Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cận Chiến Bảo Tiêu

Chương 147



Thanh Long chính là một trong tứ đại mãnh tướng của "Tiếu Diện Hổ"Nhạc Ca ở thủ đô. Lần này Lâm Phong có thể mời được Thanh Long tới,có thể nói là đã hạ quyết tâm lớn. Kế hoạch ban đầu của Lâm Phongchính là đợi sau khi Sở Phàm đến mới khởi động kế hoạch. Nếu kếhoạch không thể thực thi như đã tính thì mới khởi động kế hoạch B.Tóm lại, bất kể kế hoạch nào, Thanh Long đều sẽ xuất hiện khi thờicơ tới, cũng giống như vừa rồi gã đã đánh lén Kim Cương.

Kế hoạch phối hợp như vậy vốn có thể nói là chắc chắn tới 90%đối phó được với Sở Phàm, nào ngờ nửa đường đứt gánh, Ngân Hồ vàKim Cương không ngờ đột nhiên xuất hiện trong quán bar, hơn nữa cònđảo lộn toàn bộ kế hoạch bọn chúng đã lập ra trước đó. Ngân Hồvà Kim Cương một nhu một cương, công phu cao cường đánh cho Triệu Hổvà mười gã áo đen không hề có sức chống đỡ. Bất đắc dĩ, Thanh Longđành xem xét thời cơ, âm thầm ra tay đánh lén Kim Cương, nhằm đoạtlại một ít ưu thế.

Thanh Long ra tay, Sở Phàm cũng động, phi thân chắn giữa gã và KimCương. Trận chiến này là không thể tránh được!

Nhiệm vụ của Thanh Long lần này chính là giải quyết Sở Phàm, mànay Sở Phàm tự động dâng lên miệng khiến trong lòng gã đương nhiênrất cao hứng. Gã tin rằng với thực lực của mình, nhất định sẽgiải quyết được Sở Phàm, cũng giống như đã giải quyết mười tám gãtrước đó. Trong số 18 gã đó cũng có một vài cao thủ, nhưng khi gặpphải Thanh Long ta đều ngã gục sao?

Thanh Long tin tưởng, lần này cũng tuyệt không ngoại lệ.

Cho nên Thanh Long động, thân hình như điện lao thẳng về phía Sở Phàm.Gã quyết định tiên hạ thủ vi cường, với ý định mau chóng giảiquyết Sở Phàm càng sớm càng tốt. Gã thấy mười tên áo đen hộ tốngmình cũng không phải là đối thủ của Ngân Hồ và Kim Cương. Gã lolắng Ngân Hồ và Kim Cương giải quyết xong đồng bọn của mình sẽ liênhợp với Sở Phàm đối phó với mình. Gã đã tính toán thực lực củaKim Cương nhưng không thể nhìn thấu thực lực của hắn. Có điều, gãbiết rõ, nếu Kim Cương và Sở Phàm liên thủ, vậy gã sẽ không phảiđối thủ của hai người. Cho nên đầu tiên gã phải đánh gục Sở Phàmcái đã.

Bởi vậy gã khó tránh khỏi chỉ vì cái lợi trước mắt mà trở nênnóng vội. Đây chính là điều đại kỵ đối với người luyện võ trongkhi quyết đấu.

Kỳ thật hết thảy những điều này đều là do Thanh Long cả nghĩ. NếuSở Phàm đã nói một mình hắn đối phó, vậy Kim Cương sẽ không nhúngtay vào, trừ khi Sở Phàm ra lệnh.

Mặc dù nói là Thanh Long lao thẳng về phía Sở Phàm nhưng thân hìnhgã vẫn có biến hóa mơ hồ không cố định, vô cùng quỷ dị như thể maquỷ. Điều này khiến cho người ta khó có thể nhìn thấy rõ đượcphương vị ra tay và bộ vị mà gã công kích. Thanh Long này quả thựckhông thể coi thường!

