Cận Chiến Bảo Tiêu
Thành phố A ở tỉnh S không được xem là một thành phố lớn, chỉ có thể coi nó làmột thành phố cấp độ trung bình. Bởi vì đây không phải là thành phố lớn nên ởđây cũng không có vẻ bận rộn và khẩn trương trong cuộc sống. Cuộc sống củangười dân trong thành phố khá an nhàn, từ sáng đến tối nhịp điệu cuộc sống đềukhông nhanh không chậm.
Thành phố A tuy không lớn, nhưng khí hậu ở đây lại rất ôn hòa, phong cảnh rấtđẹp, là một nơi tốt để sinh sống. Cho nên vùng ngoại ở ngoại ô thành phố nàycó khá nhiều khu biệt thự nhỏ được xây cất. Rất nhiều nhân vật có tiền đềuchọn mua biệt thự tư nhân ở khu ngoại ô của thành phố nhỏ bé này, chọn thànhphố này là nơi nghỉ ngơi nhàn nhã của mình.
Ở bên cạnh Tây Thủy Hồ có một tòa biệt thự Lâm Hồ Nhi kiến trúc độc đáo.Tòabiệt thự này cao ba tầng, có kiểu dáng cổ điển, rất là xa hoa, khiến cho ngườita cảm thấy thật là nguy nga lộng lẫy.
Lúc này, đèn trong tòa biệt thự vẫn còn chưa tắt. Trong phòng khách của tòabiệt thự hiện lên bóng người. Một người đàn ông mặc đồ tây, đi giày đang nóichuyện cùng với một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi. Bỗng một cô bé nhỏkhoảng bốn năm tuổi chạy tới. Người đàn ông cúi đầu xuống ôm cô bé này vàotrong lòng mình, hôn vào khuôn mặt trắng trẻo của bé. Người phụ nữ kia nhìnthấy thế thì trên khóe môi nở ra một nụ cười hạnh phúc.
Cách tòa biệt thự về phía tây khoảng hai mươi mét, trong một khóm hoa có mộtngười thanh niên ở đó đang đưa ống kính camera chĩa vào trong tòa biệt thự,ghi lại hết tất cả những cảnh đang diễn ra trong nhà. Bên cạnh hắn có một côgái xinh đẹp mặc bộ đồ màu bạc. Cô gái này luôn cảnh giác quan sát khắp bốnphía, lúc nào cũng để ý đến những sự tình diễn xung quanh. Cô gái này chính làNgân Hồ, còn người thanh niên cầm chiếc camera kia là Sở Phàm.
Tại sao Sở Phàm lại đột nhiên xuất hiện ở thành phố A vậy?
Thì ra mấy ngày trước Sở Phàm đã ra lệnh cho Ngân Hồ theo dõi chặt chẽ hànhđộng của Bí thư Thị ủy Trương Bằng. Vốn là mấy hôm nay Trương Bằng phải đi mộtmình ra ngoài thành phố để tham dự một hội nghị quan trọng. Biết được sau khicuộc hội nghị này chấm dứt, Trương Bằng không lập tức trở về Bắc Kinh mà lạibí mật bay tới thành phố A của tỉnh S, Ngân Hồ thấy đây là một việc khácthường nên lập tức thông báo cho Sở Phàm biết. Cô nghi ngờ Trương Bằng rất cóthể trước khi trở về Bắc Kinh muốn gặp một người bí mật nào đó của ông ta. Vàngười này rất có khả năng là nhân tình của Trương Bằng.
Sở Phàm sau khi nghe được tin này thì ngay buổi trưa hôm đó lập tức lên máybay đi tới thành phố A. Đến thành phố A, hắn gặp được Ngân Hồ trong lúc cô vẫnđang theo dõi dấu vết của Trương Bằng. Lúc bảy giờ tối hôm nay, Trương Bằng đãbí mật đi tới biệt thự ở gần Tây Thủy Hồ, gặp mặt người phụ nữ bên trong tòabiệt thự này.
