Cận Chiến Bảo Tiêu
Rất nhiều người đàn ông đều có một ý nghĩ dâm dục trong đầu: “Một người congái tuổi còn trẻ, dung mạo mỹ miều, gợi cảm quyến rũ uống rượu vào một lúc,mặc kệ cô ấy say giả hay say thật thì khi cô ấy mềm nhũn nằm trong lồng ngựccủa mình, trao tất cả những gì trên người cô ấy cho mình bảo hộ. Lúc này mìnhôm cô gái ấy cảm giác như ôm cả giang sơn thiên hạ trong vòng tay vậy”
Sở Phàm tay phải ôm lấy thân thể mềm mại của Trầm Mộng Lâm từng bước chậm rãiđi ra cửa quán rượu. Trên sàn nhảy lúc này các cặp mắt như hổ đói chăm chúnhìn thèm nhỏ dãi không thôi chỉ có thể vớt vát nhìn nốt cặp mông tròn trĩnhcủa Trầm Mộng Lâm từ từ biến mất trong tầm mắt. Bình thường mà nói, ở quán barmà gặp phải các cô gái xinh đẹp, gợi cảm, quyến rũ, tươi ngon mọng nước nhưTrầm Mộng Lâm thì bọn đàn ông này tuyệt đối không dễ dàng buông tay như vậy.Ít nhất phải vây quanh đùa giỡn một phen để từ đó có thể chiếm được một chúttiện nghi như sờ đùi, sờ ngực … Mà nếu buổi tối đó có thể thu phục được cô gáiđó đi ra chỗ khác thì lại kiếm chác được quả lớn rồi. Nhưng đêm nay bọn họđược diện kiến Trầm Mộng Lâm xinh đẹp quyến rũ, xáp lại gần xem cũng không dámsuồng sã quá, nguyên nhân rất đơn giản, đó là có sự hiện diện của Sở Phàm.
Nửa người trên của thân thể Trầm Mộng Lâm mềm nhũn nằm im trong lồng ngực SởPhàm. Cánh tay phải vững chắc của Sở Phàm mạnh mẽ ôm lấy lưng cô, gián tiếpcho cô một điểm tựa. Bởi vì thân thể của hai người ép sát nhau để lách qua đámngười nên bầu ngực trái của Trầm Mộng Lâm hoàn toàn bị đè nén. Hơn nữa sự ấmáp của thân thể và mùi trên cơ thể của Sở Phàm truyền tới làm Trầm Mộng Lâm cócảm giác kích thích ngây ngất. Đột nhiên trong đầu cô nảy sinh một ý niệm màchính cô cũng phải thấy kinh ngạc: “Được nép đầu vào bộ ngực rộng lớn ấm ápcủa người đàn ông của mình, dù cho con tạo xoay vần, thế gian biến đổi cũngđều mặc kệ.”
Không thể phủ nhận đàn ông đều là loại chỉ được cái mã bề ngoài. Trong quánbar rất nhiều người chiêm ngưỡng nhìn Trầm Mộng Lâm. Cô gái nhỏ lúc này giốngnhư con mèo nhỏ nép gọn trong lồng ngực Sở Phàm, tùy ý Sở Phàm ôm cô đi ra.Điều này không thể nghi ngờ rằng đây là vinh hạnh cực lớn của Sở Phàm, bởi vậymặc dù đã đi ra khỏi quán rượu nhưng Sở Phàm vẫn còn cảm giác lâng lâng, đắmchìm trong niềm vinh hạnh đó.
Sở Phàm đỡ Trầm Mộng Lâm lên xe. Lên xe xong, khuôn mặt trắng nõn của TrầmMộng Lâm đỏ ửng cả lên lại càng làm tăng thêm sức hấp dẫn mê người. Rời khỏivòng tay Sở Phàm, Trầm Mộng Lâm cảm giác dường như thân thể hai người vẫn hòalàm một. Mặc dù đã xa rời vòng tay nhưng sự ấm áp để lại trong lòng như vẫnđang còn sự ôm ấp vậy. Trầm Mộng Lâm không muốn rời xa cảm giác này.
Sở Phàm lái xe, trên mặt thể hiện sự kiên nghị lạnh lùng. Trầm Mộng Lâm quayđầu, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào một bên mặt Sở Phàm, các đường nét củakhuôn mặt hiện rõ ràng, nhìn kỹ thì thấy có sức hấp dẫn mê người. Trần MộngLâm trong lòng vừa hơi xúc động thì hô hấp bắt đầu dồn dập dần. Cho tới bâygiờ vô số trái tim của thanh niên đều là tù binh của cô, còn trái tim của côlại chưa giao cho ai một lần. Mà nay, cô lại không rõ ràng lắm có phải là tráitim của mình đã bị Sở Phàm giam giữ rồi hay không? Cô chỉ có một khát vọng,khát vọng có thể tiến gần hơn để có một chút ấm áp từ thân thể của Sở Phàm.
