Cận Chiến Bảo Tiêu
Sở Phàm dần dần tỉnh lại, hai mắt mở ra thì thấy đại tiểu thư cùng Tô Phi, haingười đang chia nhau ngồi ở hai bên trái phải, thân thể thì cúi xuống, trongmắt đầy vẻ ân cần mà nhìn hắn ta. Trong một khắc đó, Sở Phàm chỉ cảm thấytrong cơ thể, luồng máu nóng đã tắt khi bị ngâm trong nước lạnh kia đã lại mộtlần nữa sôi trào. Bỏ mịe! Đồng Tử công của hắn lần thứ tư, không lần thứ nămbùng phát!
Sau khi thấy đại tiểu thư cùng Tô Phi đang cúi xuống mà Sở Phàm từ dưới ngướcnhìn lên trên, lại đúng ngay tại vị trí bộ ngực của cả hai người bọn họ. Hắnbỗng phát hiện ra hai cái rãnh, hai cái khe rất sâu, đúng vậy là rất sâu, rấtrất sâu. Hắn lại nghĩ, nếu mình mà bị ngã vào trong đó, vào giữa một trong haicái khe này thì nhất định sẽ tan xương nát thịt, đến cả hài cốt cũng khôngcòn. Hắn lại tổng kết ra một câu nữa: Con gái xinh đẹp chẳng những là hổ màhơn nữa còn là một cái khe rất sâu, rất rất sâu.
Những lời này của hắn nói ra ngẫm lại cũng thấy đúng. Trên người con gái vốncó rất nhiều khe, và những cái khe này mơi là cái khiến cho nam nhân vì đó màđiên cuồng, vì đó mà mất hồn, vì đó mà mê muội!
- Tiểu Sở, anh tỉnh rồi! Thật tốt quá!
Đại tiểu thư thấy Sở Phàm đã mở mắt nên vẻ mặt nàng có vẻ rất cao hứng nói.
- Thiên linh linh, địa linh linh. Tiểu hòa thượng, anh rốt cục cũng đã tỉnh.Vừa rồi làm chúng tôi lo lắng gần chết!
Tô Phi cũng cao hứng nói.
Sở Phàm nghe xong thì trong lòng lại càm thấy không vui. Ánh mắt hắn đảo quabộ ngực của Tô Phi, thầm nghĩ:
" Tiểu Phi này đúng là hung đại vô não! Rõ ràng mình đã nói với nàng ta rằngtôi trên đầu có tóc, vậy mà nàng hết lần này tới lần khác gọi mình là ' tiểuhòa thượng'. Thật đáng giận! Nhị tiểu thư với đại tiểu thư bình thường đều bảomình ngốc, nhưng theo mình thấy Tiểu Phi so ra còn ngốc hơn cả mình!"
Chỉ nghĩ vậy và rồi Sở Phàm cũng đã bình thường trở lại. Hắn cũng không so đovới Tô Phi, người còn ngốc hơn cả hắn. Nàng ta gọi thế nào thì cứ kệ để chonàng gọi chứ sao.
Nhị tiểu thư đang chuẩn bị chạy gọi Trương bá nhưng thấy Sở Phàm đã tỉnh lạinên cũng cao hứng chạy tới, nói:
- Oa, Tiểu Ngốc Ngốc. Anh tỉnh lại rồi...
- Tôi.. bụng tôi trướng quá, đầu còn hơi choáng nữa!
Sở Phàm thì thào nói. Không thể không công nhận khả năng diễn xuất của Sở Phàmquả thức rất thần kỳ. Hắn đúng ra không nên đi làm vệ sĩ mà nên đi làm diễnviên là tốt nhất.
- Anh vừa rồi ngã xuống bể bơi nên có thể đã bị uống nước. Nhưng lúc ngãxuống đó sao anh không đứng lên? Nước trong bể cùng lắm chỉ tới cằm của anhthôi mà.
Đại tiểu thư khó hiểu nói.
- Tôi... tôi không biết. Nhị tiểu thư nói nước trong bể rất sâu mà tôi lại bịnàng không cẩn thận đẩy xuống nên có thể do không biết bơi dẫn tới việc quákhẩn trương.