Sở Phàm qua màn ảnh camera nhìn thấy Trương Bằng cùng với người phụ nữ kiathân mật với nhau thì lạnh lùng nói:
- Không nghi ngờ gì nữa, người phụ nữ này đúng là nhân tình của Trương Bằngrồi. Còn cô bé kia chính là con tư sinh của hắn. Tốt lắm, đây chính là nhượcđiểm của Trương Bằng.
- Chủ nhân định làm thể nào?
Ngân Hồ khẽ hỏi.
- Trước hết phải ghi hình lại những cảnh này đã, để khi Trương Bằng đã bỏ đitôi còn có bằng chứng.
Sở Phàm thản nhiên nói.
Đang nói, bỗng Sở Phàm nhìn thấy trên màn ảnh camera người phụ nữ kia đang rúcvào trong lồng ngực Trương Bằng. Trương Bằng một tay ôm cô bé con, một tay ômngười phụ nữ này. Một lúc sau người phụ nữ mới lưu luyến rời khỏi vòng tay củaông ta. Sau đó Trương Bằng nói mấy câu gì đó với cô, rồi người phụ nữ này tiễnông ta ra ngoài cửa.
Đi tới cửa sau tòa biệt thự, Trương Bằng buông tay cô bé ra, nói với cô bé nàymấy câu, sau đó lại hôn lên khuôn mặt của bé. Cuối cùng đứng lên nhìn ngườiphụ nữ thật lâu, rồi sau đó đi tới một chiếc xe màu đen đang dừng bên ngoàitòa biệt thự. Ông ta chui vào xe, lái xe chạy đi vùn vụt. Trước cửa biệt thự,người phụ nữ cầm tay cô bé nhìn theo hình bóng chiếc xe cho đến khi nó mất húttrong bóng đêm mới đóng cửa lại, đi vào trong tòa biệt thự.
- Chủ nhân, tại sao Trương Bằng lại đi vội như vậy?
Ngân Hồ kinh ngạc hỏi.
- Có thể Trương Bằng đã biết được tin tức sự việc liên quan tới mạng lướibuôn bán thuốc phiện của Hứa Nhạc ở Bắc Kinh nên chạy suốt đêm về đó. Chỉ cóđiều theo Trần Thiên Minh thì tôi biết được Trương Bằng đến ngày mai mới cóthể trở về Bắc Kinh. Bây giờ nếu Trương Bằng chạy suốt đêm về đó thì dễ nhậnthấy là lão ta đang muốn sắp đặt một hành động bất ngờ, mưu đồ cứu vãn lạitình thế.
Sở Phàm trầm giọng nói.
- Vậy phải làm sao bây giờ đây chủ nhân? Tiếp tục theo dõi Trương Bằng hay làngăn cản lão ta?
Ngân Hồ hỏi.
Sở Phàm trầm ngâm một chút rồi nói:
- Như vậy đi, cô cứ tiếp tục theo dõi Trương Bằng. Nếu như Trương Bằng thậtsự phải bay suốt đêm để trở về Bắc Kinh thì nói cho tôi một tiếng. Tôi nói lạivới Trần Thiên Minh, bảo ông ta đề phòng. Hơn nữa nếu Trương Bằng có hành độnggì khác thì cô hãy thông báo cho tôi biết ngay.
- Vâng! Chủ nhân vẫn muốn ở lại đây à?
Ngân Hồ hỏi.
- Đúng vậy, tôi còn muốn đi vào biệt thự nói chuyện với người phụ nữ trongđó. Cô đi trước đi, không thì không theo kịp Trương Bằng đâu.
Sở Phàm nói.
- Vâng, chủ nhân!
Ngân Hồ nói xong chuyển người, đi tới bên chiếc xe của cô rồi vội vàng chạyđi.
