Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cận Chiến Bảo Tiêu

Chương 15



Sau khi ra khỏi khu vui chơi Vạn Khải, nhị tiểu thư Kỷ Tiêm Vân kéo tay SởPhàm, khen ngợi nói:

-Tiểu Ngốc Ngốc, không ngờ tới tửu lượng của anh lại cao đến vậy, uống hết cả một chai Nhị Oa Đầu cùng một chai Kim Lục Phúc cũng không bị say. Thật ghê nha! Đúng rồi, không phải anh nói sư phụ của anh muốn anh tuân thủ giới luật Thiếu sao? Vậy là anh đã phá tửu giới rồi nha!

- Sao đầu mình lại thấy choáng váng nhỉ? Ặc, thật là nhiều sao nha!

Sở Phàm thì thầm tự nói.

-Sao?

Nhị tiểu thư kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, đêm nay không có sao mà!

-Đau đầu quá, oa, sao trời đất lại quay cuồng thế này?

Sở Phàm lộ ra vẻ mơ hồ, đột nhiên hắn há mồm “oa” một tiếng, nôn ra liên tục,phỏng chừng toàn bộ rượu đã uống vào đều nôn ra.

Đại tiểu thư vội vàng đỡ Sở Phàm, lấy ra khăn tay lau mồm cho hắn,nói:

-Tiểu Vân, anh ta say rồi, dìu anh ta lên xe, nhanh!

-Vâng!

Kỷ Tiêm Vân nghe vậy liền chạy đến, cùng Tô Phi đem Sở Phàm đến chiếc BMW củaKỷ Tiêm Tiêm, Kỷ Tiêm Vân nói:

-Phi Phi, bồ lái xe của mình đi. Mình sẽ cùng anh ta đi xe của tỷ tỷ. Anh ta say nên mình cần chiếu cố một chút.

- Ừ, được rồi!

Tô Phỉ nói xong liền cầm chìa khóa xe đi lái chiếc Porche màu đỏ của Kỷ TiêmVân.

- Tỷ, tỷ nhìn anh ta kìa, không uống được rượu mà còn cố uống, giờ say đếnbất tỉnh thế này.

Kỷ Tiêm Vân nhìn Sở Phàm đang hôn mê, nói.

- Anh ấy cũng là vì giải vây cho chúng ta nên mới làm như vậy. Chúng ta nêncảm ơn anh ấy.

Đại tiểu thư nói.

- Hừ, chỉ có kẻ ngốc mới làm ra việc ngốc như vậy!

Nhị tiểu thư thương xót nhìn Sở Pham, hừ một tiếng nói.

-Yêu, Tiểu Vân không đành lòng sao?

Đại tiểu thư đùa nói.

-Tỷ, tỷ nói cái gì, tỷ đùa muội sao!

Kỷ Tiềm Vân hờn mát một tiếng, tiếp tục nói:

-Thật ra là không cần như vậy, chỉ là do ngốc tử này quên không mang theo thần đan Thiếu Lâm của hắn đến đây.

- Thần đan Thiếu Lâm? Cái gì là thần đan Thiếu Lâm vậy?

Đại tiểu thư ngạc nhiên hỏi.

-Tỷ, tỷ còn chưa biết, anh ta có một lọ thần đan của Thiếu Lâm, rất thần kỳ. Anh ta chỉ cần ăn nó vào sẽ trở nên rất lợi hại, một người có thể đối phó được vài người đó.

Kỷ Tiêm Vân chu cái miệng nhỏ, nói.

-Thật sao? Có thứ thần kỳ như vậy sao? Làm sao mà muội biết được?

Kỷ Tiêm Tiêm nghi hoặc hỏi

-Muội…

Kỷ Tiêm Vân không dám đem việc phát sinh ở quán bar Sway nói ra, đành ngậpngừng nói:

-Muội làm sao biết được thì chờ tên ngốc tử này dậy rồi hỏi hắn là được.

Kỷ Tiêm Tiêm nghe xong cười cười, nghĩ Tiểu Vân chắc lại tùy hứng làm càn, bởivậy cũng sẽ không dám kể ra.

--------------------------------

Sau khi trở về biệt thự Lam Hải, Đại tiểu thư Kỷ Tiêm Tiêm gọi Trương bá tớigiúp, đem Sở Phàm lên phòng ngủ của hắn, Đại tiểu thư đem Sở Phàm đặt lêngiường, đắp chăn cho hắn xong đi ra, không quên đóng cửa, để Sở Phàm nghỉngơi.

Bởi vì đã quá muộn vậy nên Kỷ Tiêm Vân muốn Tô Phi ở lại qua đêm. Tô Phi saukhi gọi điện về nhà liền ở lại ngủ cùng với Kỷ Tiêm Vân, đúng lúc nàng có rấtnhiều chuyện muốn nói với Kỷ Tiêm Vân.

