Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cận Chiến Bảo Tiêu

Chương 156



Vốn Sở Phàm đã lường trước được Lâm Phong không hề muốn cho hắnngồi tù mà là muốn giết hắn, cho nên mới không muốn tiếp tục gâykhó dễ. Vì vậy hắn mới dễ dàng được thả ra. Chỉ có điều Sở Phàmcũng không biết Kỷ Thiên Vũ phải vì hắn mà mất mất bảy triệu. Cólẽ đối với Kỷ Thiên Vũ, số tiền này không phải là lớn nhưng vớiSở Phàm thi việc này có ý nghĩa không nhỏ.

Sở Phàm ngồi trên xe đại tiểu thư, mục đích là muốn tìm hiểu xemtrong khoảng thời gian này sau khi hắn bị bắt tại quán bar Lam Điều.công việc chuẩn bị cho việc tiêu thụ khu nhà ở Lam Cảnh ra sao rồi.việc thỏa thuận về quảng cáo và đăng những mẩu tin ngắn trên báochí đã sắp xếp ra sao.

-Đại tiểu thư, chuyện quảng cáo trên báo chí đã được chuẩn bị thỏa đáng chưa?

Sở Phàm hỏi.

-Chuyện này giám đốc Hạ đã làm tốt lắm rồi. Từ ngày mai, ba hãng truyền thông lớn nhất Bắc Kinh sẽ nhất loạt đưa tin quảng cáo về khu nhà ở Lam Cảnh của chúng ta. Nội dung và hình thức quảng cáo đều tuân thủ nghiêm ngặt những yêu cầu mà anh đã đưa ra.

Đại tiểu thư trả lời.

-Vậy là tốt rồi. Như vậy chúng ta đợi xem hiệu ứng quảng cáo ngày mai có chấn động hay không đi. Nếu quảng cáo ngày mai tạo thành chấn động lớn, hiệu ứng như vậy coi như là phát pháo khai hỏa làm nóng lên thị trường nhà đất. Thái độ của những người muốn mua nhà nhất định sẽ tốt lên.

Sở Phàm trầm ngâm nói.

-Vậy thì phải chờ xem hiệu quả ngày mai thế nào. Tiểu Sở, kỳ thực chúng tôi đều luôn luôn tín nhiệm anh, tôi tin tưởng anh.

Đại tiểu thư chân thành nói.

Nghe được lời nói chân thành tha thiết của đại tiểu thư, Sở Phàmngoài sự cảm kích ra còn cảm thấy một cảm giác áp lực và tráchnhiệm. Lúc này đây việc tiêu thụ khu nhà ở Lam Cảnh không những làgiúp đại tiểu thư giải quyết vấn đề không bán được nhà mà còn làcơ hội khó có được để thể hiện tài năng kinh doanh của mình. SởPhàm quyết định nhất định phải tận dụng thật tốt, chỉ được thànhcông không được thất bại.

-Đúng rồi, ba nghìn thẻ VIP đã được gửi đi hết chưa? Sở Phàm hỏi.

-Hiện tại đã phát được một nửa, phiên giao dịch nhà đầu tiên là vào ngày 25, số thẻ còn lại mai gửi nốt là xong.

Đại tiểu thư nói.

-Vậy là tốt rồi. Tôi đã tính qua, giả thiết trong ba ngàn thẻ VIP phát ra, chỉ cần có mười phần trăm khách sẽ mua nhà thì ta đã bán được hơn ba trăm căn. Hơn nữa những người mua khác tới xem xét, tôi nghĩ nếu tiến triển thuận lợi thì chỉ trong vòng ba ngày sẽ bán hết toàn bộ những căn nhà còn ứ đọng.

Sở Phàm kiên định nói.

Đại tiểu thư nghe vậy trong lòng vui vẻ, tâm trạng tốt hẳn lên. Đôimắt như làn nước mùa thu của nàng nhìn về phía Sở Phàm, trong đómang theo tình ý nhẹ nhàng, kín đáo.

