Cận Chiến Bảo Tiêu
Lâm Mộng Kỳ tắm rửa xong thì thay một cái váy dạ hội màu xanh ngọc. Quá trìnhthay áo váy tất nhiên là không có mặt Sở Phàm rồi. Sau khi Lâm Mộng Kỳ thayquần áo xong Sở Phàm mới đi vào, hắn vừa trông thấy liền trêu ghẹo:
- Tiểu yêu tinh, cô không phải sẽ đi làm áp trại phu nhân cho tên Nakamura đóchứ?
- Làm sao nào? Anh ghen à? Khách khách!
Lâm Mộng Kỳ cười như chuông bạc. Một vài chỗ phía trước thân thể cô theo tiếngcười mà rung động, thật sự là như sóng biển chập trùng.
- Tôi không phải loại người thích ăn dấm chua, chỉ thích ăn đậu hủ với ăn dầuthôi!
Sở Phàm mỉm cười nói.
- Thật không? Tôi còn tưởng anh thích ăn chay chứ!
Con mắt Lâm Mộng Kỳ chuyển động, lại nói tiếp:
- Ôi, hôm nay đi giày cao gót nhiều, chân đau quá. Anh có thể tới mát xa châncho tôi không? Nghe dì Mi nói anh biết mát xa mà.
Lâm Mộng Kỳ nói xong liền đặt mông ngồi lên chiếc giường mềm mại, nâng caochiếc váy, đôi chân trắng nõn thon dài của cô liền lộ ra.
Sở Phàm không nhúc nhích. Hắn ngồi trên giường Lâm Mộng Kỳ, trong lòng có cảmgiác như sắp vỗ cánh bay cao. Hắn cười khổ một tiếng, cố gắng kìm chế dục vọngcủa mình, thản nhiên nói:
- Tiểu yêu tinh, cô đang khảo nghiệm đạo đức nghề nghiệp của tôi đấy à? Vậythì hơi thừa rồi đấy. Không phải nói dối chứ có đôi lúc tôi chính thị là đầugỗ, nhưng có lúc lại không hề vô cảm chút nào, thế nên cô về sau nên đề phòngmột chút!
Lâm Mộng Kỳ trong lòng sửng sốt, lập tức cười duyên nói:
- Có ý gì đây? Không phải là anh định giả trư ăn thịt hổ đấy chứ?
- Nhầm rồi, là giả trư ăn thịt người đẹp chứ!
Sở Phàm chỉnh lại câu nói của Lâm Mộng Kỳ, sau đó nói tiếp:
- Được rồi, giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên xuất phát tới bữatiệc thôi!
Lúc này bên ngoài khách sạn Empire đã xuất hiện một đoàn xe sang trọng màuđen, mà lại có tới hơn hai mươi chiếc. Hơn nữa đây đều là loại xe Mercedes-Benz giá vài triệu, đi đầu đoàn xe là một chiếc Mercedes-Benz đời S. Đội hìnhnày nhìn thật là long trọng xa hoa.
Hai mươi chiếc xe này sau khi tới trước khách sạn Empire liền đỗ thành haihàng. Sau đó từ trong đoàn xe, ngoại trừ chiếc xe đầu tiên, bước ra hai ngườithanh niên mặc com lê màu đen. Mấy người thanh nên này trên mặt đều lộ vẻ lạnhlùng, toát lên một vẻ cao ngạo, cuồng vọng. Hơn nữa tổng cộng ba mươi támthanh niên mặc com lê đen xuống xe này đều có một điểm chung, đó là họ đều chỉcó chín ngón tay, không có ngón tay út.
Phục vụ khách sạn Empire nhìn thấy những người mới tới này sợ đến cứng người.Họ không phải sợ vì đội xe sang trọng này mà họ đều nhận ra trong xe đó toànlà người của tổ chức xã hội đen lớn nhất Nhật Bản – Yamaguchi.
Người phục vụ này không hiểu sao lại có hơn mười thành viên trong Yamaguchitới đây. Chẳng lẽ khách sạn đã đắc tội với Yamaguchi? Đến mức thành viên củatổ chức này tới báo thù? Nghĩ vậy người phục vụ sợ hãi vô cùng. Bởi vì bọn họthường được nghe mấy câu chuyện truyền miệng về một người nào đó trêu chọc vàoYamaguchi, ngày hôm sau cả nhà người đó đột nhiên không hiểu sao chết sạch.
Sau đó từ trên chiếc xe Mercedes-Benz sang trọng xuất hiện một người thanhniên khuôn mặt trắng trẻo, cử chỉ nhã nhặn. Gã đi vào trong khách sạn Empire,nói với người phục vụ hai chân đã bắt đầu run như cầy sấy nói:
- Nhờ anh chuyển lời tới Lâm Mộng Kỳ tiểu thư, nói rằng tổ trưởng của chúngtôi đã đích thân đến đón cô ấy tới dự tiệc.
- Dạ, dạ, ngài, ngài đợi chút.
Tên phục vụ kia chạy như bay.
