Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cận Chiến Bảo Tiêu

Chương 252



Rõ ràng thái độ của Trần Tuấn Sinh đã nằm trong dự kiến của Sở Phàm.

Đối phó với người như Trần Tuấn Sinh, Sở Phàm có cả đống biện pháp để khiến gãphải mở miệng. Chỉ là vấn đề ở thời gian nhanh hay chậm mà thôi.

- Nói đi, tao đang nghe đây.

Sở Phàm nhìn sắc mặt tái nhợt của Trần Tuấn Sinh thản nhiên nói.

Trần Tuấn Sinh khóe miệng mấp máy, chậm rãi nói:

- Tất cả việc này đều đã được lên kế hoạch từ nửa tháng trước. Nửa thángtrước tao quen được một người tên là Từ Lãng. Lúc đầu tao tưởng hắn là mộtngười rất cởi mở, là một người bạn thân. Kỳ thực, hắn chính là một người thâmhiểm khẩu phật tâm xà. Hắn đầu tiên dùng một cô gái tên là A Thiến để mê hoặctao, sau đó âm thầm, âm thầm bỏ Băng Độc vào trong rượu cho tao uống. Bốn nămngày sau bất ngờ tao phát hiện ra mình bắt đầu buồn ngủ, khó chịu. Đồng thờihoàn toàn say mê A Thiến. Đúng thế, A Thiến chính là một nữ thần phóng túngdâm đãng. Đến bây giờ tao hoàn toàn không thể tự kiềm chế trước sự mê hoặc củanàng. Ghê tởm hơn chính là, tao càng lúc càng mê đắm, khó có thể từ bỏ được.

Trần Tuấn Sinh nói xong trên mặt lộ ra một vẻ mặt vừa ân hận lại vừa đau khổ.

- Băng Độc làm cho tâm tình người ta hình thành một cảm giác ỷ lại. Khả năngnghiện rất lớn, chỉ có những người có ý chí kiên cường mới có thể từ bỏ đượcthôi. Nói như vậy cái thằng Từ Lãng kia chính là người đứng đằng sau khống chếmày ư?

Sở Phàm trầm giọng nói.

- Không, không phải hắn.

Trong mắt Trần Tuấn Sinh hiện lên một cảm giác sợ hãi ghê gớm. Gã tiếp tụcnói:

- Ngay từ đầu tao cũng cho rằng tất cả đều do thằng Từ Lãng kia lén lút giậtdây sau lưng. Nhưng cuối cùng tao cũng biết người thao túng tất cả mọi việckhông phải là hắn. Mà là Trương thiếu.

- Trương thiếu à?

Sở Phàm nhíu nhíu mày, không kìm được hỏi lại.

Trần Tuấn Sinh nghe vậy thì hơi sửng sốt. Gã quả thực không ngờ đến "Trươngthiếu" mà Sở Phàm cũng không biết. Đúng vậy, ở Bắc Kinh lần đầu tiên có ngườikhông biết Trương thiếu là ai. Có một câu nói là: “Ở thủ đô, bất kỳ ai cũngđều biết Trương thiếu.”

- Trương thiếu chính là con của bí thư thị ủy. Ở thủ đô là một công tử cực kỳdanh tiếng, là một thủ lĩnh có khí phách. Tất cả việc này đều do Trương thiếusắp xếp phía sau hết.

Trần Tuấn Sinh hít một hơi thật sâu nói.

Sở Phàm nghe vậy thì không nói gì, trầm tư một lúc lâu, cuối cùng trầm giọnghỏi:

- Nói như vậy mọi hành động của mày hôm nay đều do Trương thiếu sai khiếnphải không?

- Đúng, chính là anh ta. Tôi không thể không nghe lời anh ta. Anh ta đã hoàntoàn cô lập tôi. Trước kia tôi theo anh ta cùng nhau chơi đùa nhưng hiện giờtôi trốn gặp anh ta như là giống như trốn tránh ôn thần. Đây đều là Trươngthiếu âm thầm giở trò quỷ. Thêm nữa, anh ta đã dùng Băng Độc để không chế tôi!