Sở Phàm cũng nhìn đại tiểu thư, hiểu ý cười. Không biết tại sao.khi hắn ở cùng với đại tiểu thư, hắn luôn cảm thấy thoải mái như đitrong gió xuân, hơn nữa hoàn toàn không có tạp niệm. Có lẽ đại tiểuthư là bông hoa xinh đẹp thuần khiết nhất trong lòng hắn. Chính xác,cho dù là khí chất hay dung mạo, có thể nói không ai bì nổi vớiđại tiểu thư. Trong lòng Sở Phàm cũng không thể phát ra một tia cảmgiác khinh nhờn nào, gần như là chỉ muốn cẩn thận che chở cho cô,bao bọc cô, tuyệt không để cho kẻ khác khinh nhờn cô nửa phần.

Từ khi ở sở cảnh sát đi ra, Sở Phàm có hai chuyện khiến hắn sốtruột. Chuyện thứ nhất là thảo luận với đại tiểu thư về kế hoạchtiêu thụ nhà ở Lam Cảnh, chuyện còn lại chính là quan tâm về tìnhtrạng hiện nay của Trần Mộng Lâm.

Trần Mộng Lâm không cùng với mấy người đại tiểu thư đến thăm hắntại sở cảnh sát, như vậy có lẽ là Trần Mộng Lâm vẫn còn hôn mê nhưtrước. Chuyện này có vẻ khác thường, đương nhiên, nếu Lâm Phong choTrần Mộng Lâm uống quá nhiều thuốc G thì lại khác. Một người bìnhthường mà dùng quá liều thuốc G, sẽ trúng phải độc tố trong đó,nếu nghiêm trọng sẽ lâm vào trạng thái hôn mê, rồi mất mạng. Bởivậy Sở Phàm rất lo lắng cho tình trạng của Trần Mộng Lâm. Tronglòng hắn hi vọng Trần Mộng Lâm không có chuyệngì. hi vọng khi trởvề biệt thự Lam Hải sẽ có thể gặp được một Trần Mộng Lâm tỉnhtáo, thiên kiều bá mị.

Nhưng khi ô tô trở về biệt thự Lam Hải, Sở Phàm phải thất vọng. Theolời cô Vương cho biết, Trần Mộng Lâm vẫn chưa tỉnh lại. Trong lòng SởPhàm lo lắng, vội hỏi xem Trần Mộng Lâm đang nằm ở phòng nào. Nhịtiểu thư trả lời rằng đang nằm trong phòng cô, vì thế Sở Phàm liềntiến tới phòng của nhị tiểu thư, những người khác cũng đi theo.

Tới phòng nhị tiểu thư, quả thật thấy Trần Mộng Lâm đang nằm trêngiường, sắc mặt tái nhợt. Một cô gái vốn xinh đẹp quyến rũ là thếhiện giờ mất đi sức sống. Mắt cô nhắm lại, đôi mày khẽ nhăn, dườngnhư đang chịu đau đớn gì rất lớn. Nhìn thấy cảnh này, Sở Phàm khôngkhỏi đau lòng. Hắn biết hiện giờ Trần Mộng Lâm chắc chắn đầu đangđau như búa bổ. Đây là tác dụng phụ của thuốc G khi gây hôn mê, sẽkhiến người ta khó chịu vô cùng.

Sở Phàm sờ sờ trán Trần Mộng Lâm, có hơi nóng, thế nhưng cánh tayvà thân thể cô lại rất lạnh lẽo. Sở Phàm ánh mát trầm xuống, thấpgiọng hỏi:

-Nhà mình có phòng xông hơi không?

-Phòng xông hơi à? Có đó, trong phòng tắm có phòng xông hơi mà. Nhị tiểu thư nói.

-Tiểu Lâm hiện giờ trúng độc trong thuốc G, tôi muốn dùng nhiệt độ trong phòng xông hơi để cho cô ấy ra mồ hói, đẩy chất độc thoát ra. Đồng thời tôi cũng muốn dùng phương pháp xoa bóp bấm huyệt của Nam Thiếu Lâm tác động vào các huyệt đạo của cô ấy, giúp nhanh chóng đẩy chất độc ra ngoài, làm cho cô ấy tỉnh lại.