Sau khi Ngân Hồ đi Sở Phàm cũng cất camera vào trong túi, sau đó đi đến cửachính của tòa biệt thự. Sau khi cửa tòa biệt thự mở ra thì Sở Phàm nhìn thấymột cô bé đang ở trong phòng khách một mình, người phụ nữ kia không biết đã điđâu. Cô bé kia nhìn thấy Sở Phàm đứng ở ngoài cửa thì đôi mắt to xinh đẹp ngạcnhiên nhìn chằm chằm vào hắn. Sở Phàm mỉm cười đầy thiện ý, vẫy vẫy tay với côbé.
Cô bé cũng mỉm cười, chạy tới bên Sở Phàm, không hề có chút gì sợ người lạ. Côbé chạy đến trước mặt Sở Phàm, khuôn mặt tròn trịa ngước lên, dùng giọng nóitrẻ con hỏi:
- Chào anh, anh tìm ai?
Sở Phàm ngồi xổm xuống bế cô bé lên, cười nói:
- Anh tìm mẹ em có chút việc. Mẹ của em có ở nhà không?
Có lẽ nụ cười của Sở Phàm rất nhã nhặn lại rất thân thiện khiến cho người tathấy một cảm giác thân thiết. Cho nên cô bé này bị Sở Phàm ôm nhưng lại khônghề sợ hãi mà lại còn thơ ngây mỉm cười:
- Mẹ đang ở bên trong nhà.
- Được rồi, em tên là gì vậy?
- Em tên là Lý Giai Giai, năm nay mới đi nhà trẻ.
- Chà, hóa ra em tên là Lý Giai Giai.
Sở Phàm trong lòng thầm nghĩ cô bé này không mang họ Trương mà lại mang họ Lýthì chắc hẳn là cùng họ với mẹ của bé.
- Người vừa rồi từ nhà em đi ra là ai vậy?
- Đó là chú Trương, bạn tốt của mẹ em đấy.
Lý Giai Giai vừa ngây thơ nói xong thì người phụ nữ kia đi tới, hóa ra cô đangở nhà bếp bận nấu ăn thì loáng thoáng nghe được tiếng con gái của mình và mộtngười đàn ông nói chuyện cho nên cô đi ra xem xem chuyện gì. Đến phòng kháchthì cô nhìn thấy một người thanh niên đang ôm con gái của mình vào lòng. Tronglòng cô sửng sốt, hồi lâu không có phản ứng. Cô nhớ rõ ràng đã khóa cửa tòabiệt thự rồi, vậy người thanh niên này vào nhà bằng cách nào?
- Được rồi, tôi gọi cô là Trương phu nhân hay gọi là Lý tiểu thư?
Sở Phàm nhìn thấy trước mắt mình hiện lên một người phụ nữ có vẻ xinh đẹpkhiến cho người ta phải xao động trong lòng, hắn mỉm cười hỏi thiếu phụ.
- Mẹ ơi, anh ấy tới tìm mẹ đấy.
Lý Giai Giai nhìn thấy mẹ của mình đi ra thì nói to lên.
Người phụ nữ kia định thần lại, trong đôi mắt phượng xinh đẹp hiện lên một vẻhoảng sợ. Cô cố giữ bình tĩnh hỏi:
- Không biết cậu đêm khuya tới tìm tôi có chuyện gì? Tôi nghĩ tôi và cậukhông quen với nhau phải không? Giai Giai, con mau đến gần mẹ.
- Giai Giai, anh muốn ôm em thêm một lúc nữa được không?
Sở Phàm cười cười, sau đó lại hướng về phía người phụ nữ vô cùng thành thụckia, nói:
- Cô không cần hoảng sợ, đêm nay tôi đến đây chỉ là tìm cô trò chuyện màthôi. Con gái của cô thật là ngoan ngoãn, mới gặp lần đầu đã thích rồi. Đángtiếc là nó lại theo họ mẹ chứ không thể theo họ cha.
Người phụ nữ kinh hãi, khuôm mặt xinh đẹp phút chốc trở nên tái nhợt, thânhình run lên nhè nhẹ. Nhưng sau đó cô lại lạnh lùng nói:
- Tôi không biết cậu nói cái gì. Thật xin lỗi, tôi không biết cậu. Cậu hãylập tức buông con tôi ra, sau đó ra khỏi cửa nhà tôi, nếu không tôi sẽ báocảnh sát.
