Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cận Chiến Bảo Tiêu

Chương 184



Xưa nay lúc chia tay không thể không có rượu.

- Khuyên người cạn một chén này, tới nơi trời tây không còn người thân thuộc!

Dù sao cũng là lúc chia tay, uống thêm chén rượu, đường xá xa xôi, chả biếtđến ngày nào mới được uống cùng người.

- Người đa tình đau lòng lúc biệt ly, chịu sao được nổi cô đơn khi trời vàotiết thu! Đêm nay tỉnh cơn say ở nơi đâu? Bờ dương liễu, gió sớm trăng tàn.

Thời khắc ly biệt là bi ai nhất, lúc này thứ duy nhất có thể giảm bớt được nỗisầu là chén rượu. Say rồi, sau khi tỉnh lại dù đang nằm bên bờ dương liễu haytrong vòng tay ôm thắt lưng mỹ nhân thì cũng đã qua ngày chia ly.

Một người khi vui thường uống được rất nhiều. Một người khi buồn cũng uốngđược nhiều như vậy.

Đại tiểu thư và nhị tiểu thư cũng đã uống gần say rồi. Đặc biệt là dì Mi, bởicô là nhân vật chính của đêm nay, mọi người đều chúc rượu cô, dì Mi ai chúccũng đều uống cạn, liên tiếp cạn chén, cho dù là tửu lượng có tốt đến mấy cũngkhông trụ được.

Mà Sở Phàm lại chỉ chú ý công kích đại tiểu thư, nhị tiểu thư, Tô Phỉ và TrầnMộng Lâm. Sở Phàm liên tiếp mời rượu các cô, nhìn hành động của hắn dường nhưthể hiện rõ hắn có âm mưu bất lương.

Tuy nhiên may mắn là mấy người đại tiểu thư cũng không để ý, thế nên khi SởPhàm mời rượu là tất cả đều cụng ly, cực kì phóng khoáng.

Một người phụ nữ thông mình, lại xinh đẹp, lại uống rượu, cho dù trên người côấy có nhiều khuyết điểm thế nào cũng vẫn khiến người ta mê muội. Huống chinhững người Sở Phàm mời rượu hôm nay thì có bới cũng chẳng ra khiếm khuyết,điều này lại càng khiến Sở Phàm càng có những suy nghĩ “sâu xa”. Tuy nhiêncũng chỉ dừng là ở ý nghĩ mà thôi, phải biết rằng đời còn dài, tương lai cònrộng chứ!

- Em, đầu em sao hơi choáng váng rồi, chắc em uống say rồi.

Nhị tiểu thư hốt hoảng nói.

- Cậu, cậu còn chưa say đâu. Mình nghe người ta nói, người say rượu luôn nóimình không say. Còn người uống rượu mà nói mình say rồi, người ấy là ngườichưa hề say, có đúng không mọi người?

Trần Mộng Lâm hỏi.

- Mình, đầu mình cũng quay cuồng rồi, tuy vậy đêm nay uống thật đã quá. Mìnhphát hiện anh Sở mời rượu chúng ta nhiều nhất, đều là anh ấy!

Tô Phỉ chỉ vào Sở Phàm nói.

- Tại tôi, lỗi ở tôi. Tôi có cái tật xấu là thích mời người đẹp uống rượu.Phụ nữ càng xinh đẹp tôi lại càng muốn mời. Tại tôi, tại tôi hết!

Sở Phàm gãi gãi đầu, nhận lỗi hoàn toàn.

Sở Phàm tuy chủ động nhận sai nhưng những lời này lại khiến cho ba cô bé nhịtiểu thư, Trần Mộng Lâm, Tô Phỉ sung sướng như mở cờ trong bụng. Phải biếtrằng Sở Phàm nhận lời nhưng lại thầm khen mấy cô xinh đẹp. Trên đời này chẳngcó cô gái nào lại không thích người khác khen mình xinh đẹp, cho nên mấy cô béđều nở nụ cười. Có tác dụng của chất cồn, khuôn mặt hơi ửng đỏ đang cười kiathật là xinh đẹp mê người, tràn đầy sự hấp dẫn của phụ nữ.