Lâm Mộng Kỳ và Sở Phàm sau khi nhận được tin đội xe của Yamaguchi tới đón cảmthấy nao nao. Bọn họ kinh ngạc hơn là tổ trưởng Yamaguchi tại Tokyo làNakamura lại tự mình tới đón Lâm Mộng Kỳ. Như vậy thì bữa tiệc này Lâm Mộng Kỳkiểu gì cũng phải tham gia rồi.
- Sở Phàm, tôi, tôi có hơi sợ.
Trong lúc thang máy đi xuống, Lâm Mộng Kỳ nhẹ giọng nói với Sở Phàm.
- Hiện giờ cô vẫn còn sợ hãi à?
Sở Phàm nói xong liền nắm chặt lấy tay Lâm Mộng Kỳ. Lâm Mộng Kỳ bất ngờ bị bàntay to lớn của Sở Phàm nắm lấy, thân thể khẽ run lên. Cô ngẩng đầu lên liềnbắt gặp đôi mắt ấm áp mà kiên định của Sở Phàm. Không biết tại sao, khi cônhìn thấy ánh mắt kia, những bất an trong lòng đều dần dần biến mất. Theo hơiấm và cái nắm tay rất chặt từ lòng bàn tay của Sở Phàm, sự tự tin của cô cũngkhôi phục dần. Lâm Mộng Kỳ mỉm cười với Sở Phàm, trong nụ cười kia đã thể hiệnvẻ tự tin.
Hai người xuống tới nơi liền được người thanh niên nhã nhặn kia đón. Gã l�phép chào theo kiểu Nhật, dùng một thứ tiếng Trung lưu loát nói:
- Lâm Mộng Kỳ tiểu thư, chào cô. Tôi tên là Shirakawa, là phiên dịch của tổtrưởng Nakamura. Tổ trưởng đã đang ở trong xe đợi cô, mời Lâm tiểu thư đi theotôi.
Sở Phàm đứng một bên âm thầm quan sát tên Shirakawa này, vừa nhìn đồng tử hắnvừa mạnh mẽ co lại, trong mắt bắn ra một ánh mắt sắc bén, mà Shirakawa vốnđang nói chuyện với Lâm Mộng Kỳ dường như cảm giác được điều gì đó. Gã ngẩngđầu lên nhìn Sở Phàm, lúc này sắc mặt Sở Phàm sớm đã trở lại bình thường, tinhquang nội liễm. Bởi thế Shirakawa nhìn thấy chỉ là gương mặt không sâu sắc,thậm chí chất phác của Sở Phàm.
Lâm Mộng Kỳ liếc nhìn Sở Phàm một cái. Sở Phàm gật gật đầu. Lâm Mộng Kỳ liềncùng Shirakawa đi về phía đoàn xe sang trọng. Sở Phàm theo sát phía sau.
Đi tới chiếc xe Mercedes-Benz sang trọng, Shirakawa ngăn cản Sở Phàm. Gã chậmrãi nói:
- Thật xin lỗi. Tổ trưởng Nakamura chỉ để cho Lâm tiểu thư lên xe. Xin tiênsinh dừng bước.
- Hắn, hắn là vệ sĩ của tôi. Hắn cũng phải lên xe!
Lâm Mộng Kỳ vội vàng nói.
- Vệ sĩ?
Shirakawa nhìn về phía Sở Phàm, trong mắt dường như có ý cười, nói:
- Lâm tiểu thư thấy chúng tôi nhiều người như vậy mà không thể bảo vệ nổi antoàn cho cô sao?
- Tôi tin rằng chỉ cần tổ trưởng Nakamura và anh là cũng đủ khả năng bảo vệan toàn cho Lâm tiểu thư. Nhưng tôi là vệ sĩ của Lâm tiểu thư. Nếu đã là vệ sĩthì phải chấp hành nhiệm vụ, không thể tách rời khỏi cố chủ nửa bước. Tuy tôibiết rằng có thể không cần tới tôi nhưng tôi vẫn không thể rời đi!
Sở Phàm thản nhiên nói.
- Chúng tôi trả cho anh gấp năm lần số tiền mà Lâm tiểu thư thuê anh. Từ giờtrở đi anh không phải vệ sĩ của Lâm tiểu thư nữa. Anh đi đi.
Shirakawa giọng rất cuồng vọng, nói.
- Tôi trả anh gấp mười, anh sẽ phản bội tổ trưởng Nakamura chứ?
Sở Phàm không kiêu ngạo, không siểm nịnh nói.
Ánh mắt Shirakawa phát lạnh, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Lúc nàylái xe dùng Nhật ngữ nói một tiếng, cánh tay Shirakawa đang giơ lên lại từ từhạ xuống. Vốn dĩ điệu bộ của gã là muốn sai mấy thành viên của Yamaguchi lôiSở Phàm vào trong xe “sửa” cho một trận, cuối cùng lại dừng lại. Mà người cóthể khiến gã ngừng lại chỉ có một, đó chính là Nakamura.
- Tổ trưởng Nakamura nói anh có thể đi theo, nhưng muốn anh đi xe của mình,không được lên xe này.
Shirakawa lạnh lùng nhìn Sở Phàm, trầm giọng nói.
