Cận Chiến Bảo Tiêu
Một tiếng gọi “ba, mẹ” của đại tiểu thư khiến cho Sở Phàm xúc động. Đại tiểuthư gọi ba mẹ hắn là “ba mẹ” chứ không phải là “cô, chú” hay là “bác trai, bácgái”. Điều này nói lên cái gì? Không phải gián tiếp nói rằng đại tiểu thư đãxác định chắc chắn là cả đời này sẽ đi theo mình hay sao?
Sở Phàm vô cùng xúc động, nắm chặt bàn tay ngọc ngà của đại tiểu thư, dắt nàngvào bên trong. Đại tiểu thư cũng nắm chặt bàn tay Sở Phàm, đi cùng hắn vàotrong đại sảnh. Ngô bá đứng bên cạnh nhìn thấy Sở Phàm và đại tiểu thư thểhiện hành động vô cùng thân thiết như thế thì trong mắt tràn ngập niềm vui vàý cười. Ông đã nhìn ra quan hệ của Sở Phàm và đại tiểu thư chắc chắn là khôngbình thường. Ông thầm nói: “Ông chủ, ông ở trên trời có linh thiêng hãy nhìnxem. Lời nói năm đó của ông đã ứng nghiệm rồi. Thiếu chủ và con gái lớn của KỷThiên Vũ thực sự là đã có tình cảm rồi. Thật là vui mừng. Con gái của Kỷ ThiênVũ thật là xinh đẹp, cao nhã, dịu dàng. Cô ấy rất xứng đôi với Thiếu chủ.”
Sở Phàm đưa đại tiểu thư đến trước bàn thờ có bức chân dung của ba mẹ mình. SởPhàm nhìn di ảnh của ba mẹ mình mà trong lòng dâng lên một cảm giác thân tìnhvà ấm áp.
Đại tiểu thư thấy di ảnh của một đôi vợ chồng. Ký ức trong lãng quên dần dầnhiện ra. Nàng nhìn hai người trên bức chân dung thấy rất quen thuộc, tronglòng đã xác định hai người trong bức di ảnh kia chính là chú Sở và dì Diệp màmình gặp khi cùng ba mẹ đi chơi ở công viên Thiên Sơn, cũng chính là ba mẹruột của Sở Phàm.
- Ba, mẹ, Tiêm Tiêm đến chào ba mẹ.
Đại tiểu thư quỳ gối trên bồ đoàn, miệng khẽ nói.
Trong lòng Sở Phàm cũng nghiêm túc hẳn lên. Hắn cũng quỳ gối trên bồ đoàn, bêncạnh đại tiểu thư.
Đại tiểu thư chắp tay làm lễ, miệng khẽ nói:
- Ba, mẹ, cầu cho ba mẹ yên nghỉ. Giờ A Sở đã trưởng thành, con tin là từ giờvề sau anh ấy sẽ không để cho ba mẹ phải thất vọng đâu. Ba mẹ, hai người yêntâm nhé, từ nay về sau con sẽ mãi mãi làm bạn bên cạnh A Sở, chăm sóc anh ấy,cùng anh ấy chia sẻ buồn vui, cùng anh ấy chịu mọi hoạn nạn, không rời khôngbỏ, làm bạn với nhau cả đời.
Sở Phàm nghe thế thì trong lòng dâng lên một tình cảm dịu dàng. Hắn cũng khẽnói:
- Ba mẹ, con bất hiếu Sở Phàm đến gặp ba mẹ đây. Con còn đưa con gái của chúKỷ, Kỷ Tiêm Tiêm tới đây nữa. Cô ấy là một cô gái xinh đẹp, cao nhã, dịu dàngvà lương thiện. Gặp được cô ấy là phúc lớn cả đời này của con. Hôm nay trướcmặt ba mẹ, con xin nguyện cả đời này con sẽ trân trọng Kỷ Tiêm Tiêm, bảo vệ côấy, yêu thương cô ấy, nguyện cùng cô ấy đi đến mọi nẻo đường.
Sở Phàm và đại tiểu thư giống như đã xác định hôn sự trước mặt ba mẹ của SởPhàm rồi, ngôn ngữ tự nhiên nhưng lại thể hiện cảm tình sâu sắc, thề non hẹnbiển.
Đại tiểu thư nhìn Sở Phàm, khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười am hiểu thản nhiên.
Có một số thời điểm, hai người yêu nhau ở cùng một nơi chính là có tình cảmhiểu nhau thông suốt như thế này. Một nụ cười, một ánh mắt cũng đủ biểu lộtình cảm nồng nàn sâu sắc.
Ngô bá đứng bên chứng kiến, trong lòng vô cùng vui vẻ. Ông mang hai nén hươngđến đưa cho Sở Phàm và đại tiểu thư. Sở Phàm và đại tiểu thư thắp hương xongrồi đi tới ngồi xuống sofa trong phòng khách.
- A Sở, ba mẹ còn trẻ như thế, làm sao lại….
Đại tiểu thư thở dài một hơi, vẻ mặt buồn thương, hỏi.
Ánh mắt Sở Phàm lạnh lại, trầm giọng kể:
- Mẹ anh là vì khó sinh mà mất. Còn ba anh thì bị kẻ tiểu nhân gian ác bứctử.
Đại tiểu thư nhìn thấy sự hận thù dày đặc trong mắt Sở Phàm thì không khỏikinh sợ. Nàng cố kiềm chế, nắm chặt lấy cánh tay Sở Phàm, dịu dàng nói:
- A Sở, anh, anh không sao chứ? Là ai bức tử ba?