Ngay khi đại tiểu thư đóng cửa phòng, cái tên đúng ra phải đang say ngủ SởPhàm đột nhiên mở mắt, mà lúc này trong cặp mắt kia không còn cái vẻ đờ đẫnthường ngày, thay vào đó là tinh quang lóe lên. Hắn xuống giường, đi khóa tráicửa lại rồi sau đó móc từ trong túi quần ra một cái tai nghe vô tuyến đeo nóvào tai. Hắn ấn vào một cái nút trên tai nghe, lập tức truyền tới những âmthanh hỗn loạn, ồn ào.

-Anh đầu trọc, hai chị em đó thực là đkm xinh đẹp, xinh như tiên nữ hạ phàm, nên thả các nàng đi như vậy thật là rất đáng tiếc!

- Mày thì biết cái gì, với mỹ nữ như vậy mày không thể nóng vội, phải từ từ,anh em ta về sau cứ ở đây ôm cây đợi thỏ. Tao không tin tiểu mỹ nữ kia khôngxuất hiện nữa!

- Ha ha! Anh đầu trọc cao kiến, quả thật là cao kiến. Nào, chúng ta tiếp tụcuống!

--------------

Sở Phàm nghe xong, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, miệng nở nụ cười, thì thào nói:

- Hóa ra các ngươi còn ở lại trung tâm giải trí Vạn Khải. Đầu trọc, chờ nha!Tao còn muốn kính mày vài chén nữa, để xem Thiếu Lâm Tự trong mắt mày có đúngthật chỉ là một đống phân hay không!”

Lúc này,Sở Phàm cảm thấy đau đầu, đầu như muốn nứt ra. Hắn day day thái dương,thầm nghĩ:

”Mẹ nó, Nhị Oa Đầu cùng với Kim Lục Phúc trộn lẫn uống thực là xung quá đi!”

Tiếp theo, hắn lấy từ trong ba lô ra một cuộn dây thừng dài, vô thanh vô tứcđi đến ban công để xem xét động tĩnh phòng đại tiểu thư cùng nhị tiểu thư.

Lúc này, đêm khuya yên tĩnh, mọi nơi đều không tiếng động. Phòng đại tiểu thưcùng nhị tiểu thư đều đã tắt đèn. Kỷ thật bất kể đại tiểu thư và nhị tiểu thưđã ngủ hay chưa ngủ đi nữa thì Sở Phàm cũng không lo, hắn rất tin tưởng vớithân thủ của mình sẽ tuyệt đối không phát ra chút tiếng động nào cả. Giờ phútnày, hắn như một con báo săn đêm, hành động nhanh nhẹn, lặng lẽ không mộttiếng động!

Sở Phầm cầm sợi dây buộc thành một cái nút thòng lọng ở trên ban công, sau đóSở Phàm nắm lấy sợi dây, đột nhiên nhảy xuống, không ngờ nhảy trực tiếp từ bancông tầng hai xuống. Trong nháy mắt mũi chân Sở Phàm điểm xuống đất, thân thểcúi xuống, tay phải chống đất, giảm đi xung lực khi nhảy xuống. Hắn làm toànbộ các động tác đó mà không phát ra một chút tiếng vang, quả là không thểtưởng tượng được!

Sở Phàm để cái dây thừng buông xuống mặt đất để sau khi làm xong mọi việc trởvề, hắn có thể bám lấy cái dây này leo lên, trở về phòng mình.

Sau khi nhảy xuống, Sở Phàm cũng không nóng lòng hành động ngay mà hắn trướctiên nghe ngóng một hồi, xác định không kinh động người khác thì mới chuyểnđộng, cước bộ nhẹ nhàng đi tới bức tường bao đằng sau của biệt thự. Phía saubiệt thự Lam Hải là một cái bể bơi, đi qua bể bơi chính là tường, Sở Phàm địnhsẽ leo tường ra ngoài.

Về phần tại sao không đi cửa chính, nguyên nhân rất đơn giản. Cửa chính cóTrương bá bí hiểm cùng với một con chó săn, hắn lần này hành động không hềmuốn kinh động tới bất kỳ ai, bởi vậy mới theo tường nhảy ra ngoài.

Sở Phàm đi tới tường thì không khỏi nhíu mày.Bức tường này ngoài cao ba thướcra, phía trên đỉnh còn có nửa thước hàng rào điện, chỉ cần chạm vào là khẳngđịnh sẽ bị điện giật, lại còn bật hệ thống chống trộm lên nữa.

Sở Phàm lui về sau ba bước, dưới chân lấy đà, hướng về phía trước, tiếp theokhi bay lên đạp hai chân lên tường, thân thể bay lên hai thước, sau đó mũichân phải Sở Phàm đạp nhẹ vào tường, dùng sức của mũi chân khiến cơ thể hắnbay lên vừa lộn người, lập tức cả người liền bay qua nửa thước rào điện kia.

Sở Phàm xoay người rơi xuống đất, sau đó nhìn trái nhìn phải. May mắn là khôngai nhìn thấy, nếu không bị hiểu lầm là ăn trộm trèo tường vào nhà sẽ không thểgiải thích. Chỉ một lát sau hắn ra gọi một cái taxi, sau khi lên xe hắn trầmgiọng nói:

- Đi trung tâm giải trí Vạn Khải, càng nhanh càng tốt!

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...