Cận Chiến Bảo Tiêu
Khách sạn Tokyo.
Hai mươi chiếc xe sang trọng của hội Yamaguchi dừng lại hai bên cửa, nhìn thậtlà hoành tráng.
Dọc theo thảm đỏ trải dài trước khách sạn, hai mươi chiếc xe Mercedes-Benzsang trọng đỗ thành hai hàng. Sau đó cửa xe mở ra, người đi xuống đầu tiên làShirakawa, sau đó là Lâm Mộng Kỳ, cuối cùng là người vẫn ngồi ở đầu xe,Nakamura cũng đi ra. Dáng người Nakamura trung bình, thể hình rắn giỏi, khuônmặt gầy gò mang theo nét hung ác, một đôi mắt tam giác vừa nhìn đã khiến ngườita có ác cảm, nhưng đôi mắt tam giác này khi nhíu lại chính là thời điểm hắngiết người.
Nakamura xuống xe liền vẫy tay phải nói:
- Lâm tiểu thư, chúng ta vào thôi!
- Cám ơn, nhưng tôi phải chờ vệ sĩ của tôi đã, hy vọng tổ trưởng Nakamura cóthể hiểu cho.
Lâm Mộng Kỳ nói.
- Vệ sĩ của cô?
Nakamura nhíu nhíu mày.
- Đúng, a, anh ta tới rồi!
Lâm Mộng Kỳ nói xong liền chỉ vào Sở Phàm đang chậm rãi bước ra khỏi xe, nói.
Sở Phàm xuống xe liền phân công nhiệm vụ một cách đơn giản cho Trương Hải vàLưu Dương, sau đó đi về phía Lâm Mộng Kỳ. Đi đến cách Lâm Mộng Kỳ khoảng nămmét hắn liền bị người của Yamaguchi ngăn lại. Ánh mắt Sở Phàm thoạt biến đổi,lạnh lùng nói:
- Tôi là vệ sĩ của Lâm tiểu thư!
Mấy thành viên này của Yamaguchi bị ánh mắt lạnh băng của Sở Phàm làm cho hơisửng sốt. Ánh mắt hắn như hai thanh kiếm sắc bén đâm vào trái tim họ. Thừa dịpnhững người này hơi sững sờ, Sở Phàm liền đẩy họ ra, đi về phía Lâm Mộng Kỳ.
Những thành viên của Yamaguchi tỉnh táo lại, hàn quang trong mắt lóe lên. Hơnmười người bước nhanh về phía Sở Phàm. Nakamura đứng bên kia liếc nhìn Sở Phàmmột cái, sau đó phất phất tay, những người đuổi theo Sở Phàm mới dừng lại.
- Nakamura tổ trưởng. Xin chào, tôi là vệ sĩ của cô ấy!
Sở Phàm chỉ vào Lâm Mộng Kỳ nói với Nakamura, giọng điệu không kiêu ngạo,không xu nịnh, hoàn toàn không phải vì Nakamura là tổ trưởng của Yamaguchi tạiTokyo mà khúm núm, hạ mình.
Shirakawa âm trầm nhìn Sở Phàm, sau đó phiên dịch cho Nakamura lời nói của SởPhàm.
Nakamura nghe xong sắc mặt bình tĩnh như thường, vẫn là biểu hiện âm trầm nhưtrước. Đối với người như gã mà nói, đây là biểu tình khiến người ta sợ hãinhất, bởi vì người ta căn bản không đoán được gã đang suy nghĩ gì. Gã lúc nàyrất có thể đang nghĩ tới việc tra tấn người ta tới chết, nhưng trên mặt gãkhông hề biến sắc.
- Hóa ra là vệ sĩ của Lâm tiểu thư, hoan nghênh, hoan nghênh. Tuy nhiên vệ sĩphải có trách nhiệm của vệ sĩ, hy vọng anh thực hiện cho tốt!
Nakamura nói đầy thâm ý.
Sở Phàm nghe Shirakawa phiên dịch xong thản nhiên cười cười, nói:
- Trung Quốc chúng tôi có câu: “Người kính ta một thước thì ta kính người mộttrượng”. Tôi nghĩ thực hiện trách nhiệm này là của cả hai bên, không đơn giảnchỉ là trách nhiệm của tôi.
Shirakawa nghe Sở Phàm nói xong sắc mặt khẽ biến, sau đó trong mắt gã hiện lênvẻ nhạo báng. Gã phiên dịch lời của Sở Phàm cho Nakamura, không khỏi thêm mắmdặm muối một ít.
Nhưng Nakamura nghe xong sắc mặt vẫn âm trầm như trước, hoàn toàn không nhìnra hỉ nộ ái ố của hắn. Ngược lại gã nói giọng rất bình tĩnh:
- Tôi cũng biết người Trung Quốc các anh có một câu: “Ra ngoài mà hỗn láo,sớm muộn cũng về với đất!"
