiếu ư? Hừ, không phải là Cục trưởng Trần muốn lấy tính mạng củahắn sao? Chuyện này thật đơn giản. Mấy ngày hôm nay chắc chắn Trương thiếuđang rất buồn bực trong lòng. Hôm nay tôi lại còn giáng cho hắn hai cái tát,hắn chán nản trong lòng chắc chắn sẽ đi ra ngoài để uống rượu giải sầu hoặclàm chuyện gì tương tự. Chỉ cần bắt được hắn thì Cục trưởng Trần ông muốn làmgì mà chẳng được hay sao?
Sở Phàm thản nhiên nói.
Lời nói của Sở Phàm khiến cho Trần Thiên Minh không thể hiểu được. Ông khôngkhỏi ngạc nhiên hỏi:
- Lời này của cậu là có ý gì?
Sở Phàm cười cười nói:
- Một người khi đã uống say thì lái xe chắc hẳn sẽ lảo đảo. Lỡchẳng may lao thẳng xuống núi cao cũng là điều hoàn toàn có thểxảy ra đúng không? Trương thiếu cũng vậy thôi. Ai có thể đảm bảo làkhi uống say hắn có thể lái xe an toàn được, phải không? Hắn lái xevới tốc độc cao rồi đụng phải rào bảo hộ, lao thẳng xuống vực sâuvạn trượng là điều rất có khả năng. Mọi chuyện đều do con người làmra cả. Chỉ cần động tay động chân một chút là có thể biến chuyệncó khả năng thành chuyện thật xảy ra.
Trần Thiên Minh nghe vậy thì hai mắt sáng lên. Cuối cùng ông cũnghiểu được ý tứ trong lời nói của Sở Phàm. Nhưng sau đó ông lại mơhồ cảm thấy lo lắng hỏi:
- Làm như vậy có được không? Lỡ như Trương Bằng cảm thấy hoài nghi,điều tra ra chúng ta thì sao?
- Ông sợ Trương Bằng điều tra ra ư? Ông chính là Cục trưởng Cục Côngan, thì sợ lão ta điều tra ra cái gì chứ? Đến lúc đó ông cứ nói làTrương thiếu sau khi uống rượu gặp phải gió bão hay cái gì gì tươngtự đó, đến khúc cua quẹo xe không kịp bị rớt thẳng xuống vách núi,như vậy chẳng phải đã xong rồi sao? Hơn nữa, trong lòng Trương Bằngcũng hiểu rằng thằng con này của lão sớm muộn gì cũng phải chết, choTrương thiếu sống thêm vài ngày nữa cũng là làm phúc cho lão rồi.Huống hồ trong lòng Trương Bằng bây giờ đang phải vướng bận mộtngười. Lão cho dù có trăm nghìn nghi vấn cũng phải nén giận. Chúngta cứ việc thu thập chứng cứ rồi đưa lão vào nhà lao. Huống chi lãolại còn một người vợ hai. Người vợ này đã sinh cho lão một cô bé.Ông nói xem lão có dám trở mặt đối đầu với chúng ta hay không? Lão sẽkhông dám đâu. Lão đã già rồi, bị rất nhiều thứ trói buộc.
Sở Phàm tự tin nói.
Trần Thiên Minh nghe vậy thì cười cười nói:
- Cậu nói như vậy thì tôi cũng bớt sầu muộn. Trương thiếu từ trướctới nay lợi dụng quyền lực trong tay ba hắn để làm việc xằng bậy.Nếu như điều tra từ trên xuống dưới thì trách nhiệm của Trương Bằnglà lớn nhất. Chỉ như vậy thôi cũng đủ để lão ta hết đường chạy rồi.Vậy tôi nghe theo ý của cậu, tạm thời buông tha cha con Trương Bằng.
- Cái đó gọi là lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Báoứng rốt cuộc cũng đã đến. Nhưng từ giờ phút này trở đi, chúng tacũng tuyệt đối không thể nóng nảy mà làm hỏng chuyện được. Nói thậtra mạng lưới quan hệ của Trương Bằng ở thủ đô rất vững chắc. Nếuchúng ta mà dồn ép lão quá mức thì cũng không phải là điều tốtđâu. Trước mắt biện pháp tốt nhất chính là uy hiếp và khống chếlão thôi. Chỉ cần lão không loạn động thì chúng ta làm việc gì cũngthuận tiện hơn.
Sở Phàm trầm giọng nói.
Trần Thiên Minh nghe vậy thì liên tục gật gật đầu. Ông đã nghĩ tớichuyện này từ lâu. Chỉ có điều khi Sở Phàm nói ra, ông vẫn khôngnhịn được tán thưởng tên họ Sở này đã lo lắng tính toán chu đáocẩn thận tỉ mỉ.
- Vậy mọi chuyện trước mắt cứ quyết định như vậy đi. Hôm nay sẽtoà án mở phiên toà sơ thẩm xét xử Hứa Nhạc, tôi phải đi tới CụcCảnh sát bây giờ. Có kết quả gì tôi sẽ lập tức nói cho cậu biết.
Trần Thiên Minh nói.
- Được, tốt lắm!
Sở Phàm gật gật đầu.
Sở Phàm sau khi từ biệt Trần Thiên Minh thì lái xe chạy về biệt thựLam Hải. Trong lòng hắn không nén được vui vẻ. Cuối cùng hắn cũngnắm được tử huyệt của lão cáo già Trương Bằng này. Chỉ cần khốngchế Trương Bằng như vậy thì Trương thiếu có thể nói là không đángnhắc tới, bây giờ chỉ giống như là một con kiến, chỉ cần nhấc chânlên là có thể đạp chết. Chỉ có điều Sở Phàm vẫn cảm thấy là cáinhấc chân này nên dành cho Trần Thiên Minh, để cho ông ấy là người đạpchết con kiến này.
Dựa vào những chứng cứ trong tay mình thì hắn hoàn toàn có thể khiếncho Trương Bằng chao đảo. Chỉ cần đưa đoạn băng ghi hình Trương Bằngvà tình nhân của lão ta lên trên mạng thì sẽ gây nên một cơn địa chấnvô cùng lớn. Sau đó hắn đưa bằng chứng nhận hội lộ của Trương Bằngtới bên Thị uỷ thì có thể nói Trương Bằng từ đó sẽ hoàn toàn bịphế bỏ.
Nhưng hắn không làm như vậy. Bởi vì mưu kế do hắn bày ra còn sâu xahơn. Mục tiêu cuối cùng của hắn không phải là hạ bệ Trương Bằng màlà Lam Chính Quốc, lấy lại Tập đoàn Lam Thị. Hắn biết quan hệ bâygiờ giữa Lam Chính Quốc và Trương Bằng rất tốt. Mà nói trắng ra,người ở thủ đô này ngấm ngầm tương trợ chống lưng cho Lam Chính Quốcchính là Trương Bằng. Một khi khống chế được Trương Bằng thì cũnggiống như là chặt đứt được mối quan hệ giữa Lam Chính Quốc vàchính phủ. Cuối cùng việc đối phó với Lam Chính Quốc sẽ trở nêndễ dàng hơn.
Mục đích của Sở Phàm chính là lợi dụng thật tốt Trương Bằng đểkhống chế Lam Chính Quốc. Nhưng phải lợi dụng Trương Bằng như thếnào thì Sở Phàm vẫn còn đang suy tính làm sao cho thật tốt.
