Cận Chiến Bảo Tiêu
- Ngô bá, như thế này làm sao được. Việc này… làm sao lại thế này… Lên… Đứnglên, đứng lên đi!
Sở Phàm sau khi phục hồi tinh thần lại vội vàng nâng Ngô bá dậy, luôn miệngnói.
Ngô bá chặn lấy cánh tay của Sở Phàm, nắm chặt lấy. Ông ngẩng đầu nhìn SởPhàm, trên gương mặt già nua đã nhòe lệ. Ông lẩm bẩm nói:
- Mười tám năm rồi, thiếu chủ. Suốt mười tám năm nay, tôi đã đợi mười tám nămđể đến ngày hôm nay. Ông trời quả nhiên có mắt, trời quả nhiên có mắt, cuốicùng cũng có thể nhìn thấy thiếu chủ trưởng thành rồi!
Sở Phàm mơ hồ nghe thấy trong lời nói của Ngô bá có chút không hợp lý. Hắn vộivàng hỏi:
- Ngô bá, lời này của ngài là có ý gì? Vì sao ngài lại gọi tôi là thiếu chủ?
- Tôi đi theo ông chủ, mà thiếu chủ là con một của ông ấy. Cho nên cậu chínhlà thiếu chủ của tôi
Ngô bá lệ nóng đầy mặt, vẻ mặt kích động nói.
- Nói như vậy thì ông chủ mà ngài nói chính là, chính là ba ta sao?
Sở Phàm kích động nói với vẻ khó tin.
Ngô bá gật đầu, nhưng mà trong mắt tràn đầy đau đớn khôn xiết.
- Vậy ba mẹ tôi đâu, Ngô bá, ngài mau nói cho tôi biết ba mẹ tôi hiện giờ ởđâu?
Sở Phàm lúc này đột nhiên biết được tin tức về cha mẹ ruột của mình thì đặcbiệt kích động và hưng phấn, nhịn không được mà lớn tiếng hỏi dồn dập.
Ngô bá sắc mặt hơi buồn bã, Ngân Hồ và Kim Cương đứng ở bên cạnh cũng cúi đầu,một câu cũng không nói.
Ngô bá thở dài, chuyển ánh mắt sang bên cạnh thì nhìn thấy A Thiến đang ngạcnhiên đứng đó, ánh mắt trầm xuống, hỏi:
- Thiếu chủ chủ, vị này là?
- À, cô ấy là một người bạn của tôi. Tôi cần tìm một chỗ ở an toàn cho cô ấy.
Sở Phàm giải thích nói.
- À, nếu như cô ấy không ngại thì có thể ở lại đây luôn. Ở đây rất an toàn.
Ngô bá nói.
- Ừ! Vậy, vậy thật là làm phiền rồi.
Sở Phàm nói.
- Ha ha. Thiếu chủ, cả tòa biệt thự này là của cậu. Cô ấy ở nơi này nếu nóilàm phiền thì phải làm phiền đến cậu mới đúng.
Ngô bá cười cười. Sau đó nói:
- Ngân Hồ, cháu đưa cô này lên lầu nghỉ ngơi trước đi!
A Thiến lúc này có chút thẫn thờ mà đi vào trong biệt thự.
“Tòa biệt thự này là của tôi mình sao?” Sở Phàm nhìn ngôi biệt thự có giá trịhơn vạn bạc ở trước mặt mà thấy ngạc nhiên trong lòng. Nhưng mà trong lòng hắnchẳng có gì quan trọng bằng tin tức về cha mẹ mình. Cho nên hắn cuống cuồnghỏi:
- Ngô bá, ngài mau nói cho tôi biết tin tức của ba mẹ tôi đi. Từ khi tôi biếtchuyện đến bây giờ tôi lúc nào cũng muốn biết ba mẹ tôi là ai. Tôi cũng từnghỏi thăm khắp nơi về thân thế, muốn biết được rốt cuộc ba mẹ tôi là ai. Nhưngmà tôi hoàn toàn không thu được tin tức gì cả . Ngô bá, cầu xin ngài nói chotôi biết đi!
Ngô bá lại thở dài, nước mắt lưng tròng. Ông ôm lấy cánh tay của Sở Phàm nói:
- Thiếu chủ, cậu theo tôi đến đây.
