Cận Chiến Bảo Tiêu
Thật lâu sau, tiếng khóc bi ai cũng dần dần lắng xuống, chậm rãi biến thànhtiếng nức nở.
Việc duy nhất Sở Phàm có thể làm chỉ là gắt gao ôm cô, cho cô một bờ vai đểdựa vào, cho cô tùy ý bộc lộ hết mọi tủi thân uất ức, thống khổ, tuyệt vọngtrong lòng.
Sở Phàm cũng thầm suy nghĩ, “Đứng trên lập trường của mình liệu có ghét bỏ AThiến chăng? Tuy biết nỗi khổ tâm của cô ấy, nhưng thân thể của cô ấy khôngcòn trong sạch. Liệu mình có ghét bỏ cô ấy hay không? Tuy ngoài miệng khôngthừa nhận, nhưng trong lòng vẫn có chút để ý.”
Chung quy lại thì đàn ông so với phụ nữ luôn ích kỷ hơn. Thử hỏi trên đời này,có bao nhiêu đàn ông nguyện ý chấp nhận việc vợ mình không còn là xử nữ? Đànông có thể chơi bời, đùa bỡn với rất nhiều cô gái. Nhưng về sau lại dõng dạcyêu cầu bạn gái hoặc vợ mình phải là xử nữ. Nhưng có một số cô gái từng có bạntrai và không còn trinh nữa thì lại thường bị đàn ông đánh giá bằng ánh mắtkhinh miệt trào phúng. Chuyện này thật buồn cười!
Đàn ông thỉnh thoảng nói:
- Không phải chỉ một lớp màng thôi sao, tôi không cần!
Nhưng chân chính không cần thì có mấy người. Tôi cho rằng đa số mọi người bềngoài nói rằng không cần, nhưng trong lòng lại vẫn có vướng mắc.
Sở Phàm vỗ nhẹ lưng A Thiến. Hắn không biết phải an ủi cô như thế nào trongtình huống này nữa. Có lẽ lúc này cứ để cô giải tỏa một chút tâm tình của mìnhlà lựa chọn tốt nhất.
Cuối cùng, A Thiến cũng rời khỏi bờ vai của Sở Phàm. Cô nhẹ nhàng lấy tay launước mắt đi và nói:
- Cám ơn bờ vai của anh.
Trong giọng nói vẫn hơi nghẹn ngào.
- Không cần, ở đây cô vẫn còn nước mắt này.
Sở Phàm nhẹ nhàng xoa xoa giọt nước mắt bên cạnh khóe miệng cô.
- Anh có thể đi được rồi. Tôi không sao đâu.
A Thiến nói xong miễn cưỡng cười cười, nhưng nụ cười của cô lại rất thê lương.
- A Thiến.
Sở Phàm thở dài một tiếng:
- Có những người phụ nữ tuy rằng thân thể còn trinh trắng nhưng nội tâm lạinhơ nhuốc. Lại có những người phụ nữ tuy đã mất đi trinh tiết nhưng nội tâmlại rất trong sáng. Nếu có người hỏi tôi thích kiểu phụ nữ thế nào? Tôi sẽkhông do dự lựa chọn người phụ nữ thứ hai! Có những việc không thể trách mình,mà chỉ có thể trách mình gặp gỡ sai người. Nhưng từ lúc đó, cô có thể lựa chọncuộc sống mới, không cần vì thân thể dơ bẩn mà phải cam chịu số phận. Cô vẫncòn cha mẹ và em gái mà? Hãy sống vì họ, và cũng là vì chính mình, hãy dũngcảm đối diện với quá khứ, dũng cảm sinh tồn.
Nghe những lời này, trong lòng A Thiến bỗng ấm áp hơn. Cô nhẹ nhàng nói:
- Cám ơn.