Hai mắt Sở Phàm lộ ra thần sắc ngưng trọng, cùng lúc đó hai tay vậnđầy kình lực Đại Lực Kim Cương thủ, lấy bất động ứng vạn biến.Dần dần, trong tim hắn hình thành "tâm hồ", lấy "tâm hồ" để cảm ứngphương vị đối phương xuất chiêu.

"Xuy!"

Thân hình của Thanh Long lao tới. Gã xuất chiêu, tay hóa thành longtrảo, dùng Long Hình Thủ chụp vào chỗ yếu hại trên hai vai Sở Phàm,khí thế mạnh mẽ như rồng như hổ. Sức mạnh của một trảo này cóthể bóp nát xương cốt người ta, nhưng trong mắt Sở Phàm lại cảmthấy trình độ vẫn là không đủ.

Ánh mắt Sở Phàm trầm xuống, ngón trỏ và ngón giữa tay phải hợplại, đầu ngón tay chứa đầy kình lực Đại Lực Kim Cương thủ, lần đầutiên xuất ra một trong những tuyệt học của Nam Thiếu Lâm là "NhấtChỉ Thiền Công", đánh vào giữa lòng bàn tay của Thanh Long đang biếnthành long trảo. Mang theo sức mạnh hùng hậu của Đại Lực Kim Cươngthủ, song chỉ của Sở Phàm lúc này giống như một thanh kiếm sắc bénchỉ thẳng vào lòng bàn tay của Thanh Long. Nếu chỉ trúng chỉ nàycủa Sở Phàm, vậy chắc chắn bàn tay của Thanh Long sẽ bị thươngnặng, hơn nữa còn mất đi năng lực hoạt động. Nói cách khác, chínhlà toàn bộ bàn tay thành tàn phế luôn.

Thanh Long kinh hãi. Tốc độ phản ứng và công phu xuất thủ của SởPhàm vượt quá xa sức tưởng tượng của gã. Một chiêu "Nhất Chỉ ThiềnCông" này của Sở Phàm không thể nghi ngờ chính là khắc tinh của"Long Hình Thủ" của Thanh Long. Bởi vậy Thanh Long không thể không nửađường biến chiêu. Việc biến chiêu này đã phá vỡ kế hoạch ban đầucủa gã. Sở Phàm đã chiếm được thượng phong, liền biến đổi chỉthế, chĩa thẳng vào yết hầu Thanh Long. Chỉ kình còn chưa tới, ThanhLong đã cảm thấy như đang bị một thanh bảo kiếm sắc bén đâm tới.Trong lòng gã hoảng hốt, thầm nghĩ chỉ pháp này của Sở Phàm rốtcuộc là công phu gì mà lại lợi hại như vậy.

Bất ngờ không kịp phòng, Thanh Long đành phải vội vàng lùi lại babước, lúc này mới có thể tránh thoát "Nhất Chỉ Thiền Công" của SởPhàm.

Thanh Long chật vật lùi lại phía sau ba bước. Vì khinh địch mà suýtnữa phải trả giá, khuôn mặt gã lúc đỏ lúc xanh. Lúc này gã mớihiểu rõ, Lâm Phong gọi mười người hùng mạnh giống như Triệu Hổ đếnđối phó với Sở Phàm, vậy mà vẫn còn mời thêm gã đến hỗ trợ đểphòng ngừa rủi ro. Lúc đó gã còn cho rằng Lâm Phong có vẻ chuyệnbé xé ra to. Đối phó với một kẻ vô danh Sở Phàm, đâu cần phải đaoto búa lớn chứ?

Nhưng hiện tại gã đã gần như hoàn toàn hiểu rõ. Lâm Phong làm nhưvậy không hề là chuyện bé xé ra to mà thậm chí như vậy vẫn cònchưa đủ.

Thanh Long khống chế tâm thần. Lúc này gã đã biết Sở Phàm tuyệtđối không phải người tầm thường. Bởi vậy gã phải toàn tâm toàn ýđối chiến với Sở Phàm, tuyệt đối không thể có chút phân thần sơxuất. Nếu không, kẻ chết cuối cùng chắc chắn là chính gã.

