Cận Chiến Bảo Tiêu
Lạc Nhã Hân đi vào trong phòng cảnh sát nghe điện thoại. Đúng làđiện thoại của Cục trưởng Cục Công an Trần Thiên Minh gọi tới.
- Cục trưởng, tôi là Lạc Nhã Hân. Cục trưởng có chỉ thị gì ạ?
Lạc Nhã Hân trả lời điện thoại.
- Tiểu Lạc à, không có chỉ thị gì đâu. Bên chỗ cô có phải là mớinhận một vụ án ẩu đả phải không? Lại còn bắt được một người nữahả?
Trần Thiên Minh hỏi.
- Đúng vậy. Trước mắt bọn tôi đang thẩm vấn người này.
Lạc Nhã Hân trả lời.
- Việc này liên lụy tới con trai của Cục trưởng Lâm, nhưng tôi nghĩlà cảnh sát phá án thì phải chấp pháp nghiêm minh. Cho nên việc gìnên làm thì cứ làm, đừng có vì mấy cái nguyên nhân khách quan gìđó mà nương tay. Phải thực sự cầu thị. Tóm lại, phải điều tra chorõ ngọn ngành vụ ẩu đả này đi, ai nên bị trị tội thì phải trịtội.
Trần Thiên Minh trầm giọng trong điện thoại.
- Đã rõ, thưa cục trưởng, về trường hợp này tôi sẽ viết báo cáogửi sếp. sếp xem qua xong sẽ quyết định xử lý tiếp thế nào ạ.
Lạc Nhã Hân nói.
- Tốt, tốt. Tiểu Lạc, tôi tin rằng cô có thể xử lý tốt vụ này.Trần Thiên Minh nói rồi gác máy.
Lạc Nhà Hân dập máy rồi không khỏi trầm tư. Việc này không ngờ lạikinh động đến Cục trưởng Trần. Cục trưởng Trần cũng phải gọi điệnthoại đến hỏi, nhưng cô lại không hiểu được ý tứ trong lời nói củaông. Dường như là ông ta thiên về hướng Sở Phàm, nhưng cũng dường nhưlà thiên vị Lâm Phong. Cảm giác như là đứng ở vị trí trung lập.Điều này khiến cho cô nghĩ mãi mà không thông được. Nhất thời côkhông nắm bắt được ý định cụ thể của Cục trưởng Trần. Vì thể cônghĩ thầm rằng hay là cứ theo lẽ công bằng mà phá án đi, trên khẩucung thiên vị Sở Phàm một tí là được rồi. Nhưng mà như thế thì Cụctrưởng Trần vì sao tự nhiên lại gọi điện thoại đến đây nhỉ?
Hóa ra đại tiểu thư và dì Mi đưa nhị tiểu thư, Tô Phỉ và Trầm MộngLâm về đến biệt thự Lam Hải rồi nghe nhị tiểu thư thuật lại mộtlượt chuyện đã xảy ra trong quán bar Lam Điều. Khi đại tiểu thư vàdì Mi nghe thấy là Sở Phàm đánh gãy cả hai chân của Lâm Phong, contrai của Cục trưởng Cục Tài chính thì sắc mặt biến đổi. Nếu SởPhàm thực sự đã đánh gãy hai chân của Lâm Phong thì bằng vào thếlực của Lâm gia ở thủ đô, muốn điều tra gán tội cho Sở Phàm cũngkhông phải là chuyện khó. Cho nên điều có thể làm bây giờ là giànhthế chủ động, dàn xếp với phía cảnh sát, để xem xem có cơ hội xoaychuyển tình thế hay không.
Cho nên đại tiểu thư vội vàng gọi điện cho ba mình là Kỷ Thiên Vũ,trình bày lại sự việc. Kỷ Thiên Vũ nghe nói xong thì cũng nhướngmày. Chuyện liên lụy đến con trai của Cục trưởng Cục Tài chính thìcũng không phải là chuyện nhỏ. Kỷ Thiên Vũ thật ra không phải là engại thế lực của Lâm gia, mà là một khi điều tra xong đưa ra trướctòa thì Lâm gia có thể chiếm thế thượng phong. Như vậy, Sở Phàm rấtcó khả năng vướng vào tù tội, đó là điều mà Kỷ Thiên Vũ không hềmuốn thấy. Cho nên ông gọi điện cho ông bạn thân Đường Phi của mình,nhờ Đường Phi ra mặt. Đường Phi sẽ để Cục trưởng Cục Công an TrầnThiên Minh có ý kiến để cho cảnh sát khi thẩm vấn Sở Phàm thì cóchút dàn xếp trước. Để cho cảnh sát viết là Sở Phàm trong lúc xungđột hỗn loạn đã có khuyết điểm là làm người khác bị thương. Cứnhư thế thì cho dù là đưa ra phán xử thì Sở Phàm cũng chỉ bị giamgiữ vài ngày và bồi thường cho người bị thương chút tiền là xong.