Nhìn thấy những diễn biến trên sắc mặt Ngô bá, trong lòng Sở Phàm mơ hồ cảmthấy một chút bất an. Lòng vừa yên ổn được một chút lại trở nên thấp thỏm.
Ngô bá đưa Sở Phàm vào trong phòng khách của biệt thự. Ở đây, cái đầu tiên thuhút sự chú ý của người ta là hai cái bài vị bằng gỗ ở trên một cái bàn thờbằng đá cẩm thạch. Trên vách bàn thờ treo hai tấm hình của hai người, một nammột nữ. Nam thì mày kiếm anh tuấn, hai mắt có thần. Nữ thì mũi cao đoan trangvà thanh lịch, nhã nhặn và dịu dàng.
Sở Phàm sau khi đi vào phòng khách nhìn thấy trên bàn thờ có hai bức chân dungthì tự dưng chẳng hiểu sao mà tim đập loạn lên, giống như vô hình có một lựchấp dẫn bắt hắn từng bước một đi đến bàn thờ. Hắn nhìn hai bức chân dung ởtrên bàn thờ, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác máu mủ tình thâm. Hắnlờ mờ cảm thấy hai người ở bên bức chân dung kia cùng với sinh mệnh của mìnhcó một mối quan hệ mật thiết.
Ánh mắt của người đàn ông trên bức chân dung, cái mũi, khuôn mặt so với hắnthì thật là giống nhau như tạc. Còn ở người phụ nữ kia toát ra cảm giác nhãnhặn và ôn nhu làm cho lòng hắn không khỏi sinh ra một tình cảm ấm áp. Hắn ngơngẩn đứng trước bàn thờ, trong lòng dường như đã xác định được một chuyện. Chỉlà hắn cũng không dám đối mặt mà thôi.
- Thiếu chủ, họ chính là ông chủ và bà chủ. Cũng chính là cha mẹ ruột của cậuđấy!
Thanh âm đau buồn kia của Ngô bá vang lên bên tai hắn.
Cuối cùng, việc gì đến cũng sẽ đến, nên đối mặt thì cũng phải đối mặt. Sở Phàmkhông muốn đối mặt nhưng mà sự thật vô tình làm hắn phải đối diện. Đầu hắnnhất thời trống rỗng, cả người giống như bị sét đánh, cơ thể hắn run rẩy mộthồi, hai đầu gối khụy xuống, quỳ lên tấm nệm ở trước bàn thờ. Khi hắn ngẩngđầu lên thì nước mắt đã ướt nhòe trên mặt!
Mười tám năm rồi, đã mười tám năm Sở Phàm chưa bao giờ được nhìn thấy cha mẹcủa mình. Mà từ khi hắn hiểu chuyện ngày nào hắn cũng nghĩ về cha mẹ mình.Những đứa trẻ bằng tuổi lúc đó còn đang ở bên cha mẹ nũng nịu chơi đùa ầm ĩthì hắn lúc đó lại ở dưới ánh nắng mặt trời chói chang mà luyện tập võ công vàđọc sách viết chữ. Khi còn nhỏ hắn đã đem nỗi nhớ nhung cha mẹ của mình chuyểnthành động lực để ra sức tu tập. Bởi vì sư phụ đã nói cho hắn, khi nào hắn họcxong bản lĩnh thì có thể đi tìm cha mẹ. Vì mục tiêu này hắn chăm chỉ tu tập,khi học xong thì xuống núi đi tìm tin tức của người thân, nhưng mà cho tới naycũng hoàn toàn không có thu hoạch gì!
Mà ngày hôm nay, hắn rốt cuộc cũng đã biết được tin tức về cha mẹ mình. Nhưngcái mà hắn thấy cũng chỉ là hai tấm hình, mà không phải là hai người còn sốngsờ sờ trước mặt. Thật là lúc ở thiên đường khi xuống địa ngục, vui mừng đỉnhđiểm và đau thương tột độ vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt. Khi biết được tin tức vềcha mẹ mình thì hưng phấn và kích động. Đến lúc hiểu được họ đã rời bỏ trầnthế thì thống khổ và đau buồn, tất cả chỉ vẻn vẹn xảy ra trong phút chốc.
- Ba, mẹ!
