Cận Chiến Bảo Tiêu
Sở Phàm mơ màng tỉnh dậy, theo thói quen hắn sờ tay sang bên cạnhnhưng không giống như dự kiến, thân hình kiều điềm của Trầm Mộng Lâmkhông thấy đâu cả. Hắn sửng sốt cả người, rõ ràng là Trầm Mộng Lâmgiống như con mèo nhỏ rúc vào trong lồng ngực của hắn giờ khôngthấy đâu, bên cạnh vẫn lưu lại mùi hương cơ thể của Trầm Mộng Lâm,trên cái ga trải giường màu vàng kia vẫn còn vết máu đỏ sẫm chứngtỏ sự dịu dàng triền miên của tối hôm qua.
Sở Phàm tìm trên giường được quần lót của mình, mặc vào rồi đi rangoài đồng thời gọi:
- Tiểu Lâm. Tiểu Lâm...
- "Dạ" Tiếng của Trầm Mộng Lâm từ trong nhà bếp phát ra. Cô nói:
- Sở ca ca, anh tỉnh rồi à. Em đang làm bữa sáng trong này.
- Vậy à.
Sờ Phàm đáp lời rồi đi tới phòng bếp. Quà thật Trầm Mộng Lâm đangsửa soạn bữa sáng. Tuy vậy ánh mắt của Sở Phàm chỉ nhìn chằmchằm vào trên người của Trầm Mộng Lâm. Hắn phát hiện ra cô gái nhỏnày không ngờ lại mặc áo ngủ bằng chất liệu tơ, bên trong áo ngủlại không mặc thêm cái gì cả, nhìn thật mê người.
Sở Phàm không kìm nổi vòng ra sau lưng ôm lấy cái eo nhỏ của TrầmMộng Lâm, tiếp theo cái tay phải sờ soạng đùi của cô theo hướng từdưới lên trên.
- Đáng ghét thật. Sở ca ca làm gì vậy hả? Em đang phải nấu mìđấy.
Trầm Mộng Lâm cảm giác tay phải của Sở Phàm đã sờ đến bắp đùicủa mình, nếu tiếp tục tiến lên trên thì phải là... Cô lại khôngmặc quần lót.
- Vậy thì thôi, nhưng mà phải tặng em một cái hôn mới được.
Sở Phàm nói xong liền đặt một nụ hôn trên khuôn mặt mộc của TrầmMộng Lâm.
"Chụt" Trầm MộNG Lâm cũng hôn Sở Phàm lại một cái đồng thời nói:
- Sở ca ca, anh ra rửa mặt trước đi sau đó vào chờ em nấu mì cho anhăn.
- Đồng ý!
Sở Phàm nói xong liền bóp, cào, cấu một hồi trên cái mông tròn xoeno đủ của Trầm Mộng Lâm, rồi mới cười khì khì thẳng tiến đến nhàvệ sinh.
Sở Phàm làm vệ sinh cá nhân xong mới quay trở lại phòng của TrầmMộng Lâm lấy quần áo mặc vào. Lúc này Trầm Mộng Lâm cũng bưng haibát mì nóng hôi hổi đặt trên bàn ăn rồi lớn tiếng gọi:
-Sở ca ca, lại đây ăn sáng này.
- Anh đến đây!
Sở Phàm nói xong liền đi ra.
Trầm Mộng Lâm và Sở Phàm ngồi cùng ăn mì, cô vừa ăn vừa hỏi:
- Sở ca ca, anh thấy mì có ăn được không?
- Được. Không tồi lắm. Ăn ngon
Sở Phàm ăn ngon lành. Hắn thấy có điểm kỳ quái là tại sao TrầmMộng Lâm không bỏ thêm rau vào. Làm thế nào mà hương vị của mì nấucũng không tệ lắm?
- Hắc, hắc. Đây là do mẹ em dạy đấy.
Trầm Mộng Lâm nhìn thấy Sở Phàm ăn ngon lành cao hứng nói.
- A, nói vậy mẹ em nấu ăn giỏi lắm nhỉ?