- Có cần nóng vội như vậy không? Chẳng lẽ cô không thấy tôi đang ôm tiểu GiaiGiai đáng yêu hay sao?
Sở Phàm thản nhiên cười, dùng một ánh mắt đùa bỡn nhìn về phía người phụ nữ.
- Cậu, cậu muốn làm gì? Cậu, cậu mau buông con gái của tôi ra.
Người phụ nữ kinh hãi, run giọng nói, trong mắt hiện lên một vẻ hoảng sợ.
- Được rồi, tôi đêm nay đến đây là để nói chuyện với cô. Chỉ cần cô hiểu biếtthì tôi sẽ không làm gì cô và con gái cô cả.
Sở Phàm từng tiếng từng tiếng một nói, trong giọng nói mang theo một vẻ khiếncho người ta phải thuần phục.
Lý Giai Giai lúc này dường như nhận ra vẻ khác thường của mẹ nó. Nó dùng sứcđể nhằm giãy ra khỏi sự ôm ấp của Sở Phàm để đi đến bên mẹ mình nhưng Sở Phàmvẫn không hề nới lỏng tay. Lý Giai Giai khóc "Oa" lên một tiếng, trong miệngkêu lên:
- Mẹ, mẹ , mẹ ơi....
Người phụ nữ nhìn con gái mình khóc thì trong lòng đau xót, vội trấn an nói:
- Giai Giai đừng khóc. Giai Giai không được khóc. Không có việc gì đâu, khôngcó việc gì đâu!
Cô nó xong nhìn về phía Sở Phàm, hít một hơi thật sâu rồi nói:
- Cậu nói đi, cậu tìm tôi là muốn nói chuyện gì?
- Nói chuyện về người đàn ông mới từ nhà cô đi ra.
Sở Phàm nói xong đảo tay đóng cửa biệt thự lại.
"Ầm" một tiếng, tiếng cánh cửa đóng ầm lại giống như tiếng sấm rền bên tronglòng người phụ nữ. Thân hình mềm mại của cô phát hoảng, giống như cô không thểđứng vững, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.
Sở Phàm buông Lý Giai Giai đang ôm trong lòng ra, dịu dàng nói:
- Giai Giai, em đừng khóc nữa. Em khóc nhè thì mẹ em sẽ bị thương tâm đó. Anhkhông phải người xấu. Anh đến tìm mẹ em để nói chuyện thôi. Được rồi, bây giờem hãy đến bên cạnh mẹ em đi.
Sở Phàm vừa khẽ buông tay thì Lý Giai Giai lập tức chạy tới bên mẹ nó. Ngườiphụ nữ định thần lại, vội vàng ôm chặt con gái mình vào trong lòng.
- Được rồi, trả con gái cô lại cho cô, cô cũng nên nói chuyện với tôi chứ?
Sở Phàm lạnh nhạt nói.
Người phụ nữ nghe vậy thì hơi chần chừ, trong đầu đang tính toán chuyện khác,nghĩ thầm lầm thế nào để ngăn cản Sở Phàm sau đó âm thầm báo nguy, để cho bảovệ hoặc công an biết chuyện.
Sở Phàm dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của người phụ nữ. Hắn cườilạnh một tiếng nói:
- Tôi khuyên cô không nên có ý đồ gì khác, cho dù cô gọi bảo vệ quanh đây lạicũng được thôi. Chỉ cần tôi muốn thì trong vòng một phút đồng hồ tôi hoàn toàncó thể giết sạch bọn họ.
Ngừng một chút, hắn nhìn sang Lý Giai Giai đang trong lòng người phụ nữ rồinói:
- Giai Giai vừa ngoan ngoãn lại đáng yêu. Thật là một cô bé rất tốt. Tôi nghĩcô không muốn ép tôi làm một số việc tôi không muốn chứ?
Người phụ nữ kia kinh hoàng, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Sở Phàm, tronglòng cô hiện lên một cảm giác hoảng sợ, vô hình trung cô dường như cảm thấy SởPhàm đang gia tăng áp lực khiến cho người ta phải rét lạnh.