Sở Phàm giọng nói đau khổ, khóc nức nở, có chút nghẹn ngào gọi ra hai chữ vĩđại nhất trên đời. Ngô bá ở bên cạnh lui sang một bên, vẻ mặt rất đau đớn.
- Ba, mẹ! Vì sao, vì sao con ngay cả một lần được gặp cũng không được. Hu huhu, vì sao chứ... Mấy năm gần đây con mỗi ngày đều nhớ đến hai người, thăm dòtin tức của hai người khắp nơi, mong ước một ngày nào đó có thể gặp mặt đượcba mẹ. Nhưng cũng chưa hề nghĩ đến chuyện con và ba mẹ gặp nhau lại ở trườnghợp này. Ba, mẹ! Hai người làm sao lại nỡ lòng nào bỏ con mà đi chứ, con cònchưa hiếu thuận với hai người được ngày nào. Ba, mẹ ơi...
Đau khổ trong lòng Sở Phàm bùng phát, khóc lớn lên!
Nước mắt đàn ông không dễ rơi, chỉ vì chưa đến lúc đau lòng.
Ngô bá mang tới hai nén hương, châm lửa rồi đưa cho Sở Phàm, nói:
- Ông chủ, bà chủ, cầu cho hai người được yên nghỉ trên trời!
Sở Phàm nhận lấy hương, cung kính lạy, trong miệng thống khổ nói:
- Ba, mẹ! Đứa con bất hiếu Sở Phàm ra mắt hai người. Chỉ mong hai người ởtrên trời có thể yên nghỉ. Sau này con cũng không thể hiếu thuận mà chăm sóccho hai người được. Chỉ mong sao ba mẹ ở thế giới bên kia có thể sống yên ổnbên nhau, vui vẻ. Con sau này mỗi ngày sẽ đến nói chuyện với hai người. Ba,mẹ! Mười tám năm nay con có rất nhiều điều muốn nói với hai người mà. Ba, mẹ!Yên lòng an nghỉ!
Ngô bá cũng quỳ lên nệm. Nước mắt đã đầy mặt, nghẹn ngào nói:
- Ông chủ, bà chủ, nếu hai người ở trên trời có linh thiêng nghe được lời lãonói thì xin đưa mắt nhìn xuống con của hai người. Cậu ấy đã trưởng thành, cậuấy đến gặp hai người đây. Tuy ngày hôm nay cũng đã qua mười tám năm nhưng cậuấy dù sao cũng đã đến đây rồi. Chỉ mong hai người ở trên trời linh thiêng cóthể phù hộ cho thiếu chủ khỏe mạnh và trưởng thành, hoàn thành nghiệp lớn.
Một lúc lâu sau, Sở Phàm mới từ trên nệm chậm rãi đứng lên. Nước mắt ở trênmặt hắn đã khô, ánh mắt đã phục hồi lại vẻ kiên nghị như trước. Hắn cuối cùngcũng biết cha mẹ của mình là ai và có hình dạng như thế nào rồi. Tuy là cáigiá của việc này quá đau khổ và bi thương. Sớm biết như vậy hắn thà không biếttin tức của họ, để lòng hắn luôn luôn cho rằng cha mẹ của mình vẫn còn sống,sống ở một nơi nào đó trên thế giới này, để mình mỗi ngày đều cầu nguyện chohọ được vui vẻ còn hơn. Nhưng mà sự thật cần phải đối mặt chứ không phải làtrốn chạy!
Huống hồ, hắn còn chưa biết rốt cuộc là vì cái nguyên nhân gì mà cha mẹ hắntrở nên như vậy. Ngô bá cũng đã chậm rãi đứng lên. Ông nhìn khuôn mặt lạnhlùng và đau khổ kia của Sở Phàm, trầm giọng nói:
- Thiếu chủ! Cậu đi lại đây, tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu.
Sở Phàm sau khi nghe vậy thì lòng khẽ động. Hắn biết rõ chuyện Ngô bá nói vớihắn nhất định là có liên quan đến cha mẹ mình.