Sở Phàm hỏi.
- Đương nhiên rồi. Đồ ăn mẹ em nấu là ngon nhất rồi.
Trầm Mộng Lâm cười duyên nói.
- Như vậy thì em phải cố gắng học được cho tốt đấy.
Sở Phàm nói.
- Vâng. Để em học xong rồi tự mình xào món rau cho anh ăn thử.
Trầm Mộng Lâm cao hứng nói.
Sở Phàm nghe vậy cười cười. Hắn biết từ nay về sau gần một nửa tâmtư của cô gái nhỏ này đã bị mình sỡ hữu.
Ăn sáng xong Sở Phàm phải rời đi, dù sao hắn cũng không ở trong nhànày lâu được. Trầm Mộng Lâm dường như không muốn Sở Phàm rời đi, côtha thiết ôm Sở Phàm không muốn rời ra.
Sở Phàm nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Trầm Mộng Lâm, tay kia ôm lấyvòng eo thon nhỏ. Hắn dịu dàng nói:
- Tiểu Lâm. em có phải muốn cùng anh Sở làm thêm một lần nữa haykhông? Buỏi sáng nghe nói có cảm giác rất thích đấy!
Một câu nói đã làm Trầm Mộng Lâm mặt đỏ bừng bừng. Cô tức giậnnguýt lườm Sở Phàm một cái đồng thời nói:
- Không cần. Buổi sáng hôm nay lúc đứng dậy, đi lại người ta thấychỗ đó có cảm giác đau đớn lắm.
- Không việc gì đâu. Lần đầu tiên ai chẳng như vậy, qua vài ngày thìsẽ tốt thôi. Đúng rồi. chuyện của anh và em không được nói cho ngườikhác biết nhé. Đây là bí mật của chúng mình, được không?
Sở Phàm dịu dàng nói.
- Vâng; thế cũng tốt. Như vậy anh Sở và em cùng giữ bí mật nhé!Trầm Mộng Lâm cười nói.
Sở Phàm nhẹ nhàng hôn lên đôi môi anh đào của Trầm Mộng Lâm đồngthời quấy phá Trầm Mộng Lâm một hồi, sau đó nói:
- Tiểu Lâm, anh phải về thôi, ngoan ngoãn ở nhà. Nếu thấy buồn thìtìm nhị tiểu thư tán gẫu nhé.
- Vâng, Sở ca ca đi từ từ thôi. Bye, bye! Trầm Mộng Lâm giơ tay vẫyvẫy Sở Phàm.
Sở Phàm tạm biệt Trầm Mộng Lâm xong liền đi xuống tầng, lái xe chạynhư bay về phía biệt thự Lam Hải.
Dọc trên đường đi, hắn suy nghĩ hàng nghìn hàng vạn lý do. Tronglòng thầm nghĩ lúc quay về biệt thự Lam Hải nên tìm cớ gì để giảithích cho mình tại sao đêm qua không về. Chuyện hôm qua giữa mình vàTiểu Lâm tuyệt không để đại tiểu thư, nhị tiểu thư biết được. Nếukhông thì hậu quả rất nghiêm trọng.
Theo một góc nhìn khác hắn lại ngầm xin lỗi Trầm Mộng Lâm. Hắn đãhoàn toàn sở hữu trọn vẹn Tiểu Lâm nhưng cái quan hệ này lại chỉcó thể duy trì âm thầm chứ không thể công khai. Bất kể thế nào đốivới Tiểu Lâm đều không công bằng. Nghĩ vậ, Sở Phàm thấy trong lòngnội tâm bấn loạn thật sự, cảm giác hoàn toàn mâu thuẫn.
Lái xe về tới biệt thự Lam Hải, Sở Phàm nhìn thấy cô Vương đang ởtrong đại sảnh. Cô Vương nhìn thấy Sở Phàm vội vàng kéo tay nhỏgiọng nói:
- Tiểu Sở, cậu đã về rồi. Cậu tối qua đi đâu vậy? Cậu có biết làđại tiểu thư chờ cậu cho tới tận 2h sáng mới đi ngủ không?