Cô cảm thấy có chút hối hận, không nên đuổi quản gia Lý và mọi người ở đây đi.Vốn tòa biệt thự này bình thường còn có một bảo mẫu và một người lái xe kiêmvệ sĩ nữa. Nhưng đêm nay Trương Bằng tới đây, vì thế cô đã bảo người bảo mẫuvà người vệ sĩ kia rời đi. Mỗi khi Trương Bằng tới cô đều làm vậy.
Lúc này, cô nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Sở Phàm thì trong lòng bấtgiác tin rằng người thanh niên này nói được thì sẽ làm được. Với lại ngườithanh niên này đã lấy con gái mình ra uy hiếp. Cuối cùng, cô đành thở dài mộttiếng rồi nói:
- Được rồi, tôi đồng ý nói chuyện với cậu. Chỉ có điều cậu đi lên trên vớitôi. Tất cả mọi chuyện không liên quan đến con gái của tôi.
Người phụ nữ nói với con gái mình ở trong lòng:
- Giai Giai, mẹ cùng với anh ấy đi lên trên kia nói chút chuyện. Con ở phíadưới này chơi đùa có được không?
- Được, Giai Giai sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Lý Giai Giai nói.
- Ngoan lắm!
Người phụ nữ hôn vào miệng Lý Giai Giai, đặt cô bé xuống đất, sau đó nhìn vềphía Sở Phàm rồi đi lên trên lầu.
Lúc đi qua bên cạnh Lý Giai Giai, Sở Phàm khẽ sờ sờ đầu nó rồi nói:
- Giai Giai, em ngoan ngoãn nghe lời mẹ chơi đùa một mình đi. Ngày mai, nếungày mai anh rảnh sẽ dẫn em ra công viên chơi đùa nhé.
- Thật không anh? Cám ơn anh.
Lý Giai Giai nín khóc mỉm cười, trong mắt nó đã coi Sở Phàm trở thành bạn củamẹ nó.
Sở Phàm đi theo phía sau người thiếu phụ, hai mắt quan sát nhất cử nhất độngcủa cô. Trang phục ăn mặc trên người cô là đồ tùy tiện ở nhà, nhưng lại khôngche dấu được sự thành thục, chín chắn. Cặp mông rất tròn trịa, đầy đặn khẽ layđộng trước mặt của Sở Phàm. Sở Phàm không khỏi thầm nghĩ, “Trương Bằng thật làcó phúc, bao nuôi được một người phụ nữ khêu gợi tuyệt diệu như vậy!”
Sở Phàm theo người phụ nữ này đi vào một căn phòng ngủ đẹp đẽ thanh nhã, dườngnhư đây chính là phòng ngủ của cô. Trong người Sở Phàm cảm thấy có một cảmgiác kỳ lạ gì đó.
- Ngồi tự nhiên đi.
Người phụ nữ lấy cái chén rót nước ra mời Sở Phàm.
- Không cần đâu, tôi không khát.
Khi người phụ nữ này cúi người xuống rót trà thì Sở Phàm đã nhìn thấy trướcngực của cô đã loáng thoáng hiện lên cảnh xuân quang, hắn lạnh nhạt nói.
Người phụ nữ giật mình, sau đó quay mặt ra phía trước rồi nói:
- Không, không biết cậu muốn nói chuyện gì với tôi đây?
- Người đang âm thầm bao dưỡng cô là Bí thư Thị ủy Bắc Kinh, Trương Bằng đúngkhông?
Ánh mắt của Sở Phàm trở nên âm trầm, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trướcmặt, đi thẳng vào vấn đề.