Đại tiểu thư uống cũng nhiều, tuy vậy cô vẫn giữ được tư thái cao nhã. Ngườinhư đại tiểu thư là dạng phụ nữ thượng hạng ở trên đời, cho dù là gặp tìnhhuống nào đi nữa, thấy biến mà không kinh sợ, vẫn một bộ dáng cao quý tao nhãnhư vậy, không vội vã, không chậm chạp. Khuôn mặt đẹp như tiên nữ của cô cũngđã hơi ửng đỏ, điều này ngược lại càng tăng thêm nét quyến rũ, thẹn thùng trênmặt đại tiểu thư, càng tô đậm nét xinh đẹp động lòng người của đại tiểu thư.

Sở Phàm nhìn đến say mê. Đây chính là rượu không làm người say mà người tựsay. Phải nói đại tiểu thư đúng là mỹ nữ thượng hảo hạng.

- Tiểu Sở. Tới đây, tôi mời anh một ly. Có thể gặp được anh là điều vui mừngnhất trong đời tôi. Không có anh xuất hiện thì có lẽ chuyện dãy nhà ở Lam Hảichắc vẫn chưa đâu vào đâu.

Đại tiểu thư nâng chén nói.

- Đại tiểu thư, mời rượu thì được, nhưng nhắc lại chuyện dãy nhà ở Lam Hảilàm gì chứ? Đều là chuyện đã qua rồi. Hôm nay chúng ta làm tiệc chia tay dì Miphải không nào?

Sở Phàm nói.

- Đúng, nhưng tôi vẫn muốn chúc anh một ly, tôi phải uống với anh một chénmới được.

Đại tiểu thư lời nói đã mang theo hơi men.

- Được, được thôi, nào. Uống!

Sở Phàm nói xong liền một hơi cạn sạch. Sau đó hắn nhìn đại tiểu thư. Đại tiểuthư uống nửa chén rượu đỏ xong, sắc mặt càng đỏ, mịn màng, trông đẹp vô cùng.

- Tiểu Ngốc Ngốc, sao anh không mời dì Mi thế?

Nhị tiểu thư hỏi.

- Dì Mi không phải đã được mọi người thay nhau mời rồi còn gì? Tôi lại mờinữa thì các cô không sợ dì Mi say bí tỉ à?

Sở Phàm nói.

- Không sợ!

Nhị tiểu thư, Tô Phỉ, Trần Mộng Lâm, ba cô bé ba miệng một lời nói.

- Oa, tiểu Vân. Mấy đứa, mấy con bé này hóa ra là định để dì Mi say, để maidì không đi được có phải không? Thật sự là âm mưu sâu xa nhé. Nhưng mà dì Misẽ không say dễ vậy đâu. Nào, tới đây, dì Mi đấu với mấy đứa!

Dì Mi nghe vậy liền nói.

Cái gọi là người say nói thật chính là đây. Mấy người nhị tiểu thư sau khikhông cẩn thận lỡ miệng chỉ còn biết thè lưỡi, cười bồi với dì Mi, cuối cùnglại phải cùng dì Mi uống rượu.

Uống tới cùng, cả nhóm mỹ nữ đã chẳng thể uống thêm. Nhị tiểu thư, Tô Phỉ,Trần Mộng Lâm đã sớm chạy ra ghế ngoài phòng khách nằm ngủ. Đại tiểu thư và dìMi chưa đến nỗi say bí tỉ những nhìn vẻ mặt cũng đã không còn tỉnh táo nữa.

Sở Phàm thấy thế vội đỡ các cô tới ngồi ở ghế ngoài phòng khách. Ngồi một lúclâu, đại tiểu thư cảm thấy đau đầu, lại buồn ngủ, cô nhíu mày nói:

- Tôi, tôi muốn đi ngủ!

- Đại tiểu thư, tôi đỡ cô lên phòng nhé!