Sở Phàm nắm tay đại tiểu thư, nói:
- Anh không sao. Chỉ là nhắc tới thằng tiểu nhân gian ác này thì anh khôngkìm nổi sự tức giận thôi. Thực ra những chuyện có liên quan đến ba mẹ anh cũngmới được Ngô bá cho biết từ ba ngày trước. Nguyên do cụ thể cứ để Ngô bá kểlại cho em đi.
Ngô bá nghe thế thì đã hiểu Sở Phàm đã xác định địa vị của đại tiểu thư rồi,đối đãi với nàng như với vợ chưa cưới. Do đó, Ngô bá cũng thật tâm nhìn nhậnđại tiểu thư như người vợ hứa hôn chưa cưới của Sở Phàm. Vậy là Ngô bá kể lạivắn tắt mọi chuyện xảy ra năm đó.
Đại tiểu thư nghe thế thì rất lâu sau cũng chưa phục hồi tinh thần lại được.Trong lòng nàng tràn ngập nỗi bàng hoàng. Nàng thật không ngờ ba của Sở Phàmnăm đó lại là một nhân vật làm mưa làm gió, một tay sáng lập ra cả một tậpđoàn thương nghiệp lớn như thế, lại càng không thể tưởng tượng nổi rằng Tậpđoàn Lam Thị ngày nay không ngờ tiền thân lại chính là cơ sở mà một tay ba SởPhàm sáng lập ra.
Sau khi bình tĩnh lại, đại tiểu thư hỏi:
- Nói như thế thì Lam Chính Quốc chính là kẻ tiểu nhân đê tiện đã bức tử baphải không anh?
- Chính xác. Hắn đã dùng thủ đoạn ti tiện đoạt mất công ty mà ba anh cần cùlao khổ sáng lập nên. Thật uổng công ba cùng hắn kết tình anh em thân thiết.
Sở Phàm lạnh lùng trả lời.
Trong lòng đại tiểu thư tràn ngập nỗi bất an. Nhìn Sở Phàm trong đôi mắt đầylửa giận, nàng biết Sở Phàm tuyệt không bỏ qua được chuyện này. Nàng hỏi lại:
- Thế, hiện giờ anh tính làm thế nào?
- Anh sẽ không để cho Lam Chính Quốc được ung dung tự do đâu. Hắn sẽ phải trảgiá cho việc hắn đã làm, để an ủi linh hồn ba mẹ trên trời.
- A Sở, anh, anh không phải là định đi giết hắn để báo thù đấy chứ? Khôngđược như thế đâu anh, thế là phạm pháp đấy.
Đại tiểu thư quýnh lên, vội vã nói.
- Giết hắn ư? Thế thì hắn được lợi nhiều quá. Đại tiểu thư, em yên tâm đi,anh khắc có biện pháp. Trước hết, anh phải đoạt lại sản nghiệp của nhà họ Sởđã.
Sở Phàm kiên định nói.
Đại tiểu thư thấy thế thì ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. Nàng nắm chặt cánh tay SởPhàm, nói:
- A Sở, em ủng hộ anh. Tuy nói là Lam Chính Quốc hiện đang nắm trong tay Tậpđoàn Lam Thị, nhưng dựa vào thực lực của Tập đoàn Quốc Cảnh chúng ta cũngkhông phải là không có cơ hội đánh bại Lam Chính Quốc.
Sở Phàm xúc động, không kiềm chế được ôm đại tiểu thư vào trong lòng.
Ngô bá bên cạnh thấy thế thì lặng im đứng dậy, trong mắt lấp lánh tia cười,rời đi.
Đại tiểu thư trên mặt ửng hồng. Nàng hiền hòa rúc vào trong lòng Sở Phàm, nói:
- A Sở, anh đưa em đến đây gặp ba mẹ em rất là vui. Nhưng không thể nhìn thấyba mẹ còn sống, lại không thể nói với hai người đôi câu chuyện khiến lòng emcũng có bao nhiêu điều khó chịu cũng như là tiếc nuối.
- Em đã bước vào nhà anh rồi. Anh tin rằng bất kể là em nói gì thì ba mẹ cũngđều có thể nghe thấy được.
Sở Phàm dịu dàng nói.
Đại tiểu thư cười cười, hỏi lại:
- Thật không? Thế về sau này em rảnh em lại đến đây tâm sự với ba mẹ nhé?
- Đương nhiên là thật rồi.
Sở Phàm cũng mỉm cười, ôm đại tiểu thư càng chặt hơn.
- Còn điều này nữa. Về sau này anh có chuyện gì thì cũng đều phải cố gắng nóira với em nhé. Hai người cùng nghĩ biện pháp thì sẽ tốt hơn so với một ngườinghĩ rất nhiều, không phải sao? Lam Chính Quốc là kẻ cáo già, đối phó với hắncũng sẽ khó khăn đấy, chúng ta bàn bạc với ba em trước có được không?
- Anh cảm thấy tạm thời đừng nên nói với chú Kỷ việc này. Thời gian này chúKỷ đi công tác ra bên ngoài cũng đủ bận rộn rồi. Đến thời điểm cần thiết, anhsẽ tự nói với chú Kỷ, có được không?
- Vâng.
Đại tiểu thư ôm chặt Sở Phàm, gật đầu đồng ý.
Sở Phàm thật muốn cứ ôm đại tiểu thư như thế mãi. Nhưng không thể. Hôm nay hắncòn có rất nhiều việc quan trọng cần làm – những việc liên quan đến A Thiến.