Người phụ nữ kia kinh hoàng, nhưng sau đó cô định thần trở lại. Cô cúi đầu,trong lòng đã rõ, đêm nay Sở Phàm đi thẳng đến đây tìm cô thì chắc chắn có đủbằng chứng chứng minh. Cô có nói gì nữa cũng là vô ích rồi, không chừng lạicòn khiến cho hắn có ác cảm với mình. Vì thế cô ngẩng đầu lên, thản nhiên nói:
- Tôi là người đàn bà của Trương Bằng, nhưng tôi với ông ấy không phải làquan hệ bao dưỡng. Tôi yêu ông ấy, tôi cam tâm tình nguyện ở cũng một chỗ vớiông ấy, cho dù không có danh phận cũng được.
Sở Phàm hơi kinh ngạc, người phụ nữ này nói thẳng ra ngoài dự đoán của hắn,hắn không khỏi yên lặng một lúc nhìn vào khuôn mặt đẹp đẽ của cô.
- Tôi không biết cậu hôm nay đến đây hỏi chuyện này là có mục đích gì. Nhưngtôi cầu xin cậu đừng làm hại con gái của tôi, cũng, cũng đừng làm hại TrươngBằng. Tôi cam tâm tình nguyện đi theo Trương Bằng. Nếu nói tôi làm thương tổnông ấy thì tôi có thể ra đi, nhưng cậu đừng làm hại ông ấy, cũng đừng làm hạicon gái của tôi. Nó vô tội.
Người phụ nữ nói liền một lúc sau đó cô dường như mơ hồ cảm thấy ánh mắt củaSở Phàm nhìn về phía mình có mang theo một tia cuồng dã khiến cô hơi sửng sốt.
Sở Phàm thu hồi ánh mắt, than nhẹ nói:
- Tiếc là đứa con của Trương Bằng là Trương Chính, cô có biết không? Hắnchính là công tử đứng đầu ở Bắc Kinh. Hắn muốn đối phó với tôi. Không còn biệnpháp nào khác, tôi đành tìm một chút nhược điểm của Trương Bằng để khống chếông ấy. Chỉ có như vậy mới có thể đối phó được với Trương Chính thôi.
- Cậu, cậu không phải lợi dụng mẹ con chúng tôi chứ? Không được, quan hệ giữatôi và Trương Bằng không thể để cho người ngoài biết được.
Người phụ nữ kinh hoàng.
- Tôi sẽ không công khai, nhưng tôi cần một chút chứng cứ, chính là một chútchứng cứ về mối quan hệ giữa Trương Bằng và mẹ con cô. Tôi chỉ muốn cho mộtmình Trương Bằng xem. Nếu như ông ta làm khó tôi thì tôi sẽ đem những chứng cứđó đưa lại cho ông ta, coi như là cho ông ta một vật kỷ niệm, vậy thôi.
Sở Phàm nói xong lại không kìm đường nhìn vào bộ ngực cao ngất hơi lộ ra mộtchút kia. Hắn có hơi hoài nghi, không phải người phụ nữ này cố ý để nó lộ ramột chút không đó?
Người phụ thấy ánh mắt của Sở Phàm thì cắn chặt răng, trên khuôn mặt khẽ ửngđỏ đột nhiên nói:
- Tôi không thể cho cậu cái gì, nhưng tôi xin cậu đừng làm khó Trương Bằng.Còn có con gái của tôi nữa. Tôi đồng ý mang thân thể của tôi làm điều kiệntrao đổi.
Người phụ nữ đứng lên, lần lượt cởi quần áo trên người cô, từng cái từng cáimột. Sau cùng một thân thể trắng như tuyết, đầy đặn gợi cảm, thành thục mêngười của thiếu phụ hiện lên trước mắt Sở Phàm. Trên thân thể không hề có mộtchút sẹo, từng chỗ trên thân hình mềm mại gợi cảm tràn ngập sự chín muồi củanữ nhân trưởng thành khiến cho người ta khó có thể tự chủ được.
Sở Phàm hơi sửng sốt, nhất thời không biết làm sao, thầm nghĩ, “Hay là ánh mắtvừa rồi của mình khiến cho cô ta hiểu lầm? Khiến cho cô ta nghĩ rằng mình hammuốn sắc đẹp của cô ta? Thật là đáng chết! Càng đáng chết hơn chính là cái vậtở phía bụng dưới của mình lại không ngừng nổi dậy!”