- Tôi cứu cô ít nhiều gì cũng vì có tư tâm. Cho nên cô không cần nghĩ rằngtôi thật vĩ đại. Tôi giúp cô rời khỏi thủ đô và cũng hứa hẹn cho cô một íttiền, đó là trong giao dịch của chúng ta. Cô không cần phải cảm thấy nợ gì tôicả, cũng không cần báo đáp. Nếu cô muốn vì điều này mà dùng thân thể báo đáp.Thứ lỗi cho tôi, tôi không thể chấp nhận được.
Sở Phàm chậm rãi nói.
- Xin lỗi, là tôi không đúng. Tôi không nên đưa ra yêu cầu như vậy.
A Thiến đỏ mặt nói.
- Được rồi. Không nên nói những điều đó nữa. Cô là một cô gái gợi cảm và xinhđẹp. Có lẽ về sau có khitôi sẽ vô tình bị cô hấp dẫn mất. Ha ha.
Sở Phàm cười nói:
- Đêm nay, tôi còn có chút việc cần phải làm. Cô nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai,tôi tới gặp để đưa cô ra khỏi đây. Được không?
- Được, tất cả nghe theo anh.
A Thiến nhoẻn miệng cười, trong mắt vẫn còn vương nước mắt.
- Vậy nghỉ ngơi sớm một chút đi. Tôi phải đi rồi. Ngủ ngon nhé!
Sở Phàm vẫy vẫy tay với A Thiến rồi bước ra khỏi phòng.
A Thiến nhìn theo bóng dáng dần biến mất ở hành lang rồi đóng cửa phòng lại.Nước mắt lại không kìm được chảy ra.
Sở Phàm lái xe chạy trên con đường đêm. Tâm tình hắn không thể bình ổn được.Có phải tiếng khóc xúc động rất bi ai của A Thiến đã khiến hắn động lòng?
Dừng xe lại ăn bên một quán ven đường, mua ít đồ ăn khuya. Sau đó Sở Phàm liềnphóng như bay về biệt thự Lam Hải.
Lúc trở về biệt thự Lam Hải đã 1giờ rưỡi sáng. Sở Phàm bước lên lầu, nhìn đèncủa phòng đại tiểu thư cùng nhị tiểu thư đều đã tắt. Xem ra các nàng đều ngủhết rồi.
- Không biết hai cô bé Tiểu Phi và Tiểu Lâm có trong phòng nhị tiểu thư khôngnhỉ? Nếu đúng thì thật không dễ làm.
Sở Phàm thì thào nói, rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng nhị tiểu thư ra.
Khi mở của, hắn phát hiện cửa phòng không khóa trái. Sở Phàm mừng thầm, nhẹnhàng mở cửa ra rồi đi vào phòng.
Sở Phàm mở cửa ra, trong phòng chỉ còn ánh sáng nhẹ nhàng của ngọn đèn ngủ.Hắn bắt gặp nhị tiểu thư im lặng ngủ, Sở Phàm lẳng lặng nhìn vẻ mặt thanhthuần của cô, không khỏi cười cười. Cô bé này chỉ khi ngủ mới im lặngđược.Tính cách hoạt bát của cô thật không giống tính cách của chị cô.
Sở Phàm nhìn đồng hồ, thầm nghĩ, “lúc này nhị tiểu thư cũng nên tỉnh rồi chứnhỉ? Thủ pháp của mình khiến cô bé bất tỉnh, nhưng hiện tại cũng nên tỉnh lạirồi chứ!”
Nhưng trên giường, nhị tiểu thư vẫn ngủ an lành, cô mặc chiếc áo ngủ nhỏ ,chăn chỉ che đến ngực, khiến bộ ngực còn chưa thành thục hơi lộ ra. Tuy cáinhìn của Sở Phàm rất đứng đắn, quần áo cũng không bị xốc lên, nhưng hắn có thểnhìn thấy bộ ngực của nhị tiểu thư dường như to ra một chút.
“Có phải là cô bé này âm thầm dùng sử dụng sản phẩm tăng vòng một không nhỉ?Mấy ngày không để ý, dường như ngực lại to lên một ít.”