Trần Tuấn Sinh thống khổ nói.

Hai mắt Sở Phàm chớp động, hắn trầm giọng hỏi:

- Hôm qua tao thấy mày ở trước mặt Lâm Phi Dật thì bộ dạng khúm núm như concháu. Chuyện này rốt cuộc là thế nào?

- Lâm Phi Dật và Trương thiếu vốn là một người. Lần trước, tôi, tôi dẫn ngườiđánh hắn, hắn ghi hận trong lòng.Chính là cái con chó Lâm Phi Dật này đượcTrương thiếu nuôi dưỡng sau đó hợp tác lại đối phó với tôi. Bây giờ tôi khôngcòn gì để xấu hổ, tôi có thể nói với anh, trước mặt bọn chúng, tôi giống nhưmột con chó!

Trần Tuấn Sinh đau khổ hối hận, sau khi đã xúc động thì nói thao thao bấttuyệt.

- Mày phải phấn chấn lên, tỉnh táo lại, không được cam chịu. Đắm mình trongtrụy lạc, mày có thấy mày sống như vậy còn có ý nghĩa gì không?

Sở Phàm lạnh lùng nói.

Trần Tuấn Sinh nghe vậy thì sửng sốt. Gã không hiểu Sở Phàm nói như vậy là cóý gì.

Sở Phàm chuyển giọng hỏi:

- Lâm Phi Dật nếu đã cùng Trương thiếu hợp tác với nhau, vậy thì tao nghĩ ởđó cũng không thể thiếu Lâm Phong phải không?

- Lâm Phong? Có phải là anh họ của Lâm Phi Dật không? Anh ta vẫn luôn là nhậtvật số một dưới trướng của Trương thiếu.

Trần Tuấn Sinh đáp.

Sở Phàm cười lạnh nói:

- Quả nhiên, quả nhiên, tất cả đều như sở liệu của tao. Thằng ranh Lâm Phongnày là muốn giết tao. Thảo nào lần trước sự việc lần trước lớn như vậy ở quánbar Lam Điều mà nó lại không truy cứu!

- Sự kiện ở quán bar Lam Điều?

Trần Tuấn Sinh hơi giật mình. Hiển nhiên sự việc ở quán bar Lam Điều gã cũngnghe nói qua nhưng gã không biết sự tình bên trong. Bố của Lâm Phong cũngchính là Cục trưởng Cục Tài chính Lâm Vĩ. Những động tác của ông ta trong vụnày đã bị cục Công An đem việc này đè ép xuống, không có thông tin nên TrầnTuấn Sinh đối với việc đó cũng không hiểu rõ hết.

- Mày có biết hai chân của Lâm Phong tại sao mà bị gãy không? Chính là ở quánbar Lam Điều, tao đã đánh gãy chân của nó đấy. Bởi vì ngay cả bạn gái của taomà nó cũng dám động đến. Chỉ có điều lần sau nó sẽ không may mắn như thế, tựtao sẽ lấy mạng của nó!

Sở Phàm thản nhiên nói.

Trần Tuấn Sinh nghe vậy thì rùng mình, hơi hơi sợ hãi. Gã dĩ nhiên không ngờngười đánh gãy hai chân của Lâm Phong ở quán bar Lam Điều lại chính là SởPhàm. Đám con ông cháu cha ở thành phố cũng không ai biết. Thế mà Sở Phàm dámtự tay đánh gãy hai chân của Lâm Phong? Sau đó tại sao hắn vẫn bình an vô sự?

Trần Tuấn Sinh bắt đầu hối hận. Gã không nên làm cái việc ngu xuẩn bắt cóc nhịtiểu thư này, lại càng không nên đụng đến Sở Phàm. Gã nhớ tới lời nói của SởPhàm khi nãy, vì Lâm Phong đụng đến bạn gái của hắn nên hắn mới chặt đứt haichân của Lâm Phong. Mà bây giờ gã lại bắt cóc nhị tiểu thư, vậy thì không phảiSở Phàm cũng muốn chặt đứt chân của gã ư?