Trên khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ khẽ ửng đỏ khiến cho người ta phảingây ngất. Đôi mắt mang theo một tia hàm ý nhìn chằm chằm vào Sở Phàm, trongmắt hiện lên một vẻ thẹn thùng. Chỉ có điều bộ ngực của cô vẫn như cũ, vẫn caochót vót.
- Cô như vậy là có ý gì?
Sở Phàm hít vào một hơi, cố kìm nén sự cuồng nhiệt trong lòng, hỏi.
- Xin cậu hãy buông tha cho Trương Bằng và con gái của tôi. Rồi cậu muốn gìcũng được.
Người phụ nữ kiên quyết nói.
- Trương Bằng đáng để cho cô làm vậy sao?
Sở Phàm hỏi.
- Đáng chứ. Nếu như không có ông ấy thì tôi đã chết từ lâu. Không những vậycòn chết một cách nhục nhã không trong sạch. Ông ấy đã thay đổi số phận củatôi. Là tôi chủ động ở cùng một chỗ với ông ấy, tôi yêu ông ấy, tôi nợ ông ấymột mạng cho nên vì ông ấy cái gì tôi cũng có thể làm.
Người phụ nữ phấn khích nói.
Aizzzz! Sở Phàm than nhẹ, đưa mắt lên nhìn. Thân thể mềm mại trắng như tuyếtcủa người phụ nữ lại hiện lên trong mắt hắn. Trong người bỗng nóng như lửa,hắn nhíu nhíu mày nói:
- Cô mặc quần áo vào đi, tôi không phải loại người đó.
Người phụ nữ nghe thế thì giật mình nói:
- Như vậy cậu, cậu đáp ứng điều kiện của tôi rồi ư?
Sở Phàm lơ đãng đưa mắt nhìn về khu rừng rậm dày đặc có mùi vị đặc biệt ở phíathân dưới của người phụ nữ rồi lạnh nhạt nói:
- Tôi đã nói với cô rồi, tôi đến đây để nói chuyện với cô. Chỉ cần cô ngoanngoãn hợp tác với tôi thì tôi sẽ không làm khó mẹ con cô. Cô thay Trương Bằngcầu xin tôi nhưng cô nghĩ tôi là người như vậy sao? Tôi chỉ muốn cô đưa chotôi một chút chứng cớ để tôi đưa cho Trương Bằng, nói điều kiện với ông ta.Đơn giản như vậy thôi, tôi khẳng định mọi người sẽ được bình an vô sự. TrươngBằng sẽ không bị sao cả. Tôi không sao. Mà hai mẹ con cô cũng không có chuyệngì cả. Đơn giản như vậy thôi!
- Thật, thật không?
Người phụ nữ vẫn còn hơi nghi ngờ.
- Con người tôi từ trước đến giờ nói một là một, nói hai là hai. Hơn nữa tìnhhuống trước mắt cô còn lựa chọn nào khác?
Ánh mắt Sở Phàm trở nên lạnh lùng. Hắn âm trầm nói.
Nhìn thấy ánh mắt băng lạnh của Sở Phàm trong lòng người phụ nữ khẽ run lên,cả người cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hơn nữa bây giờ cô lại không mặc quần áocho nên thân thể lại càng lẩy bẩy.
- Mặc quần áo vào đi, tôi biết thân thể của cô rất gợi cảm mê người nhưng tôikhông thích nói chuyện với cô trong hoàn cảnh này. Tôi cũng không phải là LiễuHạ Huệ. Đừng để đến lúc tôi vừa phi lễ vừa tra hỏi cô. Cô vừa bị mất thân thểlại vừa phải nói ra!
Sở Phàm lạnh nhạt nói, sau đó lại đưa mắt nhìn vào bộ ngực cao ngất của ngườiphụ nữ.