Sở Phàm chậm rãi giải thích.

- A, vậy anh mau làm đi. Nhị tiểu thư lo lắng nói.

Sở Phàm ôm Trần Mộng Lâm rời khỏi giường, đi tới buồng tắm trongphòng nhị tiểu thư. Hắn nói:

-Mọi người ở bên ngoài là được, tôi sẽ cố hết sức giúp tiểu Lâm tỉnh lại.

Sở Phàm ôm Trần Mộng Lâm vào phòng tắm liền đóng cửa lại. Phòngtắm của nhị tiểu thư thật lớn, rất xa hoa. Bên trong bài trí như mộtcung điện lộng lẫy vậy. Hắn không nhìn kỹ phòng tắm lộng lẫy nàymà trước tiên ôm Trần Mộng Lâm ở trước ngực mình, nhìn cô bé đang mêman mà thì thầm trong miệng:

-Tiểu Lâm, để nắm rõ được tình hình độc tố của thuốc G trong người cô, tôi chỉ có thể làm vậy. Hi vọng cô không trách tôi.

Sở Phàm nói xong liền hít vào một hơi thật sâu, cởi chiếc áo bótrên người Trần Mộng Lâm xuống. Lập tức thân thể trăng nõn gần nhưlõa lồ trước mắt hắn. Trên người có chỉ còn chiếc áo lót khêu gợibằng tơ tằm. Loại áo lót này được thiết kế chỉ có một phần nhỏđể nâng ngực, bởi vậy bộ ngực tròn trĩnh cao vút của Trần Mộng Lâmlộ ra gần hai phần ba. Dưới sự o ép của chiếc áo lót, khe sâu giữangực lại càng thăm thẳm, đầy hấp dẫn.

Đôi tay Sở Phàm vẫn không dừng lại. Hãn tiếp tục cởi áo lót củaTrần Mộng Lâm. Hơn nữa móc áo của chiếc áo lót này lại thiết kếở phía trước, thế nên Sở Phàm khi cởi ra không thể tránh được việc"phải" thân mật tiếp xúc với hai ngọn núi này một lần, chỉ trongnháy mát thôi nhưng cũng khiến hắn run rẩy. Loại cảm giác co giãn,đầy đặn, mềm mại này khiến tim hắn đập dồn dập.

Sau khi cởi áo lót của Trần Mộng Lâm, hai vú trắng nõn như tuyết nhưhai chú thỏ bạch nhảy nhót trước mắt. Cặp vú cao vút rung động khekhẽ, không hề chảy xệ mà ngạo nghễ vươn cao, trắng như tuyết khiếncho người ta chỉ muốn úp mặt vào mà cắn mút. Mà hai điểm đỏ tươitrên hai đỉnh núi kia lại như hai đóa hoa mai nở giữa trời tuyếttrắng, rực rỡ tươi đẹp, như mời gọi, khát khao người có duyên tớihái. Đối mặt với thân thể mềm mại của Trần Mộng Lâm, Sở Phàm hôhấp dồn dập hẳn lên, khó lòng kiềm chế nổi, vốn dĩ dục vọng đãđược áp chế giờ lại bốc lên. Hiện giờ bất kể thế nào, hán đãchạm tới thân thể mềm mại mịn màng của Trần Mộng Lâm, sự tiếp xúcthân mật này trực tiếp khơi dậy dục vọng trong hắn.

Sau đó, hai tay Sở Phàm hướng về phía chiếc quần soóc của TrầnMộng Lâm. Tay hắn nhẹ nhàng lướt qua vùng bụng bằng phăng của có,cởi mấy cái cúc quần. Nhìn hành động của hắn dường như muốn cởisạch toàn bộ quằn áo trẽn người Trần Mộng Lâm vậy. Chẳng nhẽ kucậu ranh ma này lại có bí mật không thể cho người khác biết, thừadịp Trần Mộng Lâm hôn mê mà có hành động khiếm nhã?