Thanh Long quyết định áp dụng chủ động công kích, gã chính là tuluyện "Thập Nhị Hình quyền" trong Hình Ý Quyền, bao gồm mười haibài: long hình, hổ hình, hầu hình, mã hình, đà hình, kê hình, diêuhình, yến hình, xà hình, thai hình, ưng hình, hùng hình (rồng, hổ,khỉ, ngựa, gà, én, rán, kỳ đà, la, ưng, gấu, báo).

Mà gã tu luyện "Thập Nhị Hình quyền" này chủ yếu để chủ động côngkích, di chuyển với tốc độ cao để khống chế kẻ địch!

Bởi vậy Thanh Long thân như gió giật lao về phía Sở Phàm, một chiêuhổ quyền nhằm thẳng vào mặt, ngay sau đó là một hầu quyền khéoléo vào bụng Sở Phàm. Hình Ý Quyền này theo tâm mà động, sau khiphối hợp với Thập Nhị Hình quyền thì biến hóa vô cùng, chiêu thứcphức tạp khó phân, uy lực rất lớn. Trong khoảng thời gian ngắn quyềnphong đầy trời vây vòng quanh Sở Phàm.

Sở Phàm biết lần này Thanh Long đã toàn lực ứng phó, bởi vậy hắncũng thực sự đối địch. Chẳng qua hắn lại lấy thủ làm công, dùngtuyệt học của Nam Thiếu Lâm là kình lực của Đại Lực Kim Cương thủphối hợp với Thiếu Lâm La Hán quyền và Thiếu Lâm ngũ quyền đốichiêu với Thanh Long. Sở Phàm gặp chiêu đối chiêu, thừa dịp ứng phó,hóa giải đâu vào đấy các chiêu thức tấn công mãnh liệt của ThanhLong.

Bởi vậy này hai người một cóng một thủ, giao chiến tới mức hăngsay.

Sở Phàm và Thanh Long chiến đấu hừng hực khí thế, bên này Kim Cươngvà Ngân Hồ liên thủ đối phó mười gã áo đen. Nói chính xác thì kểcả Triệu Hổ, trong mười gã áo đen này chỉ còn lại sáu tên còn sứcchiến đấu. Mà sau khi Kim Cương nổi giận gầm lên, một mình hắn đốiphó cả sáu gã cũng không thành vấn đề, huống chi còn có Ngân Hồbên cạnh tương trợ.

Lúc này chiến ý của Kim Cương tràn ngập dị thường, trong lòng hắnnhiệt huyết sôi trào, kích động không ngừng, bởi vì đây là lần đầutiên hắn nhìn thấy Thiếu chủ của mình. Trước kia chưa được nhìnthấy Thiếu chủ, hắn vẫn luôn kính sợ, nghĩ rằng Thiếu chủ có lẽlà một người cao quý, nhưng sự bình dị gần gũi của Sở Phàm lạinằm ngoài dự liệu của hắn. Càng khiến hắn kích động hơn chính làmột tiếng "người anh em" của Sở Phàm. Kim Cương vốn là một người cótình cảm phong phú, hắn cho rằng nếu Thiếu chủ coi hắn là anh em,như vậy cho dù bảo hắn nhảy xuống sông, lao vào lửa vì Thiếu chủ,hắn cũng không chối từ. Tính mạng của hắn đã sớm giao phó choThiếu chủ của mình.

Bởi vậy Kim Cương càng thêm phấn khích xuất thủ. Vậy thì lúc này aicó thể ngăn nổi Kim Cương? Không có, tuyệt không có ai!

Đám thanh niên áo đen này kêu la thảm thiết, trong mắt chúng trànngập sự sợ hãi khủng bố. Ánh mắt chúng nhìn Kim Cương căn bản khôngphải đang nhìn một con người mà là đang nhìn một con quái vật, mộtcon quái vật KinhKong chỉ xuất hiện trong phim ảnh.