Người phụ nữ sửng sốt, sau đó định thần lại, vội vàng cúi người xuống nhặtquần áo trên mặt đất lên mặc vào. Trong khoảnh khắc lúc cô cúi người xuốngdường như cô khẽ cười cười. Sau khi mặc quần áo lại người phụ nữ lại có một vẻthẹn thùng. Cô nhìn Sở Phàm nói:
- Được rồi, cậu muốn hỏi cái gì thì hỏi đi?
- Tiểu Giai Giai là con tư sinh của cô và Trương Bằng phải không?
Sở Phàm hỏi.
- Đúng thế!
Người phụ nữ ngập ngừng nói.
- Ừm, bây giờ tôi hỏi gì cô đáp nấy, đơn giản như vậy thôi!
Sở Phàm nói xong nhìn về phía người phụ nữ, tỏ ý bảo cô ngồi xuống, sau đó bắtđầu hỏi.
............................
Khoảng nửa giờ sau Sở Phàm đã hỏi xong những câu hỏi cần thiết, cũng đã thu âmlại, sau đó cùng với người phụ nữ đi xuống dưới lầu. Ở dưới lầu, Lý Giai Giainhìn thấy hai người đi xuống thì chạy như bay tới chào đón, khuôn mặt be bécười vui vẻ nói:
- Mẹ, hai người xuống rồi à?
- Ừ, đến đây để mẹ ôm con.
Người phụ nữ nói xong ôm Lý Giai Giai vào trong lòng.
- Tiểu Giai Giai thật là đáng yêu.
Sở Phàm quay sang người phụ nữ nói:
- Đúng rồi, chuyện đêm nay tuyệt đối không được để cho người khác biết kể cảTrương Bằng. Nếu không tôi sẽ cầm những băng ghi âm và ảnh chụp làm bằng chứngmang tới cục cảnh sát. Mà theo như cô nói thì tôi được biết Trương Bằng đãdùng mọi hình thức nhận hối lộ để có được ba tòa biệt thự có giá trị hơn nghìntỷ đúng không? Còn chuyện cô lén lút sinh con cho ông ta, tôi nghĩ đưa cái nàycho cục điều tra thì sẽ vang động như thế nào? Không chỉ vậy tôi sẽ còn tìmđến con gái của cô. Cô nên tin đi, bất kể hai người chạy trốn đến đâu tôi cũngcó cách tìm được. Nói thật sau khi tìm được hai người rồi thì tôi sẽ khôngkhách khí giống như bây giờ đâu. Hãy nhớ kỹ lấy lời của tôi nhé.
Người phụ nữ nghe thế thì biến sắc. Nhìn vào ánh mắt của Sở Phàm, cô thấy nóthật giống hệt ánh mắt của một ác ma.
Cuối cùng Sở Phàm vuốt ve đầu Lý Giai Giai, nói:
- Anh phải đi đây, Giai Giai ngoan, ở nhà nhớ vâng lời mẹ.
- Anh ngày mai có dẫn em đi chơi công viên không?
Lý Giai Giai hỏi.
- Chuyện này còn phải hỏi mẹ em ngày mai có muốn nhìn thấy anh không?
Sở Phàm cười cười.
- Giai Giai, anh ấy có việc bận, con đừng quấy rầy.
Người phụ nữ vội vàng nói.
- Ha ha, Giai Giai, em yên tâm đi. Từ nay về sau anh sẽ thường xuyên đưa emđi chơi công viên.
Sở Phàm nói xong lại đưa ánh mắt nhìn về phía người phụ nữ, lạnh lùng nói:
- Nhớ kỹ lời tôi nói, nhất quyết không được rối loạn. Đó là việc làm ngungốc! Cô mà rối loạn, Trương Bằng sẽ hoài nghi, sẽ tra hỏi cô xem có chuyệngì, không chừng sẽ lộ hết mọi chuyện. Khi nào xong mọi chuyện tôi sẽ thực hiệnlời hứa của tôi.
Sở Phàm nói xong quay người đi.
Người phụ nữ nhìn theo thân ảnh của Sở Phàm, trong ánh mắt sâu thẳm tràn ngậpvẻ không đành lòng và sợ hãi.