Sở Phàm nghe vậy liền hướng về phía Lâm Mộng Kỳ nói:
- Lên xe đi, không sao đâu!
Nghe Sở Phàm nói như vậy, Lâm Mộng Kỳ gật đầu. Shirakawa mở cửa xe, đợi choLâm Mộng Kỳ lên xe xong gã đóng cửa lại, hai mắt lạnh lùng nhìn Sở Phàm mộtcái rồi đi tới cửa một chiếc xe khác.
Sở Phàm nhìn theo Shirakawa, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm trọng. Hắn nhận ratuy vẻ bề ngoài nhã nhặn nhưng gã Shirakawa này so với ba mươi tám tên đangxếp hàng kia còn đáng sợ hơn.
Sau khi Lâm Mộng Kỳ lên xe, các thành viên của Yamaguchi cũng lên xe hết, theochiếc xe Mercedes-Benz đời S phóng như bay.
Sở Phàm lập tức gọi bốn người vệ sĩ: Trương Hải, Vương Phong, Lưu Dương,Khương Bằng tới nói:
- Trương Hải, Lưu Dương và Khương Bằng cùng tôi tới dự tiệc. Vương Phongkhông cần đi, anh không cần lộ diện, mai phục ở ngoài khách sạn Tokyo. Đợi khitan tiệc, anh lặng lẽ theo dõi xe của Nakamura, xem hắn ở đâu. Tôi thấy anh cóhọc qua chút ít thuật theo dõi, cho nên nhiệm vụ này giao cho anh. Nhiệm vụnày có chút nguy hiểm, anh phát hiện manh mối thì tốt, nếu bị đối phương phátgiác lập tức quay xe bỏ chạy, đồng thời gọi điện cho tôi, tôi lập tức sẽ tớitiếp ứng, anh hiểu chứ?
- Hiểu rồi, tổ trưởng.
Vương Phong nói.
- Tốt, vậy thì chúng ta lập tức phân công hành động thôi!
Sở Phàm nói xong liền bảo người tổ chức lấy một chiếc xe Audi, chở Trương Hải,Lưu Dương và Khương Bằng đuổi theo đoàn xe của nhóm Yamaguchi.
Sau khi lên xe, Sở Phàm liền đeo một bộ tai nghe, trong tai nghe truyền tớitiếng nói chuyện của Lâm Mộng Kỳ và một người đàn ông. Hóa ra là trước khi đi,Sở Phàm và Lâm Mộng Kỳ đã thương lượng trước. Sở Phàm đặt một máy nghe trộmtrên người Lâm Mộng Kỳ, để Sở Phàm tùy lúc có thể theo dõi những tình huốngxung quanh Lâm Mộng Kỳ.
Sở Phàm nghe thấy một giọng nói trầm thấp, hơi khàn khàn mà cao ngạo, ngôn ngữlà tiếng Nhật. Sở Phàm nghe không hiểu, sau đó hắn nghe thấy tiếng củaShirakawa:
- Lâm tiểu thư, tổ trưởng Nakamura nói ông vô cùng thích cô, thích tiếng hátcủa cô. Lần này cô tới Tokyo quảng cáo, tổ trưởng vô cùng vui vẻ, cho nên ôngmới mượn cơ hội này mời cô dự tiệc, nói theo cách của người Trung Quốc là tậntình đãi khách.
- Không cần khách khí. Cám ơn tổ trưởng Nakamura đã ủng hộ. Tôi nhất định sẽchuyển tới tổ trưởng một đĩa nhạc tự mình kí tên.
Tiếng Lâm Mộng Kỳ vang lên.
Shirakawa dùng tiếng Nhật phiên dịch, sau đó Nakamura trả lời, Shirakawa lạiphiên dịch tiếp:
- Tổ trưởng Nakamura rất vui. Ông nói có thể được biết Lâm tiểu thư là vinhquang lớn nhất trong đời ông. Tổ trưởng nói Lâm tiểu thư không chỉ hát hay màngười cũng rất đẹp, đúng là mẫu người mà ông thích.
- Ha ha, cám ơn sự ưu ái của tổ trưởng. Tôi cũng rất kính nể tổ trưởngNakamura. Lần này tới Nhật có thể được tổ trưởng Nakamura tận tình tiếp đãithật sự rất vui mừng.
Lâm Mộng Kỳ nói.
- Tổ trưởng Nakamura nói ông rất vui khi được giúp Lâm tiểu thư. Ông còn đặcbiệt nhấn mạnh rằng trong tất cả các ngôi sao ca nhạc, ông chỉ làm vậy vì Lâmtiểu thư mà thôi!
Shirakawa thay Nakamura phiên dịch.
Sở Phàm nghe thế trong lòng hừ lạnh một tiếng:
- Con gấu hôi (1) này quả thật là đồ quỷ háo sắc, chỉ tiếc là .....
Lúc này đã tới khách sạn Tokyo.
(1): Ở đây Sở Phàm chơi chữ, Nakamura phiên âm sang tiếng Trung là Trung ThônHuy Hùng – nghĩa là con gấu xám, hắn lại gọi là đồ con gấu hôi.