Nghĩ vậy sự sợ hãi của Trần Tuấn Sinh vốn đã giảm xuống bây giờ lại dâng lên.Hai chân gã lại run bắn lên.

Sở Phàm dường như nhìn thấu suy nghĩ của Trần Tuấn Sinh. Hắn thản nhiên nói:

- Mày không cần lo lắng. Chỉ cần mày có thái độ tốt là tao sẽ không chặt đứthai chân của mày, cũng như sẽ không chặt đứt hai tay mày làm cái gì cả.

- Cảm ơn, cảm ơn!

Trần Tuấn Sinh khốn khổ nôn ra hai chữ đó.

- Mày có biết mày đã sai lầm ở đâu không?

Sở Phàm liếc Trần Tuấn Sinh một cái rồi hỏi.

Trần Tuấn Sinh kinh ngạc nhìn Sở Phàm, hiển nhiên là gã không biết.

- Mày đã xem thường Lâm Phi Dật. Mày dẫn người đánh Lâm Phi Dật một trận ởngay nơi công cộng. Mày nghĩ hắn có thể nuốt trôi không? Chuyện đêm nay chỉ làmột màn, một màn mà chúng ta sát hại lẫn nhau. Trương thiếu, Lâm Phi Dật, LâmPhong bọn chúng ngồi yên làm ngư ông đắc lợi! Nếu như tao chết vậy thì tộidanh giết tao sẽ đổ lên đầu của mày, kết quả là mày cũng khó mà thoát được vậnhạn.

Sở Phàm thản nhiên nói.

Trần Tuấn Sinh nghe vậy thì ngẩn ra. Sau đó trong mắt gã hiện ra một tia phẫnnộ. Gã tức giận nói:

- Tôi đã nói bọn chúng làm sao có thể rộng rãi hào phóng như thế, thì ra tấtcả đều là giả dối mà thôi!

- Còn cô gái tên là A Thiến, mày nói một chút về ả đi!

Sở Phàm đột nhiên hỏi.

- Về A Thiến tôi cũng không biết nhiều. Ả là cô gái Từ Lãng giới thiệu chotôi. Tôi chỉ biết ả sống ở trong khu vườn Phong Nhã.

Trần Tuấn Sinh nói.

- Địa chỉ cụ thể!

Sở Phàm lạnh lùng nói.

- Ở phòng số 2, tầng 1, tòa nhà Phong Nhã Viên.

Trần Tuấn Sinh vội vàng nói. Hắn có chút nghi hoặc. “Rốt cuộc Sở Phàm hỏi cáinày để làm gì?”

- Tao nghĩ mày không phòng bị đến nỗi nghiện Băng Độc. Quá nửa là do cô gáicó tên là A Thiến đó đấy? Mày biết rõ A Thiến là người của bọn chúng sao vẫncòn mê mệt với cô ta?

Sở Phàm hỏi.

- Tôi, khi tôi hít Băng Độc rồi đều muốn cô ta, điên cuồng muốn cô ta. Tôikhông thể rời bỏ cô ta được, trừ khi tôi từ bỏ được Băng.

Hai mắt Trần Tuấn Sinh mơ màng nói.

- Được, tốt lắm! Cám ơn mày đã thành khẩn nói nhiều sự thật như thế cho taobiết.

Sở Phàm đột nhiên cười cười. Nụ cười vô hại nhưng Trần Tuấn Sinh không hiểusao lại cảm thấy một một sự sợ hãi vô hình nào đó.

- Được rồi, bây giờ mày cầm lấy di động gọi điện thoại cho Trương thiếu. Nóilà tao đang đến nửa đường, mà mày đã chuẩn bị tốt hết, chờ tao chui đầu vàolưới.

Sở Phàm đột nhiên nói.

- Tôi, tôi không có số điện thoại của Trương thiếu.

Trần Tuấn Sinh nói.

- Vậy lúc bình thường mày liên lạc với Trương thiếu như thế nào?

Giọng nói của Sở Phàm trở nên phát lạnh.

- Thông, thông qua Từ Lãng mà tôi lên hệ với Trương thiếu.