Sở Phàm thầm nghĩ.
“Kỳ thật, ngoại trừ bộ ngực không được đầy đặn cho lắm thì tay và đùi cô nàngcũng thật mềm mại, đặc biệt là cái mông cong vểnh lên thật giống Tiểu Lâm, chỉkhông to bằng thôi.”
Sở Phàm nhân lúc nhị tiểu thư đang ngủ soi mói nhìn.
Sở Phàm lẳng lặng nhìn cô đang ngủ say. Sau nửa giờ, thân thể cô bắt đầu giậtgiật, trong miệng nói mớ “vâng”, có vẻ là sắp tỉnh dậy.
- Nhị tiểu thư, nhị tiểu thư… …
Sở Phàm nhẹ nhàng gọi.
- Ừ
Nhị tiểu thư trở mình mơ màng nhìn Sở Phàm đang ngồi bên cạnh mình, cô nỉ nonnói:
- Sở ca ca, tại sao tôi lại ngủ ở đây? Đây là nơi nào?
Hiển nhiên còn chưa tỉnh hẳn nên cô không biết mình đang ngủ trong chính cănphòng của mình.
- Cô đương nhiên ngủ trong phòng mình rồi.
Sở Phàm cười cười.
- Trong phòng của mình? A!
Nhị tiểu thư la lên một tiếng:
- Sở ca ca, tại sao anh lại ở trong phòng của tôi? Tôi nhớ rõ là tôi bị tênTrần Tuấn Sinh khốn kiếp bắt cóc mà, thế nào lại trở lại được phòng ngủ củamình?
- Lúc tôi cứu cô ra, cô rất là mệt mỏi, rồi lăn ra ngủ nên tôi đưa cô về nghỉngơi.
Sở Phàm nói.
- Thế ư?
Nhị tiểu thư cố gắng nhớ lại, sau đó dướng như nhớ được cái gì, vội vàng lalên:
- Vậy tên khốn kiệp Trần Tuấn Sinh đâu rồi? Sở ca ca có dạy dỗ nó cẩn thậnkhông vậy?
- Còn không kịp dạy dỗ gì đâu. Chính người của bọn chúng chia thành hai phebắn nhau, tình hình lúc đó rất hỗn loạn. Thế nên tôi liền ôm cô rời đi, nêncũng không biết kết quả cuối cùng như thế nào.
Sở Phàm vẻ mặt rất ngay thật nói.
- Ui trời, thật đáng tiếc. Nếu lần sau gặp lại nó thì phải dạy dỗ lại nó mộtchút mới được.
Nhị tiểu thư oán hận nói.
Sở Phàm cười thầm, hắn biết rằng nhị tiểu thư không có cơ hội này.
- Nhị tiểu thư, cô không cảm thấy đói sao?
Sở Phàm biết rằng cả đêm cô còn chưa ăn gì nên hỏi.
- Đói á?
Nghe lời Sở Phàm nói, cô chợt thấy mình rất đói bụng nên cô bảo:
- Đúng vậy, tôi cảm thấy thật đói bụng, thật là muốn ăn cái gì đó.
- Ha ha,tôi đặc biệt mua cho cô đây này.
Sở Phàm cười nói.
- Oa. Là cháo ếch, tôi rất thích cháo ếch đấy.
Nhị tiểu thư cao hứng cười, rồi xốc chăn đứng lên.
Sau khi xốc chăn lên, nhị tiểu thư bỗng trợn hết cả mắt. Trên người cô chỉ mặcchiếc áo ngủ cũn cỡn cùng với chiếc quần chíp có hình nhân vật hoạt hình!
- Thật đáng yêu!
Sở Phàm thì thào nói.
- Cái, cái gì đáng yêu?
Khuôn mặt của nhị tiểu thư đỏ mặt nói, rồi dùng chăn che lại những chỗ mẫn cảmcủa mình.
- Cái nhân vật hoạt hình kia. Tôi thề rằng tôi chỉ nhìn thấy nhân vật hoạthình đó thôi.