Sở Phàm nói xong đứng lên định đỡ đại tiểu thư. Đại tiểu thư lắc lắc đầu. SởPhàm dứt khoát ôm cô vào ngực, đỡ lấy cái eo mềm mại nhỏ nhắn của cô, dìu từngbước. Đại tiểu thư say rượu, hai mắt khép hờ, cái miệng nhỏ nhắn hé mở. SởPhàm thật sự hận không thể áp miệng mình vào miệng đại tiểu thư, cảm nhậnhương vị trong miệng nàng.

Tuy nhiên Sở Phàm cảm thấy cho dù chỉ đỡ lấy lưng đại tiểu thư, để cô nép vàongực mình như hiện nay cũng đã là một loại hưởng thụ cực cao. Chẳng biết cóbao nhiêu đàn ông phải đánh nhau để qua được cửa ải là chạm đến ngón tay đạitiểu thư đây!

Sở Phàm đỡ đại tiểu thư về phòng, đặt nàng nằm lên giường, sau đó nhẹ nhàngđắp chăn chó cô. Hắn nhìn đôi mắt lờ đờ vì say, đang khép hờ của cô, nhìnkhuôn mặt đẹp như ngọc kia, trong lòng đột nhiên nảy lên một cỗ cảm xúc, muốnâu yếm cô, muốn tới hôn lên khuôn mặt ngọc, lên cái miệng anh đào nhỏ nhắnkia. Nhưng hắn ngẫm lại, thấy thời cơ còn chưa tới, lỗ mãng chỉ sợ không tốt.Hắn lại không hề cam tâm, cuối cùng cầm lấy tay phải của đại tiểu thư, nhẹnhàng khẽ hôn lên mu bàn tay nàng một cái, sau đó quay đầu xem phản ứng củacô. May mắn là cô vẫn ngủ say, hắn cảm thấy thỏa mãn, đặt cánh tay của nàngxuống rồi rời đi.

Nhị tiểu thư, Tô Phỉ và Trần Mộng Lâm đã say tới bất tỉnh nhân sự. Sở Phàmthấy thế than khẽ một tiếng. Hắn biết hắn lại phải làm culi. Thôi đành vậy,được phục vụ người đẹp là niềm vui của đàn ông!

Sở Phàm trước hết bế nhị tiểu thư về phòng. Cô bé này uống rượu vào là chả sợtrời sợ đất, hoàn toàn phù hợp với tính cách của cô. Càng làm cho Sở Phàm coitrọng là cô vẫn đang thời kỳ phát triển. Tin chắc rằng chẳng bao lâu nữa, cônhất định sẽ càng thêm thanh thuần xinh đẹp. Nghĩ tới đây trong lòng Sở Phàmtràn ngập vui sướng.

Sau đó Sở Phàm đưa Tô Phỉ và Trần Mộng Lâm về phòng nhị tiểu thư. Trong hai côbé này, Trần Mộng Lâm hôm ở phòng xông hơi đã bị Sở Phàm nhìn hết từ trênxuống dưới. Nghĩ tới cảnh tượng ngày đó, trong lòng Sở Phàm liền kích động.Thiếu nữ này sáng ngời, mềm mại thật! Dù nằm mơ Sở Phàm cũng nghĩ tới.

Sở Phàm đưa hai cô nhóc này đặt lên chiếc giường lớn của nhị tiểu thư, sau đóđi ra ngoài. Lúc hắn chuẩn bị đi ra nghe thấy Tô Phỉ mơ mơ màng màng nói:

- Sao lại thế, sao bọn mình đều say cả vậy?

Sở Phàm trong lòng cười gian một tiếng, nghĩ thầm:

- Các cô say tôi mới có cơ hội chứ!

Xem ra Sở Phàm trước đó mời rượu hết lượt là đã có âm mưu từ trước, chính làmuốn đại tiểu thư, nhị tiểu thư và mọi người đều say hết. Vậy mục đích thực sựcủa hắn là gì đây? Hắn nói tới cơ hội là có ý gì?

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...