- Thế ư?
Sở Phàm nghe vậy trong lòng hơi sửng sốt, hắn xoay người lại hỏi:
- Đại tiểu thư có việc tìm cháu à?
- Chuyện này tôi không rõ lắm.
Cô Vương lắc lắc đầu.
- Vậy đại tiểu thư đã ngủ dậy chưa?
Sở Phàm hỏi.
- Cứ bình thường như thói quen thì cô ấy chắc là đã tỉnh dậy rồi.
Cô Vương trả lời.
- Vậy để cháu lên trên tìm cô ấy.
Sở Phàm nói xong liền đi lên tầng.
Đi lên tầng hai xong Sở Phàm đến trước cửa phòng đại tiểu thư lấyhết dũng khí để gõ cửa. Hắn thật không ngờ đến tối hôm qua đạitiểu thư chờ hắn tới tận 2h sáng mới ngủ, mà hắn thì tối hôm quatriền miên cùng với Trầm Mộng Lâm. Nghĩ vậy trong lòng hắn có chútday dứt, áy náy.
Ngay khi Sở Phàm đang do dự thì cửa phòng đại tiểu thư đột nhiên mởra giống như những người có chỉ số thông minh sắc sảo cao thường códự đoán được vấn đề nan giải của người khác. Đại tiểu thư đứng ởtrước cửa, thản nhiên nhìn Sở Phàm nói:
- Tiểu Sở, anh đã về rồi à?
Sở Phàm đáp lời lại, hắn nhìn đại tiểu thư thấy sắc mặt của côcó vẻ tiều tụy, hai mắt cô mang theo tia máu,rõ ràng là tối hôm quanghỉ ngơi không tốt. Tuy nhiên những điều này không chút nào ảnhhưởng đến dung nhan tuyệt thế mỹ lệ của đại tiểu thư, cô vẫn giữđược vẻ xinh đẹp cao nhã, khoan thai, lộng lẫy.
- Anh vào đi, tôi có việc muốn nói chuyện với anh. Đại tiểu thưnói.
- Đồng ý, được rồi.
Sở Phàm trả lời như một cái máy, rồi đi vào trong phòng của đạitiểu thư.
Hai người ngồi vào chỗ của mình, sau đó đại tiểu thư nhìn Sở Phàmhỏi:
- Tiểu Sở, tôi thấy anh rất có năng lực. Anh có nghĩ là phải pháthuy tốt nhất cái năng lực của chính mình không?
- Tôi, tôi có năng lực gì đâu. Tôi nghĩ rằng bảo vệ tốt đại tiểuthư và nhị tiểu thư như vậy là đủ rồi.
Sở Phàm nói.
- Tiểu Sở, tôi tin tưởng anh có đủ năng lực để bảo vệ chúng tôi.Cái tôi nói chính là năng lực khác của anh, ví dụ như năng lực vềlĩnh vực kinh doanh. Anh nắm trong tay năng lực có thể nhìn thấy đượcđại cục, tầm nhìn xa trông rộng về khả năng kinh doanh. Tôi đang muốntìm vị trí thích hợp cho anh, khẳng định anh sẽ làm nên được nghiệplớn.
Đại tiểu thư nói.
Sở Phàm chợt nhớ tới đại tiểu thư từng nói với hắn rằng chính côthích những người đàn ông có khát vọng. Mà dì Mi cũng đã nói vớihắn rằng trừ phi hắn ở trên đỉnh cao sự nghiệp, nếu không cô cũngsẽ không quay về. Nghĩ vậy thâm tâm Sở Phàm chợt lay động; có lẽchính mình cũng nên tự tạo riêng cho mình một giang sơn.
- Ý tứ của đại tiểu thư là....?
Sở Phàm nghe trong lời nói của đại tiểu thư còn có ẩn ý, bởi vậyhỏi.