Ngô bá kéo Sở Phàm đến ghế sofa ở trong phòng khách ngồi xuống. Tự mình đi rótnước pha trà, Sở Phàm sau khi thấy vậy thì vội vàng đứng dậy nói để hắn làm.Ngô bá bảo Sở Phàm ngồi xuống, ông khăng khăng phải pha trà cho Sở Phàm, ôngthầm nhìn thấy Sở Phàm khiêm tốn, có lễ phép, không kiêu ngạo, không xa xỉ thìkhông nhịn được mà vui vẻ trong lòng, cảm thấy chính mình nhiều năm qua lặnglẽ vì hai đời nhà họ Sở mà nỗ lực cũng không có uổng phí.
- Thiếu chủ, tuy là từ nhỏ tôi cũng không nhìn cậu lớn lên nhưng tôi biết rõcậu được phương trượng Nam Thiếu Lâm Từ Viễn đại sư nuôi dưởng từ nhỏ đến lớn.Có Từ Viễn đại sư đức cao vọng trọng tự mình nuôi dưỡng tôi cũng không có bấtcứ cái gì lo lắng về cậu cả. Về mặt khác ta cũng bận rộn chuẩn bị tất cả cácphương diện cho thiếu chủ. Hôm nay tất cả điều kiện ở mọi mặt đã đầy đủ, chỉthiếu gió đông là cậu chủ thôi.
Ngô bá vui vẻ nói.
- Lão Ngô, khi bác còn trẻ thì chăm sóc ba cháu. Bây giờ lại vì một đứa conbất hiếu bỏ đi như cháu mà phải vất vả, cháu thật là vô cùng xấu hổ. Lão Ngô,cháu thay mặt ba mẹ cháu nói với bác một tiếng, bác đã vất vả rồi!
Sở Phàm chân thành nói.
Ngô bá sau khi nghe vậy thì hơi ngẩn ra, sau đó cảm thấy mắt trở nên ươn ướt.Ông cười cười, ni:
- Không vất vả không vất vả, có những lời này của thiếu chủ thì lão Ngô đâycũng đã thấy đủ rồi. Chỉ mong sao thiếu chủ có thể tạo ra một sự nghiệp huyhoàng, khôi phục lại cơ nghiệp của ông chủ, trừng trị bọn tiểu nhân gian ác,lấy đó để đền đáp cho ông chủ linh thiêng ở trên trời!
Sở Phàm nghe vậy thì hơi ngẩn ra, hỏi:
- Ngô lão nói vậy là có ý gì?
- Thiếu chủ không nên vội, mà từ từ nghe tôi kể.
Ngô bá nói xong thì uống một ngụm trà, chậm rãi nói:
- Mười tám năm trước, tập đoàn lớn nhất trong nước có tên là Sở Thị, độcquyền sản xuất khoáng sản và năng lượng, là hai ngành sản xuất dẫn đầu trongcả nước. Mà Tập đoàn Sở Thị nhờ vào lợi nhuận sản xuất và kinh doanh của haingành này mà trở thành một tập đoàn đứng đầu cả nước. Khi đó, chủ tịch của tậpđoàn Sở Thị là ông chủ, cũng chính là người một tay đã sáng lập nên thành tựuhuy hoàng của tập đoàn, và đó cũng chính là cha ruột của cậu, Sở Chiến Ca.
Sở Phàm sau khi nghe vậy thì ngẩn ra, trong lòng lập tức cảm thấy máu nóng sôitrào. “Thì ra ba mình là một người kiệt xuất đã từng đứng trên đỉnh cao. Nhưvậy ngày hôm nay Tập đoàn Sở Thị do một tay cha mình sáng lập ra đâu mất rồi?”
- Ông chủ có thiên phú buôn bán kinh người và có năng lực lãnh đạo vô cùngcao minh. Đây là hai năng lực giúp cho ông từng bước một sáng lập ra thành tựuhuy hoàng của Tập đoàn Sở Thị. Nhưng mà dĩ nhiên cũng không thiếu sự giúp đỡcủa một số nhân vật chủ chốt đối với ông chủ. Trong đó có một người tại buổiđầu ông lập nghiệp thì liên tục giúp đỡ rất nhiều. Mà ông chủ cũng cùng vớingười này kết nghĩa anh em. Nào biết, người này bề ngoài thì nghiêm nghị vàđại nghĩa thực ra bên trong rất gian xảo, chính là một tên tiểu nhân gian ác.Chính hắn đã lợi dụng lòng tin của ông chủ mà câu kết trong ngoài, từng bướcmột chiếm đoạt quyền lực Tập đoàn Sở Thị, cũng cố thực quyền của mình. Têntiểu nhân gian ác này dồn lão gia vào con đường chết!