Trần Tuấn Sinh hết sức lo sợ nói.

- Tốt lắm, gọi cho Từ Lãng cũng được.

Sở Phàm thản nhiên nói.

Trần Tuấn Sinh nghe vậy thì cầm lấy chiếc di động rồi làm theo, gọi điện thoạicho Từ Lãng. Ở bên kia Từ Lãng dặn dò cẩn thận gã khi nào sự việc thành côngthì báo cáo lại.

Sở Phàm gật gật đầu hài lòng, nói:

- Tốt lắm, tất cả mọi việc đều đã xong. Mày nói cho tao biết xem mày còn dinguyện gì không?

- Di nguyện ư?

Con ngươi của Trần Tuấn Sinh căng lên. Ngực của gã phập phồng giận dữ. Hắn rungiọng nói:

- Mày, mày có ý gì đó? Mày không phải nói là sẽ không đánh gãy hai chân củatao sao?

- Xin lỗi, nhưng tao chưa nói là sẽ không lấy mạng của mày. Cho nên mày vẫnphải chết.

Sở Phàm nói xong thì ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng, từng chữ, từng chứ nói:

- Mày chết ở đây rồi thì mới có thể kết thúc màn kịch này. Tao mới có thểphản công lại bọn Trương thiếu.

- Đồ điên, đồ điên, mày đúng là đồ điên. Mày vẫn là một thằng khốn kiếp!

Trần Tuấn Sinh nói xong giãy giụa đứng lên, không quay đầu lại lảo đảo chạytrốn.

Sở Phàm cười lạnh một tiếng, đi đến trước mặt tay súng đã chết, nắm lấy tayphải cầm súng của gã đó, nhắm về phí Trần Tuấn Sinh đang chạy điên cuồng, nhẹnhàng khống chế ngón tay trỏ của tay súng rồi bóp cò.

Đoàng!

Trần Tuấn Sinh đang chạy bỗng dừng lại. Sau đó " ầm" một tiếng, gã đã ngãxuống đất.

Tay súng cuối cùng cũng chứng tỏ được kỷ lục chưa bao giờ thất bại của mình.Chỉ là nực cười ở chỗ lần cuối cùng mà gã thành công lại không phải dùng đểđối phó với kẻ địch của mình!

Vẻ mặt của Sở Phàm vẫn lạnh lùng như cũ. Hắn quay về phía Ngân Hồ nói:

- Ngân Hồ, cô thay đổi sơ sơ cái hiện trường này một chút. Biến thành haingười đấu súng với nhau, cuối cùng Trần Tuấn Sinh chết trong tay của tay súng.

- Dạ, chủ nhân!

Ngân Hồ nói.

- Còn nữa, không được lưu lại một chút dấu vết gì của chúng ta. Tất cả phảiđược xóa bỏ sạch sẽ.

Sở Phàm nói.

Ngân Hồ vâng lệnh đi làm, Kim Cương ở bên cạnh cũng đi trợ giúp cho Ngân Hồ.Ước chừng khoảng bảy tám phút sau tất cả mọi thứ đều sửa xong. Sở Phàm nhìnnhìn, hài lòng gật đầu nói:

- Chúng ta đi thôi, nơi này không nên ở lâu!

Sở Phàm nói xong ôm lấy nhị tiểu thư đang ngủ say, cùng Ngân Hồ và Kim Cươnglặng lẽ rời khỏi. Lúc đi qua bên cạnh Trần Tuấn Sinh, hắn thì thào nói:

- Trần Tuấn Sinh mày sẽ không phải chết một mình, mày cứ chờ đi bọn Trươngthiếu và Lâm Phi Dật, Lâm Phong. Bọn chúng sẽ phải đi xuống âm phủ cùng mày.

Trong vòng một phút đồng hồ ngắn ngủi, Sở Phàm, Ngân Hồ và Kim Cương rời khỏikhu nhà xưởng bỏ hoang không một tiếng động.

Đêm tối như mực, đen kịt một vùng, bầu không khí trong công trường bỏ hoangtràn ngập mùi máu tươi ảm đạm.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...