Thị trưởng thành phố nhận được điện thoại của Kỷ Thiên Vũ thì gọingay cho Trần Thiên Minh, bảo Trần Thiên Minh dàn xếp vụ việc. TrầnThiên Minh nhận được điện thoại của thị trưởng thì đương nhiên làhết sức coi trọng rồi, đồng thời cũng rất nghĩ ngợi là rốt cuộclà vụ việc gì mà để cho thị trưởng tự mình gọi điện cho mìnhchứ. Còn đang nghĩ ngợi thì lại đến lượt Lâm Vĩ - Cục trưởng CụcTài chính alo cho ông ta. Lâm Vĩ phẫn nộ kể lể lại chuyện cậu conbảo bối bị Sở Phàm đánh cho gãy cả hai chân, hơn nữa lại yêu cầuTrần Thiên Minh nhất định phải nghiêm trị Sở Phàm, phải trả lại lẽcông bằng cho con trai ông ta.
Thế là Trần Thiên Minh bị lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan rồi.Khách quan mà nói thì thị trưởng đương nhiên là phải quan trọng hơnmột cục trường cục tài chính rồi. Nhưng mà Lâm Vĩ và Lâm Hùng làhai anh em ruột. Vụ Trần Tuấn Sinh dẫn người tới gây sự ẩu đả vớiLâm Phi Dật, con trai của Lâm Hùng là ông ta cũng phải nhờ cậy vàosự ra mặt của Lâm Vĩ thì mới hòa giải được. Cho nên Trần Thiên Minhcũng không thể không nể mặt Lâm Vĩ. Nhưng mà vấn đề là bên kia lạicó thị trưởng nói đỡ cho, bởi vậy, ông ta đành gọi điện cho LạcNhã Hân, nói khéo đi một chút, đại ý là cũng chẳng có ý thiên vịrõ ràng cho bên nào cả, cứ yêu cầu Lạc Nhã Hân xử lý theo phápluật là được rồi.
Đối với thế lực của Lâm gia ở thủ đô thì Trần Thiên Minh hiểu quárõ, nhưng mà ông ta thật sự không dám ngờ tới rằng còn có ngườidám tới gây chuyện với quyền uy của Lâm gia nữa, lại còn đánh gãycả hai chân của Lâm Phong. Đúng là có chuyện hay để xem rồi. TrầnThiên Minh quyết định bỏ bớt các phạm vi công việc khác, xem xem rốtcuộc là sự việc này tiến triển đến mức nào.
Lạc Nhã Hân ở sở cảnh sát thì cũng đang choáng váng. Bởi vì trướccửa sở cảnh sát là năm cái xe con sang trọng cao cấp, cả BMW, cảMercedes-Benz, Porche, Audi, xe nào cũng sang trọng xa hoa, đáng giá đếntrăm vạn. Hơn nữa, chủ nhân của mấy cái xe đều là những người phụnữ xinh đẹp cao quý. Các cô không hẹn mà gần như cùng lúc chạy tớisở cảnh sát vậy, vừa đến đã muốn gặp đích danh Sở Phàm. Năm ngườiphụ nữ này, cô nào cũng có thân phận cao quý, lại vô cùng tuyệtmỹ. Năm người xinh đẹp vô cùng lại đồng loạt đến tìm một người dungmạo chả có gì đặc sắc như Sở Phàm khiến cho người của sở cảnhsát không khỏi sốc nặng.
Do vụ việc còn đang trong giai đoạn điều tra xử lý, cho nên không thểđể người ngoài gặp mặt Sở Phàm được. Cho nên người phụ trách vụviệc này là Lạc Nhã Hân vội vàng ra tiếp năm bà cô trẻ này, cho họbiết là giờ chưa thể gặp Sở Phàm được ngay.
Năm cô nàng xinh đẹp này nghe xong cũng không chịu đi, cứ khăng khăngngồi lì tại sở cảnh sát chờ đến lúc được gặp Sở Phàm rồi mớithôi. Lạc Nhã Hân cũng đành bó tay hết cách.