Sở Phàm lúng túng nói.
Nhị tiểu thư nghe xong cũng có chút xấu hổ. Dù sao thì nàng chính là người đãđẩy Sở Phàm xuống bể bơi, bởi vậy nàng tỏ vẻ xin lỗi, nói:
- Tiểu Ngốc Ngốc, là tôi không tốt khi đẩy anh xuống. Anh không phải cảm thấychoáng vàng sao. Lại đây, để tôi day huyệt cho anh, xem như là lấy công chuộctội..
Sở Phàm nghe vậy, vội vàng đứng lên nói:
- Không choáng, giờ thì không choáng nữa, tôi đã khá hơn nhiều rồi.
Nhị tiểu thư nghe mà trong lòng mất hứng, nàng nghiêm mặt tỏ vẻ hung dữ, haitay chống hông, lớn tiếng nói:
- Sở Phàm, anh nói vậy là có ý gì?
Sở Phàm bỗng cảm thấy rét một cách bất bình thường khi nghe tiếng quát có đê-xi-ben cao tới vậy của nhị tiểu thư. Hắn quay đầu nhìn nhị tiểu thư, thấy nétmặt nghiêm nghị đầy vẻ hung dữ của nàng rồi cả ánh mắt đầy lửa giận đang nhìnchằm chằm vào hắn. Sở Phàm lẩm bẩm nói:
- Tôi...tôi không có ý gì cả.
- Anh trông tôi thế nào hả? Tôi đáng sợ như vậy sao? Tôi giống một con cọpcái ư?
Nhị tiểu thư lớn tiếng nói.
- Không.. không giống!
Sở Phàm nói.
- Vậy anh gì sao lại sợ tôi như vậy?
Nhị tiểu thư hỏi dồn.
- Tôi.. tôi không phải sợ mà là...
Sở Phàm chẳng biết nói cái gì cho phải.
- Vậy hãy đứng nguyên đó để tôi day huyệt Thái Dương cho anh!
Nhị tiểu thư nói xong liền đi đến trước mặt Sở Phàm rồi nhẹ nhàng day dayhuyệt Thái Dương của Sở Phàm. Sở Phàm cao hơn nhị tiểu thư nữa cái đầu nên hắnphải cúi đầu xuống. Từ trên cao nhìn xuống, thông qua một khe hở dài ở trướcngực nhị tiểu thư, hắn trông thấy...thấy đôi nụ hoa trắng như tuyết vẫn cònđang trong thời kỳ “chúm chím sắp nở”.
Từ đôi mắt của Sở Phàm chợt lóe lên tiếu ý rất khó phát hiện. Hắn thầm nghĩ:
" Cho dù có là một con hổ thực sự tôi còn chẳng sợ nên sao có thể sợ một congái nhỏ bé như cô được chứ? Cẩn thận đừng để tôi ăn mất là tốt lắm rồi!"
Tô Phi ở một bên nhìn thấy một cảnh như vậy đã sớm mím miệng cười. Nàng đươngnhiên là cười cái vẻ mặt khôi hài không được tự nhiên kia của Sở Phàm.
Còn Đại tiểu thư ở một bên chỉ buông tiếng thở dài, thầm nghĩ, về sau chẳngbiết Tiểu Sở phải ăn bao nhiêu thiệt thòi của cả Tiểu Vân lẫn Tiểu Phi đây!
Thực ra, những lời này của đại tiểu thư phải nói ngược lại mới đúng. Phải nóilà nhị tiểu thư cùng Tô Phi, không, phải cả nàng nữa, sau này chẳng biết sẽ bịSở Phàm chiếm bao nhiêu tiện nghi đây!
....................................
Buổi chiều, khi Tô Phi đã về nhà và cũng bởi vì ngày mai còn phải đi học nênsau khi nhị tiểu thư tiễn Tô Phi trở về liền nói mình muốn lên lầu tắm mộtcái. Sở Phàm nghe được, ngay lập tức, trái tim hắn " Thình thịch, thình thịch"đập một cách dữ dội. Nhị tiểu thư nói muốn đi tắm sao? Còn ở trong phòng nữa?