Ngô bá nói đến đây thì giọng nói trở nên tức giận vô cùng, từ trong mắt toátra vẻ cừu hận sâu đậm.
Sở Phàm nghe xong cũng cảm thấy đặc biệt phẫn nộ. Hắn cuối cùng cũng hiểu chamình tuổi còn trẻ như vậy mà phải lìa xa nhân thế là có nguyên nhân, hơn nữatrong chuyện này chắc chắn có một âm mưu lớn.
- Ngô lão, tên tiểu nhân gian ác này là ai, bây giờ còn sống không? Quả thậtlà không thể nào tha thứ được
Sở Phàm tức giận hỏi.
- Thiếu chủ hãy nghe tôi nói xong đã. Tên tiểu nhân gian ác kia cuối cùngcũng khống chế được quyền lực tài chính to lớn của Tập đoàn Sở Thị. Lợi dụngthời gian ông chủ ra nước ngoài để bàn chuyện làm ăn, hắn đã đoạt hết quyềnlực cổ đông của tập đoàn vào trong tay. Khi ông chủ quay về vẫn còn chưa biết,vẫn còn đối xử với hắn như anh em thân thiết. Đến sau cùng tên tiểu nhân gianác này ngã bài thì ông chủ mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Lúc ấy thì quyền lực chủtịch đã bị hắn lấy đi, trong tay đã không có thực quyền, toàn bộ tập đoàn đềuđã bị khống chế vững vàng trong tay tên tiểu nhân gian ác kia. Đêm đó khi bàchủ ở bên trong bệnh viện sinh ra cậu, ông chủ nghe tin thì vội vàng chạy đến.Khi đến nơi thì thấy bác sĩ nói bà chủ sinh khó, phải đẻ mổ, nhưng mà chắcchắn sẽ có nguy hiểm. Ngay lúc đó vì an toàn của hai mẹ con mà ông chủ đã đồngý mổ.
Ngô bá dừng một chút, đau thương nói:
- Ai dè trời có lúc mưa lúc nắng, người có khi phúc khi họa. Bà chủ sau khimổ vì mất quá nhiều máu mà không may qua đời, may mà cậu chủ cũng bình an vôsự! Nhưng mà, khi ông chủ biết được bà chủ vì sinh khó mà qua đời thì suýt nữaté xỉu tại chỗ. Sau cái đêm đó, cả hai chuyện ông chủ bị tên tiểu nhân kia bánđứng và tin tức bà chủ qua đời đối với ông ấy là một đả kích quá lớn. Lúc đóông chủ mới bốn mươi tuổi, đang ở tuổi trung niên.
- Sau đó một tháng, ông chủ bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị một chuyện. Đến naynghĩ lại thì mới biết là lúc đó ông chủ chuẩn bị hậu sự. Trong vòng một thángđó, ông chủ đã chuẩn bị tất cả mọi chuyện về sau, để cậu chủ mai này chấn hưnglại sự nghiệp. Việc đưa thiếu chủ đến Nam Thiếu Lâm nhờ Từ Viễn đại sư nuôinấng cũng là ý muốn của ông chủ cả. Sau khi tất cả đều đã được chuẩn bị hoànthiện thì ông nhốt mình ở trong phòng, một mình bình thản ra đi, đi rất khoanthai, không có một chút oán hận và tiếc nuối. Ông lưu lại di chúc căn dặn tôiđem ông và bà chủ an táng ở cùng một chỗ. Tôi… …
Ngô bá nói đến đây thì giọng nói nghẹn ngào, không cách nào nói thêm được nữa.
Sở Phàm chú ý lắng nghe, trong mắt hàn quang tăng vọt, ánh mắt sắc bén nhưlưỡi dao, phẫn nộ như ngọn lửa. Hắn từng chữ từng chữ nói:
- Ngô bá, nói cho cháu biết, tên tiểu nhân gian ác đó rốt cuộc là ai?
- Hắn chính là Lam Chính Quốc. Chủ tịch Tập đoàn Lam Thị - Lam Chính Quốc!
Ngô bá nói từng chữ một.
- Cái gì?