Năm người này chính là đại tiểu thư, nhị tiểu thư, dì Mi, Tô Phỉ,và còn một người nữa chính là .... Lâm Hiểu Tình.
Hóa ra là Lâm Hiểu Tình nghe nói là có chuyện, vội vàng lái xe đếntrước cửa sở công an, không ngờ lại gặp phải đại tiểu thư các nàngcũng vừa đến, vì thế cùng đi vào tìm Sở Phàm một lượt luôn.
Nhị tiểu thư gặp cô giáo thể dục xinh đẹp của mình ở ngay trướccửa sở cảnh sát thì vô cùng kinh ngạc, hỏi thăm:
- Cô Lâm, là cô ạ. Cô cũng đến thăm Sở đại ca ạ?
- Ừ, lần trước Sở Phàm có giúp cô chút chuyện. Cô nghe nói anh tagặp chuyện không may nên vội vàng chạy đến.
Lâm Hiểu Tình vội vã che giấu vẻ mất bình tĩnh trên mặt mình, đápqua quýt.
- Cũng không biết tình hình Sở đại ca bây giờ thể nào nữa. Cảnhsát có làm khó dễ anh ấy hay không nữa.
Nhị tiểu thư cong môi nói.
- Sở đại ca đánh Lâm Phong đến bị thương. Nghe nói là gia đình LâmPhong rất có thể lực, chỉ sợ là nhà Lâm Phong sẽ không để yên đâu.
Tô Phỉ lo lắng nói.
Đôi mắt to tròn xinh đẹp của Lâm Hiểu Tình đã hiện ra vẻ sầu lo. Côkhông nghĩ rằng lần này Sở Phàm lại gây ra chuyện lớn như vậy, trựctiếp đánh gãy cả hai chân của Lâm Phong. Thế này thì biết làm saobây giờ chứ? Không ai hiểu con người và thế lực gia đình Lâm Phongbằng cô đâu.
Còn Lâm Phong thì giờ này đang làm gì?
Bệnh viện Nhân Ái - bệnh viện tốt nhất thủ đô.
Trong một phòng bệnh ở trên tầng 3 của Bệnh viện Nhân Ái, hai chânLâm Phong đang đặt trên một cái gối, trên đùi có bó bột, băng vảiquấn chằng chịt.
Trong phòng bệnh, ngoài Lâm Phong ra còn có ba gã là Lâm Vĩ. Mẹ gãvừa ra ngoài mua ít hoa quả lại vội vã quay về với gã.
Lâm Vĩ nhìn con mình bị người ta đánh cho đến mức này thì không hềdễ chịu. Tuy là lão đã mời đến nhưng bác sĩ ngoại khoa tốt nhấtđể tiếp nối hai chân đã bị chặt đứt của Lâm Phong. Nhưng mà dù saothì cũng không thể được như trước kia. Cho dù là chữa khỏi được thìsau này hai chân con lão cũng vẫn còn di chứng, mà chỉ cần hộ lýkhông cẩn thận một chút thôi là có thể bị thọt chân ngay. Đó làđiều mà Lâm Vĩ không hề mong muốn phải chứng kiến.
Lâm Vĩ thề nhất định phải trừng trị hung thủ, trả lại lẽ công bằngcho con lão. Đến giờ thì lão cũng biết là người đã đả thương conlão là Sở Phàm, là vệ sĩ của con gái Kỷ Thiên Vũ. Tình hình nàythì cũng có chút khó giải quyết. Lão biết thể lực của Kỷ ThiênVũ ở thủ đô cũng rất lớn. Nếu nói Kỷ Thiên Vũ ra mặt vì Sở Phàmthì việc này không dễ xử lý chút nào, khó mà xử cho Lâm Phong cóưu thể hẳn. Cho nên Lâm Vĩ nghĩ thầm, dù thế nào cũng phải đòi SởPhàm bồi thường gấp bội mới được.
- Con trai, con yên tâm. Ba chắc chắn sẽ giúp con, sẽ trừng trị thằngSở Phàm kia.
Lâm Vĩ kiên định nói.
- Ba, theo tình hình hiện nay, thì cho dù là có trị tội của nó,nhiều lắm nó cũng chỉ chịu vài năm tù, chẳng lẽ có thể chặt đứtđược hai tay hai chân của nó sao?
Lâm Phong nói.
- Uhm, nó đã rơi vào tay cảnh sát, đương nhiên là minh không làm gìđược nó rồi. Nhưng mà nó sẽ phải trả giá, ngồi tù là đương nhiênrồi.
Lâm Vĩ nói.