" Ách, đúng lúc có thể thử xem xem cái cameras được gắn trong phòng nhị tiểuthư có vấn đề gì về chất lượng hay không? Nhưng cũng phải thanh minh trước,mình làm điều này không phải là để rình trộm, coi lén nhị tiểu thư tắm. Mìnhkhông có xấu xa như vậy!"
Trong lòng Sở Phàm âm thầm tính toán.
Vì vậy, sau khi nhị tiểu thư lên lầu không lâu, Sở Phàm cũng viện cớ đi lênlầu. Hắn về phòng mình, khóa trái cửa rồi đi ra ban công đóng hết tất cả cáccửa sổ, kéo rèm lại, sau đó mở TV. Hắn cắm cái rắc AV của thiết bị tiếp sóngchiếc cameras trong phòng nhị tiểu thư vào cửa AV của TV. Tiếp đó, hắn chuyểnTV sang trạng thái AV. Ngay lập tức, trên màn hình TV hiện rõ cảnh của phòngriêng nhị tiểu thư. Hắn chỉ thấy nhị tiểu thư đang loanh quanh bên cạnh cái tủcủa quần áo trong phòng nàng. Nàng đầu tiên lấy một bộ váy liền áo ra so lênngười nhưng rồi lại đặt xuống. Nàng tiếp tục lôi ra một bộ vạy khác ướm thửlên người. Và cuối cùng, nhị tiểu thư đã quyết định mặc bộ váy váy liền áo haidây để lộ vai thuần một màu tím kia.
Tiếp theo, nhị tiểu thư lại lấy từ trong tủ quần áo của mình một bộ nội y gợicảm màu tím. Nàng bỉu môi thì thào nói:
- Mình khi nào mới có thể mặc được loại cỡ C như của tỷ tỷ nhỉ? Thật khôngbiết ngực của tỷ tỷ với Phi Phi làm cách nào mà lớn như vậy mà trong khi đómình lại nhỏ như thế này. Thật đáng giận!
Sở Phàm ngồi trước TV nghe nhị tiểu thư nói như vậy thì không nhịn được cười.Nhưng ngay lập tức hắn ngừng thở, rồi hít sâu, hai mắt như chớp mà chẳng phảichớp nhìn chằm chằm lên màn hình TV. Cuối cùng, hắn cũng đã chờ tới lúc nhịtiểu thư cởi quần áo trên người. Nàng cởi chiếc áo sơmi rộng thùng thình đangmặc trên người xuống. Thế là Sở Phàm đã thấy được chiếc "quang treo" bằng lụatơ tằm, thấy được nửa thân trên trắng mịn, nhẵn bóng của nhị tiểu thư. Tiếptheo, nhị tiểu thư cởi chiếc quần cộc ra. Ngay lập tức, Sở Phàm cảm thấy máunóng của mình trào dâng, cặp đùi ngọc trắng noãn thon dài kia của nhị tiểu thưđã hiện lên trước mắt, không phải là hiện lên trên màn ảnh của chiếc TV.
Tiếp theo, nhị tiểu thư vòng tay để tháo cái khuy trên chiếc "quang treo" ởđằng sau lưng. Vào giờ phút hồi hộp này, Sở Phàm tim đập thình thịch, càng đậpcàng nhanh. Trong lòng hắn lặng lẽ niệm:
"Nhanh lên, nhanh cởi ra nào! Cởi ra đi nào! Cởi nào!"
Nhưng đúng lúc này, Sở Phàm lại nghe được tiếng bước chân đang đi trên cầuthang, đồng thời cũng nghe được một tiếng gọi vội vã:
- Tiểu Sở, Tiểu Sở, cháu có ở trong phòng không?
Là cô Vương. Đây chính là giọng nói của cô Vương. Sở Phàm nghe được tiếng củacô thì trong lòng kinh hãi. Hắn vội vàng tắt TV rồi nhanh giấu thiết bị tiếpsóng của camera đi. Và vào thời khắc khi TV tắt đi, hắn còn thoáng trông thấynhị tiểu thư đúng lúc mở cái khuy trên chiếc "quang treo" đằng saulưng...Àiiiii, thất bại trong gang tấc! Rhất bại trong gang tấc!