Sở Phàm chấn động toàn thân, cả người kinh ngạc vô cùng. Mãi hồi lâu mới chậmrãi nói:
- Là lão ta ư? Nói như vậy Tập đoàn Lam Thị bây giờ chính là Tập đoàn Sở Thịtrước đây sao?
Ánh mắt Ngô bá trầm xuống, trong mắt hiện ra ngọn lửa phẫn nộ, chậm rãi nói:
- Không sai, Tập đoàn Lam Thị bây giờ chính là Tập đoàn Sở Thị mà năm xưa mộttay ông chủ sáng lập nên. Lam Chính Quốc chính là tên tiểu nhân gian ác đãcùng lão gia kết nghĩa an hem rồi lại cướp lấy Tập đoàn Sở Thị, biến thành Tậpđoàn Lam Thị của mình.
- Ghê tởm, tên tiểu nhân Lam Chính Quốc này vậy mà lại cướp đoạt công ty domột tay ba tôi gây dựng lên. Hơn nữa còn bức ba tôi đến đường cùng, quả thậtlà tội không thể tha được.
Sở Phàm nắm chặt lấy nắm đấm, giọng kích động nói.
Khi Ngô bá nhìn thấy Sở Phàm tỏ ra kích động và căm phẫn như vậy thì tronglòng cũng xúc động và vui vẻ vô cùng. Ông tưởng rằng Sở Phàm từ nhỏ trưởngthành nơi cửa Phật, mọi việc đều khoan dung, lãnh đạm đối với các loại ân oántình cừu trên thế gian. Nhưng mà bây giờ khi thấy những biểu hiện của Sở Phàmnhư vậy ông cuối cùng cũng yên lòng, sau đó hỏi:
- Thiếu chủ, cậu dự định làm như thế nào?
- Định làm thế nào?
Sở Phàm lặng lẽ đứng lên, “Đúng rồi, làm thế nào đây? Hôm nay đã biết LamChính Quốc chính là tên tiểu nhân gian ác hại chết ba mình, hơn nữa còn dùngthủ đoạn hèn hạ mà cướp tập đoàn do một tay ba mình sáng lập nên. Như vậy mìnhphải làm gì bây giờ? Giết hắn? Muốn giết hắn thì dựa vào khả năng của mình bâygiờ căn bản không phải là chuyện khó, nhưng mà giết chết hắn thì có thể an ủiđược ba mình ở trên trời hay không? Không, tuyệt đối không thể để hắn chết mộtcách dể dàng như vậy được. Năm đó khi ba mình biết được tập đoàn do một tay basáng lập nên bị tên tiểu nhân gian ác Lam Chính Quốc này cướp lấy thì tronglòng chắc chắn sẽ rất đau khổ. Như vậy mình sẽ phải trả lại gấp đôi những đauđớn mà Lam Chính Quốc đã gây ra choba vào năm đó! Tập đoàn Lam Thị! Hừ! Tanhất định sẽ lấy lại tập đoàn Lam Thị, nó vốn là tập đoàn của nhà ta. Ta muốncho Lam Chính Quốc trải qua một lần đau đớn sau đó mới lấy cái mạng già củahắn!”
Sở Phàm khi đã định sẵn việc này ở trong lòng thì ánh mắt trầm xuống, lạnhlùng nói:
- Cháu muốn lấy lại Tập đoàn Lam Thị. Nó vốn là của nhà ta, tuyệt đối khôngthể để nó rơi vào trong tay của tên tiểu nhân Lam Chính Quốc được. Có như vậycháu mới có thể an ủi được linh hồn của ba ở trên trời.
- Tốt, thiếu chủ có chí lớn như vậy lão Ngô đây cũng cảm thấy hết sức vuimừng. Tôi tin là ông chủ và bà chủ ở trên trời biết được cũng sẽ vui mừng rấtnhiều. Tôi đã nỗ lực mười tám năm nay chính là đợi ngày thiếu chủ Đông sơn táikhởi (1), khôi phục lại sự nghiệp của ông chủ năm đó!
Ngô bá kích động nói.
- Nhưng mà….
Vẻ mặt Sở Phàm có chút buồn bã, nói:
- Tập đoàn Lam Thị mấy năm nay dưới sự lãnh đạo của Lam Chính Quốc thì nghiệpvụ phát triển không ngừng, đã trở thành tập đoàn lớn nhất, đứng đầu cả nước.Chúng ta dựa vào cái gì để mà chống lại hắn đây?