Đúng vậy, sự hùng mạnh của Kim Cương đã vượt xa xa xa xa sự tưởngtượng của chúng. Càng khủng bố hơn chính là dường như Kim Cương chưadùng hết toàn lực, hơn nữa còn thêm Ngân Hồ với thân pháp huyền ảo,xuất thủ nhanh chóng, phương vị độc chuẩn, khiến bọn chúng hoàntoàn thất bại tới mức rối tung rối mù.

Lâm Phong và Lâm Phi Dật tránh ở một góc bên trong âm thầm quan sátbiến hóa của trận chiến. Trong lòng bọn chúng vô cùng căm hận haingười Kim Cương và Ngân Hồ vừa mới đột nhiên xuất hiện. Chúng đãnhận thấy tình hình không ổn, càng đánh tiếp chắc chắn bên Sở Phàmsẽ càng chiếm ưu thế lớn. Thấy tình thế không ổn, Lâm Phong và LâmPhi Dật chuẩn bị trốn đi, khom người, lặng lẽ chạy trốn ra cửa.Nhưng hành động của chúng lại không thể thoát nổi ánh mắt của mộtngười.

-Ngăn tất cả các cửa lại, mọi người ở đây tạm thời không được ra ngoài.

Giọng nói hùng hậu của Sở Phàm truyền tới.

Kim Cương ở gần đó nghe vậy liền tỉnh ngộ. Hắn nhìn về phía cửa.vừa lúc nhìn thấy Lâm Phong và Lâm Phi Dật muốn chạy trốn liền gầmlớn:

-Hai thằng nhóc kia, dám can đảm bước ra ngoài một bước, xem tao có xé rách cái chân chó của chúng mày không nào.

Tiếng hô như sấm, trực tiếp dọa cho Lâm Phong và Lâm Phi Dật chếtđiếng người. Trong nháy mắt, Kim Cương đã tới bên cạnh chúng. Thânthể to lớn của Kim Cương có thể nói là đã bao phủ toàn bộ cả haingười. Lần đầu tiên Lâm Phong và Lâm Phi Dật cảm thấy sợ hãi.

-Mày, mày muốn làm gì?

Lâm Phong trấn định cảm xúc, hỏi.

-Chủ tao nói mày không thể đi. Ngoan ngoãn đứng đó cho tao, nếu không tao sẽ xé cả tay lẫn chân mày ra đó.

Kim Cương nói xong quay sang phía khác của quán bar nơi cả đám nam nữđang ôm lấy nhau thành một đám, quát:

-Tất cả các người cũng vậy, đứng không được nhúc nhích, không được chạy trốn, không được dùng di động. Nếu tao phát hiện ra ai không tuân thủ, vậy thì sẽ giống như cái bàn này.

Kim Cương nói xong đột nhiên một đấm thẳng vào cái bàn bên cạnh."Bốp"

Cái bàn không ngờ bị một đấm này của Kim Cương làm gãy đôi!

Tất cả đám nam nữ được Lâm Phi Dật mời tới quán bar này đều chấnđộng. Bọn họ quả thực không hề dám động đậy, sợ trêu chọc vào gãôn thần Kim Cương này khiến gã mất hứng mà nện một cái vào đầu họthì nguy.

Hai người Lâm Phi Dật và Lâm Phong lại sợ hãi đứng ở một bên. Tronglòng chúng hoàn toàn tin tưởng, nếu hơi có hành động dư thừa, nhưvậy nắm đấm to lớn của Kim Cương kia sẽ nện thẳng xuống đầu mình.Bởi vậy cả hai đành phải ngoan ngoãn đứng nguyên ở đó.

Ngân Hồ đã gom mười gã áo đen do Lâm Phong mời tới vừa mới bị cô vàKim Cương liên thủ đánh cho tàn phế lại thành một khối, lạnh lùngđứng trông coi bọn chúng, còn bọn chúng lúc này trông không còn racái dạng gì nữa cả.

Lúc sau, Kim Cương vẻ mặt nghiêm túc quan sát tình hình chiến đấugiữa Sở Phàm và Thanh Long. Bởi vì hắn có thể nhìn ra, thắng bạigiữa hai người sắp được công bố ngay lập tức!

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...