Nakamura nói xong liền dẫn đầu đoàn người đi vào khách sạn Tokyo. Mà câu nóicuối cùng lại vô cùng lạnh lẽo, khiến cho người ta có một cảm giác bất an.
Sở Phàm nhếch miệng cười lạnh một tiếng, nghĩ thầm, “Con gấu hôi kia, ra ngoàimà hỗn láo thì sớm muộn cũng về với đất, nhưng đừng quên mày còn láo hơn cảtao nhiều lần lắm, cứ đợi mà xem.”
- Tiểu yêu tinh, chúng ta vào thôi!
Sở Phàm đưa tay phải, khom người có vẻ rất lịch sự cười nói.
Lâm Mộng Kỳ cũng cười nhẹ, cũng rất tự nhiên khoác tay Sở Phàm, để Sở Phàm đưavào bên trong khách sạn Tokyo. Trông Lâm Mộng Kỳ lúc này so với lúc Nakamuratự mình mời thì rực rỡ hơn nhiều, thật sự là đáng cười. Cũng không biếtNakamura khi nhìn thấy cảnh này thì sẽ có cảm tưởng gì!
Sở Phàm nắm tay Lâm Mộng Kỳ đi vào trong khách sạn Tokyo liền phát hiện trongkhách sạn đã đông nghịt người. Hơn nữa cách ăn mặc, cử chỉ, thần thái củanhững người này dường như đều là những người có tiếng tăm trong giới thượnglưu Nhật Bản.
Nakamura đi phía trước, Sở Phàm và Lâm Mộng Kỳ theo sau tiến vào đại sảnhkhách sạn, những người này đều nhiệt liệt hoan nghênh, nhìn thần sắc bọn họdường như rất kính trọng Nakamura. Mà khi những nhân vật thượng lưu này thấySở Phàm nắm tay Lâm Mộng Kỳ tiến vào đều hơi sửng sốt, bởi trong suy nghĩ củabọn họ phải là Nakamura nắm tay Lâm Mộng Kỳ tiến vào mới đúng. Như thế nào lạithành một người thanh niên không được coi trọng mấy nắm tay Lâm Mộng Kỳ đivào?
Sau đó Nakamura giới thiệu cho Lâm Mộng Kỳ một số nhân vật nổi tiếng tronggiới chính trị, giới kinh doanh và giới giải trí của Nhật Bản một chút, trangtrọng giới thiệu cô với bộ trưởng bộ tư pháp Nhật Bản Kenji Yamada. Người nàyquả nhiên là phần tử cực đoan, đối với Trung Quốc có tâm lý cừu thị. Ông tathân là bộ trưởng bộ tư pháp, đúng ra không tiện trực tiếp gặp mặt nhân vậtcủa hắc bang, tuy nhiên hắn và cha Nakamura là bạn tri kỷ, cho nên đêm nay nểmặt Nakamura tới dự tiệc. Một nhân vật của thương giới là Guijing Ono - chủtịch tập đoàn Taihe, người này trông như một cục thịt di động, tuy nhiên lạicó thủ đoạn kinh doanh cực cao. Nhân vật nổi tiếng trong làng giải trí thì cóOzawa (Gã này quản lý hai đại nữ đại minh tinh cực kỳ nổi tiếng của Nhật Bản,cả nhà đoán xem là ai, ha ha, đoán không được thì đợi hồi sau sẽ rõ), đồngthời còn có rất nhiều tinh anh của xã hội thượng lưu Nhật Bản góp mặt.
Nakamura giới thiệu, Lâm Mộng Kỳ đều lễ phép tiến tới bắt tay những người này.Toàn bộ quá trình Sở Phàm đều đi bên cạnh cô, đối với những ánh mắt kinh ngạccủa họ, Sở Phàm đều cười nhạt nói:
- Tôi là vệ sĩ của cô ấy!
--- Tôi là vệ sĩ của cô ấy! Những lời này nghe thì rất bình thường, nhưngtrong đó lại bao hàm áp lực và trách nhiện mà người thường khó có thể tưởngtượng được.
Sau một hồi khách khí trò chuyện, yến hội chính thức bắt đầu. Cũng không biếtNakamura muốn lấy lòng Lâm Mộng Kỳ hay sao, gã cố ý mời tới năm đầu bếp TrungQuốc, làm riêng một bàn đồ ăn Trung Quốc cho Lâm Mộng Kỳ. Lâm Mộng Kỳ nhìnnhững món ăn này, trong lòng không khỏi nổi lên cảm giác thân thiết.
- Lâm tiểu thư, những món ăn này đều do tổ trưởng của chúng tôi vì cô màchuẩn bị, xin mời dùng thử.
Shirakawa nói.
- Cảm ơn, Nakamura tổ trưởng quá khách sáo rồi.
Lâm Mộng Kỳ cười nói.
- Chúng ta nâng cốc chúc mừng Lâm tiểu thư nào!
Nakamura giơ chén rượu lớn tiếng nói.
- Cụng ly!