- Thiếu chủ không cần lo lắng. Các phương tiện như tiền bạc, nhân tài, các cơsở thiết bị, ….tôi đã chuẩn bị thỏa đáng cho cậu rồi. Ông chủ đã xây dựng lênmột tập đoàn thương nghiệp huy hoàng như vậy thì chắc chắn cũng có rất nhiềutài sản. Ông chủ trước khi qua đời đã để lại cho cậu một mỏ vàng, hai mỏ nhôm,bốn mỏ sắt, và cổ phiếu của rất nhiều công ty trên thị trường chứng khoán, mộtngàn đồng vàng, rất nhiều tranh cổ, vân vân. Tổng giá trị của những tài sảnnày khoảng ba trăm triệu. Về mặt nhân tài thì những năm gần đây tôi đã đào tạovà tuyển chọn. Trên phương diện đầu tư tài chính, thị trường chứng khoán, vànhững phương diện khác chúng ta đều có nhân sự tốt. Những người này chỉ đợicậu đứng lên hô một tiếng, thì sẽ nhất hô bách ứng, đem hết sức lực phục vụcậu.
Ngô bá nói.
Sở Phàm sau khi nghe vậy thì ngạc nhiên đứng ngây tại chỗ. Hắn chưa từng nghĩ,vài tiếng trước hắn vẫn còn là một tên bảo vệ bình thường, nhưng vài giờ saulại có trong tay số tài sản hơn ba trăm triệu, bên dưới lại có một nhóm nhânviên trung thành và dốc sức phục vụ. Việc này, việc này quả thật là đột ngộtvà khó có thể tin được. Nhưng Sở Phàm lại cảm thấy được một trách nhiệm nặngnề ở trên vai. Trong lòng hắn đối với Ngô bá cũng tràn đầy biết ơn và kínhtrọng. Hắn nói từ tận đáy lòng:
- Lão Ngô. Cảm ơn bác! Những năm gần đây nếu không phải là bác rất trungthành với nhà họ Sở như vậy thì ngày hôm nay cũng không có cái gì để đối đầuvới Lam Chính Quốc cả. Cảm ơn bác nhiều lắm.
Sở Phàm nói là lời thật, hoàn toàn thật. Nếu như Ngô bá cũng giống như LamChính Quốc, chính là một tên tiểu nhân gian ác, vậy thì ông hoàn toàn có thểchiếm hết tài sản trên trăm triệu này của Sở Chiến Ca để lại cho Sở Phàm. Ônghoàn toàn có thể không nói cho Sở Phàm biết chuyện này, hoặc là giấu đi mộtphần tài sản mà Sở Chiến Ca lưu lại. Nhưng mà ông không làm thế. Không nhữngông không làm vậy mà những năm gần đây lại cố gắng hết sức vì Sở Phàm sau nàyphục hưng đại nghiệp, thay Sở Phàm chuẩn bị tốt tất cả những điều kiện để phụchưng. Trung thành như vậy quả là có trời đất chứng giám!
- Vì thiếu chủ mà dốc hết sức lực là vinh hạnh của tôi. Cậu ngàn vạn lần cũngkhông được nói chữ cảm ơn, tôi thật hổ thẹn.
Ngô bá nói.
- Không! Lão Ngô đã vì ba cháu và vì cháu mà làm ra tất cả những cống hiếnđáng giá đủ để cháu phải kính trọng. Cháu nhất định sẽ không phụ những kỳ vọngphục hưng sự nghiệp của lão Ngô, an ủi linh hồn ba ở trên trời!
Sở Phàm kiên quyết nói.
- Thiếu chủ có ý chí như vậy thì lão Ngô cũng cảm thấy rất vui mừng. Thiếuchủ đã có kế hoạch gì rồi phải không?
Ngô bá hỏi.
- Kế hoạch ư?