Con người sinh ra có nhiều cái đầu tiên đều là vô tình bỏ qua mất. Cô nhớ rõràng cái ôm lần đầu tiên là do lơ đãng mà bị Sở Phàm đoạt mất, mà cái nụ hônđầu tiên của chính mình lại trong trạng thái thần trí mê man không ý niệm lạihiến dâng cho Sở Phàm… Đối với một cô gái mà nói thì trong cuộc đời có baonhiêu lần đầu tiên khó quên như vậy?
Nụ hôn đầu tiên đó xem như là là sự ghi lòng tác dạ cho lần đầu tiên thân thểgiao hòa. Vậy sự ghi lòng tạc dạ của lần đầu tiên là dâng hiến cho ai đây? Chohắn chăng?
Trầm Mộng Lâm trong đầu đầy suy nghĩ, trong tâm hồn thiếu nữ của cô có phầnhỗn loạn. Cô nhìn về phía Sở Phàm, ánh mắt có vẻ rất phức tạp.
- Tiểu Lâm, có phải là đi theo tiểu khu này vào không?
Sở Phàm lái xe dựa theo chỉ dẫn của Trầm Mộng Lâm tới một khu nhà phong nhãhỏi.
Sở Phàm lái xe tiến vào trong khu nhà khá phong nhã, Trầm Mộng Lâm chỉ dẫn chobiết dừng lại tại đơn nguyên 3 trước mặt.
-Sở ca ca, anh đưa em vào phòng được không?
Trầm Mộng Lâm chu cái miệng nhỏ nhắn nói.
- Có thể mà. Chỉ sợ kinh động đến bố mẹ em khiến họ nghi ngờ thôi.
Sở Phàm nói.
- Không việc gì đâu. Đưa em đi lên thôi, ngay tại phòng 2 tầng ba mà.
Trầm Mộng Lâm không đồng ý buông tha nói.
- Được rồi!
Sở Phàm xuống xe, mở cánh cửa bên cạnh ghế phụ. Trầm Mộng Lâm đi ra rồi cùnghắn tiến thẳng lên tầng trên.
- Đây là chìa khóa, Sở ca ca mở cửa đi.
Hai người đi lên tầng ba sau đó Trầm Mộng Lâm lấy ra cái chìa khóa đưa cho SởPhàm, nói.
Sở Phàm cầm chìa khóa mở cửa, giúp Trầm Mộng Lâm đi vào trong phòng. Trongphòng chỉ bật mỗi bóng đèn trần bởi vậy trong phòng có vẻ mờ mờ ảo ảo.
Trầm Mộng Lâm vào phòng đặt túi xách tay trên ghế sofa, cởi bỏ đôi giày caogót dưới chân quăng ra ngoài. Tiếp theo cô như một con quỷ nhỏ xinh đẹp yêu mịtrong phòng khách, nhún nhảy xoay tròn.
- Tiểu Lâm, nhẹ thôi, nhẹ thôi, đừng để bố mẹ em tỉnh dậy.
Sở Phàm vội vàng nói.
Trầm Mộng Lâm nghe vậy nở nụ cười quyến rũ, xoay người liên tiếp mấy vòng đếntrước mặt Sở Phàm. Ngón tay phải của cô vuốt nhẹ hai má Sở Phàm, trượt nhẹ qualồng ngực của Sở Phàm, thẳng hướng tiến xuống đến vị trí bụng của Sở Phàm thìdừng lại, nếu xuống thêm chút nữa thì là vùng cấm của hắn rồi.
Trầm Mộng Lâm đôi mắt quyến rũ nhìn Sở Phàm, nở nụ cười yêu mị, nói:
- Ngốc thế, hôm nay ba mẹ em không ở nhà. Là em lừa anh rằng ba mẹ ở nhà, haha, bị lừa nhé?
Sở Phàm sau một lúc lâu mới phản ứng lại được, tay hắn bắt lấy vòng em thonnhỏ của Trầm Mộng Lâm nói:
- Được lắm, cô bé con như em cũng dám lừa anh, để xem anh làm như thế nào đểtrừng trị em.
- Không cần, được rồi, được rồi. Anh Sở mau dừng tay đi, em sai rồi, a, a…!