- Nhưng con không muốn cho nó ngồi tù ba ạ. Con muốn cho nó sốngbình thường được cơ.
Lâm Phong trầm giọng, nói từng chừ một.
Lâm Vĩ nghe xong thì vô cùng sửng sốt. Lão cảm thấy hình như conmình nói chuyện có vẻ có vấn đề. Cho nên lão hỏi lại:
- Thế theo ý con thì nên xử lý nó thể nào?
- Con muốn nó được tha bổng. Con muốn nó cho rằng con đang ấm ức màkhông có cách nào cả, không làm gì được nó. Con muốn nó sẽ chủquan, sơ ý, tự cao tự đại. Rồi sau đó con mới âm thầm hành động,đến thời cơ thích hợp, con - phải - lấy - mạng - nó.
Lâm Phong càng nói thì giọng điệu càng lạnh lèo, âm trầm.
Lâm Vĩ hơi suy nghĩ, một lúc lâu sau mới nói:
- Ý con là muốn nó vĩnh viễn biến mất trên đời này?
- Đúng, hơn nữa, con còn muốn nó phải bị tra tấn cho đến chết. Nếukhông làm sao rửa sạch được sự sỉ nhục mà con đã phải chịu đựngđược. Lâm Phong nói với vẻ đầy phẫn hận.
- Được, con đã có thể có ý tường này thì ba cũng rất mừng. Đốixử với kẻ thù quyết không thể lui bước, nhất định phải cho chúngvào tử địa. Nhưng nếu như muốn làm một kẻ biến mất thì cũng khôngđơn giản đâu, nếu không có kế hoạch cẩn mật thì chỉ sợ hậu họa sẽvô cùng đó.
Lâm Vĩ nói.
- Ba cứ yên tâm đi. Ngày kia là Trương thiếu đi Pháp về rồi. Chuyệnnày con sẽ thương lượng với nó, đảm bảo là tuyệt đối không sơ hởtý nào. Con cũng không tin là một thằng vệ sĩ nho nhỏ nhà quê lênlại có thể đạt đến trình độ nào hay là hoành tráng gì. Con muốnnó phải chết. Nó cũng chỉ có chết thì mới có thể rửa sạch nỗisỉ nhục mà con phải chịu đựng. Cho nên con không cần nó phải ngồitù. Ngồi tù với nó thì chả đáng gì cả, lúc ấy ngày nào con cũngphải sống dưới sự sỉ nhục mà nó gây ra, con chịu không nổi.
Lâm Phong chậm rãi nói.
- Như thế thì theo ý của con là không cần tố cáo nó nữa, cứ đểnó bình an vô sự, sau đó mới xử lý cái mạng nhỏ của nó phảikhông?
Lâm Vĩ hỏi.
- Đúng, đối với kẻ thù thì phải làm cho nó tiệt nọc đi mới thôi.Tuyệt không cho nó cơ hội được xoay sở. Cho nên con phải mau hồi phục,làm như chưa xảy ra chuyện gì cả, về hai chân con bị gãy thì concũng nhận định là nó sẽ cho rằng con yếu thế hơn, cuối cùng rồicon mới lấy mạng nó.
Lâm Phong âm trầm nói, ánh mắt lạnh lùng.
- Thằng ôn vật dám chọc tới nhà họ Lâm chúng ta là đã tự tìmđường chết. Tuy nói là nó có sự hậu thuẫn của lão Kỷ Thiên Vũ.Nhưng đến cả Kỷ Thiên Vũ cũng thế thôi, không nắm tay cả ngày được.Có điều, ba cảm thấy cứ như thế mà buông tha thằng ôn vật ấy chỉvì để cho nó có sự khinh địch thì ba không cam lòng.
Lâm Vĩ than thở.
- Gì mà không cam lòng. Hai cái chân của con mà đổi được cái mạngcủa nó thì con cũng thấy đáng giá rồi.
Lâm Phong nói.
- Ba hiểu ý con. Trước đó thì ba đã chuẩn bị luật sư tốt nhất chocon trước tòa. Hiện tại chẳc không cần rồi, nhưng mà ba sẽ không đểcho thằng ranh ấy được sống yên ổn đâu. Con cứ yên tâm tĩnh dưỡng đi,ba sẽ xử lý những việc khác.
Lâm Vĩ nổi.
- Tốt, con nhất định phải nhìn thấy thằng Sở Phàm từ từ ngãxuống rồi chết trước mật con!!!
Lâm Phong trong mắt đầy vẻ âm độc, thâm hiểm.