Sở Phàm ánh mắt trầm xuống, trầm giọng nói:
- Chắc chắn Ngô lão cũng biết, Lam Chính Quốc đã chuyển toàn bộ trụ sở chínhcủa Tập đoàn Lam Thị từ Thượng Hải về thủ đô. Hiện nay đang ồ ạt tiến quân vàongành bất động sản ở đây. Mục đích của hắn rõ ràng là muốn lấy lĩnh bất độngsản ở thủ đô để làm bước đột phá, rồi từ đó chen chân vào tất cả các ngànhkhác. Nhưng mà bây giờ một trong số thủ lĩnh đứng đầu về bất động sản trongnước chính là Tập đoàn Quốc Cảnh. Cho nên, Lam Chính Quốc muốn sống ở trongngành bất động sản thì không nên đối đầu với đối thủ này. Trên thực tế, LamChính Quốc chuyển trụ sở chính về thủ đô là vì đối phó với Tập đoàn Quốc Cảnh,tiến tới chiếm đoạt đất đai sở hữu của Quốc Cảnh, dã tâm cũng không phải lànhỏ đâu.
- Thiếu chủ phân tích rất đúng. Mấy ngày hôm trước đấu thầu lô đất số mười ởcạnh đường Quang Hoa, Tập đoàn Lam Thị đã thắng thầu. Đây chính là bước đi đầutiên của Lam Chính Quốc trong ngành bất động sản đấy.
Ngô bá nói.
- Thật ra kịch hay còn đang ở phía sau. Nếu như những gì Ngô bá điều tra làthật, như vậy dưới vẻ bề ngoài tươi đẹp và rực sáng của Tập đoàn Lam Thị thậtra đã đầy sâu mọt. Trong khi tranh đấu với Công ty Bất động sản Quốc Cảnh nhấtđịnh sẽ lộ ra một số vấn đề, mà lúc này thì cơ hội của chúng ta cũng sẽ đến.
Sở Phàm ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Ngoài ra, không loại trừ khả năng Tập đoàn Lam Thị có thể đánh sập đượcCông ty Bất động sản Quốc Cảnh. Mà tôi, cũng đang đợi cơ hội này!
Ngô bá sau khi nghe vậy thì cả người phấn chấn hẳn lên. Ông nhìn Sở Phàm vớiđôi mắt thâm trầm tinh quang chớp động, trong lòng tự nhiên dâng lên sự tựtin. Ông tin tưởng thiếu chủ nhất định có thể hoàn thành ước nguyện, khôi phụcsự nghiệp của Sở Thị.
Chú thích (1): Đông Sơn là một địa danh ở tỉnh Chiết Giang, và gắn liền vớimột điển cố văn học của Trung Quốc.
Đời Đông Tấn, Tạ An từ quan về ẩn ở Đông Sơn, triều đình nhiều lần mời ra nhậmchức song ông đều từ chối. Ông là danh sĩ bậc nhất của Trung Nguyên lại nổitiếng phong lưu nên được nhiều người đương thời hâm mộ. Do đó, người đời sauthường dùng điển cố Đông Sơn để chỉ nơi ẩn cư hoặc việc ẩn cư của các bậc danhsĩ.
Thơ Vương Duy có câu:
Ngô đệ Đông Sơn thời
Tâm thượng nhất hà viễn.
(Tạm dịch: Em ta khi về ở ẩn, tấc lòng vời vợi mênh mông).
Lý Bạch cũng có bài Ức Đông Sơn (Nhớ Đông Sơn) nổi tiếng như sau:
Ngã kim huề Tạ kỹ
Trường khiếu tuyệt nhân quần.
Dục báo Đông Sơn khách
Khai môn tảo bạch vân. [2]
(Tạm dịch:
Ta nay ôm kỹ nữ
Cười lớn, xa loài người
Muốn báo Đông Sơn khách
Mở cửa quét mây trôi)
Thơ Nguyễn Trãi trong bài Mạn Thành – Kỳ III có câu:
Dữ thế tiệm sơ đầu hướng bạch
Đông Sơn nhật nhật phú qui dư. [3]
(Tạm dịch:
Dần cách xa dời, đầu chớm bạc
Ngày ngày nuôi mộng hướng Đông Sơn).
Về sau Tạ An lại xuất chính, làm quan đến chức Tư đồ. Do đó, thành ngữ “ĐôngSơn tái khởi” hoặc “Đông Sơn phục khởi” được dùng như một điển cố văn học đểchỉ những người thất thế mà trùng hưng được thanh thế; hoặc nói theo ngôn ngữhiện nay thì đó là chuyện quay trở lại vũ đài chính trị và tạo dựng sự nghiệp.