Trầm Mộng Lâm dáng thảm thương, vừa chạy vừa cầu xin tha thứ.
Sở Phàm đương nhiên là không khinh địch mà buông tha như vậy. Hắn đuổi theoTrầm Mộng Lâm, chạy vòng tròn theo hai cái ghế sofa trong phòng khách.
Đột nhiên, Trầm Mộng Lâm trượt chân một cái. Cô kêu “A!” một tiếng sợ hãi,thân hình ngửa ra sau, muốn ngã xuống. May mắn Sở Phàm đúng lúc từ phía sautới, hắn vội vàng đưa tay ôm đỡ lấy Trầm Mộng Lâm, theo đà lộn về hướng ghếsofa. Cuối cùng cả hai người đều bình yên trên ghế. Mấy giây trôi qua, Sở Phàmôm Trầm Mộng Lâm đỡ ngay ngắn nằm trên ghế, lúc này hai người mặt đối mặt, đôimôi hai người cách nhau khoảng hơn chục phân.
Sở Phàm nhìn Trầm Mộng Lâm nằm trên ghế sofa, nhìn đôi mắt đang còn đong đầyvẻ mị hoặc. Trong lòng hắn vừa hơi xúc động, thì một bộ phận trên thân thể hắnkịch liệt phát sinh biến hóa, đột nhiên hoành tráng đè lên phần thân dưới củaTrầm Mồng Lâm. Cũng không biết Sở Phàm là cố ý hay như thế nào, tóm lại TrầmMộng Lâm cảm thấy sung sướng thật sự. Mặc dù nói là đang cách nhau bộ quần áonhưng Trầm Mộng Lâm cảm nhận được cái kia của Sở Phàm có kích thước kinhngười.
Trầm Mộng Lâm gương mặt đỏ bừng giống như là trái táo trên đỉnh núi Phú Sĩ.Tim cô nhảy “bùm, bùm”, hô hấp từ từ dồn dập. Cô cảm ứng được rõ ràng một cảmgiác hưng phấn khác thường trước giờ chưa có. Mà cô lặng yên chịu đựng sự đèép, khinh nhờn của Sở Phàm. Sự tình này chưa bao giờ trải qua nhưng Trầm MộngLâm phát hiện ra chính mình rất chờ mong Sở Phàm đè ép cô như vậy, thậm chí côcòn chờ mong Sở Phàm có hành động tiến thêm một bước nữa.
Cô không biết là mình đang làm sao nữa. Tóm lại, cô cảm thấy mình đã toàn tâmchuẩn bị tốt để nghênh đón sự xâm phạm và khinh nhờn của Sở Phàm. Cô phát giácra là bản thân mình thật sự thích tình huống này, ngẫu nhiên xuất phát điểm từTiểu Ngốc Ngốc, nhưng lại là người đàn ông làm cho người ta có cảm giác cực độan toàn.
Nếu đã là người đàn ông của mình thích thì tất cả những cái gì thuộc về mình,kể cả việc dâng hiến toàn bộ thân thể cũng sẵn lòng, cho dù là về sau khôngthể cùng người đàn ông này sống đến bạc tóc răng long, nhưng như thế tuổithanh xuân của mình sẽ không hề nuối tiếc. Ít nhất tuổi thanh xuân của mình ởthời kỳ tươi đẹp nhất đã rực rỡ, nóng bỏng, sống như ánh hào quang chói lòa,như thế là đủ lắm rồi. Điều này bình thường giống như con mãnh thú và dòngnước lũ, một khi đã tràn ra thì dù là hòa thượng hay tội phạm cũng không quantrọng, huống chi Sở Phàm còn không phải là hòa thượng nữa.
Giờ phút này khuôn mặt ửng hồng nở nụ cười nhẹ của Trầm Mộng Lâm, đôi mắtquyến rũ hơi nhắm, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi hướng lên trên dường như là chờmong Sở Phàm xâm lấn. Sở Phàm cúi đầu nhẹ nhàng đặt nụ hôn trên cái miệng nhỏnhắn đỏ tươi của Trầm Mộng Lâm. Trầm Mộng Lâm yêu kiều rên lên một tiếng, haitay không kìm nổi đặt trên vòng eo của Sở Phàm, hai chân hơi hơi duỗi ngang radường như là để tạo cơ hội tốt để Sở Phàm tiếp tục tiến lên đè ép.