Đương nhiên không phải. Hóa ra là Sở Phàm muốn giải độc tố G trongngười Trần Mộng Lâm nên muốn xông hơi cho cô. Hắn không thể không cởibỏ toàn bộ quần áo của Trằn Mộng Lâm để khi xông hơi mồ hôi toát ranhanh hơn.

Lúc này, Sở Phàm đã cởi xong chiếc quần soóc của Trần Mộng Lâm.Trên người cô giờ đây chỉ còn lại chiếc quần tam giácmỏng manh che đikhu vực cuối cùng của cơ thể. Thân thể đẹp đẽ của có hoàn toàn lộra trước mắt Sở Phàm. Cặp đùi tròn lẳn, tráng mịn, khiến mọi namnhân đều mơ được cặp đùi như vậy kẹp lấy. Đương nhiên, Sở Phàm cũngkhông phải là ngoại lệ.

Hẳn đang cố gắng khống chế sự xúc động và dục vọng trong lòng.Hắn phát hiện ra rằng khi cởi hết, Trần Mộng Lâm càng khiến ngườita không thể tự kiềm ché. Thân hỉnh mềm mại nõn nà kia dường nhưmang theo nét quyển rũ trời sinh, có một nét lẳng lơ, khiến người takhông kìm nổi dục vọng mãnh tiệt. Bầu ngực cao vút không ngừng runrẩy, có thể thấy được là mềm mại vô cùng, đàn hồi vô cùng. Vòngeo mảnh khảnh, vùng bụng bằng phẳng rồi tới cặp mông đầy đặn, cùngvới cặp đùi đẹp đẽ kia…

Sở Phàm đã bắt đầu bội phục bản thân. Đối mặt với thân thể mêngười thế này mà hắn vẫn có thể kiên trì cho tới tận bây giờ. Hắnphát hiện ra, đối mặt với thân thể của Trần Mộng Lâm không ngờ lạigiúp hắn luyện tập khả năng tự chủ của mình.

Mỹ nhân say ngủ, ôm ấp ấm áp thân thể ngọc ngà hấp dẫn vô cùng.Thân thể mềm mại bầy ra trước mắt, nếu là một nam nhân bình thườngkhó mà chịu đựng nổi. Phải nói là Sở Phàm hiện giờ đang phải cựclực đấu tranh tư tưởng, nhưng cơ thể hắn thì sớm đã bán đứng hắnrồi. Đồng Tử công đã sớm bùng nổ tung tóe, phía dưới đã "dựnglều" từ sớm rồi.

Sở Phàm ôm lấy Trần Mộng Lâm, cảm giác thật mềm mại, cũng không rõlà do bị kích thích hay là nguyên nhân gì khác mà Trần Mộng Lâm đanghôn mê bỗng phát ra một tiếng rên rỉ đầy mị hoặc. Một tiếng rên nàyđúng là âm thanh đòi mạng. Tiếng rên của phụ nữ phải nói là chấtkích thích tình dục mạnh nhất với nam giới đó.

Sở Phàm một lần nữa phải hít sâu một hơi, cuối cùng vươn tay cởinốt chiếc quần lót còn lại trên người Trần Mộng Lâm. Chậm rãi,chậm rãi hắn nhẹ nhàng tiếp xúc với chiếc quần, lúc này TrầnMộng Lâm mới thực sự là trần như nhộng nằm trong ngực Sở Phàm. Hắnkhông hề chần chừ, vội ôm lấy cô bế vào gian phòng xông hơi.

Trong nháy mắt ôm lấy Trần Mộng Lâm, Sở Phàm liếc nhanh vùng hạ thâncủa cô một cái. Lập tức hình ảnh khu tam giác ở giữa hai chân TrầnMộng Lâm khắc sâu trong đầu hắn. Mảnh đất tam giác cỏ mọc um tùmnày thực sự tác động rất lởn tới tình … tình dục của hắn.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...