Những người khác đều phụ họa.
- Lâm tiểu thư tới Đế quốc Nhật Bản của chúng tôi cảm thấy thế nào?
Bộ trưởng Bộ Tư pháp Kenji Yamada đứng đối diện lên tiếng hỏi, khi nói tới “Đếquốc Nhật Bản” còn cố ý nhấn mạnh.
- Tới đây tôi thấy quốc gia các ông giàu có hơn chúng tôi, ở một số lĩnh vựctận dụng tài nguyên cũng như quản lý vệ sinh môi trường chúng tôi phải học hỏicác ông. Tuy nhiên đất nước chúng tôi có hơn năm ngàn năm lịch sử lâu đời, cáinày quốc gia các ngài không thể so sánh nổi.
Lâm Mộng Kỳ chậm rãi nói.
- Ý Lâm tiểu thư là Trung Quốc các người so với Đế Quốc Nhật Bản của chúngtôi tốt hơn?
Sắc mặt Kenji Yamada trầm xuống hỏi.
- Vấn đề này không phải là tuyệt đối, mỗi bên đều có điểm mạnh riêng!
Lâm Mộng Kỳ uyển chuyển đổi chủ đề nói:
- Tôi nghĩ Nakamura tổ trường hôm nay mời tôi tới dự tiệc đâu phải là để bànchuyện quốc gia đại sự phải không? Thôi chúng ta đừng nói chuyện này nữa nhé!
Sở Phàm đứng bên cạnh Lâm Mộng Kỳ nghe những lời này cũng thầm khen ngợi cô.Những lời này rất xảo diệu, trực tiếp đem quả bóng đá sang cho Nakamura.
Nakamura nghe phiên dịch xong ha hả cười, nói:
- Đêm nay tới là để uống rượu, nào, tôi mời Lâm tiểu thư một ly, chúc tiểuthư ngày càng xinh đẹp, sự nghiệp ngày càng thành công!
Lâm Mộng Kỳ nghe vậy chỉ còn cách cụng ly với Nakamura. Ngay sau đó nhữngngười khác cũng tới dùng đủ loại lý do chúc rượu Lâm Mộng Kỳ. Lâm Mộng Kỳ tấtnhiên là không thể từ chối. Nhưng bình thường cô cũng ít khi uống rượu, thếnên chỉ sau vài chén là đã hơi say, gương mặt đỏ bừng, nhìn càng thêm thẹnthùng quyến rũ, dị thường động lòng người!
Sở Phàm âm thầm phát giác, ánh mắt Nakamura nhìn Lâm Mộng Kỳ có nhiều điểmkhác thường. Ánh mắt đó dường như mang theo một tia thần sắc dâm loạn. Điềunày là Sở Phàm rất khó chịu. Giờ phút này mà nói, Lâm Mộng Kỳ là đối tượng bảohộ của hắn, trong mắt hắn chính là nữ nhân của hắn, mà một người đàn ông đươngnhiên không cho phép kẻ khác có nửa điểm dâm ý với người phụ nữ của mình.
Mà nhìn hành động của Nakamura, dường như là muốn chuốc say Lâm Mộng Kỳ. Màmột gã đàn ông muốn chuốc say một người phụ nữ, tất nhiên là không có ý tốt.Điều này Sở Phàm quá rõ ràng.
- Lâm tiểu thư tửu lượng cao quá! Nào, tôi lại mời Lâm tiểu thư một ly!
Nakamura nói xong lại giơ một chén rượu lên, đôi mắt tam giác kia của gã chớpđộng khác thường, đầy nét đáng khinh của đàn ông Nhật Bản.
Lâm Mộng Kỳ hơi sửng sốt. Cô biết mình không thể uống nữa. Nếu uống thêm thìbuổi quảng cáo ngày mai sẽ không xong, nhưng Nakamura đã mời, cô có thể từchối sao?
Lúc này Sở Phàm đứng lên, hắn cũng nâng chén rượu nói:
- Tổ trưởng Nakamura, chén này tôi xin thay mặt Lâm tiểu thư mời ngài một ly.Tôi là khách phương xa, nếu có gì thất kính xin tổ trưởng bỏ quá cho, tôi xinuống trước!
Sở Phàm nói xong một hơi uống cạn.
- Anh….
Nakamura nghe phiên dịch xong trong miệng phát ra một tiếng nghi hoặc, dườngnhư ý nói mày chẳng qua chỉ là một vệ sĩ nhỏ nhoi, chưa xứng mời tao uốngrượu.
- Tôi là vệ sĩ của Lâm tiểu thư, chén này tôi thay Lâm tiểu thư mời Nakamuratổ trường. Đương nhiên nếu tổ trưởng Nakamura thấy tôi không xứng mời ông thìthôi không cần uống cũng được.
Sở Phàm thản nhiên nói.
Lời này vừa nói ra, không khí trong đại sảnh trở nên tế nhị, cảm giác như điềmbáo trước cơn giông bão.