Thân thể Sở Phàm đè trên thân hình khêu gợi nhỏ bé của Trầm Mộng Lâm, cảm thụđược sự mềm mại của bộ ngực. Bờ môi của hắn tham lam và thèm khát hút cái lưỡithơm tho của Trầm Mộng Lâm, hai tay vuốt ve cánh tay ngọc của Trầm Mộng Lâm.Sở Phàm giống như một con sói đang đói khát, hoàn toàn triệt để bộc phát bảntính tham sắc của mình.
Chính xác là đối mặt với tiểu mỹ nhân Trầm Mộng Lâm, nếu ai không như con sóiđói thì chứng tỏ rằng chức năng thận của kẻ đó có vấn đề hoặc giới tính của kẻđó có phần lệch lạc.
- Đừng, đừng anh…
Trầm Mộng Lâm thở hổn hển đến mê người. Trên mặt cô ửng hồng, hai chân đã muốnsít sao kẹp chặt lưng áo Sở Phàm. Cô khẽ nói:
- Anh, vào phòng em ấy!
Sở Phàm nghe vậy thì ôm chặt lấy Trầm Mộng Lâm đứng lên. Vào trong khuê phòngcủa Trầm Mộng Lâm một mùi thơm nhè nhẹ lững lờ trôi làm thú tính Sở Phàm tăngvọt. Hắn đặt Trầm Mộng Lâm trên giường, cúi người xuống đè lên người của TrầmMộng Lâm.
Sở Phàm chậm rãi cởi bỏ hết quần áo trên người Trầm Mộng Lâm đi. Lúc này thânthể lả lướt mềm mại, mịn màng mượt mà, trơn nhẵn mà lại đầy đặn của Trầm MộngLâm hiện ra trước mắt. Thời điểm này ánh mắt của Sở Phàm như bắn ra các tialửa. Trầm Mộng Lâm nhìn ánh mắt tràn ngập thú tính của Sở Phàm, cô cũng rấtxấu hổ khi phát hiện ra là mình cũng không chút thẹn thùng. Ngược lại tronglòng cô cảm thấy tràn đầy hưng phấn và cảm giác chờ mong khi Sở Phàm chằm chằmnhìn vào thân thể của cô. Dù sao, người đàn ông này đang thưởng thức thân thểcủa mình.
Cho tới lúc này, Trầm Mộng Lâm vô cùng tự tin với bộ ngực của mình, bất kể làsự đầy đặn hay độ cong của ngực đều phải làm Kỷ Tiêm Vân và Tô Phỉ ước ao. Vìthế cô rất tự hào khi tiếp nhận sự vuốt ve xâm phạm của Sở Phàm trên bộ ngựccủa mình. Khi Sở Phàm cúi đầu vào khe dài giữa 2 bầu ngực, cô thậm chí theobản năng còn vươn hai cánh tay đè đầu của Sở Phàm xuống dường như là muốn đầucủa Sở Phàm chôn sâu trong ngực của mình hơn.
Đối với các tình huống như thế này thì Trầm Mộng Lâm lần đầu tiên gặp phải.Bởi vậy cô bị động tùy ý Sở Phàm vuốt ve và hôn hít. Nhưng đúng là đối vớiphương diện này cô có thiên hướng giác ngộ cao, theo bản năng cô dạng mở haichân mở ra khoảng tối thần bí nghênh đón Sở Phàm, giữa khoảng tối thần bí nàysuối nước trong suốt chảy ra như chờ mong Sở Phàm tiến đến.
Đối với việc này thì Sở Phàm không phải lần đầu tiên gặp phải. Thân thể gợicảm và khả năng thuần thục của dì Mi đã dạy dỗ hắn gần như trở thành mộtchuyên gia. Bởi vậy thủ đoạn của hắn rất cao siêu, đã dụ dỗ Trầm Mộng Lâm phátra những tiếng rên rỉ chết người. Hắn cảm thấy bất kể chuyện gì xảy ra, đượcsở hữu thân thể trắng mịn mềm mại của Trầm Mộng Lâm cũng là niềm hạnh phúc lớnlao.
Cái gì đến sẽ đến, thời điểm Sở Phàm đi vào, Trầm Mộng Lâm không kìm nổi kêulên “a!”, một tiếng đau đớn. Tuy động tác của Sở Phàm đã rất chầm chậm, nhẹnhàng nhưng đối với lần đầu tiên thì như vậy chưa đủ.