Sở Phàm nghiêm trang nói.
- Đáng ghét, anh, không cho phép anh được nhìn tôi, đồ háo sắc!
Nhị tiểu thư sẵng giọng nói.
- Được rồi, để tôi xoay người sang hướng khác, cho cô năm giây để mặc quầnvào đấy.
Sở Phàm quay sang hướng khác rồi bắt đầu đếm.
- Không cho anh quay lại, anh đếm nhanh như vậy người ta còn chưa mặc quầnxong, nếu anh quay lại, tôi sẽ mách chị.
Nghe nhị tiểu thư muốn mách đại tiểu thư, Sở Phàm cười khổ rồi đếm chậm dần:
- 4.1, 4.2,…….
Đến khi đếm đến 4.9 thì cô mới cho phép hắn quay đầu lại.
Lúc này, nhị tiểu thư đã thay một bộ đồ ngủ rồi, nhưng khuôn mặt đáng yêu xinhđẹp vẫn đỏ bừng.
- Hừ, tại sao nửa đêm rồi anh còn đến phòng tôi làm gì?
Nhị tiểu thư lẩm bẩm nói.
- Cô không ăn tối, nên tôi biết là nửa đêm cô sẽ đói. Vậy nên tôi cố ý đi muacháo ếch cho cô mà.
Sở Phàm đáp.
- Sở ca ca thật tốt !
Nhị tiểu thư ăn bát cháo ếch rồi cười nói.
- Đó là đương nhiên, ai bảo Sở ca ca quý cô chứ.
Sở Phàm dừng một chút rồi nói to.
- Ai nha, Sở ca ca dường như đẹp trai hơn trước đó.
Nhị tiểu thư vui vẻ cười, nghe người khác nói thích mình thật hạnh phúc.
- Chẳng lẽ Sở ca ca trước kia rất xấu trai sao?
Sở Phàm xị mặt ra hỏi.
- Không có, chỉ có hơi ngốc thôi, ha ha
Nhị tiểu thu cười rộ lên rất vui vẻ.
Sở Phàm cũng cười.
Nhị tiểu thư ăn cháo ếch được giữa chừng rồi đột nhiên làm nũng nói:
- Sở ca ca, anh bón cho tôi ăn nhé.
- Hả?
Sở Phàm hơi ngạc nhiên.
- Anh có thể bón cho chị tôi ăn cháo mà không thể bón cho tôi được à?
Nhị tiểu thư nói.
Sở Phàm gãi gãi đầu rồi nói:
- Được rồi, há mồm nào , Ooooooooooo.
- Đúng rồi nhị tiểu thư, nếu đại tiểu thư cùng Tiểu Lâm các cô ấy có hỏichuyện đêm nay thì đừng có nói chuyện cô bị Trần Tuấn Sinh bắt cóc nhé. Hãynói là cô giận tôi rồi cuối cùng là tôi đến đón cô trở về được không?
Sở Phàm vừa bón cháo cho nhị tiểu thư, vừa nói.
- Tại sao vậy?
Nhị tiểu thư khó hiểu nói.
- Những việc thế này càng ít người biết càng tốt. Hơn nữa khi đi cứu cô, tôicũng nói dối với các cô ấy như vậy.
Sở Phàm nói.
- Được rồi, Sở ca ca nói vậy cũng được nhưng anh phải đồng ý giúp tôi dạy dỗthằng Trần Tuấn Sinh một trận.
Nhị tiểu thư chẩu miệng nói.
- Được, một lời đã định.
Sở Phàm cười cười.
- Ngoéo tay, không được gạt người ta, nếu không sẽ là con chó nhỏ.
Nhị tiểu thư nói, đồng thời ngón út của cô và Sở Phàm cũng ngoắc vào nhau.
Tuy đêm đã khuya, nhưng Sở Phàm cùng nhị tiểu thư vẫn nói chuyện vui vẻ trongphòng