Lúc này cô Vương đã đi tới gõ cửa phòng của Sở Phàm mà gọi hắn. Sở Phàm trấnđịnh tinh thần lẫn vẻ mặt rồi đi ra mở cửa. Quả đúng là cô Vương đang đứng ởtrước cửa phòng hắn. Sở Phàm cười nói:
- Cô Vương, cô tìm cháu có việc gì vậy?
- Tiểu Sở à, ta hôm nay đi thu dọn sân trước với cả sân sau nữa thu ra đượccả một đống lớn toàn đồ vứt đi. Ta cho chúng vào một cái túi để chuẩn bị mangđi vứt bỏ nhưng nó nặng quá nên một mình ta không thể mang được. Cháu có thểgiúp ta được không?
Cô Vương cười nói.
- Được, được ạ. Túi rác đó ở đâu vậy cô?
Sở Phàm hỏi.
- Cháu đi theo ta!
Cô Vương nói xong quay đầu vừa đi được nửa bước thì chợt nhớ tới cái gì đó,thất thanh nói:
- Ai da, ta suýt nữa thì quên. Cháu là vệ sĩ mà lão gia mời cho nhị tiểu thư,thân phận rất quan trọng, lại cao quý nên loại chuyện như thế này sao để chocháu làm được. Tiểu Sở, thôi để ta đi tìm Trương bá vậy.
- Cô Vương, cô nói gì vậy. Cháu cũng chỉ là một vệ sĩ mà thôi. Cháu cũngchẳng phải là con cháu nhà giàu có được nuông chiều từ nhỏ nên mấy chuyện điđổ rác thì tính là cái gì đâu. Trước kia cháu còn thường xuyên giúp lão Trươngcủa thôn Đào Hoa gánh phân lợn đấy.
Sở Phàm nói.
Cô Vương nghe vậy thì cười cười. Mụ cũng biết Sở Phàm trung thực, thật thàchất phác, bình dị dễ gần, là một chàng trai rất tốt, bởi vậy mụ nói:
- Vậy tủi thân cho cháu rồi!
- Cô Vương, cô nói vậy làm cháu buồn đấy. Về sau. nếu có chuyện gì thì cứ bảocháu. Cứ xem cháu như con trai của cô là được rồi.
Sở Phàm nói xong liền tới sân trước của biệt thự rồi vác cái tùi rác kia lênvai rồi đi ra ngoài để vào khu để rác ở trước cửa biệt thự, để chờ xe chở rácchuyển chúng đi.
Cô Vương nghe vậy thì trong lòng cảm thấy ấm áp, lẩm bẩm nói:
- Chàng trai Tiểu Sở này đúng là không tệ!
Song cô cũng cảm thấy kỳ quái. Cái túi rác kia nặng như vậy nhưng Sở Phàm lạicó vẻ rất dễ dàng xách nó lên rồi vác nó lên vai mà đi. Điều này hình như rấtkhông phù hợp với dáng người gầy gò của hắn nha!
Sở Phàm quay trở lại hỏi:
- Cô Vương, còn có chuyện gì nữa không?
- Không còn nữa. Cháu chuẩn bị rồi xuống ăn cơm chiều!
Cô Vương nói.
- Vâng!
Sở Phàm vừa nghe không còn việc gì nữa liền chạy thẳng một mạch lên lầu tựanhư nhất định phải xem lén nhị tiểu thư tắm tới cùng mới thôi.
Sau khi về phòng, Sở Phàm lại lôi bộ tiếp sóng ra, bật lên thì thấy, trongphòng nhị tiểu thư giờ chỉ còn lại đồ đạc mà chẳng thấy người đâu nữa. Nhưnghắn lại nghe được tiếng nghich nước ào ào, ào ào cùng với tiếng hát tuyệt vời,nhẹ nhàng êm ái của nhị tiểu thư.
Sở Phàm vỗ mạnh đầu, thầm nghĩ:
" Thiên tính vạn tính vẫn để sót phòng tắm. Sớm biết thế này mình đã trực tiếplắp cái cameras vào cái phòng tắm của nhị tiểu thư rồi!"