Trầm Mộng Lâm mặc dù trước đây tìm hiểu qua đã biết lần đầu tiên bao giờ cũngrất đau đớn, nhưng cô không ngờ đau như vậy… Ôi, đau…Nỗi đau của cô đọng lạithành giọt nước mắt tinh khiết trên khóe mắt. Sở Phàm vô cùng xúc động tronglòng, hắn cúi người xuống hôn nhẹ khóe mắt của Trầm Mộng Lâm. Trầm Mộng Lâmcảm nhận được tình yêu dịu dàng của người đàn ông đang nằm trên người mình....Ôi, vuốt ve dịu dàng cũng là một khoái cảm kích thích cao độ. Dần dần, TrầmMộng Lâm không còn thấy đau nữa, mà theo bản năng hơi nâng mông lên, phối hợpvới động tác của Sở Phàm. Giờ phút này, cô đã hoàn toàn đắm chìm trong khoáicảm. Cô không còn kiềm chế nổi, thở gấp, rên rỉ, hai tay tóm chặt lấy gagiường, ngấu nghiến. Cô cảm thấy mình cũng đang không chịu đựng nổi, cảm thấychỉ muốn liên tiếp tiến tới luôn.
- Ôi, không được, nhẹ thôi, nhẹ thôi, Sở ca ca, nhẹ thôi…. a…
Vẻ mặt Trầm Mộng Lâm gấp gáp, hơi thở dồn dập, thân thể mềm mại run rẩy, cáimông chổng lên, hai tay lúc này đang siết chặt thắt lưng Sở Phàm, bởi dùng sứcquá mạnh nên lưng Sở Phàm hiện lên một vết đỏ hồng.
Nhìn thấy biểu hiện của Trầm Mộng Lâm, thú tính trong người Sở Phàm bùng nổ.Hắn hoàn toàn không bận tâm tới lời cầu xin tha thứ của Trầm Mộng Lâm đượcnữa, động tác trên người ngày càng nhanh mạnh.
“A” Trầm Mộng Lâm quát một tiếng to, tiếp theo cả người cô thẳng đuột ở trêngiường, hoàn toàn bất động, hai mắt nhắm nghiền, trên khuôn mặt ửng hồng là vẻmãn nguyện cho thấy dấu hiệu vừa lên đỉnh. Thân thể của cô run lên từng đợt,bộ ngực, cái mông của cô cũng run rẩy từng đợt như vậy. Trong thời khắc này,đầu óc cô trống rỗng, cả người như lơ lửng trong sương mù.
Tiếp theo, Sở Phàm cũng kêu lên tiếng: “Ôi!”, cả người hắn đè lên trên ngườiTrầm Mộng Lâm. Tinh hoa trong người hắn đã lưu lại trong cơ thể của Trầm MộngLâm. Hai người ôm nhau, hưởng thụ cảm giác sung sướng sau giờ phút chinh chiếnmãnh liệt.
Một lúc lâu sau, lửa dục trong lòng Sở Phàm đã rút bớt một ít, bộ ngực nõn nàmềm mại như ngọc làm trong lòng hắn có cảm giác ấm áp. Hắn hôn nhẹ lên khuônmặt ngọc của Trầm Mộng Lâm, dịu dàng hỏi:
- Vừa rồi có phải rất đau phải không?
- Vâng ạ, nhưng sau này sẽ không đau nữa… Nhưng mà rất thoải mái!
Trầm Mộng Lâm mặt ngọc thẹn thùng trả lời.
- Động tác của anh có phải mạnh bạo quá không? Lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơnnhé?
Sở Phàm nói.
Trầm Mộng Lâm nghe vậy khuôn mặt càng ửng đỏ thêm. Hai mắt cô tràn ngập sự uoán, cô nhìn Sở Phàm rồi nói:
- Lần này chưa kết thúc mà đã đòi thêm thêm lần sau à?
- Bé yêu ơi, hóa ra em còn chưa muốn ngừng, nếu không sao lại nói lần nàychưa có kết thúc? Yên tâm đi, đêm nay anh sẽ làm em khoái hoạt thì thôi!
Sở Phàm cười cười.
- Đáng ghét!
Bàn tay trắng muốt của Trầm Mộng Lâm đánh tới, Sở Phàm gan lì chịu đựng.
Hai người tỉ tê tâm sự những lời tình yêu, ai cũng không muốn rời ra cả.
Trên chiếc ga giường màu vàng hiện lên vết máu đỏ tươi như cánh mai lạc làm tôđiểm thêm vẻ đẹp của tấm ga giường, nhìn ra thì thấy được đây là vết máu tronglần đầu tiên của Trầm Mộng Lâm.
Rốt cuộc thì cũng xô ngã được cô gái nhỏ yêu mị xinh đẹp Trầm Mộng Lâm. Đừngcó nói là các bạn đọc, dịch giả dịch xong cũng ngã lăn quay ra rồi, hic hic.