- Tôi đã bàn bạc với ba tôi. Nếu anh đồng ý thì tôi có thể trựctiếp mời anh làm cố vấn cho tập đoàn hoặc làm trợ lý cho tôi. Nếuanh muốn làm việc độc lập với tôi thì tôi cũng có thể thu xếp anhlàm quản lý mảng kinh doanh. Nói tóm lại, nếu anh đồng ý ở vị trínào thì đều thu xếp cho anh được, thậm chí cả vị trí tổng tài củatôi. Tôi cảm thấy anh còn thích hợp hơn so với tôi khi ở vị trí này!
Đại tiểu thư chậm rãi nói.
Sở Phàm nghe vậy trong lòng hơi sửng sốt. Lúc sau hắn vội vàng xuatay nói:
- Không được, không được. Tôi làm sao mà đủ tư cách làm tổng tàiđược. Đầu tiên là văn bằng của tôi không đủ điều kiện, mà đại tiểuthư đột nhiên ủy quyền cho tôi trọng trách của công ty như vậy thìđoàn kết nội bộ không tốt. Bởi vì chắc chắn có rất nhiều vị lãothành trong công ty không phục, sẽ nhiều dư luận không tốt cho sự đoànkết nội bộ công ty và sinh ra ảnh hưởng bất lợi.
- Tôi coi trọng chính là ờ năng lực của anh mà không phải là vấnđề bằng cấp. Cho dù anh tốt nghiệp tiến sỹ của đại học Harvardnhưng mà như thế cũng chỉ là sách vở, chỉ hiểu được lý thuyết,nếu năng lực kém cỏi thì chắc chắn tôi cũng không trọng dụng bằnganh, về phần ý kiến của anh rằng ảnh hưởng đến vấn đề nội bộ củacông ty, ảnh hưởng thì không thể tránh khỏi rồi. Nhưng với năng lựckiệt xuất của anh, tôi nghĩ rồi bọn họ cũng phải bị thu phục thôi.
Đại tiểu thư nói.
- Tôi thấy không được ổn. Theo như lời đại tiểu thư. Tôi cảm thấyhứng thú nhất với vị trí trợ lý của tổng tài. Bởi vì vị trítrợ lý này chẳng qua chỉ tồn tại giữa tôi và đại tiểu thư, mặtkhác cũng không nằm trong các vị trí chính thức trong nhân sự củaTập đoàn. Nói cách khác, tôi làm trợ lý của đại tiểu thư, nguyệný thay cô giải quyết các vấn đề khó khăn nhưng không muốn tồn tạichức danh trong Tập đoàn. Đại tiểu thư cảm thấy thế nào??
Sở Phàm nói.
Đại tiểu thư nghe vậy trong lòng cảm động khôn xiết. Sở Phàm tìnhnguyện đảm đương vị trí là trợ lý cho nàng, nguyện ý thay nànggánh vác công chuyện nhưng lại không muốn danh chính ngôn thuận giữmột chức vụ nào trong Tập đoàn cả. Nàng không biết vì sao Sở Phàmlàm vậy, nhưng nàng biết rằng Sở Phàm nguyện ý làm mọi chuyện làvì nàng.
- Tiểu Sở, anh căn bản không cần ẩn thân mình sau người khác. Tàinăng của anh phải chính diện bộc lộ. Anh với tư cách trợ giúp chotôi thì anh sẽ không có tiếng tăm gì cả, không ai biết đến!
Đại tiểu thư nói.
Sờ Phàm ảm đạm cười, nói:
- Tôi không cần người khác biết. Tôi từng nói qua tôi làm các chuyệnnày đều vì đại tiểu thư. Lời này vĩnh viền không thay đổi, vì đạitiểu thư tôi có thể làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần đại tiểu thư vuivẻ là được.
Đại tiểu thư nghe vậy trong tâm hồn khẽ rung động, ánh mắt vụt sánglên, nhẹ nhàng cúi đầu. Trong lòng trăm mối cảm xúc ngôn ngang, mộtloại cảm giác ấm áp giống như thủy triều kéo úp đến thể xác vàtinh thần của cô.
